Quyển 1 · Chương 904: Trên chín tầng trời
Trên chín tầng trời không có trời.
Hư không không phải màu đen, mà là màu xám trắng – đó là màu nền của bản thể Thiên Đạo, tựa như một con mắt mở nửa, lạnh lùng nhìn xuống từng sinh linh dám thở trong vũ trụ này.
Khoảnh khắc Lâm Dịch ngẩng đầu từ khe nứt của lớp màng mỏng nơi tầng ba địa cung sông Nhược Thủy, thứ hắn nhìn thấy không phải lòng sông, không phải đầu rễ non xanh mướt của Thanh Quyết đâm xuyên tường ngoài, cũng không phải sáu vòng dây trắng trên cánh tay phải của Thương Ngô đang căng chặt dần – mà là phía trên dòng sông này.
Nhược Thủy có đáy, nhưng không có đỉnh.
Xuyên từng nói, kẻ chìm xuống nơi sâu nhất, đôi khi sẽ chạm vào một nhánh sông chảy ngược, men theo đó mà bò lên, có thể chạm tới cột sống của vũ trụ cửu thiên.
Đầu ngón tay hắn vẫn còn dính bản nguyên trong suốt của Xuyên – không đúng, đó không phải máu, mà là hơi thở sống động đã chìm đến cực hạn rồi đảo ngược thành thăng hoa – ngay chính giữa sống rìu của rìu đá Dũng Tuyền, một sợi chỉ màu xanh thiên thanh lan từ đốc rìu đến lưỡi rìu, tựa như một ngọn cỏ trên mặt đất khô cằn đang thở.
Sau đó, thế giới lật ngược một mặt.
Hắn nổi lên, không phải nhục thân, mà là lớp vảy mọc ra trên bề mặt linh hồn sau khi ấn ký tiên dân – thứ vốn phải nhờ ý chí của ba tỷ bảy trăm triệu người mới đè nén nổi – được dòng Nhược Thủy truyền thừa hoàn toàn thắp sáng.
Hư không.
Hư không thực sự.
Chín đạo bóng hình đứng sừng sững giữa không trung.
Không – Cự Nham đang ở trên con đường thông thiên, Viêm Vũ ở thung lũng đói khát, Samails ở trong ảo cảnh của biển bỉ ngạn, Hư Túc mắc kẹt trong vũng bùn quy tắc cũ của Tu La trường – thứ ở lại trong hư không không phải bản thể, mà là pháp tướng, là chín thanh đao cắm ngược vào tinh không do khí tức cấp chúa tể ngưng tụ thành, bản thể đã bị Thiên Đạo khóa chặt ở phía dưới, khóa đến mức ngay cả chân danh cũng không dám đọc trọn vẹn.
Pháp tướng của Thương Ngô đậm đặc nhất, kim quang thần tộc gần như muốn đốt cháy một lỗ thủng trên hư không xám trắng này, sáu vòng dây trắng trên cánh tay phải đều đã nới lỏng, tựa như dây cung căng đến cực hạn, sẵn sàng nổ tung phong ấn cuối cùng bất cứ lúc nào.
Long tướng của Ngao Hoàng cuộn thành một ngọn núi, mỗi một phiến vảy vàng đều phản chiếu tia sáng cuối cùng trước khi linh căn rơi xuống, đôi mắt rồng khép hờ – không phải đang buồn ngủ, mà là đang nhẫn nhịn, nhẫn nhịn không nuốt chửng cái bóng đen khổng lồ đang bị Thiên Đạo nghiền nát từng tấc một.
Ma tướng của Ách Uyên đang ngồi, ngồi trên một ngai vàng vô hình trong hư không, trên đầu gối vắt ngang một thanh hắc nhận dài hơn cả tinh hệ, mũi đao hướng về phía linh căn, ngay cả màu xám trắng do Thiên Đạo đè xuống cũng phải lùi lại ba tấc trước mũi đao ấy.
Thanh Quyết không có pháp tướng – linh tộc vốn không ngưng hình – cách tồn tại của nó là ba cái rễ khí mọc từ lòng sông Nhược Thủy hạ giới lên tận hư không, đầu rễ non xanh đâm vào vách ngoài xám trắng của Thiên Đạo, tựa như mầm cây đâm thủng đất đóng băng vào mùa xuân.
Minh tướng của Cốt Chu tĩnh lặng nhất, cũng khiến người ta lạnh thấu xương – một chiếc thuyền xương đậu trên mặt sông Nhược Thủy hư không, ba mươi mảnh xương định vị trên thuyền đều dựng đứng, như ba mươi nén hương không người thắp, tự cháy mà không tỏa khói.
Vân Khuyết chỉ còn lại đôi cánh đang dang rộng, màng cánh trong suốt như cánh ve, trong mạch máu không chảy máu, mà là chính là gió.
Liệt Nha ngồi xổm ở rìa ngoài cùng, đồng tử hổ phách co lại thành một đường chỉ, mọi bản năng săn mồi đều đang lặp đi lặp lại một chữ – Đừng động.
Động là chết.
Thiên Đạo treo trên đỉnh đầu họ, không phải mây, không phải sấm, mà là một bức tường.
Một bức tường sống được xây bằng ba chữ "không cho phép", kẻ nào nhấc chân bước ra trước, bức tường sẽ đổ ập lên đầu kẻ đó trước, nghiền thành bụi phấn, ngay cả chân linh cũng không còn lại nửa chữ có thể nhận diện.
Mà linh căn kia nằm ngay sau bức tường đó.
Gọi là cây chẳng bằng gọi là một cột sống xuyên suốt từ đầu này đến đầu kia của vũ trụ.
Mười hai cành chính, cành nào cũng thô hơn vòng tuổi của một tinh hệ, trên cành không mọc lá, mà mọc kết tinh quy tắc – ánh sáng, bóng tối, vảy, lông vũ, xương, mắt, hạt giống, máu, hơi thở, gió – còn có hai cành nhỏ nhất và tối nhất, không ai nói rõ chúng tên là gì, bởi vì kẻ bẻ gãy chúng không phải bất kỳ tộc nào trong mười đại chủng tộc.
Là tiên dân tự bẻ.
Lâm Dịch chằm chằm nhìn vào vị trí của hai cành tối đó, huyết mạch Long Thần trong từng tấc ấn ký tiên dân của hắn phát ra một tiếng hòa âm cực thấp – không phải sợ hãi, mà là nhận ra quê hương.
Thiên Đạo động.
Không phải sấm sét đánh xuống, mà là bức tường xám trắng đó đè xuống, tựa như cối xay đóng lại, răng cưa trên dưới khớp vào nhau –
Rắc.
Tiếng thứ nhất, một đoạn cành khô ở vòng ngoài cùng của linh căn vỡ thành bột phấn, bột phấn chưa kịp tan đã bị Thiên Đạo đồng hóa thành màu xám trắng, không còn lại gì.
Tiếng thứ hai, một cành chính nứt ra, thứ rò rỉ ra từ vết nứt không phải ánh sáng, mà là quyền năng cổ xưa hơn cả ánh sáng – một mảnh vỡ to bằng cối xay bọc trong khí hỗn độn rơi xuống từ khe nứt, hướng rơi tình cờ găm thẳng vào điểm giao thoa của bảy cửa ải trong bí cảnh Cửu Thiên.
Cả chín đạo pháp tướng đồng loạt căng cứng.
Nhưng không ai động đậy.
Bức tường của Thiên Đạo lại đè xuống nửa tấc, màu xám trắng gần như dán sát vào rìa kim quang của Thương Ngô, một sợi dây trắng trên cánh tay phải của hắn đứt phựt, thứ rỉ ra từ vết đứt không phải máu, mà là bản nguyên nguyên thủy của thần tộc – chỉ cần một giọt là đủ làm bốc hơi một tinh cầu tu chân.
...Nó đang đợi. Giọng của Lâm Dịch không phát ra từ cổ họng, mà là ép ra từ lớp chồng chéo ý chí của ba tỷ bảy trăm triệu người.
Thiên Đạo không phải đang đập nát linh căn –
Mà là đang cạy vỏ.
Trong vỏ có gì?
Hắn không biết.
Nhưng rìu đá Dũng Tuyền đang rung lên.
Sợi chỉ màu xanh thiên thanh trên mặt rìu lúc này không còn là mạch cỏ, mà là một mạch máu đang thức tỉnh – mảnh vỡ của Đạo Lâm, ấn ký phản tổ huyết mạch Long Thần, quy tắc Nhược Thủy của Xuyên, ba luồng sức mạnh xoắn lại thành một trong rìu, đẩy lưỡi rìu tự phát hướng về phía giữa hai cành tối trong khe nứt linh căn –
Nơi đó vẫn còn một mảnh chưa rơi xuống.
Không phát sáng.
Không chảy quy tắc.
Chỉ đập.
Tựa như một trái tim bị đinh đóng chặt, cứ cách một khoảng thời gian dài đến mức gần như tĩnh lặng, lại khẽ phồng lên.
Mảnh thứ mười ba – linh căn cốt lõi mà cung Đế Lạc đang chờ đợi – lúc này vẫn chưa rơi xuống bất kỳ tầng nào của bảy cửa ải, vẫn còn mắc kẹt ở vị trí cốt lõi nhất của thân chính, bị Thiên Đạo cắn chặt hai đầu mà xé ra, mà sở dĩ Thiên Đạo không nghiền nát nó ngay lập tức, là vì thứ chứa trong trái tim đó ngay cả Thiên Đạo cũng không tiêu hóa nổi.
Lâm Dịch mỉm cười.
Nhục thân của chuẩn cổ thần dưới đáy sông Nhược Thủy vẫn đang quỳ trước khe nứt của lớp màng, một tay chống vào địa mạch đang nứt toác, tay kia – tay cầm rìu – chậm rãi nâng lên trong hư không.
Trong điểm mù tuyệt đối của tầm nhìn chín đạo pháp tướng, một bóng xanh nhạt đến mức gần như không tồn tại men theo thế ngược của nhánh sông Nhược Thủy chảy ngược, bò lên từ hạ giới, tựa như một con rắn không muốn kinh động thợ săn, lướt đi dọc theo vách trong của bức tường Thiên Đạo.
Kim quang của Thương Ngô quá chói mắt.
Đôi mắt rồng của Ngao Hoàng chỉ nhìn thấy những mảnh vỡ quy tắc đang rơi xuống.
Hắc nhận của Ách Uyên chỉ tính toán xem kẻ nào phá cấm trước sẽ thay tất cả mọi người gánh sấm sét của Thiên Đạo.
Không ai nhìn thấy bóng xanh đó.
Cũng không ai chú ý, trong phòng bế quan tầng hai dưới đáy sông Nhược Thủy, trái tim vốn ba mươi nhịp mới đập một lần của Xuyên – bỗng đập nhịp thứ hai mươi chín.
Sớm hơn một nhịp.
Khoảnh khắc mảnh vỡ quy tắc đầu tiên rơi vào cửa ải thứ nhất của bí cảnh Cửu Thiên, trong khe nứt của lớp vỏ bức tường Thiên Đạo, rò rỉ ra một luồng khí tức nhỏ đến mức gần như không tồn tại, không phải của mười đại chủng tộc cũng không phải của Thiên Đạo –
Tựa như một miếng bánh quế để đã mười ba nghìn năm, vị ngọt đã chết từ lâu nhưng vẫn cố gồng mình lại là dư vị cuối cùng.
Đầu mũi Lâm Dịch khẽ động, ấn ký tiên dân co rút mạnh.
Đạo Lâm.
Luồng ngọt ngào đó không phải hương tàn.
Mà là điểm neo.
Người ngồi ở vị trí này mười ba nghìn năm trước, đã buộc một tia đường về của mình vào phía trong khe nứt của mảnh vỡ trái tim linh căn – không phải để lại hậu chiêu, mà là để lại một cánh cửa chỉ có một chiếc rìu đặc định mới có thể gõ mở.
Thiên Đạo đang cạy vỏ.
Nhưng trong vỏ có chủ nhân.
Mà chủ nhân không đợi Thiên Đạo, không đợi mười đại chủng tộc, thậm chí không đợi chính linh căn –
Mà đợi kẻ có số hiệu khắc trên mặt sau của ba tỷ bảy trăm triệu trang giấy trắng.
Cuối cùng ngươi cũng chịu ngẩng đầu nhìn một cái rồi.
Giọng nói không ở bên tai, mà ở trong mạch máu màu xanh thiên thanh trên mặt rìu, tựa như dư chấn của giọt nước rơi trên mặt đồng.
Lâm Dịch siết chặt cán rìu, khớp ngón tay trắng bệch, cái lạnh lẽo từ pháp tắc Nhược Thủy hóa lỏng bò dọc cánh tay lên tới xương bả vai, kết thành một đóa sương giá to bằng móng tay trên vết sẹo cũ được mài giũa bởi ba tỷ bảy trăm triệu ý chí.
Hắn không nhìn những mảnh vỡ pháp tắc đang rơi xuống.
Hắn nhìn vết nứt.
Nhìn vào giữa hai cành tối không ai cần đến kia, nhìn trái tim đang bị Thiên Đạo cắn chặt mà không sao nghiền nát được.
Bức tường Thiên Đạo lại đè xuống thêm nửa tấc.
Màu xám trắng gần như đã áp sát vào trái tim ấy.
Lâm Dịch không lao ra – làm vậy chẳng khác nào tự sát – mà xoay lưỡi rìu đá Tuyền Thạch xuống dưới, rạch một đường vào lòng bàn tay.
Máu của tiên dân không phải màu đỏ.
Nó trong suốt.
Tựa như chính Nhược Thủy vậy.
Một giọt máu trong suốt rơi vào hư không, không rơi xuống, không bốc hơi, mà như hạt giống gieo vào đất đóng băng, phụt một tiếng – mọc ra một sợi rễ cực kỳ mảnh.
Một đầu sợi rễ cắm vào mạch ngầm của dòng Nhược Thủy chảy ngược, đầu kia – quấn lấy vệt hương hoa quế bên trong vết nứt của mảnh vỡ trái tim linh căn.
Đánh cắp trời xanh.
Không cướp mảnh vỡ.
Mà cướp lấy mỏ neo.
Bức tường Thiên Đạo phát ra một tiếng cọc cực khẽ – không phải tiếng vỡ, mà là tiếng răng rắc, như thể cắn phải thứ không nên cắn.
Trong chín đạo pháp tướng, Thương Ngô Kim Huy ở gần nhất bỗng khựng lại.
Hắn cúi đầu.
Lần đầu tiên, ánh mắt của vị chủ tể Thần tộc rời khỏi những mảnh vỡ pháp tắc đang rơi, chuyển hướng về một nơi không nên có nhiệt độ trong vách hư không – tại đó, một sợi rễ trong suốt trên nền xám trắng, đang lặng lẽ điều chỉnh nhịp đập của mảnh vỡ thứ mười ba nhanh hơn nửa nhịp.
Ai.
Chữ này thốt ra từ miệng pháp tướng Thương Ngô, hư không rung chuyển ba hồi.
Bóng xanh của Lâm Dịch đã lùi vào nếp gấp của dòng Nhược Thủy chảy ngược, như một giọt nước trở về với dòng sông.
Hắn không đáp.
Sợi rễ trong suốt trong lòng bàn tay vẫn còn đó, mảnh như tơ nhện, dai như chính nhân quả, thứ mà đầu kia đang kéo – lúc này vẫn còn găm trên thân chính của linh căn – đã bắt đầu đập theo nhịp mạch của hắn.
Không phải nhịp đập mà Thiên Đạo cho phép.
Mà là nhịp đập của hắn.
Tiếng của Đạo Lâm lại cười trong mạch máu trên mặt rìu, rất ngắn, như thể mười ba ngàn năm nín thở cuối cùng cũng tìm được người để truyền lời:
Bước tiếp theo, nhóc con – đừng kéo.
– Hãy dắt.
Dưới đáy sông Nhược Thủy, trước vết nứt của màng mỏng, nhục thân Lâm Dịch chợt mở mắt, thứ rỉ ra giữa kẽ ngón tay trái không phải linh lực hệ thủy, mà là sợi tơ kết từ máu trong suốt – đầu kia của sợi tơ đang kéo trái tim sắp bị Thiên Đạo nghiền nát ở trên chín tầng trời – và độ cong nơi khóe miệng hắn, cùng với chữ Sinh khắc dưới đáy bát đá của Xuyên, uốn thành một đường cong hoàn toàn giống hệt nhau.
Truyện liên quan
Tàn Nhẫn Lên Chính Mình Đều Đánh
Tiểu Hỏa, ngoài ý muốn, xuyên qua phát hiện mình chưa có gì, còn thiếu hệ thống; muốn kéo thù ...
Toàn Viên Ác Tiên!!!
Sách còn có tên: 《Toàn Viên Ác Tiên》, 《Toàn Viên Ác Tiên: Ta Có Một Tòa Đạo Quán Trồng Tiên》. ...
Từ Kiếm Thuật Đại Sư Bắt Đầu Quỷ Bí Dị Thế Giới Sinh Hoạt
(Tây huyễn hệ thống + đơn nữ chủ) Hệ thống giao cho ta khả năng miễn dịch ô nhiễm quỷ ...
Hắc Thần Thoại: Hủy Diệt
[Đơn nữ chính][Hậu kỳ vô địch] "Có người nói hắn hủy diệt tất cả, người khác lại bảo hắn đã ...
Dị Giới Đại Nhà Tư Bản
Dị thế giới "Làm ruộng". Kiếm tiền văn!. Tin tốt: Xuyên không!. Tin xấu: Không có hệ thống!.
Mười Bốn Tuổi Thất Phu, Lấy Phàm Võ Nghịch Phạt Thần Minh!
Đây là một thời đại bi tráng, nơi các anh liệt dùng nhiệt huyết bảo vệ tôn nghiêm, lấy sinh ...