Quyển 1 · Chương 2: Bí mật thư viện

Hồng Phi nắm chặt chiếc chìa khóa đồng kiểu cũ, ngón tay cái vuốt ve dòng chữ “1987” nổi lên trên cán chìa khóa. Trưởng phòng giáo vụ Vương đưa chìa khóa với vẻ mặt kỳ lạ: “Thư viện trường cần được sắp xếp định kỳ, thầy Hồng có kinh nghiệm với lớp cuối cấp, tiện thể có thể tranh thủ…” Lời chưa dứt, một tiếng sét kinh hoàng bất ngờ nổ vang ngoài cửa sổ, làm kính rung lên bần bật.

Khoảnh khắc đẩy cánh cửa thư viện ra, mùi mốc của giấy cũ cùng hơi lạnh ập vào mặt. Hai mươi hàng giá sách gỗ màu nâu sẫm đứng sừng sững như những người khổng lồ im lặng, trong những vệt sáng lọt qua cửa sổ trời đầy bụi, những hạt bụi li ti có thể nhìn thấy bằng mắt thường đang bay lơ lửng. Ánh mắt Hồng Phi bị thu hút bởi chiếc tủ kính ở góc phòng – bên trong trưng bày những bức ảnh lịch sử trường học đã ngả vàng, ở vị trí nổi bật nhất là bức ảnh tập thể học sinh tốt nghiệp khóa 1987.

Cô gái ở trung tâm bức ảnh mặc bộ đồng phục không vừa vặn, nụ cười dưới mái tóc ngắn ngang tai lại rạng rỡ đến chói mắt. Thẻ học sinh trên ngực cô ghi “Tô Vãn Tình”, nhưng vị trí đáng lẽ là đôi mắt lại bị ai đó dùng bút đỏ gạch đi một cách thô bạo, màu mực thấm ra loang lổ trên giấy ảnh thành vết máu kỳ dị.

“Thầy Hồng?” Một giọng nói rụt rè bất ngờ vang lên phía sau. Hồng Phi giật mình quay lại, thấy lớp trưởng Lý Đình đang ôm một chồng vở bài tập đứng ở cửa, sắc mặt cô bé tái nhợt hơn bình thường nhiều, “Các bạn nói… đèn thư viện cứ đến chiều tối là tự sáng.”

Chiều tối hôm đó, sáu giờ, Hồng Phi cố ý ở lại văn phòng quan sát. Khi màn đêm buông xuống, cửa sổ thư viện tầng ba quả nhiên phát ra ánh sáng vàng vọt, như một con mắt phủ sương mờ. Anh cầm đèn pin chạy lên lầu, khoảnh khắc đẩy cửa ra, chùm sáng quét qua sàn nhà – những vết đỏ sẫm uốn lượn trong kẽ gạch, kéo dài từ cửa đến tận giá sách sâu nhất.

Vết tích biến mất trước giá sách mang số hiệu “K-17”. Hồng Phi cúi xuống, phát hiện cuốn “Đại điển Sinh học” ở tầng dưới cùng hơi nghiêng. Rút cuốn sách dày cộp ra, trong ngăn bí mật có một cuốn sổ da, dòng chữ “Đăng ký mượn sách” mạ vàng trên bìa đã phai màu. Lật trang đầu tiên, ghi chép ngày 1 tháng 9 năm 1987 hiện rõ mồn một: Tô Vãn Tình mượn “Sổ tay Côn trùng”.

Kỳ lạ hơn nữa, mỗi mục ghi chép mượn sách đều ghi ngày trả là “chưa trả”, và trong danh sách người mượn, lần lượt xuất hiện tên của những học sinh mất tích trong những năm gần đây. Điện thoại của Hồng Phi bất ngờ rung lên, là tin nhắn của Lý Đình: Thầy ơi, tuyệt đối đừng mở trang 137.

Nhưng ngón tay anh đã không kiểm soát được mà lật mở trang giấy đã ngả vàng. Ở giữa trang 137 dán một bức ảnh đen trắng, Tô Vãn Tình trong ảnh quỳ trên sàn thư viện, cổ quấn đầy rết đen, vô số côn trùng bò kín mặt cô. Dưới bức ảnh là dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng bút bi: Chúng muốn ăn thịt tôi.

“Thầy Hồng đang tìm gì vậy?” Giọng nữ lạnh lẽo vang lên từ phía trên đầu. Hồng Phi ngẩng lên, thấy một cô gái mặc đồng phục thập niên tám mươi đang treo ngược trên giá sách, khuôn mặt trắng bệch đầy những lỗ nhỏ li ti, những xúc tu đen đang từ từ thò ra khỏi các lỗ đó. Anh lảo đảo lùi lại, lưng va vào bàn học, chiếc chuông đồng trên bàn bất ngờ phát ra tiếng kêu trong trẻo.

Khi tiếng chuông tan biến, thư viện trở lại tĩnh lặng. Đèn pin của Hồng Phi chiếu vào chiếc đồng hồ treo tường – thời gian dừng lại ở 23:17 ngày 15 tháng 10 năm 1987. Anh loạng choạng chạy ra khỏi thư viện, nhưng phát hiện tất cả các lối ra của cả tòa nhà đều bị dây leo phong tỏa, bề mặt những dây leo màu tím sẫm đó đầy những giác hút nhỏ, đang tham lam hút chất lỏng rỉ ra từ tường.

Sáng hôm sau, Hồng Phi tỉnh dậy trong phòng nghỉ giáo viên. Trong túi anh có thêm một chiếc huy hiệu trường đã hoen gỉ, mặt sau khắc tên “Tô Vãn Tình”. Khi đến phòng giáo vụ tra hồ sơ, tài liệu khóa 1987 lại không cánh mà bay, Trưởng phòng Vương lau mồ hôi lạnh nói: “Có lẽ là do niên đại quá lâu…” Lời chưa dứt, tiếng học sinh la hét vang lên ngoài cửa sổ.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía thư viện. Khi Hồng Phi chạy đến, xe cứu hỏa đã có mặt. Lý Đình ướt sũng đứng ngoài hàng rào cảnh giới, đồng phục dính đầy chất lỏng màu tím: “Em nghe thấy tiếng chuông bên trong… giống như cái thầy mang ra tối qua.”

Tối đó, Hồng Phi mang nửa cuốn sổ đăng ký cứu được từ hiện trường vụ cháy về nhà. Trên những trang giấy còn sót lại, ghi chép ngày 14 tháng 10 năm 1987 đặc biệt nổi bật: Tô Vãn Tình mượn “Bách khoa toàn thư Động vật chân đốt”, tự xưng bị đàn côn trùng truy đuổi. Vé xem phim kẹp giữa các trang sách cho thấy, tối đó nhà hát trường chiếu phim “Quái vật ngoài hành tinh”.

Ba giờ đêm, Hồng Phi bị tiếng lật sách trong phòng khách đánh thức. Anh mò vào bếp cầm con dao làm bếp, nhưng khoảnh khắc đẩy cửa phòng ra thì cứng đờ người – sàn phòng khách bò đầy rết đen, đang xếp thành hình mũi tên thẳng tắp chỉ về phía phòng làm việc. Ánh sáng xanh lam xuyên qua khe cửa, anh nghe thấy tiếng ai đó dùng móng tay cào vào giấy: “Thầy Hồng, đến lúc trả sách rồi…”

Trong phòng làm việc, Tô Vãn Tình ngồi trước bàn học, dưới làn da cô ẩn hiện những vết tích của đàn côn trùng đang ngọ nguậy. Cuốn “Sổ tay Côn trùng” mở trên bàn học tự động lật trang, dừng lại ở trang “Cuốn chiếu”, khoảng trống trên trang sách viết bằng máu tươi: Chúng nói, cần vật chủ mới.

“Năm 1987, tôi đã phát hiện ra thứ không nên thấy trong thư viện.” Giọng Tô Vãn Tình như bị ép ra từ sâu trong lồng ngực, “Trong những cuốn cổ thư vận chuyển từ Nam Dương về, ẩn chứa bí thuật triệu hồi dị trùng. Khi tôi muốn nói với thầy cô, chúng…” Cô bất ngờ vén đồng phục lên, bụng cô nứt ra một vết rách lớn, vô số ấu trùng đen phun trào ra ngoài.

Hồng Phi vung dao chém, nhưng phát hiện lưỡi dao xuyên qua đàn côn trùng mà không có tác dụng gì. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh nhớ đến chiếc chuông đồng tìm thấy ở hiện trường vụ cháy. Run rẩy mò ra từ túi áo, dùng sức lắc mạnh. Tiếng chuông trong trẻo vang lên, đàn côn trùng phát ra tiếng rít chói tai, bóng dáng Tô Vãn Tình bắt đầu trở nên trong suốt.

“Hãy giúp tôi tìm ra kẻ chủ mưu thực sự…” Giọng cô dần tan biến, hóa thành những vảy đen bay lượn khắp nơi. Hồng Phi trong cơn mưa vảy tìm thấy một chiếc bookmark vàng, mặt sau khắc chữ Latin: Pandora’s Box.

Theo manh mối truy tìm, Hồng Phi tìm thấy tờ báo trường năm 1987 trong sâu phòng lưu trữ. Trong bức ảnh trang nhất, hiệu trưởng đương nhiệm đứng trong buổi lễ quyên góp, nâng niu một chiếc hộp gỗ đàn hương chạm khắc đầy hình côn trùng. Bài báo nhắc đến, chiếc hộp là “Hộp trí tuệ” do Hoa kiều Nam Dương quyên tặng.

Khi Hồng Phi một lần nữa bước vào thư viện, tất cả giá sách tự động tách sang hai bên, để lộ lối vào tầng hầm ẩn giấu. Mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt, trên bậc thang rải rác thẻ học sinh của các học sinh mất tích qua các khóa. Ở trung tâm căn phòng dưới cùng, chiếc hộp gỗ đàn hương phát ra ánh sáng u ám kỳ dị trong ánh nến, phù điêu rết trên nắp hộp sống động như thật.

Hồng Phi vừa định đưa tay chạm vào, phía sau vang lên giọng nói quen thuộc: “Thầy Hồng, sự tò mò sẽ giết chết mèo.” Trưởng phòng Vương cầm súng săn từ từ tiến lại gần, ánh mắt sau cặp kính lạnh lẽo, “Năm đó tôi đáng lẽ phải xử lý sạch sẽ Tô Vãn Tình… bây giờ chỉ có thể tiễn thầy đi cùng cô ta thôi.”

Khoảnh khắc tiếng súng vang lên, Hồng Phi nghiêng người lăn vào góc tường. Tầng hầm bất ngờ rung chuyển dữ dội, chiếc hộp gỗ đàn hương tự động mở ra, trong làn sương đen kịt, vô số rết khổng lồ ùa ra. Tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng của Trưởng phòng Vương bị tiếng rít của đàn côn trùng nhấn chìm, Hồng Phi chộp lấy chiếc chìa khóa đồng trên nắp hộp, trong hỗn loạn cắm vào lỗ khóa trên tường.

Theo tiếng bánh răng xoay chuyển, một cánh cửa bí mật mở ra. Hồng Phi lao vào đường hầm, đàn côn trùng phía sau truy đuổi không ngừng. Lối ra lại là nhà hát cũ của trường, ánh trăng xuyên qua mái vòm đổ nát chiếu xuống bàn thờ ở trung tâm nhà hát – nơi thờ phụng một bức tượng hình côn trùng tạo hình kỳ dị, đế tượng khắc: Lấy người sống làm vật hiến tế, có thể đạt được sự bất tử.

Hồng Phi giơ chiếc chìa khóa đồng cắm vào trái tim bức tượng. Bức tượng phát ra tiếng gầm đau đớn, toàn bộ tầng hầm bắt đầu sụp đổ. Anh lao điên cuồng trong tiếng gầm rú, cuối cùng thoát ra khỏi trường trước bình minh. Ngoảnh lại nhìn, thư viện từng tồn tại đã hóa thành đống đổ nát, một làn khói xanh lượn lờ bay lên, lờ mờ thấy bóng dáng Tô Vãn Tình mỉm cười trong làn khói.

Một tuần sau, khi đội thi công phá dỡ nhà hát, họ đào được một bộ hài cốt đầy vết côn trùng gặm nhấm từ nền móng, giữa các đốt ngón tay vẫn nắm chặt nửa tấm thẻ mượn sách đã ngả vàng. Hồng Phi hiến tặng cuốn “Đăng ký mượn sách” đã được phục hồi cho kho lưu trữ thành phố, trang cuối cùng có thêm một dòng ghi chép mới: Hồng Phi mượn “Bí sử Học đường”, ngày trả: mãi mãi.

Truyện liên quan