Quyển 1 · Chương 13: Mộ tiên sinh Lê Hằng

Sau đó ta trải qua không ngừng tìm đọc, rốt cuộc biết cây hoa kia gọi là Cửu U hoa, đứng hàng thứ ba trong các loại độc thảo của tu hành giới, không có thuốc nào chữa được. Chủ nhân động phủ kia cũng khó trách được gọi là Cửu U Tán Nhân. Ông nghiêm túc nhìn Mai Niệm, dặn dò: "Tiểu Niệm à, về sau con phải đọc nhiều sách, hiểu biết nhiều về những thứ này, sẽ có lợi cho con. Để tránh gặp phải những thứ không rõ nguồn gốc mà chết một cách khó hiểu."

Mai Niệm gật đầu, ừ nhẹ một tiếng. Lê tiên sinh lại tiếp tục nói: Sau đó ta trốn đông trốn tây hơn sáu mươi năm, nghe nói nơi này có hẻm núi Gió Lạnh, nhưng toàn bộ Cửu U vốn là một nơi tuyệt địa. Lại thêm vị trí hẻo lánh, ta nghĩ nơi đại hung có lẽ tồn tại cơ duyên, nói không chừng có cơ hội giải độc Cửu U hoa, lúc đó vẫn còn chút tâm lý may mắn, hy vọng có thể giải được độc. Hơn nữa vốn dĩ cũng chẳng còn sống được bao nhiêu năm, nên đến đây đánh cược một phen.

Trong lúc đào vong, ta cũng không ngừng học tập dược lý tri thức, khát vọng có thể được giúp đỡ. Mà độc Cửu U hoa không hổ là vô giải chi độc, không ngừng ăn mòn Nguyên Anh, cắn nuốt linh lực của ta, khiến ta buộc phải dùng linh lực áp chế độc tính. Điều này cũng làm cho tu vi của ta không tiến mà lùi, cho đến khi Nguyên Thủ Nhất tìm được ta, đã chỉ còn là Kim Đan trung kỳ.

Thật ra cho dù Nguyên Thủ Nhất không tìm thấy ta, ta cũng không sống được bao lâu. Theo tu vi hạ thấp, độc Cửu U hoa càng khó áp chế, cuối cùng sẽ thân tử đạo tiêu. Nhưng thôn Gió Lạnh sẽ không bị họa lây. Lúc bắt đầu ta chỉ tùy tiện tìm một lý do để ở lại trong thôn, sau đó cũng dần chấp nhận kết quả như vậy. Liền không có việc gì thì dạy dỗ lũ trẻ, nhưng có một ngày, ta sử dụng linh lực vô ý phát hiện con có linh căn, lại còn là cực phẩm Lôi linh căn. Cực phẩm linh căn, trong khi ta chỉ là thượng phẩm linh căn. Ta liền nghĩ thu con làm đồ đệ, bắt đầu cho con học tập và ăn một chút đan dược, đều là những loại đan dược đặt nền móng cho con tu hành. Cho nên sau này con nói lực lượng của mình biến lớn, chính là vì nguyên nhân này.

Chuyện phía sau con cũng có chút ấn tượng rồi đúng không, ta lưu con ở chỗ ta đọc sách, dạy cho con một ít tri thức. Nói xong những lời này, chỉ thấy Lê tiên sinh tùy tay vẫy một cái, từ dưới nền đất bay ra một chiếc nhẫn rồi bay đến tay Mai Niệm, Mai Niệm duỗi tay tiếp nhận.

Khi Nguyên Thủ Nhất tiến vào thôn ta mới phát hiện ra hắn. Không còn cách nào khác, cảnh giới đã rớt xuống quá thấp, cảnh giới của hắn lại cao hơn ta, lúc hắn bày trận ta không hề hay biết. Khi phát hiện ra hắn, ta biết mình và dân làng Gió Lạnh khó lòng thoát khỏi kiếp nạn. Cho nên ta đã sớm đem rất nhiều bảo vật cất vào trong nhẫn trữ vật, cũng phân luồng tàn hồn này vào trong cấm chế.

Ta nghĩ con trở về hẳn sẽ dập đầu với ta, nên đã thiết trí cấm chế này trong nhà. Con dập đầu với ta mới có thể kích hoạt cấm chế ta để lại, ta mới có thể giải thích cho con tiền căn hậu quả, cũng như giới thiệu một số tình huống cơ bản của tu hành giới. Đối với con ít nhiều sẽ có chút trợ giúp.

"Tiểu Niệm, từ hôm nay con coi như đã bước chân vào tu hành giới. Nhưng ta hy vọng con đừng vội tu luyện pháp quyết tu hành, đợi sau này con chọn một tông môn để gia nhập rồi bắt đầu tu hành cũng chưa muộn. Trong khoảng thời gian này con hãy luyện võ thuật thế gian và mài giũa thân thể. Võ học thế gian tuy không thể tu đến trường sinh như pháp quyết tu hành, nhưng cũng có thể tăng cường tố chất cơ thể." Nói xong, hư ảnh Lê tiên sinh nhấc ngón tay, một quyển võ học bí tịch và một ít bùa chú từ trong nhẫn bay ra. Tu hành giới kiêng kỵ nhất là mang theo công pháp của tông môn khác để gia nhập tông môn mới.

Sau đó Lê tiên sinh ngẩng đầu nhìn bầu trời nói: "Tiểu Niệm, đi ra ngoài đi một chút đi, nhìn ngắm thế giới này nhiều hơn, con cũng có thể suy nghĩ kỹ về con đường sau này. Hãy tìm con đường của riêng con, kiên định bất di mà đi xuống."

Nhẫn này ta đã hạ cấm chế, dưới Hóa Thần kỳ không ai có thể phát hiện ra bí mật của nó. Hơn nữa nhẫn này là vật huyết luyện, chỉ có thể lấy máu làm dẫn để luyện hóa. Chờ con đạt tới Trúc Cơ kỳ thì có thể lấy máu nhận chủ, bằng không linh lực của con không đủ để luyện hóa nhẫn này, sẽ bị hút cạn tinh huyết và linh lực.

Con đường sau này, phải dựa vào chính con, chớ dễ tin người, nhớ lấy nhớ lấy." "Ta dùng chút linh hồn chi lực cuối cùng giúp con che giấu linh căn, đại khái có thể che giấu ba mươi năm, người ngoài kiểm tra linh căn chỉ nhìn ra con là trung phẩm Lôi linh căn." Nói xong, ông xoa đầu Mai Niệm, hư ảnh Lê tiên sinh cũng bắt đầu tiêu tán. Hư ảnh hóa thành một sợi năng lượng nhảy vào đan điền của Mai Niệm, một giọng nói truyền vào tai cậu: "Con phải tận dụng ba mươi năm này để trưởng thành, tiên sinh tin con."

Qua thật lâu, thiếu niên đứng dậy, đi ra khỏi cửa thôn năm xưa, hướng về phía thôn dập đầu lạy ba cái. Sau đó xoay người hướng về phía ngoài thôn mà đi. Phía sau chỉ còn lại hai ngôi mộ nhỏ. Một cái sửa thành mộ của thôn Gió Lạnh, cái còn lại đổi thành mộ của Lê Hằng tiên sinh. Trên mộ để lại thanh kiếm của Lê tiên sinh, Mặc Ảnh.

Truyện liên quan