Quyển 1 · Chương 24: Trò chuyện đêm khuya

Chương 24: Đêm liêu

Cơm chiều qua đi, Mai Niệm gọi Gầy Hổ cùng đi đến căn nhà đổ nát nơi hai người từng cư trú hai năm trước. Từ lần bị hủy hoại trước đó, nơi này không được sửa sang lại, hiện tại đã mục nát không chịu nổi. Mai Niệm tìm một chỗ ngồi xuống, Gầy Hổ đứng bên cạnh nhẹ giọng hỏi: “Là phải rời đi sao?”

Mai Niệm đáp: “Ừ, vốn dĩ không nhanh như vậy, nguyên kế hoạch là khoảng nửa năm sau mới rời khỏi Hà Huyện để đến Tích Mộc Hoàng Thành. Hôm nay tiếp được một vụ, vừa vặn cũng là đi Tích Mộc Hoàng Thành, cho nên phải khởi hành sớm.”

Gầy Hổ hỏi: “Ừ, còn sẽ trở về chứ?”

Mai Niệm: “Không biết.”

Gầy Hổ: “Không sao cả, chỉ là không nghĩ tới lại nhanh như vậy, dù rằng lần trước đã từng trò chuyện qua.”

Mai Niệm lấy ra số vàng còn lại đưa cho Gầy Hổ: “Đây là hai trăm lượng vàng, ta đều đã đổi thành bạc vụn, thuận tiện cho các ngươi chi tiêu sau này.”

Gầy Hổ tiếp nhận túi tiền, nói: “Thật ngại quá, ngươi sắp rời đi rồi mà còn chuẩn bị cho chúng ta nhiều vàng như vậy, nhưng ta không thể không nhận, không có số tiền này, ta không có năng lực nuôi sống bọn họ, cảm ơn ngươi đã tin tưởng.” Nương theo ánh trăng, có thể thấy đôi mắt Gầy Hổ lúc này đã đỏ hoe.

Mai Niệm: “Chúng ta là huynh đệ, không cần khách khí. Từ khi quen biết nhau, ngươi đã rất nỗ lực để nuôi sống Cẩu Tử và mọi người. Ta tin rằng sau khi ta đi, ngươi cũng có thể dẫn dắt bọn họ sống tốt hơn.” Sau đó, hắn lấy ra ba quyển sách: “Đây là quyền phổ ta dạy các ngươi, nguyên bản vốn là một quyển, ta chia làm ba phần, lần lượt là 《 Linh Ảnh Bộ 》, 《 Linh Ảnh Quyền 》, 《 Linh Ảnh Quyết 》. Ngươi giữ lấy, nếu gặp kẻ tới cướp bí tịch, cứ đưa cho bọn chúng, bảo toàn tính mạng là trên hết.”

Gầy Hổ cất kỹ bí tịch rồi nói: “Ta sẽ bảo quản tốt, ngươi yên tâm, tuy thiên phú luyện võ của ta không tốt, nhưng ta lại rất sợ chết.”

Mai Niệm cười nói: “Cho ngươi bí tịch không phải để ngươi tìm người truyền thừa, nếu gặp kẻ tới cướp mà ngươi không đánh lại, thì cứ đưa cho bọn chúng, đừng cố quá sức. Hổ ca, ta chỉ muốn các ngươi được bình an, thật đấy.”

Gầy Hổ nhìn Mai Niệm cười đáp: “Biết rồi.”

Mai Niệm dặn dò: “Sau khi tin tức ta rời đi bị lộ, ngươi hãy cẩn thận đám người Tinh Hỏa Bang, bọn chúng không phải hạng người tử tế gì. Khi ngươi chưa đủ thực lực áp chế, bọn chúng sẽ liên hợp lại để đá ngươi ra ngoài. Chính ngươi phải cẩn thận.”

Hiện tại Tinh Hỏa Bang sau hai năm phát triển, ở Hà Huyện đã có sức ảnh hưởng rất lớn. Nhân số tăng lên gấp đôi, hiện đã có khoảng năm trăm người. Có thể nói là nắm giữ toàn bộ các ngành nghề xám ở Hà Huyện. Nếu không có Mai Niệm dùng võ lực áp chế, phỏng chừng đã sớm phân gia. Một nhà độc đại, phía trên lại không có ai kiềm chế, sớm muộn gì cũng sụp đổ.

……

Hai người trò chuyện rất lâu, đêm đã khuya, cả hai cùng hướng vào trong thành. Hai năm nay dưới sự quản lý của Tinh Hỏa Bang, buổi tối cơ bản không cần đóng cửa thành. Bọn trộm cướp biết nơi này có cao thủ bát phẩm như Mai Niệm trấn giữ nên không dám gây án ở Hà Huyện. Cao thủ nơi khác thường so chiêu với nhau, còn Mai Niệm lại chuyên tâm thủ tại Hà Huyện hẻo lánh này, chuyên trừ gian diệt ác.

Đến cửa thành, Gầy Hổ quay sang hỏi Mai Niệm: “Khi nào rời đi?”

Mai Niệm: “Sáng mai.”

Gầy Hổ hỏi: “Lặng lẽ rời đi, hay vẫn như mọi khi, giả vờ như đi làm nhiệm vụ?”

Mai Niệm: “Sáng mai ta sẽ rời đi từ cửa Đông, bọn họ sẽ tưởng ta đi làm nhiệm vụ treo thưởng nào đó. Ta rời đi có thể giấu được bao lâu thì hay bấy lâu, các ngươi sẽ có thêm thời gian phản ứng. Có việc gì thì cứ bàn bạc với Lý gia gia, đừng một mình gồng gánh, Lý gia gia tuổi tác đã cao, kiến thức chắc chắn hơn chúng ta nhiều.”

Gầy Hổ: “Được, ta biết rồi. Ngày mai cùng ăn sáng nhé.”

Mai Niệm: “Được.” Hai người bất tri bất giác đã đi tới trước cửa võ quán. Về đến nhà, mỗi người một nơi nghỉ ngơi. Trong võ quán chỉ có Mai Niệm có phòng riêng, những người khác đều chen chúc trong các căn phòng ở hậu viện. Về phòng nằm xuống, Mai Niệm nghĩ về những kỷ niệm trong hai năm ở Hà Huyện. Ở nơi này, hắn được người khác cần đến, tìm được những người bạn đồng trang lứa, cùng nhau giúp đỡ. Cảm giác thân thuộc ấy đã giúp Mai Niệm dần bước ra khỏi bóng ma từ ngôi làng cũ.

Nhìn lên nóc nhà, Mai Niệm dần chìm vào giấc ngủ. Nhưng phía bên kia, Gầy Hổ nhìn nóc nhà cả đêm không ngủ, Lý lão nhân cũng trằn trọc suốt đêm. Trời chưa sáng, Lý lão nhân và Gầy Hổ lần lượt thức dậy chuẩn bị bữa sáng. Khi hai người nhìn nhau, đều đọc được từ mắt đối phương sự thật rằng Mai Niệm sắp rời đi. Cả hai không nói một lời mà làm bữa sáng.

Mai Niệm đã tỉnh từ khi hai người vào bếp, nhưng hắn không làm gì cả, chỉ lặng lẽ nằm trên giường chờ hừng đông. Sau khi Gầy Hổ và Lý lão nhân làm xong bữa sáng, trời vẫn chưa sáng hẳn. Lẽ ra giờ này phải gọi bọn nhỏ dậy tập thể dục buổi sáng, nhưng cả hai không gọi, chỉ ngồi trong bếp lặng lẽ chờ trời sáng.

Bữa sáng hôm nay rất phong phú, bánh bao nhân thịt, cháo còn bỏ thêm đường, bọn nhỏ vui mừng khôn xiết, không ai chú ý đến ba người đang tâm sự nặng nề. Ăn xong, bọn trẻ bị Gầy Hổ hối thúc đi luyện công, các bé gái được giữ lại dọn dẹp nhà bếp. Trở về phòng, Mai Niệm lấy ra chút bạc vụn đặt ở đầu giường. Không mang theo thứ gì, hắn cứ thế rời khỏi căn phòng đã ở hai năm, cứ thế đi ra cửa. Quay đầu nhìn lại sân viện đã che mưa chắn gió cho những đứa trẻ không nhà này. Bên trong vẫn còn tiếng bọn trẻ thao luyện, Gầy Hổ không tới, Lý lão nhân đi đến bên cạnh Mai Niệm, nhẹ giọng nói: “Đi đi, ngươi vốn dĩ là con hùng ưng tung cánh trên trời cao. Có thể dừng chân ở đây đã là đủ lâu rồi.”

Bên trong, tiếng Gầy Hổ đang dạy dỗ bọn nhỏ rõ ràng mang theo âm rung. Mai Niệm gật đầu với Lý lão nhân: “Đi đây.” Rồi quay đầu hướng về phía cửa Đông mà đi.

Truyện liên quan