Quyển 1 · Chương 3: Truyền dạy giải đáp

Mai Niệm Cầm Thư đột nhiên quay đầu nói với Lê tiên sinh: “Tiên sinh, trong sách ghi chép Kỳ kinh bát mạch là nơi nào ạ?”

Lê tiên sinh: “Đốc mạch, Nhâm mạch, Xung mạch, Đới mạch, Dương duy mạch, Âm duy mạch, Âm kiều mạch, Dương kiều mạch. Kỳ kinh bát mạch vừa không trực tiếp lệ thuộc vào mười hai tạng phủ, cũng không có quan hệ phối hợp trong ngoài. Ngoại trừ Đốc mạch và Nhâm mạch có huyệt vị tương ứng trên kinh, sáu đường kinh còn lại không có huyệt vị chuyên môn……”

Mai Niệm: “Tiên sinh, trong sách này còn nói đến Thập nhị chính kinh, Thập nhị chính kinh này lại là cái gì ạ?”

Lê tiên sinh: “Thập nhị chính kinh là chủ thể của hệ thống kinh lạc, có sự tương hợp kinh mạch trong ngoài. Phân biệt là Thủ tam âm, Thủ tam dương, Túc tam âm, Túc tam dương, phân bố ở những nơi như tay chân của con đó……”. Vừa nói, Lê tiên sinh vừa chỉ cho Mai Niệm những vị trí tương ứng, đồng thời giải thích tác dụng của kinh lạc.

……

Theo những câu hỏi của thiếu niên, Lê tiên sinh cũng kiên nhẫn giải đáp nghi hoặc. Thời gian giải đáp trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã gần giờ Hợi. Lê tiên sinh liền bảo Mai Niệm về nhà nghỉ ngơi, còn dặn dò: “Những kiến thức y lý này nên hiểu biết nhiều một chút, gặp phải vài chứng đau đầu nhức óc đơn giản, con có thể tự mình giải quyết”.

Thiếu niên trở về tiểu viện nhà mình, trực tiếp nằm xuống giường, đầu hồi tưởng lại những kiến thức Lê tiên sinh đã dạy hôm nay. Cậu cũng tự mình khoa tay múa chân trên người theo các đường kinh mạch và huyệt đạo. Nghĩ thầm chẳng lẽ Lê tiên sinh là đại phu, làm đại phu cũng không tồi, đến lúc đó trong thôn ai có đau đầu nhức óc gì mình có thể giúp trị liệu, tiện lợi hơn nhiều so với việc phải đi ra ngoài núi tìm đại phu. Trong đầu nghĩ ngợi những điều này, chẳng bao lâu sau cậu đã chìm vào giấc ngủ.

Thời gian cứ thế bình lặng trôi đi.

Hôm nay, Mai Niệm lại bắt đầu công việc của mình, đó là vào núi. Bởi vì cha mẹ Mai Niệm mất sớm, bản thân cậu lại không có khả năng canh tác, nên ruộng đất nhà cậu sau khi cha mẹ qua đời không lâu đã bị thôn trưởng thu hồi chia cho những gia đình có khả năng canh tác. Vì dựa vào núi, tráng đinh trong thôn nhỏ vốn dĩ vào những ngày không phải mùa vụ đều lên núi săn bắn để cải thiện cuộc sống. Mai Niệm từng theo người lớn vào núi, thế nên bây giờ mỗi ngày sau khi thức dậy, việc đầu tiên của Mai Niệm là chạy vào trong núi. Có lẽ vì đang là mùa hè, vận khí của thiếu niên khá tốt, mỗi ngày ít nhiều đều có chút thu hoạch.

Theo số lần vào núi ngày càng nhiều, Mai Niệm đã trở nên vô cùng quen thuộc với vùng ngoại vi Phượng Nguyên Sơn. Vào núi chưa được bao lâu, Mai Niệm đã đào được mấy ổ trứng chim. Những quả trứng chim này chính là bữa trưa của cậu, đi thêm một lát, Mai Niệm liền hướng về phía núi sâu, muốn thử xem có thể săn được con mồi nào không. Đi được một đoạn, chợt nghe thấy một tiếng hổ gầm. Âm thanh chấn động cả một vùng rừng rậm, chim chóc bay tứ tán, thú dữ bỏ chạy. Mai Niệm giật bắn mình, nhanh chóng leo lên đại thụ bên cạnh trốn đi. Không lâu sau, Mai Niệm nhìn về hướng phát ra âm thanh, nhưng chẳng thấy gì cả.

Đúng là câu nói "nghé con mới đẻ không sợ hổ", thợ săn có kinh nghiệm nghe thấy tiếng hổ gầm sẽ tránh xa, thông thường sẽ không đối đầu với loại chúa sơn lâm này. Trừ phi bị dồn vào đường cùng, vì mạng sống mới phải liều mạng, hơn nữa kiểu liều mạng đó gần như không có cơ hội sống sót. Nhưng cậu nhóc Mai Niệm này ở trên cây không thấy hổ đâu, liền tụt xuống đất chạy như bay về phía phát ra tiếng gầm. Trên đường ngẫu nhiên gặp phải những con thú nhỏ như thỏ đang hoảng loạn bỏ chạy.

Khi Mai Niệm tới gần, từ xa liền phát hiện một con cự mãng và một con hổ đang giằng co. Đuôi cự mãng cuộn tròn, đầu ngẩng cao, lớp vảy lạnh lẽo dưới ánh hoàng hôn lấp lánh thứ ánh sáng quỷ dị. Trên người mãng đã sinh vảy, cái đầu hình tam giác ngẩng cao, lưỡi phun ra thụt vào, đã nhận ra sự đe dọa từ con hổ, luôn cảnh giác với đòn tấn công của nó.

Con hổ đang giằng co trông còn to hơn cả bò cày, những vệt sọc trên người nó dưới sự đan xen của ánh sáng trông vô cùng bắt mắt, chữ "Vương" trên đỉnh đầu hiện lên rất rõ ràng. Nó nhìn con cự mãng trước mắt, lượn vòng quanh, thỉnh thoảng phát ra những tiếng gầm gừ, đồng thời sẵn sàng tung ra đòn chí mạng bất cứ lúc nào.

Về phần Mai Niệm, trước kia cậu vốn chưa từng vào sâu trong núi, nơi nào từng thấy qua mãnh thú lớn như vậy. Vừa nhìn thấy hai con dã thú, chân cẳng cậu đã không nghe theo sự điều khiển, không nhịn được mà run rẩy. Cũng may là cậu vẫn còn giữ một khoảng cách nhất định với hai con thú, trong mắt chúng lúc này chỉ có đối phương, căn bản không chú ý tới tiểu gia hỏa đang đứng cách đó vài trăm mét.

Truyện liên quan