Quyển 1 · Chương 6: Chương 6

Lâm Dạ đứng trên con phố bên ngoài phòng tranh, gió đêm thổi qua, có chút se lạnh.

Ánh đèn từ ô cửa sổ văn phòng của Tần Nguyệt vẫn còn sáng, hắn có thể cảm nhận được ánh mắt kia đang rơi trên lưng mình.

Hắn không quay đầu, nhét danh thiếp vào túi trong áo khoác, xoay người đi về phía ngã tư.

Giúp đỡ lẫn nhau.

Chìa khóa.

Những từ này xoay chuyển trong đầu hắn.

Đi được hơn một trăm mét, sắp đến ngã tư đường, Lâm Dạ không dừng bước, mắt liếc qua ô kính cửa hàng bên cạnh.

Trong hình ảnh phản chiếu, có hai cái bóng, cách chừng ba mươi mét, không xa không gần mà bám theo.

Áo khoác đen, đội mũ, dáng đi rất thống nhất.

Không phải người qua đường.

Lâm Dạ chậc một tiếng trong lòng.

Tần Nguyệt nói Triệu Khải Minh hành động nhanh, thế này cũng quá nhanh rồi.

Hắn rẽ vào con hẻm nhỏ bên phải, bước chân nhanh hơn.

Hai người phía sau cũng rẽ vào theo.

Con hẻm chật hẹp, không có đèn, chất mấy cái thùng rác. Lâm Dạ đi được nửa đường, đột nhiên ngồi xổm xuống, giả vờ buộc dây giày.

Vểnh tai lên nghe.

Tiếng bước chân đến gần, dừng lại một chút ở đầu hẻm, rồi tiếp tục đi vào trong.

Rất nhẹ, nhưng không dừng lại.

Lâm Dạ buộc xong dây giày đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước. Cuối hẻm là một bức tường, ngõ cụt.

Hắn đi đến chân tường, xoay người lại.

Hai người kia cũng dừng lại, cách hắn mười mét, một trái một phải chặn đường.

“Đi theo cả một đoạn đường, không mệt sao?” Lâm Dạ lên tiếng.

Người bên trái cười: “Anh Dạ Nha, ông chủ của chúng tôi muốn mời anh uống chén trà.”

“Triệu Khải Minh?”

“Anh Triệu.” Người bên phải sửa lại.

Lâm Dạ không nói gì, tay sờ ra sau eo.

“Đừng động đậy.” Người bên trái lập tức nói, “Chúng tôi không muốn ra tay, chỉ là truyền một lời thôi.”

“Lời gì?”

“Anh Triệu nói, nơi như phòng tranh thì nên đến ít thôi.” Người bên phải tiến lên hai bước, “Nước sâu quá, dễ chết đuối lắm.”

Lâm Dạ nhìn chằm chằm họ: “Còn gì nữa?”

“Còn nữa, chuyện của Tô Ngôn, đừng điều tra nữa.” Người bên trái cũng đến gần, “Điều tra tiếp, không có lợi cho anh đâu.”

“Đây là uy hiếp?”

“Đây là lời khuyên.”

Trong hẻm yên tĩnh vài giây.

Lâm Dạ đột nhiên cười: “Được, lời đã chuyển đến tai tôi rồi. Các người có thể đi được rồi.”

Hai người kia nhìn nhau một cái, không nhúc nhích.

“Sao thế?” Lâm Dạ nhướng mày, “Còn muốn tiễn tôi về nhà à?”

“Anh Triệu nói, phải xác nhận anh đã nghe lọt tai rồi.” người bên trái nói.

“Tôi nghe lọt tai rồi.” Lâm Dạ xòe tay, “Bây giờ đi được chưa?”

Người bên phải lắc đầu: “Phải đi với chúng tôi một chuyến. Anh Triệu muốn nói chuyện trực tiếp.”

Lâm Dạ thầm chửi một câu bậy.

Nói chuyện trực tiếp?

Vào địa bàn của Ảnh Họa Hội, còn ra được sao?

Hắn lùi lại nửa bước, lưng dựa vào tường, mắt nhanh chóng quét qua xung quanh.

Thùng rác, tường gạch, không có cửa sổ.

Không chạy được.

“Nếu tôi không đi thì sao?” Lâm Dạ hỏi.

“Vậy thì xin lỗi nhé.” Người bên trái móc một thứ từ trong lòng ra.

Máy nhiễu loạn ký ức.

Đồng tử của Lâm Dạ co lại.

Thứ này hắn đã từng nghe nói, có thể khiến ký ức của người ta hỗn loạn trong thời gian ngắn, thậm chí là hôn mê.

“Hỏi lần cuối.” Người bên phải nói, “Đi hay không?”

Lâm Dạ hít một hơi thật sâu.

Hắn đột nhiên ngồi xổm xuống, vớ lấy nửa viên gạch dưới chân, hung hăng ném về phía người bên trái!

Viên gạch đập trúng ngực đối phương, người nọ rên một tiếng, chiếc máy nhiễu loạn trong tay rơi xuống đất.

Lâm Dạ nhân cơ hội lao về phía trước, dùng vai húc văng người bên phải, không ngoảnh đầu lại mà chạy về phía đầu hẻm!

“Đuổi theo!”

Tiếng bước chân phía sau đuổi tới.

Lâm Dạ lao ra khỏi con hẻm, rẽ vào một con phố thương mại bên cạnh. Hơn chín giờ tối, trên phố vẫn còn người, hắn hòa vào đám đông, bước chân không ngừng.

Quay đầu nhìn lại một cái.

Hai người kia cũng đuổi ra, nhưng trên phố đông người, họ không dám chạy quá nhanh.

Lâm Dạ lách vào một trung tâm thương mại, đi ra từ cửa hông, rồi lại rẽ vào hai con hẻm nhỏ.

Lượn lờ hơn mười phút, xác định đã cắt đuôi được, hắn mới rút điện thoại ra, gửi tin nhắn mã hóa cho Đường Vi.

“Gấp… Toàn bộ thông tin về Triệu Khải Minh, cần ngay bây giờ.”

Tin nhắn gửi đi, hắn dựa vào tường thở dốc.

Ba phút sau, Đường Vi gửi lại một tập tin, đã được mã hóa.

Lâm Dạ nhấn mở.

Triệu Khải Minh, bốn mươi lăm tuổi, cấp cao của Ảnh Họa Hội, người kiểm soát thực tế của Sàn Giao Dịch Ký Ức. Lý lịch sạch sẽ đến kỳ lạ, không tra ra được bất kỳ quá khứ nào, giống như xuất hiện từ hư không vào năm năm trước.

Kéo tập tin xuống dưới.

Có một dòng ghi chép, khiến ngón tay Lâm Dạ dừng lại.

"Năm năm trước tháng bảy, Triệu Khải Minh và kiến trúc sư Tô Ngôn có ghi nhận ba lần gặp mặt. Địa điểm: khu nhà kho cũ phía tây thành, nhà kho số ba, nội dung không rõ... Một tuần sau cuộc gặp, Tô Ngôn mất tích."

Lâm Dạ nhìn chằm chằm vào màn hình.

Ba lần gặp mặt.

Một tuần trước khi Tô Ngôn mất tích.

Anh tiếp tục lướt xuống.

Đường Vi còn đính kèm một câu: “Triệu Khải Minh con người này, ăn thịt người không nhả xương, cậu chọc vào hắn, chẳng khác nào tìm chết, đừng có chơi với lửa.”

Lâm Dạ đóng tập tin, nhét điện thoại lại vào túi.

Khu nhà kho cũ, nhà kho số ba.

Lâm Dạ đi ra ven đường, vẫy một chiếc taxi.

“Đi đâu đây?” tài xế hỏi.

Lâm Dạ đọc một địa chỉ.

Đó là một khu dân cư cũ ở phía đông thành, anh có một căn nhà an toàn ở đó, thuê bằng thân phận giả, ngay cả Đường Vi cũng không biết.

Vào nhà, khóa cửa, kéo rèm.

Lâm Dạ mở máy tính, đăng nhập vào kênh mã hóa của chợ đen.

Tài khoản của Dạ Nha.

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, rồi bắt đầu gõ chữ.

Đăng một tin treo thưởng tình báo.

“Thu mua giá cao toàn bộ ghi chép ra vào, đoạn phim giám sát, lời khai nhân chứng của nhà kho số ba, khu nhà kho cũ phía tây thành, vào tháng bảy năm năm trước. Người liên hệ: Dạ Nha. Thù lao thương lượng.”

Đăng xong, anh tắt máy tính, ngồi xuống ghế.

Đây là mồi nhử.

Nếu Triệu Khải Minh thật sự đang theo dõi anh, tin này nhất định sẽ đến tai đối phương.

Anh đang thăm dò.

Xem Triệu Khải Minh có cắn câu không.

Ba tiếng.

Lâm Dạ nhìn chằm chằm đồng hồ trên tường, kim giây nhảy từng nấc một.

Điện thoại đột nhiên rung lên.

Không phải kênh mã hóa, mà là tin nhắn từ một số lạ.

Chỉ có một dòng chữ.

“Đừng dụ hắn, hắn vẫn chưa muốn động đến cậu, cậu dụ hắn, hắn sẽ buộc phải động.”

Ngón tay Lâm Dạ siết chặt.

Anh gọi lại.

Tắt máy.

Anh lại liếc nhìn thời gian tin nhắn được gửi đến.

Ba tiếng lẻ bảy phút.

Từ lúc anh đăng tin treo thưởng đến giờ, vừa tròn ba tiếng.

Thẩm Cẩn Niên.

Chỉ có tên điên đó mới biết nhanh như vậy.

Lâm Dạ ném điện thoại lên bàn, ngả người ra sau ghế.

Đầu óc hơi loạn.

Triệu Khải Minh biết quan hệ của anh và Tô Ngôn, cho người theo dõi, cảnh cáo anh đừng điều tra.

Thẩm Cẩn Niên biết động tĩnh của Triệu Khải Minh, cảnh cáo anh đừng thăm dò.

Tần Nguyệt nói có thể hợp tác, nhưng phải chọn phe trước.

Tất cả mọi người đều đang bảo anh phải làm thế nào.

Nhưng không ai nói cho anh biết, rốt cuộc Tô Ngôn đang ở đâu.

Lâm Dạ đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, vén một góc rèm nhìn ra ngoài.

Dưới ngọn đèn đường đối diện, trống không.

Không có ai.

Nhưng anh biết, chắc chắn có những đôi mắt đang dõi theo.

Của Triệu Khải Minh, hoặc của Thẩm Cẩn Niên, hoặc của Tần Nguyệt.

Hoặc là cả ba.

Anh buông rèm xuống, quay lại bên bàn, cầm lấy cái chai thủy tinh kia.

Của Thẩm Cẩn Niên đưa, mảnh ký ức của Tô Ngôn.

Ánh sáng xanh lam leo lét trong chai.

Thẩm Cẩn Niên nói bây giờ đừng xem.

Đợi an toàn rồi hãy xem.

An toàn?

Lâm Dạ nhếch mép.

Anh cất chai vào lại ngăn kéo, khóa lại.

Ngồi lại xuống ghế, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại.

Rốt cuộc Thẩm Cẩn Niên đứng về phe nào?

Là đang giúp anh, hay là đang dẫn anh vào một ván cờ sâu hơn?

Lâm Dạ không biết.

Anh chỉ biết, bây giờ tất cả mọi người đều đã nhắm vào anh.

Triệu Khải Minh, Thẩm Cẩn Niên, Tần Nguyệt.

Còn có Tô Ngôn, người đã ẩn mình trong bóng tối, năm năm không hề lộ diện.

Điện thoại lại rung lên một cái.

Lần này là kênh mã hóa.

Là Đường Vi gửi tới.

“Tin treo thưởng cậu đăng, có người nhận rồi. Đối phương muốn giao dịch trực tiếp. Địa điểm: bến tàu cũ, nhà kho số ba. Thời gian: mười giờ tối mai.”

Lâm Dạ nhìn chằm chằm vào màn hình.

Bến tàu cũ, kho số ba.

Lại là nơi đó.

Anh nhắn lại: “Đối phương là ai?”

Đường Vi: “Không biết, nhưng ra giá rất cao, nói là muốn tiền mặt, một triệu.”

Lâm Dạ: “Nội dung thì sao?”

Đường Vi: “Không nói, chỉ nói là có thứ anh cần.”

Ngón tay Lâm Dạ dừng lại trên bàn phím vài giây.

“Nhận.”

Gửi xong, anh tắt điện thoại.

Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.

Truyện liên quan