Quyển 1 · Chương 120: Hoài Sơn toái.
Chương 120: Hoài Sơn toái.
Khương Hồi Đình thất thế chỉ trong nháy mắt, ngay sau đó dáng vẻ thong dong của hắn khiến chút lạnh lẽo kia phảng phất chỉ là ảo giác nào đó.
Hắn khách khách khí khí nói: “Tiêu thế tử cùng Thanh Hà công chúa thật là tình cảm cực tốt. Nhưng chẳng sợ một ngày kia Tiêu thế tử cùng Thanh Hà công chúa chân chính thành hôn, về công sự cũng không nên vượt rào chứ?”
Tiêu Chiếu nghe tới rất có hứng thú, tư thái của Khương Hồi Đình hoàn toàn coi như khiêm tốn. Những thế gia con cháu này hành sự đều kỳ dị mà giống nhau, dù bất ngờ đến đâu cũng luôn muốn duy trì vẻ ngoài thanh nhã phong nghi, rồi quay đầu lại thương nghị làm sao sau lưng thọc ngươi một đao.
“Cô cùng A Căng, từ trước đến nay tuy hai mà một.” Tiêu Chiếu hơi hơi mỉm cười, nhấn mạnh ngữ điệu, “Này liền không nhọc Khương đại nhân cái này người ngoài lo lắng.”
“………”
“Nếu Thanh Hà công chúa đã nghỉ ngơi, vậy tại hạ liền không quấy rỡ nữa. Ngày khác lại tới cửa bái phỏng.” Khương Hồi Đình lặng im một lát, chắp tay, “Cáo từ!”
Tiêu Chiếu làm cái thế tay mời, nhìn theo hắn phất tay áo bỏ đi, vuốt ve xoay chuyển chiếc ngọc ban chỉ trên ngón tay, thong thả cười nhạo một tiếng.
Chút tâm tư kia của Khương Hồi Đình thật tưởng người khác nhìn không ra?
Bất quá Tiêu Chiếu cũng không coi hắn ra gì, dù là có tình nghĩa thanh mai trúc mã hai nhỏ vô tư, ở ngày qua ngày tính kế tranh đấu trung, cũng sớm đã tiêu ma hầu như không còn.
Huống chi đã từng có sao?
*
*
Gió lạnh hơi hơi thổi tan mùi rượu trong phòng, Tiêu Chiếu đi vòng qua thì Thương Căng đang chống cằm ngồi dưới đèn, tóc đen như lụa tản ra, tựa đầm nước đọng ánh trăng tròn.
Y nghiêm túc đoan trang chiếc đèn trên bàn, còn duỗi tay đi khảy khảy chụp đèn, thần sắc chuyên chú, không biết đang suy nghĩ gì.
Tiêu Chiếu có thể thấy đôi mắt thanh minh của y, tựa hàn tinh trăng lạnh.
Không thể nghi ngờ, Thương Căng chưa bao giờ say.
“Ngươi đã trở lại?”
Y chuyển ánh mắt sang, thần sắc tự nhiên mà thuận miệng hỏi một câu, “Khương Hồi Đình nói gì?”
“Hắn nói ngày khác lại tới cửa bái phỏng.”
Thương Căng cũng không ngoài ý muốn kết quả này, chỉ gật gật đầu: “Như vậy sao.”
Tiêu Chiếu thấy vậy cười như không cười nói tiếp: “Khương đại nhân không ngại cực khổ cũng muốn gặp điện hạ một lần, quả thực tâm ý đáng khen.”
“Ngươi tưởng sai con người hắn rồi.” Thương Căng không chút để ý gạt tàn đèn, lửa khói đỏ trắng ánh lên đầu ngón tay như ngọc, chiếu ra sắc thái sặc sỡ, ngữ điệu bình tĩnh mà vững vàng, “Hắn tới gặp ta chỉ vì hắn nắm được lợi thế tưởng rằng có thể đàm phán với ta.”
“Hắn muốn hòa hoãn thế cục, mà ta không muốn. Chỉ thế mà thôi.”
Đối với Khương Hồi Đình mà nói, duy trì hiện trạng là tình huống tốt nhất trước mắt, đáng tiếc Thương Căng lại không muốn tiếp tục cùng thế gia lá mặt lá trái.
Trận gặp mặt này ngay từ đầu đã không cần thiết tồn tại.
Khương Hồi Đình tự nhiên hiểu ý của y.
Thương Căng nói cực nhanh rồi nhíu mày lại. Thứ “lợi thế” có thể làm Khương Hồi Đình nắm chắc thuyết phục được y, sẽ là thứ gì?
Đáy lòng sâu thẫm như chuồn chuồn lướt nước xẹt qua một tia gợn sóng, rất nhanh lại quy về bình tĩnh.
—— Dù là cái gì cũng không quan trọng.
Y lấy tay chống cằm, không dấu vết nhìn Tiêu Chiếu một cái, ý vị khó tả lưu chuyển nơi đáy mắt, hiện giờ, tay cầm lợi thế có thể cùng y đàm phán chỉ có một Nam Lương vương phủ mà thôi.
Kỳ thật y cũng rất tò mò, trong tay nắm lợi thế có thể bóp chặt yết hầu y, Tiêu Chiếu cuối cùng sẽ đưa ra yêu cầu gì? Ý cười trong đôi mắt đen nhánh của y thêm sâu, vẫn là dáng vẻ như thể trên đời không gì có thể lay động được y.
Tiêu Chiếu bị y xem xét, cổ họng khẽ động: “Điện hạ đang nghĩ gì?”
Thương Căng vươn tay, tựa như muốn khép lại đoàn quang diễm xán lạn kia, đầu ngón tay dừng lại ở nơi cách ngọn lửa không đến một tấc, hàng lông mi dài dày tựa cánh bướm khẽ rũ, y suy nghĩ một chút, rất có hứng thú mở miệng: “Ta nghĩ ——”
Y ở trước ánh mắt mơ hồ chờ mong của Tiêu Chiếu đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, “Mưa lại lớn rồi.”
Cùng lúc đó, tiếng mưa đập vào cửa sổ theo giọng nói của y càng thêm dồn dập, những giọt mưa trong suốt giấu giọt ánh trăng bùm bùm nhảy vào.
Tiêu Chiếu đi qua khép cửa sổ lại, tùy ý thoáng nhìn, cô tỳ nữ dâng trà lúc trước đang bung dù đứng trước một khóm hoa hải đường, nhạy bén nhận ra tầm mắt Tiêu Chiếu nhìn tới, nàng hơi nâng mái dù, gương mặt phù dung không cảm xúc chậm rãi toát ra một nụ cười kỳ dị, sau đó gật đầu với Tiêu Chiếu.
Tiêu Chiếu như không có việc gì khép cửa sổ lại.
Dưới tay Thương Căng kỳ nhân dị sĩ ở Khống Hạc Tư vô số, nữ tử này đại thể cũng là một trong số đó. Nàng thật sự khác biệt với khí chất các tỳ nữ khác trong phủ Thương Căng. Người từng thấy máu cho dù thu xếp bản thân sạch sẽ thỏa đáng đến đâu, cũng khác với người bình thường.
Hắn vốn không quan tâm những thứ này, thậm chí chưa từng vì thế mà hỏi nhiều Thương Căng một câu.
Hắn có thể kiêu ngạo phô trương mối quan hệ thân mật giữa mình và Thương Căng trước mặt Khương Hồi Đình, nhưng không thể thực sự vượt rào dò xét những điều Thương Căng không muốn để lộ.
Khống Hạc Tư chính là một ranh giới rõ ràng.
Chỉ là điều khiến hắn hơi để ý chính là, nữ tử này cho hắn một cảm giác quen thuộc kỳ quái —— mẫu phi hắn thỉnh thoảng cũng cho người ta cảm giác như vậy, nhưng tuyệt đại bộ phận thời điểm Nam Lương vương phi chỉ thể hiện mặt hoàn toàn ôn hòa vô hại của mình, khiến Tiêu Chiếu nhất thời không nhận ra.
Tâm tư dị dạng bị giấu đi. Đây có lẽ là thứ phụ vương hắn hứng thú, nhưng Tiêu Chiếu không có ý định dò xét thân thế của mẫu thân, ý niệm vụt qua rất nhanh, lực chú ý lại đặt trở lại trên người Thương Căng.
Hắn quay đầu, Thương Căng đang cười như không cười nhìn hắn, hỏi: “Thấy người rồi?”
“Cái gì?”
Tiêu Chiếu như không có chuyện gì nói.
“Kỳ thật ta vừa rồi tưởng ngươi sẽ hỏi.” Ngữ điệu Thương Căng ngập ngừng.
“Điện hạ hy vọng cô hỏi gì?”
“…… Không có gì.” Y bật cười lắc đầu, mới thong thả nói, “Bất quá cũng vừa hay. Nàng muốn đi Ung Châu thay ta làm một việc, ngươi giúp ta chiếu ứng vài phần.”
“Điện hạ có cầu, cô tự nhiên không thể không ứng. Bất quá ——” Tiêu Chiếu vui vẻ đồng ý, ánh mắt cùng Thương Căng bốn mắt nhìn nhau, “Điện hạ chuẩn bị để cô lấy thân phận gì đi làm chuyện này?”
Thương Căng nhìn hắn, sau một lúc lâu khóe môi nhếch lên một độ cong rất nhỏ, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tiêu Chiếu: “Mưa gió cuồng sầu, trời tối đường trơn, thế tử không ngại tối nay tạm thời nghỉ lại trong phủ một đêm.”
“………”
Một lúc lâu sau, Tiêu Chiếu rốt cuộc cũng động đậy, hắn đi đến trước mặt Thương Căng, cúi người ghé tai.
“Điện hạ thịnh tình, vậy cô đành kính cẩn nghe lời.”
………
Tỳ nữ đề đèn, đưa Tiêu Chiếu đi xa.
Thương Căng chắp tay đứng nhìn, tay áo rộng lướt qua mưa bụi, bầu trời đêm đen nhánh bị một đạo tia chớp ngân bạch từ trên cao đánh xuống chiếu sáng, rọi rõ thần sắc khó lường của y.
Lặng im đứng lặng hồi lâu, gió mạnh cuốn lên mái tóc dài đen như lông quạ của y, uốn lượn đâm vào trong bóng đêm vô biên, chân trời chỉ còn một chút trăng lạnh lấp lánh, vô tình chiếu rọi đại địa, chiếu rọi số mệnh không thể biết trước.
Thẳng đến khi bóng dáng Tiêu Chiếu hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, y mới xoay người bước vào phòng trong.
Mà ngay trong nháy mắt y xoay người, Tiêu Chiếu đột nhiên quay đầu nhìn về vị trí Thương Căng vừa đứng.
Nhưng nơi đó đã chẳng còn gì.
Hắn chỉ nhìn một cái, chợt tự giễu cười, không quay đầu lại nữa mà bước nhanh ra khỏi bóng râm ánh trăng.
Thương Căng cũng không biết trong nháy mắt ngắn ngủi đó đã phát sinh những gì, y trở lại trong phòng ngồi xuống, lấy ra hai vò rượu rót đầy.
Hương thơm thuần hậu của Mười Châu Xuân tràn ngập, mang theo một chút hơi thở năm tháng.
Y nâng ly dội một chén rượu xuống đất, thấp giọng nói: “Ly này kính người,…… mẫu hậu.”
Xưng hô kia đã rất lâu không được thốt ra, Thương Căng khựng lại một hồi lâu, mới tiếp tục nói: “Cũng coi như mừng cho ta……”
Âm thanh phía sau chìm nghỉm nơi môi răng, y hướng về phía không một bóng người xa xa nâng chén, chậm rãi uống cạn chén rượu đó.
Giữa những ồn ào xôn xao của dư luận, y một mình ngồi dưới ánh trăng thê hàn, uống hết hò Mười Châu Xuân vốn dành mừng ngày cưới của y.
…… Mừng ta ba đường chín kiếp, biển khổ không thể xoay người.
*
*
Mưa thế đến sáng sớm ngày thứ hai mới có dấu hiệu dịu đi, trên nền gạch đá xanh đọng lại một mảng vết ẩm ướt.
Tang Tinh Diêu chắn người trước cửa, trên mặt nở nụ cười thành khẩn: “Điện hạ vẫn chưa dậy, bất quá đêm qua đã dặn dò ta, không cần Thế tử chào từ biệt, cứ việc rời phủ là được.”
Nàng vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu cho thị nữ bên cạnh, lập tức có người tiến lên dâng cho Tiêu Chiếu một cây dù, cán trúc xanh, mặt lụa đỏ, trên mặt vẽ một khóm hải đường trắng.
“Điện hạ đã chuẩn bị sẵn xe ngựa cho Tiêu Thế tử, đang đợi ở ngoài phủ, xin Mời ——”
Lời đuổi khách gần như không chút che giấu.
Tiêu Chiếu nheo mắt lại: “Là hắn không chịu gặp ta?”
Tang Tinh Diêu điềm nhiên đáp lại: “Đêm qua Điện hạ ngủ muộn, vẫn chưa dậy.”
Đó không phải lời dối trá, Mười Châu Xuân tuy không phải rượu mạnh nhưng hậu vị rất đậm, Thương Căng một mình uống hết một hồ, sáng nay say rượu chưa tỉnh. Cũng may đêm qua Điện hạ đã dặn dò trước, nếu không nàng thật khó lòng đối phó với vị Nam Lương Vương Thế tử này.
“Thế sao.”
Tiêu Chiếu chấp nhận lời giải thích này, lại liếc nhìn về phía sau lưng Tang Tinh Diêu, cửa phòng đóng chặt, ngăn cách tầm mắt của hắn. Hắn thu hồi ánh mắt, giương dù bước vào trong làn mưa phùn, vạt áo theo từng bước chân vẽ nên những đường cong sắc sảo, nhanh chóng biến mất sau cửa Thùy Hoa.
Tang Tinh Diêu chớp chớp mắt, có chút bất ngờ vì hắn rời đi dứt khoát như vậy, kinh ngạc trong lòng còn chưa lắng xuống thì nghe thấy phía sau vang lên tiếng động.
Cửa phòng không biết đã rộng mở từ lúc nào, Thương Căng khoác chiếc áo ngoài mỏng manh đứng ở cửa, nhìn theo hướng Tiêu Chiếu rời đi, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Nàng khẽ há miệng: “Điện hạ……”
Thương Căng gật đầu, tiếp đó bình tĩnh phân phó: “Bảo người ở Lương Châu thu dọn tàn cuộc cho Uyên Non, Thứ sử Lương Châu đang tìm nàng ta.”
“Giám sát chặt Khương Ngũ Lang, nếu hắn tiếp xúc với nhân vật khả nghi thì lập tức về báo. Nếu có việc đột xuất, giao cho ngươi toàn quyền quyết định.”
“Bên Ung Châu nếu có tin truyền cho Tiêu Chiếu thì không cần ngăn cản.”
Hắn dặn dò từng việc một, đến cuối cùng sắc mặt Tang Tinh Diêu mới hơi có chút khác lạ.
“Thế cục Ung Châu hiện tại, nếu dựa vào năng lực của Ung Châu Thứ sử……”
“Ảnh hưởng của Lục Lan Trạch ở Ung Châu không bằng Tiêu Chiếu, số lần giao thiệp với các bộ tộc thảo nguyên cũng không nhiều bằng Tiêu Chiếu. Các bộ tộc thảo nguyên có ý định liên minh, thế tới rào rạt, tân vương cũng muốn lập uy —— Lục Lan Trạch chưa đủ sức hoàn toàn khống chế thế cục Ung Châu.”
Vẻ mặt Thương Căng thản nhiên, nhìn thấu tính toán trong lời nói còn dang dở của Tang Tinh Diêu.
Nàng đắn đo nói: “Nếu như cộng thêm…… ‘Thanh Phượng’? Dù sao hắn cũng là hậu nhân nhà tướng.”
“Không kịp.” Thương Căng liếc nàng một cái, “Nếu chậm lại vài năm thì cũng không ngại thử một lần.”
Thế nhưng hôm nay muốn trong chớp mắt đùn đẩy ra một chủ tướng có năng lực và uy vọng không thua kém Tiêu Chiếu, ngay cả bản thân Tiêu Chiếu năm đó cũng chưa chắc đã làm được.
“Huống chi Nam Lương Vương phủ đối với Ung Châu rốt cuộc vẫn rất khác biệt.”
Thương Căng không khỏi thở dài.
Dù triều đình Kinh Thành có chèn ép hay chắp cánh thế nào, Nam Lương Tiêu thị vẫn luôn là một bức bình phong kiên cố mà thiết kỵ Nhu Nhiên không thể vượt qua, địa vị cao quý tôn nghiêm.
Muốn thay thế địa vị của Nam Lương Tiêu thị đâu phải chuyện dễ? Năm đó Trần thị đang lúc quyền thế ngút trời còn không làm được, huống chi hiện tại càng không ai làm nổi.
Chẳng lẽ còn trông chờ vào đám bao cọc thế gia đó sao?
Tang Tinh Diêu không khỏi lộ vẻ lo âu, thấp giọng hỏi Thương Căng: “Nhưng nếu như vậy, thanh thế của Nam Lương Vương Thế tử tất nhiên sẽ càng tăng thêm một bước, khó lòng lay động, phải làm sao mới tốt?”
Công cao chấn chủ.
Huống chi lại là thần tử nắm thực quyền binh biến trong tay.
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói:
【Tạm thời tăng ca xong rồi nha! Cố gắng ngày mai cũng sẽ cập nhật! Không dám hứa nhiều đâu hừ hừ. 】
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...