Quyển 1 · Chương 134: loạn oanh đề
Chương 134: Loạn oanh đề
Thôi Tê bị người “thỉnh” đến trong phủ Nam Lương vương, trải qua một đêm không ngủ.
Đêm nay biến cố quá nhiều, hắn biết mình bị cuốn vào cuộc đua của nhiều bên thế lực, trở thành một quân cờ có thể lựa chọn, nhưng hắn dành cả đêm cũng không xâu chuỗi nổi, vì sao mình lại rơi vào cục diện này?
Sáng sớm hắn vốn định cầu kiến chủ nhân nơi đây, vị Nam Lương vương thế tử kia, nhưng lại được thân vệ báo rằng Nam Lương vương thế tử hiện không có ở trong phủ.
Khiến Thôi Tê chuẩn bị sẵn bài phát biểu mà chẳng có đất dùng.
Thậm chí hắn bắt đầu hoài nghi mục đích Nam Lương vương thế tử tốn công bắt hắn về —— dù mang mục đích gì, cũng không nên giữ thái độ chẳng chút bận tâm thế này chứ?
Thôi Tê không khỏi bắt đầu hoài nghi chính mình.
Hắn đã sớm dò hỏi được thông tin từ người nhà Khương thị, trong lòng đã có suy đoán về thân phận của mình, bởi vậy hắn tin rằng thân phận này có thể làm lợi thế đàm phán, khiến những kẻ dã tâm này tạm thời không động đến hắn.
Nhưng thái độ của Tiêu Chiếu —— Thôi Tê không khỏi nghĩ, có phải hắn đã đánh giá sai cục diện kinh thành, liệu mức độ quan trọng của hắn chỉ thuộc dạng có cũng được mà không có cũng chẳng sao?
Trong sự hoài nghi và tự vấn liên tục, Thôi Tê nuốt không trôi, cuối cùng cũng được người thỉnh đến thư phòng của Nam Lương vương thế tử.
Trong thư phòng ngoại trừ Nam Lương vương thế tử đêm qua chạm mặt một lần, còn có một người khác.
Trang phục nhã nhặn, nhưng hoa văn bảo tương tinh xảo lại ánh lên từng vệt sợi chỉ vàng lăn tăn, toát lên vẻ đắt giá thầm lặng. "Nàng" vóc dáng cao ráo thon dài, dung mạo có một không hai, nhưng ánh mắt đầu tiên của người thường lại chẳng vì nhan sắc hiếm có này mà chấn động, ngược lại là uy áp trên cao nhìn xuống bẩm sinh của "nàng" mới khiến người ta kinh hãi. Ngũ quan của "nàng" không hẳn là vẻ đẹp yếu đuối thanh tú, mà mang nét sắc sảo chẳng thể che giấu.
"Nàng" không giống những phụ nữ tầm thường mà Thôi Tê từng gặp.
Hắn đoán ra thân phận người này.
Đối tượng hôn ước của Nam Lương vương thế tử, người có vị thế quan trọng trong triều, một trong những nhân vật quyền lực nhất thiên hạ, Thanh Hà công chúa.
Chỉ có quyền thế và phú quý đỉnh cao cùng nguy hiểm đi kèm mới nuôi dưỡng ra khí chất như vậy.
Thôi Tê nghĩ.
Xét theo quan hệ huyết thống, vị trước mặt này hẳn là chị em của hắn.
Một người chưa từng có anh chị em như Thôi Tê, khi nghĩ đến mối quan hệ giữa hai người, thần thái vốn lạnh nhạt cũng không khỏi dịu đi đôi chút.
Hắn nhìn Thương Căng, mỉm cười gật đầu.
“Thôi công tử đêm qua nghỉ ngơi không tốt sao? Hay là cô chiêu đãi có chỗ không chu toàn?” Tiêu Chiếu bâng quơ lên tiếng hỏi, kéo lại sự chú ý của Thôi Tê.
“Mọi thứ đều tốt.” Câu trả lời của Thôi Tê rất lấy lệ, hắn nói xong muốn nhìn kỹ Thương Căng thêm chút nữa, lại phát hiện đã bị thân hình Tiêu Chiếu che chắn kín kẽ.
“………”
Thôi Tê ngập ngừng một chút, vẫn không đủ gan trực tiếp bảo Tiêu Chiếu tránh ra.
Là Thương Căng lên tiếng trước.
“Thôi công tử.”
Dung mạo khí chất của đối phương khác xa vị Thần phi diễm quan lục cung trong trí nhớ, ngược lại mang nét văn nhã ôn hòa như cảnh xuân Giang Nam.
Thôi Tê khựng lại một lúc mới gật đầu: “Thanh Hà công chúa.”
Hắn biết thân phận người trước mặt.
Chỉ là hắn vẫn chưa biết mình nên dùng thái độ nào để đối mặt với người này.
Họ là người thân máu mủ, nhưng cũng là người lạ chưa từng gặp mặt.
Đối phương nhìn hắn, là nhìn người thân cùng dòng máu, hay là kẻ thù đến chia sẻ quyền lực?
Thôi Tê bất an suy nghĩ.
Đôi môi Thương Căng đọng lại nụ cười như có như không: “Đêm qua ta và Nam Lương vương thế tử có chút hiểu lầm, khiến hắn mạo phạm Thôi công tử, mong Thôi công tử đừng để trong lòng.”
Trong lời nói phân rõ thân sơ, ánh mắt Thôi Tê lập tức tối sầm, ngay sau đó vờ như không có gì đáp lại: “Chuyện đêm qua không trách thế tử.”
“Vậy thì tốt. Thôi công tử mới tới Cương Kinh, mọi thứ đều khác với Thanh Châu, e rằng Thôi công tử sẽ có chút không quen.” Ngữ điệu Thương Căng dịu dàng, nhưng lời lẽ không thể bác bỏ, “Trong phủ thế tử rộng rãi, lại có thân vệ bên cạnh, những nơi khác ở Cương Kinh chưa chắc bằng được trong phủ thế tử, Thôi công tử cứ ở lại thêm một thời gian, trải nghiệm phong thổ Cương Kinh. Nếu có chỗ nào không chu toàn cứ việc nói.”
“…… Điện hạ nói vậy, nghe như thể người nhà chủ nhà vậy……” Thôi Tê mỉm cười, chợt giật mình nhận ra từ ngữ của mình không ổn, theo bản năng nhìn về phía chủ nhân thực sự của dinh thự này là Tiêu Chiếu.
Tiêu Chiếu chẳng hề tức giận, ngược lại thấy vậy còn vui vẻ nhếch môi: “A Căng vốn dĩ là nửa chủ nhân trong phủ ta.”
Thôi Tê lúc này mới nhớ ra giữa hai người họ có mối hôn ước do thiên tử ban tặng, gắn kết chặt chẽ với nhau.
Hơn nữa khi Tiêu Chiếu nói vậy, Thôi Tê thấy người vốn có thần sắc lạnh nhạt kia khẽ cong môi trong thoáng chớp mắt.
Hắn nghĩ ngợi, mỉm cười hùa theo: “Công chúa và Tiêu thế tử quả thực là trai tài gái sắc.”
Lời này Tiêu Chiếu vô cùng tán thành, đến mức hắn nhìn Thôi Tê cũng thêm vài phần thuận mắt, khách khí nói: “Nếu A Căng đã hứa, cô nhất định sẽ chiêu đãi Thôi công tử chu đáo, nếu có chỗ nào không ổn, Thôi công tử cứ việc nói với cô.”
“Trong phủ Tiêu thế tử đối xử với ta đã cực kỳ chu đáo, nhân tình phong cảnh Cương Kinh ta ở Thanh Châu cũng từng nghe qua, muôn nhà lên đèn tráng lệ, phồn hoa hút mắt. Chỉ e ta phải phụ tốt ý của hai vị —— Cương Kinh tuy tốt, nhưng rốt cuộc không phải nhà. Ta vẫn muốn sớm về nhà hơn, biết đâu còn kịp ngắm cành hạnh đầu tiên trước cửa nhà nở vào ngày xuân.”
Thôi Tê ôn hòa nói.
Ánh mắt hắn trầm tĩnh bình thản, lời nói không phải dối lừa mà phát ra từ tận đáy lòng.
Thương Căng nhướn mày.
“Thanh Châu phồn hoa xưa nay nổi tiếng thiên hạ, Thanh Châu hạnh hoa tuyết, Bồng Lai nhị nguyệt xuân, bảo sao Thôi công tử lại lưu luyến cảnh cũ như vậy.”
Hắn không trực tiếp đáp lại lời Thôi Tê, cũng không hứa hẹn thời gian trở về. Thôi Tê nhìn nụ cười ngậm trên môi hắn, thần thái không chút sơ hở, đối với tình cảnh hiện tại của mình không khỏi thầm thở dài.
Dù đoán được thân phận của mình, nhưng kẻ không quyền không thế như hắn trong tay những kẻ mây mưa lật bàn tay này cũng chỉ là một quân cờ tùy ý thao túng —— một quân cờ có giá trị.
“Dù chốn cũ cát vàng đầy trời, hoang vắng không dấu chân người, thì vẫn khiến người ta lưu luyến như cũ.” Thôi Tê nhẹ giọng nói.
Cương Kinh dù phú quý hút mắt đến đâu cũng không phải chốn cũ của hắn, không phải nơi lòng hắn bình yên.
Cho dù có một ngày suy đoán về thân thế của hắn được chứng thực, hắn cũng không có ý định ở lại lâu dài trong kinh thành Cương Kinh quanh co hiểm trở, cung điện nguy nga này.
Hắn không phải người của chốn đế đô phong vân hỗn loạn này.
“Thôi công tử nghĩ như vậy, nhất định có thể sớm ngày trở về.”
Đuôi mắt Thương Căng giương lên một độ cong nhỏ, cười như không cười, tựa như bâng quơ hùa theo lại tựa như hứa hẹn trịnh trọng.
………
“Hắn khác xa so với những gì ta tưởng.” Thương Căng đứng trong thư phòng của Tiêu Chiếu ngắm nhìn một bức tranh cuộn hoa đi điểu. Sau khi tiễn Thôi Tê đi, không gian yên tĩnh chỉ còn hai người đối diện.
“Thái độ của A Căng với hắn tốt hơn nhiều so với thái độ lần đầu gặp cô đấy.” Tiêu Chiếu đứng sau lưng hắn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Tiêu Chiếu chỉ cần vươn tay là có thể ôm người vào lòng.
Ánh nắng nhạt xuyên qua ô cửa sổ lướt qua ngọn tóc Thương Căng, hắn quay mặt đi, trong khoảnh khắc nửa khuôn mặt đắm chìm trong quầng sáng, gần như trong suốt, hàng mi như cánh bướm chao nghiêng vỗ nhẹ rồi bay đi, đáy mắt đọng lại những vệt sáng vụn vặn, diễm lệ đến mức khiến người ta ngơ ngẩn.
Hắn cong môi, nhạo báng: “Tiêu Chiếu, ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi, sau khi ta nổi sát tâm vẫn có thể bình an vô sự sống đến bây giờ sao?”
Tiêu Chiếu là ngoại lệ duy nhất trong đời hắn.
Ngoại lệ như vậy, một người là đủ rồi.
Ánh mắt Tiêu Chiếu hơi rủ xuống, dừng lại trên đoạn cổ trắng ngần lộ ra ngoài cổ áo hắn, mạch máu màu xanh nhạt đập mạnh mẽ, thon dài mềm mại, đường nét mượt mà chìm vào sâu dưới lớp áo quần.
“Điện hạ ngày đó không giết ta, là không muốn giết, hay là không thể giết?”
Tiêu Chiếu chợt hỏi.
“Đáp án chẳng phải ngươi nên rất rõ ràng sao?” Trên môi Thương Căng giương lên nụ cười, bốn mắt nhìn nhau như muốn nhìn thấu chốn sâu thẫm nhất trong đáy mắt đối phương.
“Ta muốn điện hạ chính miệng trả lời.” Tiêu Chiếu nói.
Thương Căng không cho câu trả lời trực tiếp như hắn mong muốn, “Bất luận lúc đó ta mang suy nghĩ nào, giờ này ngày này ngươi vẫn đứng trước mặt ta, đã chứng minh bản thân đáp án không có quá nhiều ý nghĩa ——”
Chuyện cũ không thể truy cứu.
Đáp án đó đã không còn quan trọng nữa.
Ánh mắt hắn lướt qua Tiêu Chiếu, đăm đăm nhìn về phía cánh cửa sổ khép hờ đằng sau, một cành khô phủ đầy băng tuyết vươn vào bên trong, vẫn còn vương se lạnh hàn ý.
Nhưng chờ đến mùa xuân sang năm, chồi khô mốc meo này rồi sẽ lại nở rộ nụ hoa.
Tiêu Chiếu không nhận được lời đáp, nhẹ giọng cười một tiếng, tiếp tục hỏi: “Vậy đổi lại là giờ này ngày này thì sao?”
“Điện hạ bây giờ là không thể giết ta, hay là không muốn giết ta?”
Khi hắn lên tiếng hỏi, ngữ điệu bình tĩnh một cách bất thường, khiến Thương Căng bất giác nghĩ đến vùng băng nguyên muôn trùng xa tắp, dưới lớp băng tuyết đóng kín là dòng nước ngầm cuộn trào.
Giọng điệu Thương Căng khẳng định: “Ngươi nhận được tin tức không tốt từ Bắc Cảnh.”
Hắn nhìn Tiêu Chiếu, hàng mi run rẩy.
Người có thể gánh vác cục diện Bắc Cảnh Ung Châu, chỉ có duy nhất một mình kẻ trước mắt.
—— Cho nên ngươi nghi ngờ ta chẳng qua đang dùng thủ đoạn dụ dỗ để xoa dịu ngươi.
Thương Căng nhìn người trước mặt hồi lâu, dưới chất giọng trầm lắng giấu giếm mũi nhọn: “Cho nên ngươi muốn nhận được câu trả lời thế nào từ ta?”
“Nếu điện hạ đối với cô chỉ là hư tình, hôm nay cũng sẽ hạ mình dỗ dành một hồi; nếu điện hạ đối với cô là thật lòng, cô cũng có thể nhận được đáp án mình muốn.” Tiêu Chiếu thong thả ung dung nói.
“Nhưng cô cố tình lại muốn hỏi câu này.”
“Điện hạ lại nguyện ý cho ta câu trả lời thế nào?”
Tầm mắt Tiêu Chiếu phác họa từng đường nét trên gương mặt Thương Căng, từ dáng mày đến sống mũi, như thể muốn ngắm nhìn hàng trăm hàng ngàn lần mới có thể bắt trọn vẹn diện mạo chân thật của người này trong phút giây.
Niềm tin vừa mới gượng gạo dựng xây sau những ngờ vực thăm dò vốn chẳng hề kiên cố, làm sao có thể khiến người ta tin tưởng giao phó chân tình.
—— Đây là vấn đề không thể né tránh giữa hai người.
Bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng “rắc” nhẹ hẫng, tuyết dày đè gãy cành khô, nhánh cây mảnh dẻ không thể chịu nổi sức nặng đứt lìa, rơi không tiếng động xuống nền tuyết.
Cùng rơi xuống với nó còn có tuyết đọng trên cành, tiếng động chạm đất nặng nề.
Rất lâu sau, Thương Căng mới nhẹ giọng lên tiếng: “Ta nói từ nay về sau không còn mảy may lừa dối giấu giếm ngươi, cũng không phải là lời dối trá.”
Tiêu Chiếu siết chặt lòng bàn tay, cơn đau nhói đâm sâu vào da thịt lúc này bị ngó lơ hoàn toàn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, như đang kiềm chế một cảm xúc mãnh liệt nào đó.
Hắn nhìn Thương Căng chằm chằm không chớp mắt.
Cả đời tâm trí hắn, đều dồn cả vào một bóng hình.
Lòng người vốn dĩ luôn dễ sinh tham vọng, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi thế này, hắn đã không thể thỏa mãn với những gì Thương Căng nguyện ý trao ra, không thể ngăn mình khao khát nhiều hơn nữa.
Cho đến khi chiếm hữu trọn vẹn.
Bị ánh mắt rực lửa ấy nhìn chằm chằm, thần thái Thương Căng vẫn bình thản thong dong không chút tì vết.
“Man di tái ngoại lòng muông dạ thú, Liêu Tây Vương phủ rục rịch biến động, hai châu Ung - Lương giáp ranh, tuyến phòng thủ Lương Châu êm đẹp hay không cũng dính dáng đến sinh tử triều đình, Lương Châu thứ sử lại chẳng thể tin tưởng.”
Lương Châu thứ sử âm thầm ẩn nấp, chờ thời mà động. Khi triều đình êm đẹp hắn có thể trấn thủ Lương Châu, áp chế lũ gian hùng, nhưng nếu thiên hạ hỗn loạn, Thương Căng không chút nghi ngờ kẻ này sẽ lập tức phản bội triều đình, tự lập làm vương.
Đã là lưỡi dao sắc bén thì đều phải đề phòng có ngày bị nó làm đứt tay.
Từng câu từng chữ của Thương Căng khi nói về cục diện Ung Châu dường như chẳng hề vương chút cảm xúc.
“Nếu muốn biên cảnh êm đềm, man di không dám làm bậy —— Tiêu Chiếu, ngươi tính không sai. Ta bắt buộc phải dựa vào ngươi.”
Chỉ khi Tiêu Chiếu đứng cùng phe với hắn, mới có thể kéo cái giá phải trả xuống mức thấp nhất.
Cân nhắc thiệt hơn, dù thế nào hắn cũng sẽ không giết Tiêu Chiếu.
—— Tiêu Chiếu đã đọc hiểu cảm xúc ẩn sâu trong mắt hắn.
“Điện hạ nói không lừa không gạt ta, quả nhiên đến nửa lời dối gian cũng không muốn nói.”
Giọng điệu chẳng rõ vui buồn.
“Nhưng chỉ như thế thôi, vẫn chưa đến mức khiến ta phải nhẫn nhục chịu đựng trước mặt ngươi.”
“Thì ra điện hạ khi đối mặt với cô, vẫn luôn nghĩ như vậy sao?”
Ngoài dự đoán, Tiêu Chiếu nghe hắn nói xong những lời này lại bật cười.
“Cho nên ngươi đã biết.”
Lời này thốt ra, hắn lại có cảm giác như trút được gánh nặng.
Những lời rèn giũa từ nhỏ dạy hắn rằng, một khi để lộ điểm yếu hay sự uy hiếp, sẽ lập tức mất đi thế chủ động.
Trên bàn cờ phong nguyệt cũng cùng một lẽ.
Đôi đồng tử đen nhánh của Thương Căng thấp thoáng dưới hàng mi rậm, ánh quang tối nghĩa bí ẩn lưu chuyển bên trong.
“Biết cái gì?”
“Ngươi biết ta ái mộ ngươi. Ngươi cũng biết ta…… đã thua.”
Ái dục một khi phơi bày, sẽ đè nén con người ta phải cúi đầu thần phục, khiến đối phương thỏa sức thao túng mà chẳng thể làm gì khác.
“Không. Điện hạ, là ta thua trước.”
Tiêu Chiếu nói.
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...