Quyển 1 · Chương 133: nghiêng ngày huy huy

Chương 133: Nghiêng ngày huy huy

"Ngươi hỏi ta, đến tột cùng có hay không khả năng." Thương Căng âm sắc thanh lạnh trầm thấp, đôi mắt đen nhánh của hắn không chớp nhìn chằm chằm người trước mặt, "Tiêu Chiếu, ta cũng không biết."

"Ta chưa bao giờ ái mộ một người."

Giọng nói nhẹ mà bình tĩnh, hắn như đang nói chuyện phiếm râu ria, nhưng lại không đến mức tùy ý như vậy.

"Nhưng nếu không thể từ bỏ……" Hắn nửa rũ lông mi, nhìn bàn tay Tiêu Chiếu nhanh chóng siết chặt lấy tay mình, "Dù sao ngoại trừ ngươi ra, cũng không thể nào là người khác……"

Những lời này đã xem như thành thật với nhau, giọng nói chưa dứt, tay Thương Căng đã bị gắt gao nắm lấy, xương cổ tay hằn lên hai vết tay đỏ tươi, tựa như lợi trảo mãnh thú cắm chặt vào con mồi đưa đến tận miệng.

Hắn hơi nhắm mắt lại, mới nhìn về phía cổ tay đang bị nắm đến phát đau của mình. Tiêu Chiếu cũng ý thức được bản thân thất trố, lực đạo thả nhẹ hơn, nhưng vẫn là tư thái chiếm hữu hoàn toàn, không cho phép trốn thoát.

Thương Căng kỳ thật không thích cảm giác bị chế ngự, vào bất kỳ lúc nào cũng không thích. Nhưng lần này hắn không thử trốn khỏi sự trói buộc của Tiêu Chiếu, tùy ý để cổ tay bị nắm chặt.

Hắn gọi tên người trước mặt, như muốn xác nhận lần cuối cùng:

"Tiêu Chiếu."

Ngữ điệu nhẹ nhàng thong thả, tựa như lông chim rơi vào đầu quả tim Tiêu Chiếu, rung động trong nháy mắt.

Thái độ buông lỏng của Thương Căng khiến người ta ngoài ý muốn, nhưng lại dường như là lẽ tự nhiên. Tiêu Chiếu nhìn hắn, đối diện với đôi mắt chứa ý cười mơ hồ của người trước mặt, cổ họng hơi chuyển động, cuối cùng chỉ lần nữa nắm chặt tay Thương Căng.

"Điện hạ nghĩ kỹ rồi, liền không thể hối hận nữa."

Đêm nay ánh trăng như mộng, ánh nến u vi, ngoài cửa sổ không biết từ khi nào đã lất phất tuyết mịn, đầy đất ngân bạch lưu chuyển.

"Hối hận…… Liền chờ đến ngày hối hận rồi hãy nói đi." Thương Căng nhẹ giọng than thở. Hắn không hứa hẹn thề non hẹn biển như kịch kịch, cũng không thể khinh suất hứa hẹn cả đời với tương lai không chắc chắn, nhưng dù cho là một đêm vui vẻ…… Hồ đồ nhất thời thì cứ hồ đồ nhất thời đi.

Âm cuối rơi xuống một lát, một nụ hôn nhẹ như lông chim rơi trên xương cổ tay gầy gò của hắn, vừa chạm vào liền tách ra.

Ánh trăng rơi vào hồng trần, rơi vào trong tay hắn.

Tiêu Chiếu rũ mắt, như rốt cuộc nhận rõ chính mình: "Cho dù điện hạ đang lừa ta, ta cũng vui vẻ chịu đựng."

Thương Căng chỉ hơi mỉm cười.

Hắn biết, Tiêu Chiếu không phải là người cam tâm tình nguyện bị lừa. Tiêu Chiếu nguyện ý bị lừa, đại khái chỉ vì hắn có thể danh chính ngôn thuận lấy được thứ mình muốn từ trong đó.

Hắn biết, sự đáp ứng hôm nay của mình, nếu ngày sau thật sự đi đến cảnh giới vạn kiếp bất phục, Tiêu Chiếu liền có tư cách trên cao nhìn xuống mà chỉ trích cùng trả thù, mà hắn cũng không thể không lòng mang áy náy.

Ái dục vốn dĩ là như thế.

Nhưng thì có làm sao?

Quyền lực là để hắn sử dụng, chứ không phải thứ trói buộc hắn. Tiên đế còn có Thần phi, bất quá chỉ là một Nam Lương vương thế tử, hắn hà tất phải sợ đầu sợ đuôi như vậy?

Đoạt lấy là bản tính khắc vào xương tủy của Tiêu thị, nhưng há lại không phải bản năng của nhà đế vương?

Đầu ngón tay tái nhợt của Thương Căng chạm lên lông mày nồng đậm của Tiêu Chiếu, từng câu từng chữ trịnh trọng: "Từ nay về sau, ta sẽ không lừa gạt ngươi dù chỉ một mảy may."

Hết thảy tất cả giao phó, yêu ghét ghét sợ đều gửi gắm vào một mình hắn.

Hắn không dễ dàng giao phó chân tình, một khi đã trao đi, nhất định là toàn bộ.

Cho nên Thương Căng không thể không vạn phần thận trọng.

"Nếu tối nay ta không tới…… Còn may là tối nay ta đã tới." Ánh mắt Tiêu Chiếu giao hội với hắn, quang ảnh minh diệt trong u trầm đáy mắt.

Quả thực.

Thương Căng cũng không biết nếu không phải đêm nay mọi thứ đều giấu kín và bùng nổ đến cực điểm như vậy, hắn còn có thể xúc động đưa ra lời hứa hẹn như thế hay không.

—— Tối nay vốn không phải kết quả của sự suy nghĩ cẩn thận, chẳng qua là tâm ý chạm nhau, lại khó kìm nén được sự phóng túng.

"Còn may là ngươi đã tới."

Thương Căng nhẹ giọng lặp lại lời hắn.

"Là……"

Gương mặt tuấn dật của người thanh niên dưới bóng đuốc càng thêm sâu thẳm, hắn nhìn Thương Căng, vị trí trái tim vốn hư không vào giờ phút này được lấp đầy hơn bao giờ hết, nhưng hắn lại cảm thấy một sự trống rỗng chưa từng có —— hắn không thể khống chế mà xa cầu nhiều hơn.

Khát vọng chiếm hữu hoàn toàn.

Lòng tham không thể được thỏa mãn, luôn muốn có thêm để đòi hỏi nhiều hơn.

Tiêu Chiếu ôm chầm lấy người vào lòng, phần đuôi tóc xõa ra tỏa hương lạnh ngấm vào phế phủ, khiến tâm trí hắn bình thản lại một cách kỳ lạ —— giờ phút này, người này rõ ràng đang ở trong lòng hắn.

Hắn và Thương Căng của hắn, chưa bao giờ gần nhau đến thế.

Cổ Thương Căng run lên một chút, hơi né tránh gương mặt áp tới của Tiêu Chiếu, nhẹ giọng nói: "Lạnh."

"……" Tiêu Chiếu cười nhẹ, vẫn kéo ra một chút khoảng cách với Thương Căng, thắt chặt đai áo ngoài trên người hắn, "Đứng ở bên ngoài một lúc, nhiễm chút hàn khí. Điện hạ sau này nếu để cô vào sớm hơn chút……"

Thương Căng nhẹ giọng ngắt lời hắn: "Cũng đâu có ai cản ngươi."

"Đây là chính điện hạ nói đấy nhé."

Ý cười trong âm cuối càng rõ ràng thêm vài phần.

Thương Căng yên lặng nhìn hắn một lúc lâu, bỗng nhiên ghé sát lại hôn lên khóe môi hắn.

"Là ta nói."

"……" Cả người đột nhiên căng cứng, Tiêu Chiếu nhắm mắt, khắc chế dục vọng đang gào thét trong lòng, cuối cùng chỉ giơ tay mơn trớn làn môi nhạt hồng của Thương Căng.

Hắn dời ánh mắt đi không để lại vết tích, ép bản thân không nhìn Thương Căng nữa: "Hành động tối nay của Khương thị…… Là ta quấy rầy kế hoạch của ngươi?"

"Không tính là quấy rầy." Thương Căng lười biếng đáp, sau khi xua đi hơi lạnh sương hoa đêm tối, trong lòng Tiêu Chiếu vô cùng ấm áp, "Trước tối nay, ta cũng không thể xác định rốt cuộc ai sẽ nắm được quân bài chiến thắng này."

Chỉ là không ngờ đột nhiên lại xông ra một Tiêu Chiếu.

Thương Căng suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngày mai đưa ta đi gặp hắn một lần đi."

Tiên đế thân phong, danh chính ngôn thuận Thái tử, đứa trẻ của Thần phi đột nhiên bị kéo vào cục diện chính trị quỷ vân quyệt biến này.

Vừa xuất hiện, liền chú định mưa gió sắp đến.

"Ừm."

Tiêu Chiếu thấp giọng đáp ứng.

…………

"Nam Lương vương thế tử…… Sao ngài lại ở chỗ này?" Nhìn người từ sau bình phong sơn thủy bước ra, chỉ khoác hờ một chiếc áo ngoài, tay Tang Tinh Dao bưng bát thuốc run rẩy, gần như không giữ nổi.

Tiêu Chiếu tiến lên, thấy nữ tử cảnh giác lùi lại một bước, hắn lười biếng cười nhạo, có lẽ vì tâm trạng rất tốt nên không chấp nhặt với Tang Tinh Dao, chỉ vươn tay: "Đưa bát thuốc cho cô."

"Điện hạ……"

"Y vẫn chưa tỉnh, đêm qua ngủ hơi muộn."

Tang Tinh Dao lập tức trợn tròn mắt, ánh mắt nhìn Tiêu Chiếu từ đề phòng chuyển sang không thể tin nổi, còn có chút chỉ trích mơ hồ: "Điện hạ còn đang bệnh……"

Tiêu Chiếu biết nàng nghĩ nhiều, nhưng cũng không giải thích: "Tình trạng cơ thể A Căng, cô tự nhiên biết rõ, sau này cô nhất định sẽ dốc lòng chăm sóc, không phiền Tang cô nương bận tâm."

Hắn vừa nói vừa dựng ngón trỏ lên môi: "Tang cô nương mau đi làm việc đi, chớ làm A Căng giật mình tỉnh giấc."

"……"

Tang Tinh Dao nuốt xuống đầy bụng nghi vấn, dâng bát thuốc nóng hổi lên, ánh mắt liên tục liếc về phía sau bình phong, mong chờ Thương Căng xuất hiện giải thích tất cả chỉ là do Tiêu Chiếu nói hươu nói vượn.

Đáng tiếc hy vọng của nàng đã sụp đổ.

Dưới ánh mắt giễu cợt như cười như không của Tiêu Chiếu, Tang Tinh Dao mang theo sự mê hoặc và kinh ngạc rút khỏi phòng, trong đầu không ngừng vang vọng lý do của Tiêu Chiếu.

Chỉ trong một đêm, sao mọi chuyện lại phát triển vượt xa nhận thức của nàng như vậy?

Nhìn theo bóng dáng Tang Tinh Diêu hoàn toàn biến mất, Tiêu Chiếu mới thu lại nụ cười nơi khóe môi. Ý vị khó đoán lướt qua trong mắt hắn, chỉ chớp mắt đã biến mất không thấy.

Hắn vòng qua bình phong, thấy Thương Căng đã đứng dậy, mái tóc đen dài xõa tung trên giường. Nàng chậm rãi ngước mắt nhìn sang: “Ngươi so đo với nàng làm gì?”

“A Căng lại rất chiếu cố nàng đấy.” Tiêu Chiếu cười khẽ, “…… Cô cũng không đến mức thực sự đi so đo với một tiểu nha đầu, chẳng qua là……” Hắn nói đến đây liền nhếch khóe môi, mang theo ý cười nhìn Thương Căng, “Điện hạ hứa hẹn với ta khiến ta hân hoan không khống chế được.”

Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên ẩn chứa sự ôn nhu, đáy mắt gợn lăn tăn ý cười rõ rệt.

“………” Thương Căng nhịn không được khẽ dời ánh mắt, nụ cười vừa nhếch lên nơi khóe môi đã nhanh chóng bất động thanh sắc thu lại.

“Thế tử khéo nói ngon ngọt, còn hơn cả trước kia.”

“Không phải khéo nói ngon ngọt.” Hắn rũ mắt, chuyên chú nhìn Thương Căng, ánh mắt miêu tả theo đường cong cằm tinh tế của nàng, “Những lời ta nói với ngươi từng câu từng chữ không nửa điểm dối lừa.”

Những lời như vậy, hình như hắn đã nói rất nhiều lần. Đầu ngón tay Thương Căng siết chặt, thầm nghĩ —— dù là thế, đây vẫn là những lời khiến lòng người rung động.

Tình yêu. Dục niệm vừa động liền như châm lửa tự thiêu, không thiêu tới mức trái tim này thành tro thì nhất quyết không buông bỏ.

Thương Căng đăm đăm nhìn hắn hồi lâu, quang ảnh trong đáy mắt đen nhánh tĩnh lặng nhanh chóng chập chờn, rất lâu sau mới cất tiếng: “Ta tin ngươi.”

Ít nhất giờ này ngày này là như thế.

“Nói mới nhớ…… Hôm nay còn phải đi gặp vị môn khách trong phủ ngươi.” Giọng điệu Thương Căng ngập ngừng một chút, “Nếu ngươi không lội vào vũng nước đục này……”

Nàng nói dở nửa câu lại không có đoạn sau, chỉ là có chút bất lực nhìn người đàn ông trước mặt.

“Điện hạ biết đấy, vốn dĩ ta đã không thể đứng ngoài cuộc —— bất luận tâm ý của điện hạ có giống ta hay không.” Tiêu Chiếu cười một tiếng, bằng ngữ điệu hời hợt nhẹ nhàng che giấu kín kẽ những tranh đoạt cùng chấp niệm trong đêm không thể lộ ra trước mặt người khác, chỉ để lại một câu khắc chế.

Thương Căng nhếch khóe môi, không phản đối: “Bảo Tinh Diêu đi chuẩn bị xe đi.”

………

Tang Tinh Diêu vẫn đang đứng chờ ngoài cửa, gió lớn thổi tung vạt áo mềm mại của nàng, xòe rộng trong đình viện tựa mây rực rỡ. Nàng gắt gao nhìn chằm chằm cánh cửa khép kín kia, không chịu bỏ qua dù chỉ một chút động tĩnh.

“Kẽo kẹt ——”

Người bước ra là vị Thế tử Nam Lương Vương kia.

Nàng bình tĩnh nhìn sang, lần này lễ nghĩa chu toàn cúi đầu quỳ gối: “Tiêu thế tử.”

“Nhờ Tang cô nương chuẩn bị một chiếc xe ngựa, cô và điện hạ nhà ngươi chút nữa muốn ra ngoài.”

“Ta đi dặn người chuẩn bị ngay.” Nàng nhìn Tiêu Chiếu, hồi lâu sau mới từ kẽ răng thốt ra mấy câu, “…… Tuy rằng thế tử và điện hạ tình ý tương thông, nhưng dù sao hiện giờ chưa đại hôn, vẫn mong thế tử nghĩ nhiều cho danh dự của điện hạ.”

Sáng sớm bước ra từ phòng điện hạ…… Danh tiếng của điện hạ đều bị Tiêu Chiếu làm hư hỏng hết.

“Hóa ra Tang cô nương cũng đã sớm phát hiện cô và A Căng tâm ý như một sao?”

Tang Tinh Diêu: “………”

Nàng ôn tồn cất lời: “Nếu không phải như vậy, hôm kia điện hạ cũng sẽ không cố ý dành thời gian tiếp kiến Lễ bộ Thượng thư để thương định việc hôn kỳ.”

“Hôn kỳ?”

Tiêu Chiếu nhìn sang, ánh mắt trong trẻo sắc bén.

Nàng mới chú ý tới vài phần kinh ngạc trên mặt Tiêu Chiếu không giống giả vờ, trong phút chốc có chút chần chừ: “Chẳng lẽ việc này thế tử còn chưa biết sao?”

“Đa tạ Tang cô nương báo cho, cô hiện giờ đã biết.” Ngữ điệu Tiêu Chiếu mỉm cười, thong thả ung dung nói.

Tang Tinh Diêu mặt không cảm xúc, nghĩ thầm, ta quả nhiên không nên lắm miệng.

Truyện liên quan