Quyển 1 · Chương 151: dương liễu thanh chi (2/4)

Chương 151: Dương Liễu Thanh Chi (2/4)

“Điện hạ, ta phân biệt được cái gì mới là quan trọng.” Giọng Tiêu Chiếu trầm thấp, “Ta cũng không làm chuyện phải hối hận.”

Nếu hắn vì quyền lực mà ruồng bỏ Thương Căng, đồng nghĩa với việc hắn vĩnh viễn không thể có được sự tin tưởng của Thương Căng.

Tiêu Chiếu không làm loại mua bán thua lỗ này.

Nhưng điều đó cũng có nghĩa hắn thế tất phải đòi lại gấp bội từ trên người Thương Căng.

“Ngươi yêu ta.”

Thương Căng nhẹ giọng nói.

Giới văn quan thế tộc vốn tôn sùng sự uyển chuyển khúc chiết rất ít khi nói trắng ra như vậy.

Cho nên những tâm ý u vi khó hiểu ấy, dưới sự va đập trực tiếp của chữ nghĩa, ngược lại lại có chút chật vật.

“Đúng vậy.”

“Ngươi biết đấy, Thương Căng, ta yêu ngươi.”

Tiêu Chiếu biết, hắn yêu người trước mặt này.

Chẳng sợ vạn kiếp bất phục, chẳng sợ hoàng lương một mộng.

Ái dục xưa nay vẫn thế.

Hắn cũng không thể chỉ lo cho riêng mình.

“Ta biết.”

Giọng Thương Căng càng nhẹ hơn.

Hắn hôn lên khóe môi lạnh băng của Tiêu Chiếu.

Thiên địa vô ngần, một quầng pháo hoa nổ tung trên đỉnh đầu rồi tựa như sao băng rơi rụng.

Dù cho trong tình yêu có vướng bận bao nhiêu dục vọng, tính toán, hoài nghi, thì ít nhất vào giây phút ôm nhau này, đó là chân tình thuần túy nhất.

…………

Cách ngoài Càng Kinh Chưa đầy hai mươi dặm có một tòa Vọng Sơn Đình. Năm xưa Cao Tổ công phạt thiên hạ, trước khi nhập chủ Càng Kinh từng ở nơi này nhìn ra xa thiên hạ, cười bảo: “Nay là thiên hạ của nhà ta, trăm năm sau nào biết lại là giang sơn nhà ai?”

Vọng Sơn Đình, vọng không phải một ngọn núi, mà là giang sơn thiên hạ, là đại nghiệp đế vương nghìn năm.

Bởi vậy từ sau thời Cao Tổ, chư vị hậu nhân đều không dám dễ dàng đặt chân đến đây, mãi cho đến khi Võ Đế cùng Thượng thư lệnh đăng lâm, Thượng thư lệnh nói: “Trăm đời giang sơn, chẳng qua chỉ trong một ánh nhìn.” Võ Đế vỗ tay khen hay, vì thế hạ lệnh dựa vào Vọng Sơn Đình mà xây cất dịch sở cho người qua lại nghỉ ngơi, từ đó về sau Vọng Sơn Đình mới dần trở thành nơi dừng chân dừng chân của lữ khách nam bắc.

“Thời thiếu niên ta từng đến đây hai lần.” Thương Căng chắp tay đứng, tà áo rộng tung bay theo gió, “Một lần là Định Thành công chúa xa gả Nhu Nhiên, đi trên đường bắc cảnh nhìn không thấy đâu là hồi kết.”

“Một lần khác là đưa tang tiên đế.”

“Từ nơi này nhìn lại, quả thực có thể thấy trời cao đất rộng.”

Tiêu Chiếu nhìn theo tầm mắt của hắn.

Dù đêm tàn chỉ có thể thấy những đốm tinh hỏa u vi, nhưng vẫn có thể nhận ra bốn phía mênh mông vô ngần, đêm dài vô tận lan tràn đến tận chân trời.

“Vậy ta thật may mắn được đồng hành cùng điện hạ dạo thăm chốn cũ.”

“Ngươi không phải đồng hành cùng ta.” Thương Căng lắc lắc đầu.

Hắn nói xong câu đó liền không mở miệng nữa.

Đèn lưu li trong tay Tiêu Chiếu bị gió cuốn rung lên một chút, ngọn lửa bùng phát, qua chao đèn giương nanh múa vuốt liếm lấy ống tay áo hắn.

“………”

Hắn giật mình.

“Ngươi xem ——” Thương Căng vươn tay ra, xa xa chỉ một cái.

Dưới tàn nguyệt trôi dạt, bóng dáng một ngọn núi xa đứng lặng trong đêm tối trầm tịch, như khoác áo lụa mỏng.

Địa thế vùng Càng Kinh này Tiêu Chiếu chỉ mới thấy qua trên bản đồ, một lúc lâu sau mới từ trong ký ức tìm ra cái tên tương ứng.

“Đó là…… Bắc Mang Sơn.”

Nơi quy túc cuối cùng của lịch đại vương hầu khanh tướng.

“Nếu có một ngày ngươi và ta chết đi, cũng sẽ táng ở nơi đó.” Âm cuối của Thương Căng nhiễm phải cái lạnh của gió đêm.

Tiêu Chiếu giật mình.

Chủ đề sinh tử quá mức trầm trọng, không dễ dàng được nhắc tới.

Trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, Thương Căng chậm rãi bổ sung xong câu cuối cùng.

“Dù là ai chết trước.”

—— Đó là hứa hẹn của Thương Căng, cùng với chút chân tình tuyệt không dễ dàng bộc lộ trước mặt người khác.

Tiêu Chiếu cười: “Là hợp táng sao?”

“………”

Thương Căng quay mặt đi.

Tiêu Chiếu lại cười, mang theo chút ý vị cảm thán: “Điện hạ a điện hạ, người làm thế này khiến ta luyến tiếc quá.”

Lời hắn còn chưa dứt, một thủ đao đã giáng xuống sau cổ Thương Căng, cơ thể vị thanh niên không chút phòng bị ngã vào lòng hắn.

…………

Chân trời hế hé một vệt trắng bụng cá, con ngựa chờ đã lâu ở chân núi bất an giậm chân, bị người siết chặt dây cương cảnh cáo.

Thống lĩnh thân vệ của Tiêu Chiếu là Phương Đình Về chằm chằm nhìn phía trước, cho đến khi một bóng người xuất hiện trong tầm mắt.

“Thế tử.”

Tiêu Chiếu ra hiệu cho hắn im lặng, Phương Đình Về lúc này mới chú ý tới trong lòng Tiêu Chiếu còn ôm một người.

Dù cho khuôn mặt được che giấu trong vòng ôm, danh tính người này vẫn hiện lên rõ ràng trong lòng hắn.

Phương Đình Về theo bản năng nhíu mày: “Ngài…… Muốn mang Thanh Hà công chúa đi? Chỉ e Khống Hạc Tư tuyệt đối sẽ không cho phép chúng ta dễ dàng mang Thanh Hà công chúa rời kinh……”

Càng miễn bàn Thanh Hà công chúa hiện giờ thân phận đã khác xưa, nhất cử nhất động đều liên quan đến an nguy xã tắc. Mấy lão quan văn trong triều đình cũng sẽ không đồng ý với hành động của Tiêu Chiếu.

Trong mắt các quan lớn Càng Kinh, Nam Lương là nơi hẻo lánh hiểm trở thế nào, vạn nhất xảy ra biến cố gì thì ai gánh nổi trách nhiệm?

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Phương Đình Về căng thẳng, như lâm đại địch.

Ngược lại Sư Kỳ vỗ vỗ vai hắn: “Nếu đã vậy, không để người ta biết là được rồi.”

“Tiên sinh đừng giỡn nữa.”

Phương Đình Về mếu máo.

Thiên tử tương lai mất tích, làm sao có thể không để người ta biết được?

Khống Hạc Tư lẽ nào lại là bù nhìn?

Sư Kỳ chỉ cười không nói.

Tiêu Chiếu ôm người vào lòng, tay áo rộng phất một cái, che đi khuôn mặt trầm tĩnh của thanh niên.

“Đi thôi.”

Hắn cúi đầu nhìn người trong lòng.

"Thật đúng là không trễ tràng dù chỉ một mảy may."

Ngữ khí lại có vài phần vui sướng.

Xa giá xé màn nắng sớm nhạt nhòa, thẳng hướng bắc mà đi.

Thương Căng dọc đường đứt quãng tỉnh lại vài lần, nhưng ý thức chưa hoàn toàn tỉnh táo, lại rúc trong lòng Tiêu Chiếu hôn hôn trầm trầm ngủ thiếp đi.

Thái độ an tĩnh của hắn khiến Tiêu Chiếu có chút ngoài ý muốn.

"Qua trạm kiểm soát này, là tới cảnh nội Nam Lương rồi sao?" Đẩy mở một khe rèm ván, nhìn phong thổ hoàn toàn khác biệt với vùng trung tâm Trung Nguyên, Thương Căng thản nhiên hỏi.

Trên người hắn vẫn không có chút sức lực nào, bởi vậy đến cả ngữ điệu nghe qua cũng có vài phần suy yếu.

"Đúng vậy."

Tiêu Chiếu cười thưởng thức mái tóc hắn, một lọn tóc đen nhánh như gỗ đàn trôi tuột qua kẽ tay.

"Người của Công chúa phủ đại khái cũng đã nhận được tin tức rồi."

——

"Vớ vẩn đến cực điểm!"

Tang Tinh Diêu bước nhanh xuống bậc thang, nhìn Kỷ Sư Chi vẫn đang ngồi vững như đá ở trung đình, vừa gấp vừa giận.

"Nam Lương vương thế tử sao dại dột làm ra loại chuyện này! Cục diện trong kinh vừa mới ổn định, làm sao có thể rời xa điện hạ!"

"Kỷ tiên sinh, ngươi đừng uống trà nữa, mau nghĩ cách đi chứ!"

Kỷ Sư Chi uống một ngụm trà nóng rực, mới cười ngâm ngâm nói: "Tang cô nương trước hết xin bớt giận. Việc này ấy mà, nói nghiêm trọng thì nghiêm trọng, nhưng cũng chẳng đến mức như vậy."

"Nam Lương vương thế tử lòng muông dạ thú, ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì! Biết đâu thái độ ngày trước hắn dành cho điện hạ đều là giả vờ!"

Điện hạ lúc rời đi tuy có dặn dò qua, nhưng đến chiều tối ngày thứ hai vẫn chưa trở về, Tang Tinh Diêu liền mơ hồ cảm thấy có điều bất ổn. Đúng lúc này lại có thư tay của điện hạ gửi tới, Tang Tinh Diêu mới xua tan nghi ngờ.

Điện hạ độc lai độc vãng, hành tung bất định trước nay cũng là chuyện thường tình.

Cho nên nàng đã không mảy may nghi ngại.

Nàng đâu có hiểu được bức thư tay kia lại là do Tiêu Chiếu đọc, ép Thương Căng viết xuống từng chữ một cơ chứ.

Mãi đến khi Nam Lương vương phủ trong kinh người đi nhà trống, điện hạ vẫn chưa trở về, Tang Tinh Diêu mới bừng tỉnh kinh hãi —— đã xảy ra chuyện rồi!

"Tang cô nương là quan tâm quá hóa loạn." Kỷ Sư Chi lắc đầu, "Ngươi không ngại nhìn kỹ lại xem, mật thư Khống Hạc Tư đưa tới đóng ấn giám của ai?"

Tang Tinh Diêu ngập ngừng mở ra xem lại lần nữa.

"…… Tư ấn của điện hạ?"

"Cô nương thấy ấn này, liền biết việc này nằm trong kế hoạch của điện hạ, không cần lo lắng." Kỷ Sư Chi mỉm cười nhẹ nhàng, "Sự vụ trong kinh điện hạ đã thu xếp từ trước, cứ theo ý điện hạ, tạm thời cáo bệnh không ra. Nếu có việc thực sự mấu chốt hay người mấu chốt, cứ để ảnh vệ đứng ra trước, rồi truyền tin khẩn cấp giao cho điện hạ xử lý là được."

"Điện hạ sao không báo trước cho ta một tiếng?" Cơn nôn nóng trong lòng Tang Tinh Diêu đã bình phục, "Kỷ tiên sinh cũng hùa cùng điện hạ gạt ta!"

Nàng nhớ tới việc này, tức khắc liếc Kỷ Sư Chi một cái.

"Chuyện này cũng trách tại hạ sao?"

Kỷ tiên sinh ngơ ngác, nhưng vẫn thản nhiên nhận lấy.

Truyện liên quan