Quyển 1 · Chương 122: tích người phi

Chương 122: Tích người phi

Thanh Hà công chúa phủ hôm nay sáng sớm tới một vị khách nhân ngoài ý muốn.

“Huân Phong.”

Người nữ tử bị gọi tên lúc này mới chậm rãi xoay người lại, nàng tháo nón có rèm xuống, lộ ra một đôi mắt khóc đến sưng đỏ, thần sắc tiều tụy.

Nàng bất an nhéo nhéo tay, khinh thanh tế ngữ: “Ta nghe nhị ca nói trên triều đình gần nhất phong ba rất nhiều, vốn không muốn tới quấy rầy ngươi, nhưng là…… Ta cũng không biết phải làm sao bây giờ.”

“Không sao.” Thương Căng ý bảo tỳ nữ nâng nàng ngồi xuống, chờ Tiết Huân Phong hòa hoãn lại cảm xúc của chính mình, mới hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Tổ phụ cùng phụ thân không đồng ý hôn sự của ta.” Tiết Huân Phong vén sợi tóc hỗn độn bên tai ra sau, gượng dậy tinh thần, “Ý của phụ thân là hy vọng ta có thể gả cho người Khương gia.”

Dòng chính Khương gia thế hệ này trừ bỏ mấy người quá nhỏ tuổi, chỉ còn Khương Hồi Đình chưa thành hôn. Bàn tính này của Tiết phụ cho dù là người chưa bao giờ quan tâm chuyện ngoài thân như Tiết Huân Phong cũng nghe ra được.

Chỉ là nàng không quá hiểu —— cho tới nay trong lời dạy dỗ mấy huynh đệ tỷ muội bọn họ luôn có một điều mịt mờ, không thể đi quá gần với các thế gia khác, đặc biệt là Khương thị vốn cùng xưng danh với Tiết gia.

Cây to đón gió.

Vì sao phụ thân lúc này lại thái độ khác thường?

Nàng loáng thoáng cảm giác được vấn đề này có lẽ không thích hợp đem ra hỏi Thương Căng, cho nên nàng chần chờ một lát, vẫn đưa đề tài trở lại trên người mình: “Nhị ca lo lắng ta nghĩ không thông, liền đem thân phận thật sự của Giang Từ Nam nói cho ta. Thanh Hà, ngươi có thể trả lời ta hay không,…… Giang Từ Nam hắn thật sự là người Khống Hạc Tư sao?”

Đáy mắt nàng lan ra một nỗi phiền muộn dày đặc mông lung, vào lúc còn chưa hiểu được nỗi vui thích của tình yêu, đã cảm nhận được sự khổ sở của tương tư.

Nàng có thể không để ý thân phận thương nhân của Giang Từ Nam, không để ý hắn không có môn đệ cao quý, gia tộc nền tảng, lại không thể không để ý sự thật hắn là một mật thám.

Dưới trướng Khống Hạc Tư, mũi đao sắc bén nhất trong tay Thương Căng, dính vô số máu tươi quan lại, mật thám khiến quan lại nghe danh đã mất mật.

Nếu nàng không biết tất cả những điều này, khăng khăng gả qua đó, có lẽ lúc nàng lòng tràn đầy vui thích cho rằng cùng người trong lòng cử án tề mi, người bên gối nàng đang lạnh khốc giám thị nhất cử nhất động của Tiết gia, trong lòng tính toán xem có nên giữ lại tính mạng của phụ thân huynh trưởng nàng hay không.

Nàng có ngốc cũng rõ ràng, mối quan hệ giữa Thương Căng và Tiết gia thực ra rất bình thường.

Ràng buộc giữa Tiết gia và Thương Căng, chỉ có Tiết Hoàng hậu đã khuất.

Ràng buộc sớm đã đứt đoạn.

Nàng hôm nay thực ra không nên tới tìm Thương Căng, nhưng nàng chính là muốn có được một đáp án chắc chắn.

Đầu óc nàng rất loạn.

Nàng cảm giác mình đang ở trong một lời nói dối vớ vẩn to lớn, tất cả mọi người đều biết chân tướng, chỉ có nàng coi giả dối thành sự thật.

Nàng thậm chí không biết mình đi đến trong phủ Thương Căng thế nào, nàng chỉ là theo bản năng cảm thấy, người lợi hại như Thanh Hà, nhất định sẽ không giống nàng vì chút chuyện nhỏ mà trằn trọc, khó lòng quyết đoán.

Sau khi nàng nói ra ý niệm này, Thương Căng hiếm thấy xuất thần một lát, mới lắc đầu, như thở dài.

“Về những chuyện như vậy, ta cũng chẳng quyết đoán hơn ngươi.”

Lo trước lo sau, lo được lo mất, do dự không quyết, những tật xấu của si nam oán nữ thế gian trên người hắn một chút cũng không thiếu.

Tiết Huân Phong hơi hé miệng, không ngờ tới Thương Căng thế mà lại nói như vậy. Tuy rằng tuổi tác không lệch nhau bao nhiêu, nhưng vị “biểu tỷ” được nuôi dạy dưới gối cô mẫu này từ nhỏ đã khiến nàng cảm thấy hổ thẹn không bằng, khó lòng nhìn tới lưng, quan niệm sâu rễ bền gốc từ nhỏ khiến Tiết Huân Phong chưa bao giờ cảm thấy trên đời này có chuyện gì làm khó được Thương Căng.

Quá ngoài ý muốn.

Nhưng Thương Căng nói ra một câu như vậy, mang theo một chút tự giễu bất lực, mới rõ ràng chân thực giống một người sống, chứ không phải pho tượng gỗ nặn.

Nàng ngẩng đầu, thậm chí không kịp phản ứng với nỗi u buồn trong lòng mình, nhịn không được hỏi: “Ngươi cũng có người thích nhưng không thể ở bên nhau sao?”

Thương Căng không trả lời trực diện, tránh đi đôi mắt trong trẻo của Tiết Huân Phong, nở một nụ cười cực nhẹ, tựa như che giấu.

“Thực ra nếu đáy lòng ngươi có băn khoăn, sao không trực tiếp đi hỏi ý của Giang Từ Nam?”

“Ta……” Trong lòng Tiết Huân Phong có ngàn đầu vạn mối, các loại tư vị đồng loạt dâng lên trong lòng, nhưng nghẹn ngào như bị ai bóp chặt, nói xong một chữ liền lâu thật lâu không có câu tiếp theo.

Nàng tiếp nhận sự dạy dỗ lớn lên giống như huynh trưởng, đối với nhân sự tự có một bộ góc nhìn. Cho nên trong lòng nàng luôn rõ ràng hơn ai hết, nàng và Giang Từ Nam tuyệt đối không tính là đăng đối theo ý nghĩa thế tục.

Nhưng mà thích một người, làm sao còn có thể cẩn thận tính toán thân thế, văn tài có xứng đôi hay không?

…… Nhưng là Giang Từ Nam đã đồng ý lời mời của nàng, tới Càng Kinh.

Tiết Huân Phong giơ tay che mặt, kiệt lực giấu đi sự nghẹn ngào run rẩy trong giọng nói: “Thực ra ta không dám hỏi hắn.”

Tiết Ninh Bích không cần thiết nói lời nói dối chỉ cần đâm là thủng, hắn cũng khinh thường việc nói dối. Phụ thân và tổ phụ ngay từ đầu không tỏ thái độ đến sau này kiệt lực phản đối, cũng mơ hồ phản ánh thân phận Giang Từ Nam không đơn giản, ít nhất không phải một thương nhân tầm thường.

“Ngươi rốt cuộc vẫn phải đưa ra quyết định.”

“Thực ra, ta tới là muốn biết……” Tiết Huân Phong ngẩng đầu, bộ diêu hình bướm mạ vàng giữa tóc mai run rẩy, “Thanh Hà, ngươi cùng chúng ta xuất hiện bất đồng trên triều đình, phải không?”

Đầu ngón tay Thương Căng gõ trên bàn vô thanh vô tức khựng lại, hắn nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt đầy u buồn của Tiết Huân Phong.

“Ngươi sẽ…… Giết chúng ta sao?”

Nàng đã nhìn ra nguyên nhân thực sự mà ngay cả người khai sáng nhất trong nhà là tổ phụ cùng mẫu thân đều không ủng hộ hôn sự của nàng —— Thương Căng đã không còn là đồng minh của Tiết thị.

Nàng hỏi thật cẩn trọng, nhưng thái độ lại vô cùng sắc bén trắng ra, nhìn chằm chằm Thương Căng.

Lông mi Thương Căng buông xuống, tư dung trầm tĩnh, ngọc bội bên hông va chạm trong gió phát ra tiếng động như oán như hờn, họa cùng ngữ điệu chuyển thành cười nhẹ của hắn: “Quốc có quốc pháp, Huân Phong, sinh tử là đại sự, đâu phải ta nói một câu là thế nào thì là thế ấy?”

Phản ứng của hắn khiến sống lưng đang căng chặt của Tiết Huân Phong hơi thả lỏng một chút, nàng đang định thả chậm giọng nói hai câu hòa hoãn không khí, thình lình đối diện với đôi mắt ngập tràn ý cười của Thương Căng, một luồng sống lưng lạnh gáy không rõ lý do xộc thẳng vào lòng.

…… Câu nói này của Thương Căng không hề phủ nhận việc hắn muốn diệt trừ Tiết thị.

Trực giác còn nhanh hơn ý thức phát hiện ra điểm không ổn. Nàng giả vờ trấn định nói: “Ngươi nói đâu có ai dám không nghe? Ta hiện tại liền phải nghe theo ý kiến của ngươi đi tìm Giang Từ Nam nói chuyện ——”

Thương Căng liếc nhìn nàng một cái, bảo người khách khách khí khí đưa nàng ra cửa.

Hắn nhìn Tiết Huân Phong hoảng hoảng hốt hốt, khi bước xuống bậc thang giẫm vào làn váy, thân hình lảo đảo thiếu chút nữa tự vấp ngã, rất nhanh thu hồi tầm mắt.

Những điều Tiết Huân Phong cố ý hay vô tình biểu lộ ra, đại diện cho thái độ của Tiết thị.

Hắn không bất ngờ trước lựa chọn của Tiết thị.

Tiết thị cũng khó mà có lựa chọn khác, con người rất khó từ bỏ lập trường đã định của mình.

Cho dù là một Tiết Huân Phong ngây thơ nhất, cũng kiên định không dời lựa chọn đứng cùng một phía với phụ huynh và gia tộc. Nàng nhìn như khó lòng lựa chọn giữa người trong lòng và người thân, nhưng sớm đã đưa ra lựa chọn.

Hắn ngẩng đầu lên, xuyên qua ánh sáng mùa đông nhạt nhòa nhìn về phía bầu trời cao xa, gió lạnh phiêu dạt mùi rỉ sắt của máu, thổi nở ngàn vạn cành hoa sớm mai.

Nếu là ngươi, Tiêu Chiếu, ngươi lại sẽ đưa ra lựa chọn thế nào?

………

Tiết Huân Phong không tới cửa nữa.

Tang Tinh Diêu ngắm thần sắc Thương Căng, như vô tình nhắc tới: “Tiết ngũ cô nương vừa ra khỏi cổng phủ chúng ta, đã bị người do mẫu thân nàng phái tới bắt trở về. Khống Hạc Tư chặn thư tín của Tiết phu nhân, xem ý của Tiết gia, hình như muốn gả Tiết ngũ cô nương về nhà mẹ đẻ Tiết phu nhân. Nghe nói cháu trai của Tiết phu nhân là một thanh niên tài danh có tiếng trong vùng……”

“Chưa nghe qua.”

Thương Căng thấp giọng ngắt lời nàng.

Tang Tinh Diêu mỉm cười: “Có thể vào mắt điện hạ đều không phải người bình thường, chẳng qua là chút danh tiếng, chưa tới mức thiên hạ đều biết.” Nhưng sau khi trêu chọc xong câu này, nàng quyết đoán ngậm miệng.

Điện hạ hôm nay tâm trạng rất không tốt.

Tang Tinh Diêu suy tư nguyên nhân, những ngày gần đây quan lại phe thế gia trên triều đình tranh đấu với người của họ ngày càng rõ rệt, phe bảo hoàng do Lý Chẩm Thư dẫn đầu lại lập trường không định, vọng tưởng lấy lòng cả hai bên, có lẽ việc này làm điện hạ không vui? Hay là Tiết gia mưu toan liên hợp với Khương thị, ngoan cố cố chấp khiến người phiền lòng? Hay là Ung Châu biên cảnh rung chuyển bất an dẫn tới điện hạ tâm trạng không tốt?

Trong đầu nàng xẹt qua vô số ý nghĩ hỗn loạn, buồn rầu không biết làm sao để Thương Căng vui vẻ trở lại, chợt nghe Thương Căng nhíu chân mày mở miệng hỏi: “Tiêu Chiếu đang làm gì?”

“Nam Lương vương thế tử……” Tang Tinh Diêu chần chờ một khoảnh khắc mới phản ứng lại, “Nam Lương vương thế tử những ngày gần đây cũng không có động tĩnh, luôn đóng cửa cáo bệnh không tiếp khách, ngược lại Lý Chẩm Thư từng tới bái phỏng một lần, nhưng bị cự tuyệt ngoài cửa.”

Đến cuối cùng, giọng nói nàng vô tình vướng chút vui sướng khi người khác gặp họa. Dư quang cẩn thận lưu ý thần sắc động tác của Thương Căng, thoáng thấy thanh niên biếng nhác tựa trên giường nệm nâng tay áo rộng thêu hoa văn bảo tương viền bạc lên, lộ ra nửa đoạn đốt ngón tay thon dài, đầu ngón tay đung đung đưa đưa ánh lên tia sáng vàng nhạt.

Nàng không khỏi nheo mắt, ánh mắt đuổi theo đầu ngón tay Thương Căng, hồi lâu sau mới phát hiện đó là một con ấn tư nhân nho nhỏ, chỉ là nhìn không rõ bên trên khắc chữ gì.

Tư ấn của điện hạ nàng đều đã thấy qua, con ấn này không thuộc số đó. Trong đầu Tang Tinh Diêu xẹt qua một phỏng đoán ——

Thương Căng hình như đoán được nàng đang nghĩ gì, thong thả nói: “Là quà sinh nhật Tiêu Chiếu tặng, hôm nào tìm chỗ cất đi…… Bỏ đi, tạm thời giữ lại chỗ ta.”

"Đây là…… Ấn tư của Nam Lương Vương thế tử sao?"

Nàng do dự hỏi.

Thương Căng rũ mắt, ánh mắt ngưng lại trên tiểu ấn vuông vức nơi đầu ngón tay, nhẹ "Ừ" một tiếng.

Chất ngọc xúc cảm ôn nhuận, mặt đáy khắc chữ triện. Khác với tín vật đại diện cho thân phận Nam Lương Vương phủ hay Nam Lương Vương thế tử, cái ấn này chỉ đại diện cho riêng cá nhân Tiêu Chiếu.

Nói cách khác, nắm ấn giám này trong tay, Thương Căng có quyền điều động bất kỳ kẻ nào dưới trướng Tiêu Chiếu, bao gồm cả những thế lực bí ẩn không thuộc Nam Lương Vương phủ, chỉ nghe lệnh một mình Tiêu Chiếu.

Sáng hôm ấy khi tỉnh dậy, hắn phát hiện trong lòng bàn tay mình nắm lấy ấn giám này. Chẳng ai biết Nam Lương Vương thế tử đã vào phòng hắn từ lúc nào, và rời đi khi nào.

Là quà sinh nhật.

Hắn nắm lấy con dấu, đầu ngón tay từng chút một siết chặt, rồi như mắt không thấy tâm không phiền, liền ném tọt vào túi áo.

Tang Tinh Diêu cũng dời tầm mắt theo, vắt óc nghĩ ra một chuyện khác để lảng tránh chủ đề liên quan đến Tiêu Chiếu.

"Giang Từ Nam hiện đang tá túc ở kinh thành, sau khi Tiết ngũ cô nương được đưa về, nghe nói Tiết đại công tử cùng Tấn Dương công chúa trước sau đều đến bái phỏng hắn."

"Tấn Dương cũng đi?"

"Tấn Dương công chúa và Tiết ngũ cô nương thâm giao cực tốt, nếu Tiết ngũ cô nương có điều phó thác, Tấn Dương công chúa đi chuyến này cũng là lẽ thường tình." Tang Tinh Diêu nhấp môi cười, "Bất quá mối hôn sự này e là khó được như nguyện."

Đâu chỉ là khó trôi chảy như nguyện, chỉ e ngoại trừ Tiết Huân Phong ra, căn bản chẳng có ai ôm hy vọng vào mối hôn sự này.

Thương Căng hơi lơ đãng nghĩ.

Nhưng hướng đi của chuyện này rốt cuộc vẫn nằm ngoài dự đoán của hắn, hắn không ngờ Giang Từ Nam lại vì thế mà tự mình tới cửa.

"Ta tưởng ngươi không để tâm chuyện này chứ." Đầu ngón tay Thương Căng gảy nhẹ một cành hồng mai cắm trong bình sứ trắng cổ hẹp, "Dù sao trước đây ngươi chưa từng lộ diện?"

Giang Từ Nam mặc một thân hắc y đơn giản, so với trang phục hoa lệ khoác áo lông tước ngũ sắc, đeo chuỗi ngọc lưu ly thất bảo thường ngày thì quả thực như hai người khác nhau.

"Trong lòng Điện hạ, chẳng lẽ thần là kẻ hỗn trướng lừa gạt thể xác lẫn tinh thần của nữ tử vô tội rồi không muốn chịu trách nhiệm sao?"

"Có chút giống đấy."

Ngữ khí Thương Căng mang theo vẻ hài hước, âm cuối mỉm cười nhẹ nhàng chuyển hướng, mang theo một tia ý vị khó tả, "Đến ta cũng có chút ngoài ý muốn, ngươi lại thật lòng thích người có tính tình như Huân Phong."

Từ đống người chết bò ra đi đến tận bây giờ, lại chiếm được một vị trí trong Khống Hạc Tư, đương nhiên tuyệt đối không phải kẻ lương thiện.

Hắn từng giết tham quan, nhưng cũng cấu kết quyền quý; từng cứu lưu dân, nhưng cũng đầu cơ tích trữ lương thực binh khí; từng vì bạn tốt vung tiền như rác, cuối cùng lại chẳng chút nương tay trừ khử dị kỷ.

Cho dù đối với Thương Căng, Giang Từ Nam cũng chẳng thể nói là hoàn toàn chân thành.

Nhìn thì phong lưu tiêu sái, thực chất lại vô cùng chi ly. Tính toán tỉ mỉ, bộc lộ trọn vẹn bản sắc thương nhân.

Nhưng Tiết Huân Phong thì khác.

Hắn lăn lộn chốn thương trường nhiều năm, thủ đoạn quang minh hay hèn hạ đều khiến hắn chưa từng làm một kèo làm ăn thua lỗ, giờ đã đến lúc phải trả giá đắt.

Khi hắn mượn thế lực của Thương Căng để tự làm lớn mạnh bản thân, Khống Hạc Tư cũng như mạng nhện trói chặt hắn vào lập trường mà Thương Căng yêu cầu, muốn thoát thân tất nhiên phải hao phí chút lợi thế đủ để làm lay động vị Thanh Hà công chúa này.

Giang Từ Nam khắc chế đáp: "Chưa bàn đến thật lòng hay không, có những thứ mất đi rồi vẫn có thể nghĩ cách lấy lại, nhưng có những thứ mất đi là mất hẳn, như gương vỡ không thể lành. Thần chỉ đang làm một giao dịch thích hợp mà thôi."

"Với bản lĩnh của ngươi, muốn gạt Huân Phong khăng khăng một lòng với ngươi đâu có khó." Đầu ngón tay nhẹ nhàng ôm lấy nụ hoa mai hồng chực nở, nghiêng mặt phóng tầm mắt tới, trên gương mặt thanh tuyển xượt qua sự thăm dò vừa vặn.

"Thần không muốn làm vậy." Giang Từ Nam thở dài một hơi thật dài, "Điện hạ chắc phải hiểu chứ —— nếu không Nam Lương Vương thế tử đã sớm vì ngài yên trước ngựa sau, nhậm ngài đùa giỡn trong lòng bàn tay rồi."

Sắc mặt Thương Căng sau khi nghe xong câu này rốt cuộc cũng có chút biến hóa, sự tức giận trong dự đoán của Giang Từ Nam không xuất hiện, mà hiện lên lại là một nụ cười rất kỳ quái.

"Tiêu Chiếu sao……"

Như một tiếng than nhẹ, lại lẫn vào chút bất lực, rồi dừng lại tại đó.

………

Cuối cùng vẫn là Tang Tinh Diêu tiễn Giang Từ Nam rời đi, nàng vốn chẳng ưa gì kẻ phản bội chủ cũ này, từ đầu đến cuối đều lạnh mặt, không nói với Giang Từ Nam lấy nửa lời.

Giang Từ Nam sờ sờ mũi.

"Ta cũng đâu có làm chuyện gì thiên nhân cộng nộ, không cần phải đối xử với ta như vậy chứ?"

Tang Tinh Diêu lạnh lùng liếc hắn một cái, hừ một tiếng.

Giang Từ Nam nhún vai: "Thực ra kết quả này tốt cho tất cả mọi người, Điện hạ vốn dĩ cũng không yên tâm giao việc vận chuyển muối Giang Nam vào tay ta. Huống hồ mục đích của Điện hạ luôn là chèn ép thương buôn muối để thu hồi quyền vận chuyển muối về quan phủ, ta làm vậy cũng vừa hay hợp ý Điện hạ."

Đi tiếp xuống nữa, hắn cũng không chắc có thể giữ vững bản tâm trước vinh hoa phú quý hay không, đến lúc đó vị Điện hạ kia chưa chắc đã chịu bao dung hắn, thừa dịp này bứt ra là tính toán tốt nhất.

Hắn cất tiếng hừ cười nhẹ.

Vị Điện hạ nhà bọn họ đúng là một minh chủ biết tận dụng mọi thứ, chỉ e từ lúc Thương Căng quyết ý bắt hắn đi Thanh Châu, ngài ấy đã sớm có tính toán rồi.

"Tiết ngũ cô nương đúng là mù mắt mới nhìn trúng thứ như ngươi."

Giang Từ Nam ngẩn ra, chợt vỗ tay cười lớn: "Tang cô nương, trong số nhiều người chúng ta nguyện trung thành với Điện hạ, chỉ có cô là người may mắn nhất."

"Điện hạ đối với ai cũng như nhau, nếu không ngươi tưởng đổi lại là người khác, hôm nay ngươi còn có thể bình an vô sự rời đi sao?" Tang Tinh Diêu nói. Mật thám biết quá nhiều bí mật không ai hay biết, hoặc là tận trung với chủ mà chết, hoặc là bị vắt chanh bỏ vỏ, làm sao có thể vẹn toàn mà toàn thân lui bước……

Giang Từ Nam dường như cũng nghĩ đến điều này, nụ cười hơi dập tắt: "Điện hạ buông tha cho ta, là vì Điện hạ là người tốt."

"Còn lý do ta nói cô may mắn nhất……" Âm cuối của Giang Từ Nam trầm xuống, nhẹ nhàng khựng lại, "Điện hạ đã cố tình giữ lại cho cô một phần chân thành."

Tang Tinh Diêu nhíu mày, nghe ra ngụ ý: "Ngươi vòng vèo chửi ta ngu?"

"…… Không phải." Giang Từ Nam đỡ trán, lời giải thích còn chưa kịp thốt ra đã bị vô tình ngắt lời.

"Điện hạ chưa bao giờ can thiệp vào quyết định của bất kỳ ai. Chính ngươi không thể giữ vững bản tâm, lại quay ngược lại trách cứ Điện hạ đối xử không đủ hậu đãi với ngươi. Chính ngươi tự ngẫm lại xem, những việc ngươi làm có việc nào là Điện hạ ép ngươi không?" Nàng gằn từng chữ, "Cho nên mới nói, Tiết ngũ cô nương nhìn trúng loại người như ngươi đúng là mù mắt thật."

"………"

Giang Từ Nam nhất thời nghẹn lời không đáp được gì.

Bất đồng ngôn ngữ, nửa câu cũng bằng thừa, Tang Tinh Diêu nói xong liền đuổi người ra tận đại môn, từ xa chỉ tay một cái: "Cút đi!"

………

"Chúc mừng Điện hạ được như nguyện ước." Kỷ tiên sinh ngón tay quân một quân cờ, mỉm cười chúc mừng Thương Căng, "Chỉ là hiện giờ thu hồi quyền vận chuyển muối, e là thế gia khó tránh khỏi làm ra chuyện chó cùng rứt dậu."

Việc vận chuyển muối trước đây vẫn luôn âm thầm nằm trong tay thế gia, Giang Từ Nam mấy năm nay khổ tâm kinh doanh, từ trong miệng thế gia cắn xuống một miếng thịt lớn, chỉ là thủ đoạn của Giang Từ Nam không mấy sạch sẽ, xoay sở giữa các thế gia, lại hứa hẹn lợi ích mới nắm lấy quyền vận chuyển muối Thanh Châu. Hiện giờ Giang Từ Nam đem toàn bộ gia sản "dâng" cho triều đình, tính toán của những thế gia muốn mượn tay Giang Từ Nam vơ vét tiền tài hoàn toàn sụp đổ.

Giới quyền quý có thể tống tiền một thương nhân không chống lưng, nhưng không có gan đến trước cửa Thương Căng làm loạn.

Kỷ tiên sinh cũng không rõ Giang Từ Nam trước đây cũng là người của Khống Hạc Tư, cho nên những lời này quả thực là thật lòng thật ý, nhưng vừa thấy thần sắc Thương Căng nhạt nhòa không chút vui mừng, tâm niệm vừa động, bừng tỉnh thở dài: "Nguyên lai là Điện hạ đã sớm bầy bố cục."

Kỷ tiên sinh lại nói: "Hai họ Tiết, Khương sau chuyện này chắc chắn sẽ có động thái, chi bằng ép bọn họ thêm một chút, chờ bọn họ tự loạn trận tuyến, đó chính là cơ hội cho chúng ta thừa cơ xông vào."

Thương Căng gật đầu, đồng ý với quan điểm của ông: "Tiết thị tạm thời sẽ không có động thái lớn, Trung thư lệnh ôn hòa cẩn trọng, thích mưu định rồi mới hành động hơn. Còn về Khương gia, ngược lại có thể thử một lần."

Kỷ tiên sinh nghe vậy, ngón tay thấm nước trà viết xuống một cái tên, hai người ngay sau đó tâm chiếu bất tuyên mà trao đổi ánh mắt.

Khương Hồi Đình cố ý bồi dưỡng Khương Ngũ Lang, mà Khương Ngũ Lang lại có tính cách xốp nổi dễ giận. Đây đúng là một đột phá khẩu tốt.

Thương Căng chậm rãi uống một chén trà, đang định cùng Kỷ tiên sinh thương lượng chi tiết trong đó thì Tang Tinh Diêu xách làn váy chạy vào, chẳng buồn để ý còn có người ở đây, ngữ điệu vừa nhanh vừa gấp.

"Điện hạ, Hoài An Quận vương phủ bị cố ý phóng hỏa thiêu rụi, Hoài An Quận vương cùng mấy người con thứ ở trong phòng đều bị thiêu chết. Có người nhìn thấy kẻ phóng hỏa sau khi rời khỏi Hoài An Quận vương phủ đã đi về hướng Hứa gia. Đại lý tự khanh Lâm thi lang đại nhân cùng Hình bộ Lý gối thư Lý đại nhân đã vội vã đến bắt giữ hung thủ."

Thương Căng đặt chén trà xuống, nhìn Kỷ tiên sinh một cái.

Kinh thành chỉ có một gia tộc họ Hứa gọi ra tên họ, đó là ngoại thích của Thiên tử.

Chuyện này…… Phiền phức rồi.

Truyện liên quan