Quyển 1 · Chương 119: hoài cổ hận lả lướt

Chương 119: Hoài cổ hận lả lướt

Tiêu Chiếu cảm giác Thương Căng lúc này cười cùng thường lệ đều không giống nhau, nhiều thêm một chút ý vị nói không nên lời, tinh tế phỏng đoán thế mà còn có một chút không thể nề hà tự giễu ở trong đó.

Giờ phút này ước chừng là hắn cách nội tâm Thương Căng gần nhất một cái chớp mắt —— trong lòng hắn bỗng nhiên không hề dự triệu mà ập lên ý niệm như vậy, tay nắm vò rượu khi nhận ra suy nghĩ của mình lập tức siết chặt.

Giọng hắn có chút khô khốc, mang theo sự thăm dò mà chính mình cũng không chắc chắn: “Sơn Nguyệt, ngươi……”

Lời chưa xuất khẩu đã bị Thương Căng nhẹ giọng ngắt lời.

“Thế tử uống quen rượu mạnh Ung Châu, chỉ e khó tránh khỏi chê rượu Việt Kinh nhạt nhẽo vô vị.”

Tiêu Chiếu tiếp lấy ly rượu huynh ấy đưa tới, rượu mát lạnh, chiếu rọi ánh mắt hai người giao hội, tâm tư u tối đan xen va chạm, rơi vào im lặng lặng thinh.

“Điện hạ tự tay đưa rượu, cho dù là rượu độc, cô cũng vui vẻ chịu đựng.”

Thường lệ Thương Căng sẽ không tiếp lời như vậy, nhưng hôm nay huynh ấy lại thái độ khác thường, đầy hứng thú nhìn Tiêu Chiếu cười lên: “Ồ? Lời này là thật?”

Chẳng đợi Tiêu Chiếu trả lời, huynh ấy đã tự đưa ra đáp án: “Ngươi sẽ không uống. Tiêu Chiếu, ngươi căn bản không phải người ép dạ cầu toàn, quên mình vì người.”

“Điện hạ.” Tiêu Chiếu nắm lấy vò rượu, ngữ điệu lưu luyến, “…… Cô đối với điện hạ chưa từng có nửa lời dối trá.”

Nếu như có một ngày, Thương Căng tự tay đưa tới một ly rượu độc, hắn cũng sẽ không chút đắn đo uống hết, có điều trước đó, hắn sẽ giết Thương Căng trước.

Đồng sinh cộng tử, cùng xuống hoàng tuyền.

Hắn vốn đã tính đến kết cục tồi tệ nhất.

Có lẽ là tư thái của hắn quá mức chắc chắn, khiến Thương Căng trong nháy mắt tâm thần lay động.

Thương Căng rủ hàng mi khẽ run, chậm rãi nâng ly rót rượu, ngón tay nâng lên dưới ánh đèn phản chiếu ra ánh sáng tinh tế, một vầng trăng khuyết chiếu rọi trên móng tay bán nguyệt, lặng lẽ nhìn xuống đại địa nhân gian đen tối.

Rượu cay vào họng, tân sáp đắng chát lại mang theo một chút hương thơm ngọt lành kỳ dị bùng nổ trong khoang miệng, xâm nhập cảm quan. Huynh ấy một tay chống trán khẽ mỉm cười, nghĩ, nguyên lai đêm tân hôn phải uống loại rượu đắng chát nồng nàn thế này sao?

Đợi đến khi vị đắng giữa môi răng hoàn toàn tan hết, huynh ấy mới nhìn về phía Tiêu Chiếu bằng ánh mắt mông lung: “Có lẽ là vậy đi, nhưng điều đó…… Không quan trọng.”

Lời nói dần trầm thấp xuống, âm tiết mơ hồ chỉ có chính huynh ấy mới nghe rõ, Tiêu Chiếu cúi người về phía trước, muốn nghe rõ lời Thương Căng hơn một chút, lại đột ngột không kịp phòng ngừa đối diện với gương mặt tươi cười ngâm ngâm vừa nâng lên của Thương Căng.

Dung mạo tươi đẹp, thanh niên lười biếng tựa cằm, đuôi mắt hất lên một vệt hồng nhạt, âm cuối kéo dài, có loại ngọt ngào như mật đường: “…… Đối rượu cuốn mành mời minh nguyệt, phong lộ thấu song sa.” Huynh ấy niệm xong khẽ cười một tiếng, “Thế tử không uống sao?” *

Tôn rượu kia vững vàng được Tiêu Chiếu nắm trong tay, ly rượu đầy từ đầu đến cuối không hề sóng sánh một giọt, ánh mắt Tiêu Chiếu tối u khó lường: “Điện hạ say rồi.”

“Không có.” Thương Căng hướng về hắn nâng chén, tay còn lại chống bên má, cười như không cười, “Cho dù tửu lượng ta không tốt, cũng không đến mức nhấp môi đã say.”

Tiêu Chiếu xoe tay đoạt lấy chén rượu của huynh ấy, ngữ điệu hiếm khi để lộ ra một tia cưỡng ép: “Điện hạ, ngươi uống say rồi.”

Nếu huynh ấy không say, Tiêu Chiếu không biết mình còn có thể ẩn nhẫn đến bao giờ.

Như thể nhìn thấu tâm tư lừa mình dối người của hắn, Thương Căng cười nhạo, ngay sau đó, một nụ hôn mang theo hương rượu mạnh nồng nàn rơi xuống bên môi Tiêu Chiếu, vừa chạm liền rời.

Bướm đêm xuân vỗ cành hoa, cành liễu chấm nước xuân, vô cùng ôn nhu kiều diễm.

Thương Căng đứng dậy, trên cao nhìn xuống hắn, cười nhạo: “Ngươi nói không sai, hiện tại ta uống say rồi.”

“………”

Tiêu Chiếu như thể bị hành động đột ngột của huynh ấy làm cho kinh ngạc, chậm chạp không có bất kỳ phản ứng nào. Về mặt cảm xúc Thương Căng luôn khắc chế nội liễm, ngay cả Tiêu Chiếu cũng khó mà thấu hiểu được tâm tư thực sự của huynh ấy, nhưng dù thế nào đi nữa, nụ hôn này cũng khó dùng từ “ngoài ý muốn” để giải thích.

Hắn nhìn người trước mắt thần sắc vô cùng thanh minh, thản nhiên nói mình “uống say”, đỡ trán thấp giọng cười khổ.

Hắn quả thực luôn không thể làm gì được Thương Căng.

Những tâm tư đen tối sâu thẳm kia trong đầu vô số lần rục rịch, không phải chưa từng nghĩ đến việc noi theo phụ thân hắn, nhưng luôn vào thời khắc cuối cùng lại nhốt trở về, cứu cánh gốc rễ, chẳng qua chỉ một câu không lỡ.

Yêu sự kiêu ngạo tùy ý của huynh ấy, yêu sự như gần như xa của huynh ấy, cũng yêu cả quân tâm như sắt của huynh ấy.

Làm sao lỡ bẻ gãy cánh chim bạch điểu tự do tự tại?

“Sơn Nguyệt, ngươi thật là……” Giọng nói Tiêu Chiếu chứa chan tất cả bất lực, thở dài một tiếng, lời nói đột ngột dừng lại.

Ngoài rèm tiếng mưa rơi róc rách, ngăn cách tiếng trò chuyện tinh tế dưới hành lang.

Tang Tinh Diêu khoanh tay, đứng sóng vai cùng nữ tử ăn mặc như thị nữ có dung mạo thấp kiều mị xu lệ.

“Ngô, vò rượu đó đưa vào trong tình huống thế nào?” Tuy rằng tự ý tìm hiểu chuyện của chủ tử là phạm quy củ, nhưng người xưa nay bát phong bất động đột nhiên động phàm tâm, thật sự không thể không khiến người ta tò mò.

Vì để nhìn thấy mặt vị Nam Lương vương thế tử có thể khiến điện hạ động tâm kia, nàng thậm chí không tiếc cố ý giả làm thị nữ lượn một vòng trước mặt Thương Căng, may mà điện hạ khoan dung, mắt nhắm mắt mở, không đuổi nàng đi ngay tại chỗ.

“Ngươi cảm thấy có thể thế nào?” Tang Tinh Diêu cảnh cáo liếc nhìn nàng một cái, “Uyên Non, đừng có tò mò quá mức.”

Bầu không khí trong nháy mắt kéo căng như một sợi dây cung, ngón tay Uyên Non quấn lấy một lọn tóc đen, đột nhiên giòn giã cười lên, chợt nhìn nụ cười này còn chứa đựng một chút thiên chân chưa sự đời.

——

Nhưng Tang Tinh Diêu sẽ không bị nàng lừa, đều là người do điện hạ mang về, nhưng Uyên Non cùng tất cả những người khác không giống nhau —— Uyên Non từ nhỏ đã không cách nào đồng cảm với người khác, hỉ nộ ai nhạc của nàng chẳng qua là bắt chước người ta, trên thực tế dù trước mặt nàng người chết thành núi thây biển máu, nàng cũng sẽ không vì thế mà xúc động, không thương tâm, cũng không sợ hãi.

Không nghi ngờ gì, tính cách như vậy làm lưỡi đao trong bóng tối thì không còn gì thích hợp hơn.

Thích khách, mật thám xuất sắc nhất dưới trướng Khống Hạc Tư, chiếc đao treo trên đầu mọi người, thậm chí là lưỡi đao phía trên Khống Hạc Tư.

Người người sợ hãi, nghe danh đã kinh hồn bạt vía.

Tang Tinh Diêu tràn đầy cảnh giác nhìn nàng, nghe nàng mở miệng nói: “Ta chỉ là quan tâm điện hạ mà thôi. Tinh Diêu, không cần quá căng thẳng, nhưng nói đi cũng phải nói lại, mỗi lần ngươi nhìn thấy ta biểu cảm đều rất thú vị đấy.”

Nàng vỗ vỗ vai Tang Tinh Diêu, ghé sát vào tai nàng, ý vị sâu xa nói: “Rõ ràng sợ ta, lại vì điện hạ mà không thể không nhẫn nại sợ hãi giao tiếp với ta, thật là ——” Nàng kéo dài ngữ điệu, trong ánh mắt từng chút từng chút lạnh xuống của Tang Tinh Diêu mà mỉm cười, không nói ra những chữ còn lại.

Bởi vì trước đó Tang Tinh Diêu đã ngắt lời nàng: “Khi nào ngươi trở về Lương Châu?”

“Đã kết thúc rồi.” Uyên Non nghiêng đầu, “Bằng không ta việc gì phải ngàn dẫm xa xôi về kinh?”

“Bên Lương Châu không có tin tức truyền tới.”

“Bởi vì Trần Tranh vốn dĩ đâu có vấn đề.” Nàng nói chính là Lương Châu Thứ sử.

Một năm trước, Khống Hạc Tư nhận được mật tin, nói Lương Châu Thứ sử Trần Tranh cấu kết với thảo nguyên, thông đồng với địch phản quốc. Lương Châu giáp ranh Ung Châu, xưa nay có quân trú đóng, một là để tùy thời tiếp ứng chiến sự biên cảnh Ung Châu, hai là để phòng ngừa Ung Châu nam hạ, nếu Lương Châu cùng thảo nguyên cấu kết, trước sau kẹp kích, Ung Châu nguy rồi.

Mất đi hai châu Ung, Lương, thiết kỵ thảo nguyên tràn vào ruột gan Trung Nguyên, như vào chỗ không người.

Việc này vô cùng trọng đại, nhưng lại không có chứng cứ xác thực, Thương Căng liền phái nàng đến Lương Châu tra Trần Tranh.

Tuy nhiên Trần Tranh người này cực kỳ khó nhằn, từ gia thần do thế gia nuôi dưỡng ngồi lên vị trí Thứ sử một châu, đến cả gia tộc giáo dưỡng hắn ban đầu cũng phải nhìn sắc mặt hắn, thủ đoạn có thể thấy được đôi phần.

Loại người quen làm mật thám như Uyên Non còn suýt bị phát hiện manh mối, cũng may khi Trần Tranh nghi ngờ thân phận của nàng thì nàng cũng rốt cuộc tìm được chứng cứ, thuận lý thành chương rời Lương Châu về kinh —— chỉ là tiếc rằng chứng cứ lại chứng minh Trần Tranh trong sạch.

Nếu Trần Tranh cấu kết với bộ tộc thảo nguyên, Uyên Non liền có lý do đầy đủ để giết chết người này.

Nhưng quá đáng tiếc.

Nàng không khỏi tiếc nuối nghĩ.

Biểu cảm Tang Tinh Diêu trống rỗng trong nháy mắt, nàng ngay sau đó truy hỏi: “Chuyện Lương Châu đã xong, ngươi muốn ở lại Việt Kinh lâu dài sao?”

“Đương nhiên không. Ta đoán ngươi cũng chẳng muốn ta ở lại.” Uyên Non buông tay, “Ngày mai ta liền khởi hành đi Ung Châu.”

“Ung Châu?”

“Ngươi không cần nhìn ta bằng ánh mắt kinh ngạc như thế, ta chỉ là phụng mệnh điện hạ hành sự.” Uyên Non nói.

Tang Tinh Diêu không truy hỏi Thương Căng rốt cuộc giao cho nàng mệnh lệnh gì, nàng chỉ nói: “Thám tử bên Ung Châu những năm gần đây bị Nam Lương vương thế tử nhổ đi không ít, ngươi hành sự nên cẩn trọng, đừng làm hỏng chuyện của điện hạ.”

“Ngươi không cần lo lắng cái này đâu nhỉ?” Uyên Non nghiêng đầu, “Khẳng định sẽ có người tiếp ứng ta. Huống chi ta đã bao giờ thất bại đâu?”

Cẩu đồ vật khó nhằn như Trần Tranh nàng còn thu phục được, huống chi lần này chẳng qua là từ bên cạnh hiệp trợ mà thôi.

“………”

Hai người nhìn nhau không nói, một lúc lâu sau, gia nhân đội mưa đi tới, thần sắc hơi vẻ nôn nóng.

“Lại bộ Thượng thư Khương Hồi Đình đại nhân đang ở ngoài phủ cầu kiến điện hạ.”

"Trễ như vậy rồi sao?"

Tang Tinh Dao kinh ngạc buột miệng thốt ra, theo bản năng liếc nhìn Uyên Non một cái, chỉ thấy nàng rất có hứng thú mà vuốt cằm, "Khương Hồi Đình? Ta nhớ rõ hắn từng làm bạn đọc cho điện hạ? Chà, thời gian này tới, thật đúng là khéo."

Tang Tinh Dao không buồn lý tới nàng, "Đã hỏi rõ mục đích đến chưa?"

So với Tiêu Chiếu, Tang Tinh Dao càng không thích Khương Hồi Đình, vị này mới thật sự là khách không mời mà đến.

"Khương đại nhân không nói, chỉ nói mình tìm điện hạ có việc. Vì bên ngoài mưa lớn, tiểu nhân tự tiện làm chủ, tạm thời mời Khương đại nhân vào sảnh ngoài tránh mưa, hiện tại người đang ở sảnh ngoài."

"Ừm." Tang Tinh Dao gật gật đầu, "Ngươi ở đây chờ một chút, ta đi xin chỉ thị của điện hạ."

Trong lòng nàng dâng lên một sự nghi hoặc kịch liệt, thậm chí loáng thoáng có chút bất an. Có lẽ là thời điểm Khương Hồi Đình tới quá không thích hợp, ngay lúc này, trăm quan quần thần hẳn đều đang ở Tử Thần Điện chúc mừng thiên tử thánh thọ ——

Hạt mưa rơi loạn, màn đêm đen kịt không trăng không sao đè nặng lên mái hiên, giống như điềm báo bất tường nào đó.

………

Gõ nhẹ ba tiếng lên cửa, Tang Tinh Dao chợt rủ mắt tiếp tục suy tư nên làm sao để tinh giản lại trải qua nhất có thể, suy nghĩ bị tiếng cửa phòng "Kẽo kẹt ——" khép mở làm gián đoạn, trên mặt nàng sự kinh ngạc cùng ngữ điệu kinh ngạc hòa lẫn thành một loại thần sắc kỳ diệu, gần như mất khống chế, ngay cả Uyên Non ở ngoài hành lang cũng nghe thấy rõ ràng.

"Sao lại là ngươi?!"

Tiêu Chiếu nhướng mày: "Tang cô nương có việc gấp?"

Nàng lấy lại bình tĩnh, không kịp nghĩ kỹ vì sao lại là Nam Lương Vương thế tử tự mình ra mở cửa, hơi nâng cao tông giọng: "Lại Bộ thượng thư đang ở sảnh ngoài chờ bái phỏng, không biết điện hạ có muốn gặp hay không?"

"Điện hạ của các ngươi say rồi. Để cô thay điện hạ các ngươi đi gặp Khương đại nhân một chuyến, miễn cho Khương đại nhân có việc gì quan trọng."

Tang Tinh Dao không biết vì sao hắn có thể nói ra điều đó một cách đương nhiên như vậy, nhưng Thương Căng chưa có mệnh lệnh, nàng cũng không dám dễ dàng đồng ý Tiêu Chiếu, mím chặt môi thành một đường thẳng, nàng cau mày đang định tìm lý do từ chối thì một giọng nói khác từ trong nội thất u tối truyền ra.

"Để hắn đi."

Đó chính là giọng của Thương Căng không còn nghi ngờ gì nữa.

Trong ngữ điệu cũng quả thực mang theo chút men say rõ rệt.

Tang Tinh Dao cảnh giác nhìn về phía Tiêu Chiếu, nhưng rất nhanh đã giấu đi chút cảm xúc ấy, cung kính dẫn đường như không có chuyện gì xảy ra: "Đã như vậy, vậy mời thế tử đi theo ta."

…… Chưa từng có đạo lý lại để khách nhân đi chiêu đãi một vị khách nhân khác, nàng nhịn không được nghĩ, điện hạ đồng ý để Nam Lương Vương thế tử đi "chiêu đãi" Khương Hồi Đình, rốt cuộc là có ý định gì?

Nàng vừa đi vừa mất tập trung suy nghĩ, ngọn đèn dẫn đường trong tay bị gió thổi chao đảo.

"Điện hạ……" Khương Hồi Đình quay mặt sang, ngay khoảnh khắc nhìn rõ người tới, nụ cười của hắn gần như đóng băng trên mặt, "Tiêu thế tử vì sao lại ở chỗ này?"

"Hôm nay là sinh nhật A Căng, cô không ở đây thì còn có thể ở đâu?"

Tiêu Chiếu nhướng mày hỏi lại.

"Đêm hôm khuya khoắt, thế tử cũng nên nghĩ nhiều một chút cho thanh danh của Thanh Hà công chúa."

Tiêu Chiếu: "Ồ? Nếu đã như vậy, nghĩ tới Khương đại nhân cũng ý thức được việc mình đêm khuya tới cửa là không thỏa đáng, vậy xin mời ngươi trở về cho!"

"Ta tới đây là có việc thương lượng với Thanh Hà điện hạ." Đầu ngón tay dưới tay áo của Khương Hồi Đình khẽ cử động, khi nhìn về phía Tiêu Chiếu tư thái một mảnh bình thản.

"A Căng hôm nay uống nhiều hai ly, đã nghỉ ngơi rồi, không tiện ra gặp ngươi. Có chuyện gì Khương đại nhân nói với cô cũng như nhau —— có điều hy vọng Khương đại nhân tốt nhất là có việc quan trọng, nếu không làm phiền đến giấc mộng đẹp đêm nay của cô và A Căng, thật sự rất đáng ghét đấy."

Tiêu Chiếu cười như không cười nhìn hắn.

Khương Hồi Đình nghe bộ dạng hoàn toàn coi mình là chủ nhân trong phủ của hắn, lại từng câu từng chữ phô trương mối quan hệ giữa hắn và Thương Căng, ánh mắt không khỏi dần trở nên lạnh lẽo.

-----------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Vốn dĩ chương này sớm mấy ngày trước đã viết được một nửa, nhưng hai ngày nay viêm gân tái phát nên lại trì hoãn, cảm giác thật kỳ quặc, rõ ràng dạo này không dùng tay mấy.

Thật xin lỗi QAQ

Truyện liên quan