Quyển 1 · Chương 946: Cửa sáng vàng

“ nỗi sợ của người, để ta kế thừa.”

“ con đường của người, để ta đi nốt.”

“ những tiếc nuối của người, để ta bù đắp.”

“Đạo Lâm” nhìn hắn, trầm mặc rất lâu.

Sau đó nó mỉm cười—không phải nụ cười ôn hòa quen thuộc trước kia, mà là một nụ cười nhẹ nhõm, tựa như một người trút bỏ được gánh nặng đè nặng suốt những năm tháng vô tận.

Thân thể nó bắt đầu trở nên trong suốt, từ đôi chân trở lên, giống như một tảng băng đang tan chảy, các đường viền trở nên mờ nhạt, hình dáng bắt đầu tan biến.

Vật chất màu đen bong tróc khỏi bề mặt cơ thể nó, hóa thành từng sợi khói đen bay tán loạn trong không trung, để lộ ra cái lõi trong suốt như pha lê bên dưới.

Trong cái lõi trong suốt ấy, Lâm Dịch nhìn thấy một cảnh tượng—Đạo Lâm đứng bên bờ sông Nhược Thủy, quay lưng về phía hắn, tay cầm một thanh mộc kiếm, đang luyện một động tác chém cơ bản nhất.

Người ấy lặp đi lặp lại cùng một động tác, không biết mệt mỏi, cho đến khi hoàng hôn buông xuống, cho đến khi màn đêm bao phủ, cho đến khi ánh sao rải đầy mặt sông.

Sau đó người ấy dừng lại.

Người ấy xoay người, nhìn Lâm Dịch, nở một nụ cười—một nụ cười chân thật, không chút ngụy trang, giống như nụ cười của một người khi thấy người kế thừa của mình cuối cùng đã trưởng thành.

“Ngươi mạnh hơn ta.” Người ấy nói, giọng rất khẽ, như tiếng thì thầm trước khi một cơn gió tan biến. “Ta mất cả đời mới học được cách đối mặt với nỗi sợ. Còn ngươi, chỉ dùng một câu nói.”

Dáng hình người ấy hoàn toàn hóa thành những đốm sáng, tan biến vào bóng tối.

Những đốm sáng đó không bay đi, mà ùa vào lồng ngực Lâm Dịch, hòa vào sâu thẳm linh hồn hắn—không phải dưới dạng sức mạnh, không phải dưới dạng ký ức, mà là một thứ bản chất hơn: một sự “thấu hiểu”.

Hắn hiểu được nỗi sợ của Đạo Lâm khi đối mặt với Linh Căn—không phải sợ cái chết, mà là sợ thất bại, sợ nhân tộc có lẽ vĩnh viễn không thể quật khởi, sợ bản thân có thể phụ lòng kỳ vọng của tất cả mọi người.

Hắn cũng hiểu được quyết tâm của Đạo Lâm khi tách rời nỗi sợ—không phải trốn tránh, mà là một sự kỷ luật cực đoan, vì muốn bản thân có thể không vướng bận mà đối mặt với Linh Căn, không tiếc cắt bỏ một phần của chính mình, phong ấn vào nơi sâu nhất của linh hồn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận những đốm sáng đó lắng đọng trong linh hồn mình, như từng hạt giống rơi vào mảnh đất màu mỡ, chờ đợi thời cơ thích hợp để đâm chồi nảy lộc.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, bóng tối trước mặt đã tan biến.

Hắn đang đứng trong một đại điện—không phải đại điện truyền thừa, không phải thảo nguyên kia, mà là cốt lõi thực sự của Đế Lạc Cung.

Mái vòm đại điện cao đến mức không nhìn thấy biên giới, trên mái vòm khảm vô số viên dạ minh châu to bằng nắm tay, sắp xếp thành tinh đồ của cửu thiên vũ trụ, mỗi viên đều đang xoay chuyển chậm rãi, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ và lạnh lẽo.

Mặt đất được lát bằng ngọc thạch màu đen, nhẵn bóng như gương, phản chiếu tinh đồ phía trên.

Chính giữa đại điện, sừng sững một tấm bia đá.

Tấm bia màu trắng, cao khoảng một người, bề mặt nhẵn bóng như gương, không có chữ khắc, không có hoa văn, chỉ là một tấm bia đá trắng thuần khiết, lặng lẽ đứng giữa đại điện, như một tượng đài trầm mặc.

Lâm Dịch bước đến trước bia đá, vươn tay, lòng bàn tay áp lên bề mặt bia.

Bia đá lạnh lẽo, nhưng trong cái lạnh ấy lại mang theo một chút ấm áp—giống như một tảng đá từng được ánh mặt trời phơi nắng, sau khi nhiệt độ bề mặt giảm xuống, bên trong vẫn giữ lại hơi ấm của mặt trời.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận thông tin truyền đến từ bia đá—không phải văn tự, không phải hình ảnh, mà là một sự giao tiếp trực tiếp hơn, giống như sự trao đổi giữa linh hồn với linh hồn.

Hắn đã cảm nhận được.

Tấm bia này là thông tin cuối cùng mà lớp tiên dân đầu tiên để lại—về sự tồn tại mang tên “Thâm Uyên”, về bản chất thực sự của Linh Căn, về ý nghĩa thực sự của “khả năng” nhân tộc, về phương pháp làm thế nào để thực sự đột phá Đại Đế cảnh.

Hắn mở mắt, thu tay lại, đứng trước bia đá, trầm mặc rất lâu.

Sau đó hắn xoay người, nhìn về phía lối ra của đại điện—một cánh cửa được ngưng tụ từ ánh sáng vàng kim, sau cánh cửa là lối ra của Cửu Thiên bí cảnh, là cánh cửa dẫn đến thế giới bên ngoài.

Hắn siết chặt Thiên Đạo Kiếm, bước về phía cánh cửa vàng kim ấy.

Phía sau hắn, trên bề mặt tấm bia đá trắng, chậm rãi hiện lên một dòng chữ—không phải văn tự khắc của tiên dân, không phải cổ văn nhân tộc, mà là một loại văn tự Lâm Dịch chưa từng thấy, nhưng hắn đọc hiểu được, bởi vì những chữ đó được khắc theo cách ấn ký linh hồn, không cần biết mặt chữ, chỉ cần chạm vào là hiểu được ý nghĩa.

Dòng chữ đó viết: “Ngươi đã sẵn sàng chưa?”

Lâm Dịch dừng bước trước cánh cửa vàng kim, ngoái đầu nhìn tấm bia đá trắng một cái, rồi hắn khẽ gật đầu, như đang nói với bia đá, lại như đang nói với một sự tồn tại vô hình nào đó: “Sẵn sàng rồi.”

Hắn bước vào trong cánh cửa vàng kim.

Khoảnh khắc Lâm Dịch bước vào cánh cửa ánh sáng vàng kim, thứ hắn cảm nhận được không phải sự chóng mặt khi chuyển đổi không gian, không phải hơi ấm khi ánh sáng nuốt chửng cơ thể—mà là một “cảm giác rơi”.

Không phải rơi xuống, mà là rơi ngược lên trên, giống như cả người bị một sức mạnh vô hình nhấc bổng khỏi mặt đất, kéo ngược lên bầu trời, bầu trời dưới chân hắn, mặt đất trên đỉnh đầu hắn, tinh tú lướt qua bên cạnh hắn như những dòng sông chảy ngược, hắn xuyên qua từng lớp từng lớp thứ gì đó giống như mặt nước, mỗi khi xuyên qua một lớp, bên tai lại vang lên một tiếng trầm đục, như tiếng tim đập trong lồng ngực—thình—thình—thình—nhịp điệu ngày càng nhanh, ngày càng dồn dập, như có một con cự thú đang thức tỉnh trong cơ thể hắn, dùng trái tim hắn làm mặt trống, gõ lên một nhịp điệu cổ xưa nào đó.

Hắn không biết mình đã xuyên qua bao nhiêu lớp, chỉ biết khi cuối cùng hắn dừng lại, hắn đang đứng trong một không gian mà hắn chưa từng thấy bao giờ.

Không phải tinh không, không phải đại điện, không phải thảo nguyên, không phải hoang mạc—mà là một nơi nằm giữa hư và thực, giống như nơi giao thoa giữa giấc mơ và hiện thực.

Bầu trời màu tím thẫm, như một vết bầm tím khổng lồ, tầng mây màu xanh lục đậm, như bông gòn mục nát, đè thấp trên đỉnh đầu, trong tầng mây thỉnh thoảng lóe lên một tia sét màu đỏ sẫm, tia sét không có âm thanh, chỉ có một loại rung động tần số thấp, truyền đến từ sâu trong tầng mây, xuyên qua không khí, xuyên qua da thịt hắn, xuyên qua xương cốt hắn, truyền thẳng đến sâu thẳm linh hồn, khiến răng hắn không tự chủ được mà run lên.

Mặt đất màu đen, nhưng không phải màu đen của đá hay bùn đất—mà là màu đen sau khi chất hữu cơ thối rữa, giẫm lên mềm nhũn, như giẫm trên một miếng thịt thối khổng lồ, mỗi bước đi đều lún xuống một lớp nông, dưới lòng bàn chân truyền đến một cảm giác dính nhớp cực kỳ khó chịu, khi nhấc chân lên sẽ phát ra tiếng “bộp” khẽ, như rút ra từ trong keo dính đặc quánh.

Trong không khí lan tỏa một mùi hương—không phải bất kỳ mùi hương nào hắn từng ngửi qua, là một loại mùi hỗn hợp giữa sự mục nát, ngọt lịm, kim loại và một loại mùi không thể gọi tên, giống như vô số loại mùi vị bị trộn lẫn vào nhau lên men sau vô số năm tháng, khi hít vào mũi mang theo cảm giác bỏng rát, như hít phải khí axit, cổ họng và phổi đều đang phản kháng.

Hắn đứng trên mặt đất như thịt thối đó, nắm chặt Thiên Đạo Kiếm, nhìn quanh bốn phía, rồi hắn nhìn thấy—ở vị trí cách hắn khoảng trăm trượng, có một cái “cây”.

Truyện liên quan