Quyển 1 · Chương 967: Tuyệt địa ba thước

Thiên Đạo Kiếm đã rời khỏi tay. Thanh kiếm cắm xuống mặt đất cách đó hai mươi trượng, thân kiếm vẫn còn đang rung lên bần bật. Tàn thức của Đạo Lâm im lặng trong kiếm – không phải ông không muốn nói, mà là cú chém vừa rồi đã rút cạn toàn bộ sức mạnh quy luật tích trữ trong thân kiếm, lão già cần vài nhịp thở mới có thể ngưng tụ lại tàn thức.

Uyên Tướng xoay người lại. Những vết nứt trên lưng nó vẫn đang trào ra Uyên khí, nhưng nó không buồn bận tâm. Nó giơ chiếc lưỡi hái khổng lồ trên cánh tay phải lên quá đầu, những đường vân đỏ thẫm trên lưỡi hái sáng rực đến cực hạn, toàn bộ lưỡi hái bắt đầu biến dạng – từ một chiếc lưỡi hái triển khai thành một màn sáng hình cung màu đỏ thẫm, mép màn sáng không ngừng nhỏ xuống những mảnh vỡ không gian dạng lỏng, mỗi một giọt rơi xuống đất đều lặng lẽ cắt đứt một mảng mặt đất. Nó không định chém Lâm Dịch – phạm vi bao phủ của màn sáng là hình quạt phía trước rộng một trăm trượng. Chỗ ẩn nấp của Tiểu Thất và lão Chu cách đó ba trăm trượng, không nằm trong phạm vi bao phủ. Nhưng Lâm Dịch thì có. Thiên Đạo Kiếm không còn trong tay hắn.

Lâm Dịch tựa vào cột điện, nhìn màn sáng hình cung đỏ thẫm kia chém xuống phía mình. Lưỡi cắt của quy luật xé rách không gian còn chưa chạm tới hắn, chỉ riêng dư chấn không gian do lưỡi cắt tạo ra đã chém chiếc cột điện sau lưng hắn thành ba đoạn. Mặt cắt bê tông phẳng lì như gương – không phải bị cắt nát, mà là sau khi không gian bị xé rách, vật chất hai bên mặt cắt đã bị dịch chuyển trực tiếp đến các tọa độ khác nhau.

Tay phải hắn chống xuống đất, lòng bàn tay áp sát mặt đất phủ đầy đất nguyên sinh. Lúc nãy khi Uyên Tướng giẫm nát lưới sáng, hắn đã vòng ra sau lưng nó, trước khi cắm kiếm đã dùng chân giẫm một cái hố nông trên mặt đất, trong hố chôn một thứ.

Đó là một sợi lông tơ của Tiểu Hoạt. Lớp lông tơ cực mịn cực mềm trên trán kỳ lân khi mới sinh, lúc Tiểu Hoạt thay sừng đã rụng một nhúm nhỏ, Tiểu Thất dùng chỉ đỏ buộc lại thành một cái nút thắt nhét vào túi hắn làm bùa hộ mệnh. Lông tơ của kỳ lân tím có tác dụng khắc chế tự nhiên đối với Uyên khí – không phải thanh tẩy, mà là xua đuổi. Nó không thể làm Uyên khí biến mất, nhưng có thể khiến Uyên khí phải đi đường vòng.

Chôn trong đất nguyên sinh, phủ lên trên một lớp đất sạch màu xám nhạt, rồi bị sóng xung kích của Uyên khí đánh bật ra, khoảnh khắc sợi lông tơ lộ ra ngoài không khí, màn sáng đỏ thẫm đang chém xuống bỗng chệch đi một chút. Không nhiều, chệch chưa đầy ba thước. Ba thước – vừa đủ.

Màn sáng chém xuống cách phía bên trái Lâm Dịch ba thước, cắt mặt đất bên trái hắn ra một khe nứt sâu không thấy đáy, khe nứt rộng ba thước, dài một trăm trượng, mặt cắt phẳng lì như thể có người dùng thước đo. Lâm Dịch không hề hấn gì. Uyên Tướng cúi đầu nhìn khe nứt đó, rồi lại ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch – nó không hiểu. Cú đánh vừa rồi không có lý do gì để chệch hướng, quỹ đạo xé rách không gian đã được nó khóa chặt bằng thần thức cấp Chuẩn Chúa Tể, không thể nào bị bất kỳ ngoại lực nào làm chệch hướng giữa chừng. Trừ khi ngoại lực đó đến từ một thứ hoàn toàn phi lý – ví dụ như sợi lông tơ của một con kỳ lân tím con to bằng con chó sữa khi mới sinh.

Vết nứt trên người Uyên Tướng lại khép chặt. Lần khép này không còn mở ra nữa. Nó hoàn toàn thu lại tâm thái đùa cợt, từ giây phút này Lâm Dịch không còn là "truyền nhân của Đạo Lâm" hay "đối thủ cần nghiêm túc đối đãi" nữa – hắn là mối đe dọa cần phải nghiền nát ngay lập tức. Một kẻ có thể dùng lưới sáng ba thước và cú đâm ba tấc phối hợp với một sợi lông tơ để chống đỡ bốn đợt tấn công trước mặt Chuẩn Chúa Tể mà vẫn sống sót, nếu để hắn tiếp tục trưởng thành, người chết tiếp theo chính là nó.

Nó thu lưỡi hái khổng lồ về cánh tay phải, hai tay cùng ấn xuống mặt đất. Uyên khí màu tím đen từ lòng bàn tay nó rót vào lòng đất, mặt đất của toàn bộ chiến trường bắt đầu rung chuyển dữ dội. Sự rung chuyển không hề vô quy luật – mà là đang co rút lấy Lâm Dịch làm tâm điểm. Mặt đất trong vòng bán kính trăm trượng bắt đầu sụp đổ từ ngoài vào trong, ranh giới sụp đổ là một khe nứt hình vòng cung đang chậm rãi khép lại, mỗi khi khép lại một thước là một lượng lớn đất đá lại rơi xuống đáy khe nứt, bị Uyên khí ăn mòn thành một vũng bùn tím đen.

Đây là kỹ năng cuối cùng của Uyên Tướng: Uyên Táng. Nhấn chìm toàn bộ khu vực cùng tất cả sinh vật bên trong xuống lòng đất, dùng áp lực của vỏ trái đất và sức ăn mòn của Uyên khí để nghiền nát, hòa tan, nuốt chửng mục tiêu. Chiêu này tiêu tốn ít nhất ba phần mười dự trữ Uyên khí của nó, dùng xong sẽ suy yếu rất lâu. Nhưng nó không quan tâm – kẻ này phải chết.

Lâm Dịch không đứng dậy nổi. Chân hắn không bị thương, nhưng mặt đất rung chuyển quá dữ dội, đất dưới chân không ngừng sụp đổ, mỗi bước giẫm xuống đều hụt chân. Hắn hạ trọng tâm cơ thể xuống thấp nhất, gần như nằm rạp trên mặt đất đang không ngừng sụp đổ, một tay nắm lấy gốc chiếc cột điện đã bị cắt thành ba đoạn, tay kia vươn về phía Thiên Đạo Kiếm.

Thiên Đạo Kiếm cách đó hai mươi trượng. Hai mươi trượng bình thường chỉ cần một cú nhảy, giờ đây ngăn cách ở giữa là cả một dải khe nứt hình vòng cung đang sụp đổ, đất đá không ngừng rơi xuống đáy khe, độ rộng khe nứt từ ba thước mở rộng thành một trượng, hai trượng, ba trượng, tốc độ mở rộng nhanh hơn tốc độ chạy của bất kỳ ai.

"Đạo Lâm." Giọng Lâm Dịch rất khàn, chất lỏng trong suốt sau gáy đã thấm đẫm toàn bộ cổ áo, ánh sáng bạc xanh dưới ánh trời ảm đạm ngày càng sáng, sáng đến mức có thể nhìn rõ hình dạng của từng hạt bụi trong phạm vi ba thước trước mặt, "Ông còn nói được không."

Thân kiếm rung lên một cái. Giọng Đạo Lâm truyền đến từ cách đó hai mươi trượng, vẫn là tông giọng khàn khàn, có chút mất kiên nhẫn đó, nhưng âm lượng nhỏ hơn bất kỳ lần nào trước đây, nhỏ đến mức Lâm Dịch phải tập trung toàn bộ thần thức vào đôi tai mới nghe rõ – "Được. Nhưng không khuyên ngươi trông cậy vào ta. Ta vừa tính toán, theo tốc độ sụp đổ hiện tại, ngươi còn chưa đầy mười nhịp thở nữa là sẽ bị nuốt vào khe nứt hình vòng cung. Trong vòng mười nhịp thở ta không thể hồi phục đến mức thay ngươi tung ra nhát kiếm thứ năm."

"Không cần tung nhát kiếm thứ năm. Ông giúp ta làm một việc."

"Nói."

"Thay ta chăm sóc Tiểu Thất." Lâm Dịch buông tay đang nắm cột điện ra. Trên mặt đất đang sụp đổ mà chủ động buông tay chẳng khác nào tự sát, nhưng hắn đã buông. Hắn cuộn người thành một quả bóng, lăn theo con dốc đang sụp đổ xuống dưới, hướng lăn không phải là mép khe nứt – mà là Thiên Đạo Kiếm. Độ dốc rất đứng, hắn lăn ngày càng nhanh, cơ thể không ngừng va đập vào đất vụn và đá tảng trong lúc lăn, mỗi lần va chạm là chất lỏng ánh bạc xanh sau gáy lại phun ra một luồng.

Khe nứt hình vòng cung đang sụp đổ đuổi sát phía sau hắn, mép khe nứt cách chân hắn chưa đầy ba thước. Hắn lăn đến bên cạnh Thiên Đạo Kiếm, một tay nắm lấy chuôi kiếm, mượn lực văng mình sang phía đối diện khe nứt – đó là mảnh đất nguyên vẹn cuối cùng của vùng sụp đổ, rộng chưa đầy ba thước, ra ngoài nữa là bùn tím của vùng Uyên hóa. Hắn nằm rạp trên mảnh đất nhỏ đó, đất dưới thân đã bắt đầu lỏng lẻo, ranh giới khe nứt vẫn đang co rút vào trong.

Lâm Dịch giơ Thiên Đạo Kiếm lên quá đầu. Không phải để tấn công Uyên Tướng – hắn còn cách Uyên Tướng ít nhất năm mươi trượng, ở giữa ngăn cách bởi cả vùng sụp đổ. Hắn chĩa mũi kiếm vào mảnh đất rộng ba thước vuông cuối cùng dưới chân mình, dốc hết chút sức mạnh quy luật cuối cùng, rót đường vân xanh thiên thanh từ mũi kiếm vào lòng đất. Sau đó hắn làm một việc mà tất cả mọi người có mặt đều không ngờ tới – hắn buông chuôi Thiên Đạo Kiếm, hai tay chống đất, đẩy mình ra khỏi mảnh đất sắp sụp đổ kia, cả người ngã xuống lớp bùn tím ở ngoại vi vùng Uyên hóa, lưng hướng lên trời, bất động.

Truyện liên quan