Quyển 1 · Chương 981: Cối Xay

Hai chiếc cối xay, một đen một trắng. Chiếc màu trắng lơ lửng cách lòng bàn tay trái của lão đạo ba tấc, chiếc màu đen lơ lửng cách lòng bàn tay phải ba tấc. Chất liệu của cối xay không phải đá, không phải kim loại, cũng chẳng phải bất cứ vật chất nào mà Lâm Dịch có thể nhận diện. Bề mặt cối xay trắng nhẵn bóng như gương, nhưng thứ phản chiếu trên mặt gương không phải cảnh vật xung quanh, mà là những khuôn mặt người. Vô số khuôn mặt người chen chúc dày đặc trên bề mặt cối xay, mỗi khuôn mặt đều nhắm nghiền đôi mắt, biểu cảm an tường, tựa như vừa được ai đó nhẹ nhàng nâng niu lấy ra từ sâu thẳm linh hồn trong giấc ngủ say rồi đặt vào trong chiếc gương này. Bề mặt cối xay đen lại thô ráp như đá mài, trong các rãnh khảm đầy những mảnh vụn màu đỏ thẫm, hình thù bất quy tắc, có mảnh dạng phiến, có mảnh dạng hạt, lại có mảnh mịn như bụi phấn. Mỗi một hạt vụn đều đang khẽ run rẩy, mỗi lần run rẩy lại phát ra tiếng ai oán cực kỳ nhỏ bé và xa xăm.

Bầu trời xám xanh của chiến trường Thái Sơ biến sắc ngay khoảnh khắc lão đạo lấy cối xay ra.

Không phải biến đổi từ từ, mà là cắt ngang một nhát – từ màu xám xanh chuyển thẳng sang màu xám đậm, trong màu xám đậm còn đan xen những vệt màu tím sẫm. Những vệt màu lan tỏa từ chính giữa đỉnh đầu ra khắp bốn phương tám hướng, giống như có người đổ cả thùng thuốc nhuộm từ trên đỉnh tầng mây xuống, thuốc nhuộm chảy dọc theo các nếp gấp của mây, chảy rất chậm, chậm đến mức có thể nhìn rõ ranh giới của từng vệt tím đang từng chút một xâm lấn màu xám. Những vệt vàng trong tầng mây – thứ mà Lâm Dịch đã thấy trước đó – đều tắt ngấm ngay khoảnh khắc bầu trời đổi màu, tựa như những ngọn nến bị gió thổi tắt, tắt sạch không còn sót lại một sợi. Vệt vàng ấy chính là hình chiếu các ấn ký quy tắc của Huyền Đồng trên tầng mây. Giờ đây, những hình chiếu này đã bị khí tức của cối xay dập tắt.

Xung quanh tấm bia đá, sợi dây trắng cuối cùng của Thương Ngô đứt đoạn. Không phải bị kẻ địch chém đứt, mà là tự nó đứt. Sợi dây trắng quấn trên cánh tay phải của hắn phát ra một tiếng nổ giòn giã ngay khi bầu trời đổi màu, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nát từ bên trong. Sợi dây đứt rời trượt khỏi cổ tay Thương Ngô, rơi xuống mặt đất cháy sém, đầu dây vẫn còn bốc lên làn khói vàng nhạt.

Chiếc gậy ngắn bằng xương trong tay Ách Uyên ngừng rung động. Ánh sáng của viên hắc diệu thạch trên đỉnh gậy sau khi bầu trời đổi màu đã thu nhỏ lại chỉ còn bằng đầu kim, rồi tắt hẳn. Hắn dùng đầu ngón tay gõ gõ vào thân gậy, chiếc gậy không có bất kỳ phản ứng nào, trông như một khúc xương bình thường. Vân Khuyết mở mắt ở lưng chừng tấm bia đá. Sáu tầng bóng trong sâu thẳm đồng tử của hắn đều ngừng xoay chuyển, mỗi tầng bóng đều đang khẽ run rẩy theo những hướng khác nhau.

Lão đạo tung cặp cối xay âm dương lên không trung. Hai chiếc cối xay vừa rời tay liền bắt đầu xoay tròn. Cối trắng xoay theo chiều kim đồng hồ, cối đen xoay ngược chiều. Tốc độ xoay không nhanh – ít nhất là lúc ban đầu. Mỗi vòng cối trắng xoay, những khuôn mặt người đang ngủ say trên bề mặt lại mở mắt một lần, khi mở ra hốc mắt trống rỗng, khi khép lại khóe miệng lại khẽ nhếch lên một độ cong cực nhỏ. Mỗi vòng cối đen xoay, những mảnh vụn đỏ thẫm trong rãnh lại bị nghiền nát thêm một lớp. Mảnh vụn sau khi nghiền nát biến thành bột mịn bay lả tả từ mép cối, bột phấn ngưng tụ trong không trung thành từng sợi khói đen. Khói đen không tan đi mà bị cối trắng hút lấy – những khuôn mặt người trên bề mặt cối trắng sau khi hấp thụ khói đen, biểu cảm an tường lại thêm một phần thỏa mãn nhạt nhòa.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cối xay, Khắc Lạp Sát bắt đầu lùi lại.

Không phải quay người bỏ chạy, mà là lùi lại. Đôi chân nó không hề cử động, thân thể nửa thực nửa ảo trượt thẳng về phía sau, lòng bàn chân cách mặt đất ba tấc, tốc độ trượt nhanh đến mức những ngọn lửa hồn màu xanh u tối lởn vởn quanh mép cơ thể nó bị kéo thành từng sợi mảnh. Nhưng dù nó lùi nhanh đến đâu cũng không nhanh bằng sự khóa chặt của cối xay. Ngay khoảnh khắc nó lùi lại, cặp cối xay âm dương từ trên đỉnh đầu nó rơi xuống – không phải đập, mà là rơi. Cối trắng rơi ngay phía trước, cối đen rơi ngay phía sau, hai chiếc cối cách nhau chưa đầy ba trượng, vừa vặn kẹp chặt Khắc Lạp Sát ở chính giữa.

Tiếng cối xay chạm đất không lớn, thậm chí có thể nói là cực kỳ khẽ. Khẽ đến mức như ai đó nhẹ nhàng đặt một cuốn sách lên mặt bàn. Nhưng ngay khoảnh khắc cối xay chạm đất, toàn bộ quy tắc thời gian của chiến trường Thái Sơ đều rối loạn. Lâm Dịch có thể cảm nhận được sức mạnh quy tắc trong cơ thể mình ngừng lại một nhịp ngay khi cối xay chạm đất. Không phải bị áp chế, mà là bị một sức mạnh cổ xưa hơn, tầng sâu hơn tạm thời bao phủ. Những quy tắc mà hai chiếc cối xay đại diện không nằm trong ba ngàn đại đạo, đó là những quy tắc cổ xưa đã tồn tại từ trước khi tiên dân thượng cổ sáng lập nên Đế Lạc Cung.

Khắc Lạp Sát bị kẹp giữa hai cối xay, cơ thể nó bắt đầu tan rã. Không phải bị đánh tan, mà là tiêu diệt. Đầu tiên là lớp lửa hồn màu xanh u tối lởn vởn quanh mép cơ thể nó bị rút đi. Quá trình lửa hồn bị bóc tách khỏi cơ thể nó diễn ra cực kỳ chậm rãi và rõ ràng, như thể có người đang dùng một con dao cực mảnh, cực mỏng để tách từng sợi tơ ra khỏi tấm vải. Ngay khoảnh khắc lửa hồn rời khỏi cơ thể Khắc Lạp Sát, nó liền bị cối trắng hút lấy – những khuôn mặt người trên bề mặt cối trắng đồng loạt mở mắt, há miệng nuốt chửng lửa hồn vào trong. Tiếp đó là chiếc răng của kẻ xé xác trong tay nó. Lưỡi đao cấp chuẩn đế ấy trong lĩnh vực cối xay của lão đạo giống như một tảng băng bị phơi nắng ba ngày, bắt đầu tan chảy từ mũi đao. Tốc độ tan chảy không nhanh, nhưng mỗi giọt kim loại lỏng chưa kịp rơi xuống đất đã bị cối đen hút lấy, hút vào trong rãnh, biến thành những mảnh vụn đỏ thẫm mới. Cuối cùng là thân thể nó – cái xác nửa thực nửa ảo được ngưng tụ từ oán niệm suốt chín thế kỷ. Cối trắng hút từ phía trước, cối đen nghiền từ phía sau. Phía trước hút đi phần trong linh hồn nó còn có thể gọi là "ý thức" – ký ức, cảm xúc, dục vọng, tất cả đều bị những khuôn mặt trên cối trắng nuốt sạch. Phía sau nghiền nát phần trong linh hồn nó đã hóa thành vật chất – tinh thể oán niệm, tàn dư lửa hồn, ấn ký huyết mạch, tất cả đều bị cối đen nghiền thành bột, bột phấn lấp đầy các rãnh, khiến lớp mảnh vụn đỏ thẫm trong rãnh lại dày thêm một tầng. Trong suốt quá trình này, Khắc Lạp Sát không hề phát ra một tiếng kêu thảm thiết nào. Không phải nó không muốn kêu, mà là không thể kêu lên được. Mọi âm thanh trong lĩnh vực cối xay đều đã bị hai chiếc đĩa xoay tròn kia hút sạch.

Toàn bộ quá trình kéo dài mười nhịp thở. Sau mười nhịp thở, cặp cối xay âm dương tự động ngừng xoay. Những khuôn mặt người trên cối trắng lại nhắm mắt, biểu cảm của mỗi khuôn mặt đều an tường hơn trước một chút. Những mảnh vụn đỏ thẫm trong rãnh cối đen bị nghiền cực mịn, cực đều, phủ kín mọi rãnh trên đế cối.

Lão đạo vươn tay phải ra, cặp cối xay âm dương tự động thu nhỏ lại bay về lòng bàn tay lão, một trái một phải lơ lửng giữa ngón cái và ngón trỏ, chậm rãi xoay tròn. Lão nhét cối xay trở lại tay áo, vạt áo cuộn lại, ống tay áo phồng to trở về kích thước bình thường, hoàn toàn không nhìn ra bên trong chứa hai chiếc cối xay có thể nghiền nát hồn tộc chuẩn đế. Sau đó lão nhặt vỏ lạc và chiếc bánh nướng vừa ném dưới đất lên, phủi lớp bụi đất cháy sém trên bánh, cắn một miếng, nhai hai cái.

"Tiểu tử Lâm, lời lão phu nói với cậu ở cửa Đế Lạc Cung, cậu còn nhớ không?" Lão đạo nói với cái miệng đầy bánh nướng, giọng ú ớ. Lâm Dịch dùng tay phải chống Thiên Đạo Kiếm đứng dậy, khớp khuỷu tay trái vẫn đang rỉ máu, vị tanh của máu hòa lẫn với vị mảnh vụn răng trong miệng. "Đánh không lại thì chạy. Chạy không thoát thì gọi người." "Vậy cậu còn nhớ lão phu lúc đó còn nói gì nữa không?"

Truyện liên quan