Quyển 1 · Chương 955: Cắt báo

Trên mặt đất rải rác những phương tiện giao thông bỏ hoang, thân xe hoen gỉ, lốp xe xẹp lép, cửa kính vỡ vụn, bên trong xe cỏ dại mọc um tùm. Cửa một chiếc xe buýt mở toang, nghiêng ngả dựa vào lề đường, tấm biển quảng cáo bên hông xe đã phai màu đến mức không thể nhận ra hình vẽ ban đầu, chỉ còn lại những mảng màu nhòe nhoẹt.

Anh đứng trên một vạch kẻ đường, những vạch trắng đã mòn đến mức gần như không nhìn rõ, bị bùn đất và cỏ dại che phủ quá nửa. Anh ngẩng đầu nhìn về phía cuối con phố – nơi đó có một công trình kiến trúc mang tính biểu tượng mà anh rất quen thuộc, dù đã đổ nát hoang tàn, dù phần đỉnh đã sụp đổ một nửa, dù tường bao phủ đầy dây leo và rêu phong, nhưng anh vẫn nhận ra nó.

Đó là đài tưởng niệm ở Quảng trường Nhân dân.

Anh từng chụp ảnh ở đó, khi còn nhỏ trường tổ chức đi dã ngoại, anh đã đứng trước đài tưởng niệm ấy, ngước nhìn ngôi sao năm cánh vàng óng trên đỉnh bia, lắng nghe thầy cô kể về lịch sử của thành phố này. Giờ đây, ngôi sao năm cánh ấy đã không còn, thân bia chằng chịt những vết nứt, trong các vết nứt mọc đầy rêu đen, tựa như những vết sẹo nhân tạo.

Anh đứng trên con phố tiêu điều đó, nắm chặt Thiên Đạo Kiếm, im lặng rất lâu.

Sau đó anh lên tiếng, giọng khàn khàn mà bình thản, như một người đang xác nhận một điều mà mình đã sớm đoán ra nhưng không dám tin: "Đây là Trái Đất."

Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định.

Không ai trả lời anh. Trên phố chỉ có tiếng gió rít qua những khung cửa vỡ, tựa như tiếng nức nở của một sinh vật nào đó.

Anh dọc theo con phố bước về phía trước, bước chân rất nhẹ, giẫm lên sỏi đá và lá rụng phát ra tiếng sột soạt khẽ khàng. Anh đi ngang qua chiếc xe buýt nghiêng ngả, đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi đã rơi mất một nửa tấm biển hiệu, đi ngang qua một cây hòe già đã chết khô – trên thân cây khắc vài chữ, nét chữ đã bị phong hóa đến mức gần như không thể nhận ra, chỉ lờ mờ thấy được vài nét bút, giống như cái tên do một đứa trẻ khắc bằng dao từ mấy chục năm trước.

Anh đi đến trước đài tưởng niệm, dừng bước, ngước nhìn thân bia đầy vết nứt. Trên bệ bia khắc một dòng chữ, nét chữ đã bị phong hóa xói mòn đôi chút nhưng vẫn có thể nhận ra – đó là dòng chữ anh quen thuộc, là chữ của tiếng mẹ đẻ, là dòng chữ anh nhìn thấy từ khi còn nhỏ.

"Anh hùng nhân dân bất tử."

Anh vươn tay, đầu ngón tay khẽ chạm vào dòng chữ ấy. Đá bia lạnh buốt, bề mặt thô ráp phủ một lớp rêu mỏng, cảm giác ẩm ướt và trơn nhầy. Anh thu tay lại, cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình, trên đó dính một chút dịch xanh của rêu, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt trong ánh chiều tà ảm đạm.

Anh im lặng một lát, rồi xoay người nhìn về phía đầu kia của con phố – nơi đó, có một tòa nhà vẫn giữ được cấu trúc tương đối nguyên vẹn, trước cửa treo một tấm biển hiệu gỉ sét nghiêm trọng, trên biển hiệu lờ mờ nhận ra vài chữ: "Cục Lưu trữ thành phố ××."

Anh bước về phía tòa nhà đó.

Cánh cửa lớn của Cục Lưu trữ đã hỏng, một cánh cửa treo xiêu vẹo trên bản lề, cánh còn lại đổ trên mặt đất, bị dây leo và bùn đất che khuất một nửa. Anh nghiêng người lách qua khe cửa xiêu vẹo, bước vào đại sảnh của Cục Lưu trữ.

Bên trong đại sảnh hỗn độn, tủ hồ sơ đổ ngổn ngang, giấy tờ vương vãi khắp nơi, bị nấm mốc và mối mọt ăn mòn lỗ chỗ. Anh ngồi xổm xuống, nhặt một tờ giấy còn tương đối nguyên vẹn, phủi sạch bụi bặm và nấm mốc trên bề mặt, mượn ánh sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ để nhận diện nét chữ – đó là một bản ghi chép bảo trì hệ thống cấp nước thành phố, ở cột ngày tháng ghi: "Tháng 3 năm 2047."

Ngón tay anh khẽ run lên.

Năm 2047.

Anh nhớ thời điểm mình bước vào Đế Lạc Cung – đó là năm 2024 Công nguyên. Anh không biết mình đã ở trong Đế Lạc Cung bao lâu, nhưng theo lời của Vĩnh Hằng Vương, thời gian anh trải qua trong Đế Lạc Cung, ở thế giới bên ngoài chỉ khoảng ba năm. Nghĩa là, khi anh vào Đế Lạc Cung là năm 2024, trong điều kiện bình thường, thế giới bên ngoài lẽ ra phải là khoảng năm 2027.

Nhưng trên hồ sơ này lại ghi năm 2047.

Hai mươi năm.

Anh đã bỏ lỡ hai mươi năm thời gian.

Anh đặt bản hồ sơ xuống, tiếp tục tìm kiếm trong đại sảnh.

Anh lật qua một chiếc tủ hồ sơ đổ, đẩy một cánh cửa khép hờ, bước vào sâu bên trong Cục Lưu trữ.

Các căn phòng dọc hành lang phần lớn đã sụp đổ hoặc bị chặn, chỉ có cánh cửa căn phòng cuối cùng là còn tương đối nguyên vẹn.

Anh đẩy cửa bước vào, trong phòng là những hàng giá sách, trên giá vẫn còn lưu giữ một số hộp hồ sơ chưa bị phá hủy hoàn toàn.

Anh đi đến trước một giá sách gần cửa sổ, rút một hộp hồ sơ ra, mở nó.

Bên trong là một tập hợp các bài báo cắt dán, giấy đã ố vàng và giòn rụm, mép hơi rách, nhưng nét chữ vẫn rõ ràng dễ đọc. Anh cẩn thận lật trang đầu tiên – đó là trang nhất của tờ "Nhân Dân Nhật Báo", ngày tháng là "Ngày 1 tháng 1 năm 2047", tiêu đề chính là: "Biến dị toàn cầu tiếp tục gia tăng, Liên Hợp Quốc kêu gọi các nước tăng cường hợp tác."

Anh lật trang thứ hai – ngày tháng là "Ngày 15 tháng 3 năm 2047", tiêu đề chính là: "Làn sóng biến dị thứ ba ập đến, các thành phố ven biển sơ tán khẩn cấp."

Anh lật trang thứ ba – ngày tháng là "Tháng 6 năm 2047", tiêu đề là: "Khu vực biến dị mở rộng vào nội địa, thông tin liên lạc nhiều nơi bị gián đoạn."

Anh lật càng lúc càng nhanh, càng lật càng kinh hãi – mỗi trang đều ghi chép về cùng một chủ đề: Trái Đất đang xảy ra thay đổi. Không phải thay đổi về chính trị, không phải thay đổi về kinh tế, mà là thay đổi về vật lý, sinh học và quy luật. Loài mới xuất hiện, loài cũ tuyệt chủng, thời tiết trở nên cực đoan, các mảng lục địa di chuyển, đại dương đổi màu, bầu trời tối sầm lại.

Sau đó anh lật đến trang cuối cùng – ngày tháng là "Tháng 12 năm 2048", tiêu đề chỉ có một dòng: "Buổi phát sóng cuối cùng của Tổng cục Phát thanh Truyền hình Quốc gia."

Nội dung chính chỉ có một đoạn: "Thưa đồng bào, đây là buổi phát sóng cuối cùng của Tổng cục Phát thanh Truyền hình Quốc gia. Phần lớn các khu vực trên cả nước đã không thể duy trì liên lạc bình thường, chúng tôi sẽ chuyển vào các hầm trú ẩn dưới lòng đất theo phương án khẩn cấp. Nguyện cho ngọn lửa văn minh nhân loại, vĩnh viễn không bao giờ tắt."

Sau đó là khoảng trống.

Lâm Dịch nắm chặt tập báo cắt dán, đứng trong Cục Lưu trữ hoang tàn, đứng trước khung cửa sổ vỡ nát, im lặng rất lâu. Ánh sáng xám xịt chiếu qua khung cửa kính đầy bụi bặm, chiếu lên tập báo trong tay anh, chiếu lên dòng chữ "Nguyện cho ngọn lửa văn minh nhân loại, vĩnh viễn không bao giờ tắt", trong ánh sáng mờ nhạt, những nét chữ ấy dường như đang khẽ phát sáng.

Anh khẽ khép tập báo lại, đặt nó vào hộp hồ sơ, rồi đặt hộp hồ sơ trở lại giá sách. Sau đó anh xoay người bước ra khỏi phòng, bước ra khỏi Cục Lưu trữ, đứng lại trên con phố tiêu điều đó.

Anh ngước nhìn bầu trời xám xịt, im lặng một lát, rồi lên tiếng, giọng bình thản như đang trò chuyện với một người bạn cũ: "Thì ra, đây mới là bộ mặt thật của Đại lục Quỷ Vực – không phải một thế giới khác, mà là Trái Đất trong tương lai. Là Trái Đất sau khi văn minh nhân loại gặp phải sự xâm thực của vực sâu, bị cải tạo, bị vặn vẹo, bị ô nhiễm."

"Tôi không xuyên không đến một thế giới khác – tôi chỉ bị truyền tống đến tương lai."

"Một tương lai đã không còn văn minh nhân loại."

Anh cúi đầu, nhìn Thiên Đạo Kiếm trong tay mình, đường vân màu "Không" mảnh như sợi tóc trên lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt trong ánh sáng mờ tối. Anh im lặng một lát, rồi khẽ mỉm cười, không phải nụ cười khổ, không phải nụ cười tuyệt vọng, mà là nụ cười của một người sau khi giải được câu đố làm khó mình bấy lâu, mang theo vài phần nhẹ nhõm và vài phần nặng nề.

"Thảo nào tôi mãi không tìm được đường về."

"Bởi vì 'nhà' mà tôi muốn trở về, nằm ở một đầu khác của trục thời gian."

Anh nắm chặt Thiên Đạo Kiếm, ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời xám xịt cuối phố. Trong sâu thẳm bầu trời đó, lờ mờ có thể thấy những đường vân không tự nhiên, lan tỏa như mạch máu, ẩn hiện trong các tầng mây, tựa như một sinh vật khổng lồ nào đó đang thở trên bầu trời thành phố.

Anh cảm nhận được – luồng rung động tần số thấp truyền đến từ sâu trong bầu trời, giống hệt với luồng rung động anh từng cảm nhận được trong trái tim Linh Căn. Đó là xúc tu của vực sâu, vẫn đang kết nối với mảnh đất bị xâm thực này, vẫn đang thở, vẫn đang chờ đợi.

Anh bước đi, dọc theo con phố tiêu điều, hướng về phía nơi có những đường vân dày đặc nhất mà đi.

Phía sau anh, tòa Cục Lưu trữ đổ nát đổ một cái bóng dài dưới ánh sáng xám xịt, tựa như một tấm bia mộ lặng lẽ, đánh dấu dấu vết cuối cùng của một nền văn minh từng huy hoàng.

Truyện liên quan