Quyển 1 · Chương 34: trước độ Lưu lang

Chương 34: Trước độ Lưu Lang

Ba ngày sau, Khống Hạc Tư âm thầm theo dõi người phát hiện Nam Lương Vương phủ ngầm bỗng nhiên có động tác không nhỏ, mấy chiếc xe ngựa che đậy kín mít điệu thấp chạy về phía ngoài thành.

Bọn họ đi không phải cửa thành phía Tây thông thường xuất nhập, mà là thủy lộ.

Thủy lộ cùng đường bộ vốn không chung một lối ra.

Cầm giữ thủy lộ, là quan viên thuộc thế gia nhất phái.

Khống Hạc Tư ở bất luận nơi đâu người thường có thể nghĩ đến đều thiết lập mật thám giám thị, hễ có gió thổi cỏ lay, lập tức sẽ bằng tốc độ nhanh nhất truyền đến tai Thương Căng.

Bởi vậy người của Nam Lương Vương phủ vừa lên thuyền, tin tức liền đệ về Thanh Hà Công chúa phủ.

Thương Căng nghe xong biểu tình bình tĩnh.

“Nếu đã như vậy, thu dọn một chút, chúng ta cũng xuất phát.”

Tang Tinh Diêu gật đầu, đâu vào đấy đem mệnh lệnh nhất nhất ban bố xuống dưới.

Nửa canh giờ sau, Thương Căng giục ngựa rời kinh đuổi tới ngoài thành. Người của Nam Lương Vương phủ ra kinh xong, lại từ thủy lộ chuyển sang đường bộ, bởi vì trung gian đổi vận hàng hóa chậm trễ không ít công phu, thế cho nên lúc Thương Căng đuổi kịp hành tung nhóm người này, bọn họ còn chưa ra khỏi thành bao lâu.

Y hôm nay trang phục điệu thấp, đeo một chiếc mũ có rèm, che đi khuôn mặt thật. Bởi vì giới tính duyên cớ, Thương Căng trước mặt người khác không mấy khi lộ mặt, việc y giả làm nữ tử đều không phải thiên y vô phùng, chỉ là từ xưa tới nay chưa từng có đạo lý đem hoàng tử giả thành công chúa, lại thêm lúc trước tiên đế băng hà vội vàng, chưa lập Thái tử, nếu Thương Căng muốn khôi phục thân phận thượng vị đúng là thời cơ tốt nhất, nhưng Thương Căng lựa chọn lấy thân phận công chúa nhiếp chính, tự nhiên càng không ai hướng phương diện này mà hoài nghi.

—— Rốt cuộc hiện giờ không có bất luận nguy cơ nào yêu cầu Thương Căng che giấu giới tính thực sự.

Đoàn người dọc theo vết tích xe ngựa lưu lại đuổi theo phía trước.

Thương Căng ghìm chặt dây cương, nhìn chằm chằm vết bánh xe lưu lại mà nhíu mày: “Vết bánh xe có chút nông.”

Tang Tinh Diêu đi theo phía sau y, nghe vậy lập tức ra hiệu mọi người phía sau dừng lại, hoa điền đạm hồng nở rộ giữa lông mày nàng, ngũ quan dịu dàng trong đó mang theo vài phần động lòng người thù diễm.

Vương tôn công tử ở Càng Kinh không phải chưa từng đánh chủ ý với nàng, một kẻ bé gái mồ côi không nơi nương tựa, không có gia tộc cậy vào, lại là tâm phúc của Thanh Hà Trưởng công chúa, tuy rằng thân phận thấp kém không đủ để làm thế gia phụ, nhưng làm thiếp hồng tụ thêm hương cũng không tồi —— những người nghĩ như vậy sau này đều biến mất không dấu vết ở Càng Kinh.

Có thể lấy thân bé gái mồ côi có được sự thưởng thức của Thương Căng, Tang Tinh Diêu vốn không phải kẻ nhu nhược dễ bắt nạt, thậm chí nàng xa hơn nhiều quan viên trong triều về sự nhạy bén.

Lập tức Tang Tinh Diêu liền lấy lại tinh thần: “Chẳng lẽ trong xe ngựa này phóng không phải bạc trắng, mà là thủ thuật che mắt của Nam Lương Vương thế tử?”

Nàng nói, lòng thắt lại.

Thương Căng chưa kịp lên tiếng, một trận tiếng bước chân cùng tiếng vó ngựa từ bốn phương tám hướng áp sát, trong khoảnh khắc đã bao vây lấy bọn họ.

“Là tử sĩ.”

Tang Tinh Diêu thấp giọng kinh hô, gắt gao túm chặt dây cương trong tay, nàng cắn chặt răng, hiểu ra đây là bị người tính kế, cố ý dụ điện hạ ra ngoài thành.

Đối phương người rất đông, là đã sớm mai phục ở phụ cận. Mà bọn họ xuất phát trước một bước, bên người chỉ mang theo vài người của Khống Hạc Tư, những người khác phải muộn hơn một chút.

Khoảng chênh lệch thời gian này, lại tạo thành cho bọn họ phiền phức cực lớn.

Đê tiện Nam Lương Vương thế tử! Đồ vô sỉ!

Trong lúc nàng âm thầm tức giận, sắc mặt Thương Căng trầm tĩnh nhìn về phía người cầm đầu, dù đều là trang phục tử sĩ, nhưng cổ áo, vạt tay áo của người cầm đầu này đều thêu ám văn phức tạp, vừa nhìn liền biết sống trong nhung lụa, thân phận quý trọng.

Không phải tử sĩ nghe lệnh người khác, mà là chủ nhân sai sử những tử sĩ này.

Ra vẻ điệu thấp nhưng lại muốn nơi nơi phô trương sự khác biệt của mình với người bình thường, đúng là tác phong thế gia không nghi ngờ gì.

Cho đến chỗ giao cổ thêu hoa điểu các vật, đều không phải phong tục thế gia Càng Kinh. Những gia tộc như Tiết, Khương đều không thịnh hành lối này.

Sẽ là người nhà ai?

Suy nghĩ nhàn nhạt lướt qua, vị sĩ tử trẻ tuổi kia thế nhưng xuống ngựa cung cung kính kính hành một lễ tiết, như sợ người khác không biết thân phận đặc biệt của hắn.

“Bái kiến Thanh Hà điện hạ. Mỗ ngưỡng mộ phong tư Thanh Hà điện hạ đã lâu, vẫn luôn chưa có duyên gặp mặt, cho tới hôm nay mới có cơ hội này, còn phải cảm tạ Nam Lương Vương thế tử trượng nghĩa ra tay giúp đỡ. Cho nên Nam Lương Vương thế tử đưa ra muốn gặp điện hạ một lần, mỗ cũng không tiện từ chối, bởi vậy xin điện hạ nhất định phối hợp, nếu không đao binh không có mắt, làm ngài bị thương thì không hay.”

“Xin điện hạ xuống ngựa.”

Hắn giơ tay, lời nói khách khí, chỉ là lộ ra một vẻ dối trá.

Thương Căng rủ mắt.

“Người Lục gia?”

Lâm thị lang từng hướng y hồi bẩm, vụ án ngân khoản tu hà Thứ sử Thanh Châu Lục Vọng cũng tham dự trong đó, hơn nữa rất có thể chính do vị Lục thứ sử này một tay đạo diễn. Lục thị mấy năm nay còn tính an phận, nếu không phải ra chuyện này, e rằng Thương Căng cũng không lập tức nhớ tới.

Sĩ tử trẻ tuổi, lại là cháu trai của Lục Vọng, nghe Thương Căng một lời nói phăng phắc thân phận của mình, trong khoảnh khắc đổi biến sắc mặt: “Thanh Hà điện hạ, đôi khi quá thông minh chưa chắc đã là chuyện tốt.”

Thương Căng không thèm để ý lời hắn nói, gió nhẹ thổi bay một góc mũ có rèm của y, lộ ra nửa phần cằm đường nét lưu loát.

“Các ngươi chủ động tìm tới Tiêu Chiếu?”

Nhìn sắc mặt hắn, Thương Căng “Quả nhiên như thế” gật gật đầu, “Tin tức xem ra rất linh thông. Các ngươi cùng Tiêu Chiếu hợp tác giết ta, e là trả giá không nhỏ đại giới —— mười tám vạn lượng bạc kia? Rơi vào tay Tiêu Chiếu dù sao các ngươi cũng khó lòng đòi lại, chi bằng làm cái nhân tình tiện tay.”

“Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.” Sĩ tử trẻ tuổi thấy bị vạch trần, dứt khoát không hề che giấu, “Thanh Hà điện hạ nếu cho Tiêu thế tử vài phần sắc mặt tốt, có lẽ đã không rơi vào cảnh ngộ như hôm nay. Đáng tiếc thay, quá cứng dễ gãy.”

“Còn về việc hợp tác hay không, Thanh Hà điện hạ đã quá coi thường chúng ta và Tiêu thế tử rồi, chỉ là có cùng mục tiêu, nắm tay đôi bên cùng thắng mà thôi.”

Hắn nhận được tin tức, nhanh chóng quyết định tìm tới Tiêu Chiếu. So với mười tám vạn lượng bạc nhỏ bé, cơ hội diệt trừ Thanh Hà Trưởng công chúa quan trọng hơn nhiều.

Thế gia chịu thiệt trong tay Thanh Hà công chúa không phải một hai lần, trước mắt kẻ xui xẻo phần nhiều là thế gia trong kinh, nhưng đều là thế gia, khó tránh khỏi cảm giác môi hở răng lạnh. Lại thêm vụ án ngân khoản tu hà, Thanh Hà công chúa nghi ngờ tới trên đầu thúc phụ hắn, thật khiến người ta bất an.

Giết chết Thương Căng, tuyệt hậu hoạn,

mới là cách tốt nhất bảo toàn Lục thị.

Dưới mũ có rèm, Thương Căng nhàn nhạt cười một tiếng.

“Quả thực không tính là hợp tác gì.”

Cùng lắm là Tiêu Chiếu lợi dụng Lục thị một vố, cố tình vị Lục gia lang quân này lại thiên chân hết sức, thật sự tưởng dựa vào cái lưỡi uốn tréo của mình thuyết phục được Tiêu Chiếu.

Chỉ là y cũng không cần thiết vạch trần điểm này.

“Ngươi chẳng phải nói Tiêu Chiếu muốn gặp bổn cung sao, dẫn đường đi.”

Sĩ tử họ Lục cắn chặt răng, thầm hận y đến nước này còn mắt không nhìn đời, giọng điệu nói chuyện này hệt như sai sử tiểu thái giám trong cung. Bất quá hắn nghĩ lại, dù sao tính mạng Thương Căng đều nằm trong tay hắn, cứ để y kiêu ngạo lúc này.

—— Nếu không phải Tiêu Chiếu thái độ cứng rắn một hai phải gặp vị Thanh Hà công chúa này một lần, hắn đã sớm ra tay giết người.

Trong lòng hắn nghĩ, lại cảm thấy Nam Lương Vương thế tử thật sự khí lượng hẹp hòi, Thanh Hà công chúa chết đến nơi còn phải chịu nhục nhã một trận.

Rốt cuộc là xuất thân chân đất, đâu từng có khí lượng thế gia như bọn họ. Dù cho cùng Thanh Hà công chúa chính kiến bất đồng, bọn họ cũng sẽ khách khách khí khí tiễn Thương Căng đi chầu trời, bảo toàn thể diện công chúa cho y.

Hắn tính toán hàng chục cách chết của Thương Căng, trên mặt không thể hiện, dẫn người tới trước một chiếc xe song mã điệu thấp, thân vệ bên người Nam Lương Vương thế tử ngồi khoanh chân ngoài màn xe, một tay dắt dây cương.

Thấy sĩ tử họ Lục dẫn người đi tới, thân vệ nâng mĩ mắt, nhàn nhạt liếc qua người, hướng bên trong xe ngựa hồi bẩm: “Thế tử, người đã tới.”

Giọng Tiêu Chiếu truyền ra từ bên trong xe ngựa: “Mời Thanh Hà công chúa lên đây.”

Tang Tinh Diêu nhìn Thương Căng bước lên xe ngựa, định bụng đuổi theo, bị sĩ tử họ Lục giơ tay ngăn lại: “Cô nương, chỗ hoa tiền nguyệt hạ này đâu đến lượt người khác quấy rầy? Ngươi và ta vẫn nên ở một bên chờ chút.”

Thương Căng nghe vậy ngoảnh đầu lại, gần như không thể phát giác mà gật đầu với Tang Tinh Diêu một cái. Ánh mắt Tang Tinh Diêu chuyển từ xe ngựa sang gương mặt che mất nửa phần của sĩ tử họ Lục, đắn đo lướt qua, gật đầu đáp lại.

Sĩ tử họ Lục không chú ý tới Thương Căng, tưởng rằng Tang Tinh Diêu đang đáp lại hắn, nên cũng chẳng bận tâm.

Bên trong xe ngựa.

Chiếc xe ngựa này bề ngoài điệu thấp, nhưng mọi bày biện đều theo đúng quy chuẩn của Vương thế tử, không gian bên trong rộng rãi, Thương Căng và Tiêu Chiếu ngồi hai người vẫn dư dả.

Tiêu Chiếu vẫn là lần đầu tiên ở khoảng cách gần nhìn thấy Thương Căng, chỉ là lần này vẫn không nhìn thấy chân dung đối phương, khó tránh khỏi nổi lên chút tò mò: “Điện hạ không tháo mũ có rèm xuống sao?”

Thương Căng đáp lại cũng trực tiếp: “Bổn cung không muốn nhìn thấy thế tử.” Bởi vậy không tháo mũ có rèm.

Tiêu Chiếu cười cực nhẹ một tiếng, đánh giá Thương Căng. Vóc dáng vị Thanh Hà công chúa này thon dài, không thuộc dạng nhược liễu phù phong, nhưng tư thái lại cực kỳ đẹp đẽ.

Khí chất ngược lại có chút giống Tiết Sơn Nguyệt.

Ý niệm lướt qua trong thoáng chốc.

Từ lời nói của Tiết Ninh Bích suy đoán, hai vị thiếu niên này quen biết nhau, cùng nhau trưởng thành, ảnh hưởng lẫn nhau, tính tình khí chất tương tự thực sự là điều bình thường hết sức.

Nhưng hắn thấy rõ Hà công chúa lại chẳng có tâm tư "yêu ai yêu cả đường đi", ngược lại cảm thấy sự tồn tại của vị Thanh Hà công chúa này hơi có chút chướng mắt.

"Điện hạ ghét cô đến thế sao?" Tiêu Chiếu hỏi.

"Thế tử hôm nay làm ra hành động này, chẳng lẽ còn cần ta nói thêm gì nữa?" Dưới mũ trùm rèm, Thương Căng cực nhẹ chớp lông mày, "Ta tưởng rằng, thế tử ít nhất cũng phải có chút tự biết mình."

Đến cả giọng điệu nói chuyện cũng có vài phần giống nhau.

Tiêu Chiếu bừng tỉnh trong thoáng chớp mắt, cơ hồ tưởng Tiết Sơn Nguyệt đang ngồi trước mặt hắn.

Thế nhưng hắn lại thập phần xác định người trước mặt này là Thương Căng, bất luận là ăn mặc hay là ngọc bội cấm bộ tượng trưng cho thân phận trên người, hay là giọng nói, đều tỏ rõ thân phận của nàng.

Hắn thu lại thần sắc: "Điện hạ cũng không cần chán ghét cô như thế, cô gần như chỉ là ——" Hắn nhếch khóe miệng, "Lễ thượng lui tới (lễ thượng vãng lai - có qua có lại) mà thôi."

"Từ Nam Lương đến Càng Kinh, nhiều lần khúc chiết, e là kẻ man di uống máu giết người nơi biên cảnh cũng chẳng có bản lĩnh như điện hạ." Tiêu Chiếu từng câu từng chữ nói vô cùng nghiêm túc, "Còn phải đa tạ điện hạ, giúp cô nhận ra lòng người Càng Kinh hiểm ác thế nào, tiếc là vẫn luôn chưa có cơ hội đền đáp."

Dù cho không có chứng cứ khẳng định là Thương Căng làm, nhưng đối với Tiêu Chiếu mà nói, phán đoán của hắn chính là chứng cứ trực tiếp nhất.

"Cho đến khi Lục công tử chủ động tìm tới cửa, mới cho cô cơ hội này."

Hắn nói đường hoàng, nhưng Thương Căng lại không cho rằng thật sự là vị họ Lục kia tự mình tìm tới cửa.

Thương Căng không chút để ý nói: "Vậy thế tử nên ba quỳ chín lạy đàng hoàng quỳ tạ công tử Lục gia đi."

"Điện hạ thân ở khốn cảnh mà vẫn trấn định tự nhiên." Tiêu Chiếu không tức giận, ngược lại cực kỳ tốt bụng rót cho Thương Căng một chén trà nhỏ. Trên xe ngựa không có nước nóng, cho nên chén trà này đã lạnh ngắt, chỉ còn vương lại chút dư hương nhàn nhạt, lá trà bồng bềnh trên mặt nước.

"Điện hạ là đang đợi người của Khống Hạc Tư chạy tới sao? Bất quá thật đáng tiếc, bọn họ trong một chốc một lát hẳn là không đuổi tới kịp đâu."

Đã sớm đoán trước được kết quả này, nhưng đầu ngón tay dưới tay áo của Thương Căng vẫn hơi hơi co lại.

"Thế tử hảo bản lĩnh."

Tiêu Chiếu không nhanh không chậm nói tiếp: "Kỳ thật cô cùng điện hạ giữa chừng cũng không phải là không thể cứu vãn. Trái lại, cô rất sẵn lòng cùng điện hạ nhất tiếu mẫn ân cừu (cười một tiếng xoá bỏ ân oán)."

Đây là muốn làm giao dịch sao?

Thương Căng bất động thanh sắc: "Thế tử muốn cái gì?"

Tiêu Chiếu không vội trả lời, ngược lại ném ra điều kiện của chính mình trước: "Cô có thể bảo đảm điện hạ hôm nay bình yên vô sự trở về kinh, chuyện xích mích trước kia xoá bỏ toàn bộ, thậm chí điện hạ có thể mang cả Lục công tử về cùng. Mà khoản tiền tu hà điện hạ tâm tâm niệm niệm, cô cũng nguyện ý nguyên phong dâng trả."

Điều kiện thật phong phú.

Trong tình huống Tiêu Chiếu nắm giữ ưu thế tuyệt đối, việc đưa ra điều kiện phong phú như vậy chỉ có thể chứng minh Tiêu Chiếu mưu đồ nhiều hơn.

"Thế tử thật là rộng lượng." Thương Căng rũ mắt, "Không biết trên người bổn cung có điểm gì đáng để thế tử mưu đồ?"

"Điện hạ yên tâm. Cô chỉ là muốn hướng điện hạ đòi lấy một người mà thôi."

"Ai?"

Khóe miệng nhếch lên, Tiêu Chiếu nhả từ rõ ràng có thể nghe thấy:

"Tiết Sơn Nguyệt."

Tiết Sơn Nguyệt đương nhiên không có khả năng chủ động đổi môn hộ, nhưng nếu như là Thương Căng chủ động từ bỏ hắn thì sao?

Thương Căng yên lặng nhìn hắn.

Chiêu dương mưu này quả thực không thể bắt bẻ, Thương Căng trong khoảnh khắc đã hiểu rõ cách làm của Tiêu Chiếu. Nếu như hắn không phải là người Tiêu Chiếu mở miệng đòi lấy, cũng khó tránh khỏi việc xiêu lòng trước điều kiện hậu hĩnh chẳng tốn chút sức lực nào là có thể thu về tay này, thậm chí còn có thể cài cắm một thám tử quang minh chính đại bên cạnh Tiêu Chiếu.

Cho dù hắn không đáp ứng, có mấy ai tin rằng hắn lại không có lấy một tia dao động chứ? Như vậy việc ly gián sau này cũng là lẽ tự nhiên.

"Điều kiện thế tử nói, quả thực khiến người ta vô cùng động tâm..." Hắn không nhanh không chậm nói, đặt chén trà chưa hề uống một ngụm trong tay xuống. Cơ hồ trong chớp mắt điện quang thạch hỏa, ngay cả Tiêu Chiếu cũng không kịp phản ứng, chỉ mơ hồ nhìn thấy vệt ngân bạch của lưỡi dao lóe lên từ tay áo Thương Căng. Ý thức trong khoảnh khắc nhận ra điều không ổn, cơ bắp thân thể dường như có một giây cứng đờ mất tự nhiên, đến khi hoàn hồn thì chiếc chủy thủ lạnh lẽo đã áp sát vào cổ hắn.

Hương thơm nhàn nhạt nơi ống tay áo xông vào chóp mũi.

Giới sĩ tộc quý nữ đều thích huân hương, mấy đồ vật như mê hương đối với Tiêu Chiếu gần như không có tác dụng, hương thơm này giống hệt hương thơm khi hắn mới gặp Thương Căng lần đầu. Dưới đủ loại nhân tố, hắn đã không mấy đề phòng đối với hương thơm trên người Thương Căng.

Nhưng rốt cuộc vẫn có một tia ảnh hưởng rất nhỏ. Người bình thường căn bản không thể lợi dụng được thời cơ ngắn ngủi này. Nhưng Thương Căng... Tiêu Chiếu thở dài trong lòng, hắn đã xem nhẹ thân thủ của Thương Căng.

Bí mật trên người Thanh Hà công chúa quả thực không ít.

Mọi thứ đều diễn ra vừa vặn tới từng chi tiết.

Động tác đặt chén trà khiến Tiêu Chiếu mất cảnh giác, tinh lực lại tập trung vào lời nói của hắn, phản ứng của thân thể chậm hơn một bước, chỉ một phút phân tâm này, thế cục liền lập tức đảo ngược.

Trễ một phân hay sớm một phân đều không thể thuận lợi đến thế.

Tâm tư kín đáo, hành động nhanh chóng.

Hôm nay hắn mới thực sự được kiến thức một góc băng sơn về phong thái của vị công chúa này.

Thương Căng thong dong nói nốt phần còn lại.

"Điều kiện thế tử đưa ra quả thực rất lay động lòng người, nhưng ta xưa nay không thích sự bố thí của kẻ khác, càng không thích bị người khác khống chế."

"Thứ ta muốn, vẫn là thích tự tay mình đi lấy hơn."

Câu cuối cùng mang theo chút ý cười, cơ hồ là ghé sát vào tai Tiêu Chiếu mà nói ra.

Vừa nhẹ nhàng lại vừa lạnh lẽo.

-----------------------

Tác giả có lời muốn nói: 【 Chúc ngủ ngon. 】

Truyện liên quan