Quyển 1 · Chương 39: chuyện cũ khó truy

Chương 39: Chuyện cũ khó truy

—— "Ngày sau nhất định gấp trăm lần hồi báo thế tử."

Lời này chi bằng nói thành "Hắn lúc trước đã chịu khuất nhục, muốn gấp trăm lần trả thù trở lại". Tiêu Chiếu đương nhiên sẽ không xuẩn đến mức cho rằng hắn không một chút so đo chuyện cũ.

Trái lại, Tiết Sơn Nguyệt cực độ so đo.

Nhưng chuyện lúc trước, hoàn hoàn toàn toàn là do chính Tiêu Chiếu gây ra. Nam Lương vương xem ở mặt mũi Nam Lương vương phi nên không tính toán động thủ với "bạn hợp tác", nếu không có Tiêu Chiếu xen vào một tay —— hoặc nói nếu hắn giống như thế gia chú trọng lễ nghĩa liêm sỉ bề ngoài, Tiêu Chiếu cũng không đến mức lâm vào hoàn cảnh khó xử hiện giờ.

Tiêu Chiếu cũng không thoái thác, thản nhiên nhận sai.

"Chuyện lúc trước xét về đạo nghĩa là cô không đúng."

Hai nước giao chiến, không chém sứ thần.

Tuy rằng Thương Căng không tính là chính thức sứ thần, nhưng thủ đoạn Tiêu Chiếu phái người đuổi giết, quả thực không đủ quang minh lỗi lạc.

"Cô lúc ấy cho rằng, Tiết lang tài cao trí tuyệt, ngày sau tất thành hiểm họa trong lòng cô." Tiêu Chiếu hơi hạ nhẹ giọng nói, "Tới Càng Kinh gặp lại Tiết lang, ta cũng từng nghi kỵ ngươi, nhưng biết được con người ngươi rồi, ta mỗi khi đều cảm thấy cùng Tiết lang tâm linh tương thông, hồi tưởng lại chuyện cũ lúc trước, thật là do khí lượng ta quá mức hẹp hòi, cho nên ta thật lòng hướng Tiết lang bồi tội."

Miệng lưỡi chân thành, hắn cũng không nói những lời khách bộ dối trá, chỉ nói chính mình vì thưởng thức Tiết Sơn Nguyệt mới cảm thấy hối hận, nghe qua ngược lại càng thêm khẩn thiết. Nếu không phải lúc trước Thương Căng cửu tử nhất sinh, trước mắt thật muốn vì lý do thoái thác của hắn mà động lòng.

Thương Căng nhẹ nhàng cong môi.

"Nguyên lai thế tử đánh giá ta như vậy? Nhưng ta lại không cảm thấy cùng thế tử hợp ý."

Thường nhân nói chuyện tổng muốn lưu vài phần đường sống xoay chuyển uyển chuyển, nhưng Thương Căng đối mặt với người mình không thích, dứt khoát đem lời nói chết, khiến người ta không biết nên tiếp lời thế nào.

Đối mặt Tiêu Chiếu lại càng như vậy.

Nhưng Tiêu Chiếu đã sớm đoán được Thương Căng đối với hắn sẽ không có sắc mặt tốt. Thương Căng thông minh, nhưng không phải hạng người tâm cơ sâu thẳm, ngược lại thẳng thắn đến có chút…… đáng yêu.

Hắn thích một người, liền cảm thấy đối phương mọi thứ đều tốt.

"Thế gian vừa gặp đã như quen vốn hiếm có, lâu ngày sinh tình mới nhiều hơn." Tiêu Chiếu đuôi mắt đọng lại chút ý cười mỏng manh, ngữ khí thân cận, "Tiết lang hôm nay không cảm thấy hợp ý với ta, ngày sau có lẽ lại có duyên phận."

Đầu ngón tay Thương Căng hơi khựng lại.

Từ ngữ Tiêu Chiếu dùng thật sự không quá thỏa đáng, từ ngữ như "lâu ngày sinh tình", không nên xuất hiện giữa hắn và Tiêu Chiếu.

Trước kia Tiêu Chiếu tuy có cử chỉ ngả ngớn, nhưng thực chất luôn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, còn tâm tư vị thế tử trước mắt này lại khiến hắn có chút ngẫm không ra.

Dường như lần gặp mặt này, thái độ đối phương thấp thoáng thay đổi rất nhiều.

Hắn xưa nay nhạy bén trong việc nhìn thấu lòng người, hơn nữa sự chuyển biến thái độ của Tiêu Chiếu quá mức rõ ràng, dù muốn ngó lơ cũng khó. Thương Căng nhíu mày rồi lại giãn ra, vẫn bất động thanh sắc: "Trên đời này duyên phận cũng có tốt xấu, đến như ta và thế tử……" Hắn vừa nói vừa ngước mắt nhìn Tiêu Chiếu mỉm cười nhạt nhẽo, vô cớ mang theo chút mỉa mai, những lời chưa nói hết chẳng cần thốt thêm chữ nào, đã đủ làm người ta hiểu ý.

Nụ cười này cực nhanh cực nhẹ, vụt qua rồi hắn thu lại thần sắc nghiêm nghị: "Thế tử có gì cứ việc nói thẳng, nếu không vô sự hiến ân cần, thật khiến kẻ tiểu nhân như ta trong lòng khó an."

Cạn kiên nhẫn với buổi yến hội này, hắn dần mất cạn.

Tiêu Chiếu: "Cô hôm nay thật sự muốn hướng Tiết lang tạ tội, chuyện năm xưa hại Tiết lang lâm vào hiểm cảnh không thể sửa đổi, hiện giờ cũng chỉ có thể dốc chút sức mỏng để mất bò mới lo làm chuồng."

Hắn xoay chuyển câu chuyện, "Ta biết Tiết lang đang ưu phiền vì khoản tiền tu hà đó."

Lời này thật sự đụng trúng tâm tư Thương Căng, đầu ngón tay đang gõ trên bàn đá liền thu lại, ánh mắt khóa chặt trên người Tiêu Chiếu.

"Thế tử có ý gì?"

Tiêu Chiếu lời lẽ khẩn thiết: "Chuyện tiền tu hà liên quan đến dân sinh, cô không có ý định tranh đoạt với Thanh Hà công chúa. Chỉ là lúc trước cô và Thanh Hà công chúa trên đường vào kinh có chút không vui, nên mới nảy sinh hiểu lầm. Nhưng cô không muốn vì ân oán cá nhân mà làm hỏng quốc gia đại sự."

"Hôm nay mời Tiết lang tới đây, cũng là vì việc tiền tu hà. Mười tám vạn tiền tu hà đang ở trong phủ, cô nguyện ý hoàn trả toàn bộ."

Thương Căng hơi giật mình.

Hắn vốn tưởng rằng vụ tiền tu hà còn phải trải qua một trận trắc trở, muốn cắn ngược lại một miếng thịt từ trong tay Tiêu Chiếu lấy về là chuyện không dễ dàng.

Vậy mà Tiêu Chiếu lại dễ dàng đưa ra như vậy.

Dễ dàng đến mức làm Thương Căng trong một giọt nước mắt không kịp phản ứng, ngay sau đó là lòng cảnh giác bùng lên.

Tiêu Chiếu tuyệt đối không tốt lòng như vậy.

Ý niệm xoay chuyển, trên mặt hắn không biểu lộ: "Vậy đa tạ thế tử."

"Không sao." Tiêu Chiếu nâng ly, "Tiền tu hà liên quan đến bách tính Thanh Châu, cô không thể hành động theo cảm tính. Bản ý muốn mượn hoa dâng Phật, lấy đây làm lễ tạ tội với Tiết lang, có điều tiền tu hà vốn là do Tiết lang phát hiện, cô không thể mặt dày chiếm công lao của Tiết lang, chỉ có thể ngày sau lại hướng Tiết lang tạ tội."

Đối với vị vương tôn quý tộc cao cao tại thượng, tư thái như vậy có thể gọi là "khiêm nhường", Thương Căng biết ngạo khí của Tiêu Chiếu so với các con cháu danh môn ở Càng Kinh chỉ có hơn chứ không kém, có thể làm đến bước này…… Thật khiến người ta không thể không nghi ngờ hắn có tính toán khác.

Tiêu Chiếu như dường như biết rõ hắn có điều nghi ngại, lại chủ động nói: "Sáng sớm ngày mai, cô liền sai người đem tiền tu hà đưa đến Đại Lý Tự."

Ánh mắt Thương Căng hơi trầm xuống, tầm mắt đảo một vòng trên gương mặt không chút sơ hở của Tiêu Chiếu, lướt qua đôi mắt thâm trầm, sống mũi thẳng, cuối cùng dừng lại trên làn môi mỏng hơi nhếch lên:

"Thế tử coi trọng, làm ta kinh sợ."

"Tiết lang hà tất phải tự coi nhẹ mình?" Tiêu Chiếu áp sát người về phía trước, cách Thương Căng chỉ trong gang tấc, gần đến mức hắn có thể nhìn rõ từng sợi lông mi rậm rạp của Thương Căng, dưới mí mắt mỏng manh, đôi mắt như hạt lưu ly tựa như được rửa qua nước, hòa cùng ánh trăng nơi chân trời, sáng ngời thanh hàn.

"Tiết lang có đại tài, tự nhiên xứng đáng. Năm đó cô còn tưởng rằng Tiết lang sau khi về kinh tất nhiên tiền đồ rộng mở, xuân phong đắc ý, không ngờ Thanh Hà công chúa lại có an bài khác, khiến Tiết lang lặng lẽ nhiều năm như vậy. Thật sự là……" Hắn như thể rất cảm khái, "Đáng tiếc."

Một đứng một ngồi, Tiêu Chiếu rõ ràng là tư thế từ trên cao nhìn xuống, nhưng lời nói lại nhẹ nhàng êm tai, tình ý chân thành, như thể chính hắn mới là kẻ thế yếu.

Không cảm thấy nguy hiểm từ một Tiêu Chiếu đã cố ý thu nhiễm uy áp, nỗi lòng lơ lửng của Thương Căng trong những lời nói ẩn ý của Tiêu Chiếu cuối cùng cũng lắng xuống.

—— Tiêu Chiếu muốn lôi kéo hắn.

Nếu Tiêu Chiếu không mong cầu gì, ngược lại sẽ khiến Thương Căng không biết làm sao, nhưng nghe những lời đâm thọc ly gián này, Thương Căng lại yên tâm, sự đề phòng vô hình xuất phát từ sâu trong thâm tâm tan biến.

Cuộc đời hắn sợ nhất là người khác không mong cầu gì ở mình.

Ánh trăng đêm xuân dịu dàng, nguyệt tựa hoa, hoa như tuyết, bóng sao thưa thớt rơi vào chén rượu mát lạnh.

Chẳng mấy chốc, một cơn gió cuốn lên đầy đất hoa rơi, ánh trăng lay động, ngay sau đó lất phất mưa bụi.

Đêm xuân Càng Kinh so với cuối xuân Nam Lương bảy năm trước ôn hòa hơn rất nhiều.

Kiều diễm đa tình như mộng.

Lời nói của Thương Căng được gột rửa trong làn mưa bụi mờ ảo, vô cớ có chút mông lung.

"Thế tử cảm thấy ta…… đáng tiếc?"

Chút ngạc nhiên đè dưới điệu bộ bình tĩnh, Thương Căng biết hắn đã hoàn toàn tách biệt thân phận "Tiết Sơn Nguyệt" và Thanh Hà công chúa ra mới có suy đoán này, nhưng hắn mỗi khi vẫn vì logic suy đoán khác người của Tiêu Chiếu mà ngạc nhiên.

—— Hắn chưa từng nghĩ theo những hướng này.

"Tiết lang tài hoa xuất chúng, khuất phục dưới công chúa phủ vô danh tiểu tốt, chẳng phải quá đáng tiếc sao?" Tiêu Chiếu đẩy qua một chén rượu, "Tiết lang từng nghe qua một câu chưa?"

Ngoài đình tiếng mưa đêm xuân chuyển gấp, gió đêm lùa qua phòng, vỗ động ngọc giắc chim bước trên xiêm y, ngọc bội va vào nhau phát ra tiếng va chạm thanh thúy.

Bên người Tiêu Chiếu, chín ngọn đèn dầu u tối lay động, thoi thóp trong gió lạnh, một chút tàn đèn chiếu ra gương mặt tuấn mỹ lại mang theo sự quyến rũ kỳ dị của thế tử Nam Lương vương.

Nửa câu cuối cùng theo tiếng mưa rơi thốt ra.

"—— Chim khôn lựa cành mà đậu."

-----------------------

Tác giả có lời muốn nói: 【 Cốt truyện có chút điều chỉnh chưa viết xong, nhưng cảnh này chính là kết cục dự định của quyển thứ nhất. Cho nên kết thúc một chút sẽ đặt ở mở đầu quyển thứ hai. 】

Truyện liên quan