Quyển 1 · Chương 52: vạn mắt lưu li
Chương 52: Vạn Mắt Lưu Ly
Uy hiếp.
Tiêu Chiếu lần đầu tiên nghe người ta đem từ này đặt lên người hắn.
Nam Lương Vương thế tử không có uy hiếp.
Bởi vì hắn đủ lạnh khốc, bất luận là đối với người khác hay đối với chính mình. Hắn có thể ở trên chiến trường chớp mắt cắt đứt đầu kẻ thù, cũng có thể lấy thân làm mồi dụ địch trăm dặm.
"Tiết Sơn Nguyệt" cũng không phải uy hiếp của hắn.
"Tiết Sơn Nguyệt" đủ thông minh, cũng đủ mạnh mẽ.
Tiêu Chiếu cảm thấy cách nói này của Khương phu nhân thật mới mẻ.
"Khương phu nhân nói có lý, tiếc rằng đối với cô mà nói lại không phải như thế. Cổ nhân có câu suy lòng mình ra lòng người, Khương phu nhân khi nói những lời này, có phải cũng đang suy lòng mình ra lòng người?"
Kẻ thực sự phơi bày uy hiếp ra ngoài, là Khương Tiên Huệ.
Một người thông minh đến mức có thể từ vài câu trò chuyện mà đoán ra biến chuyển phong vân bên ngoài, nếu cố tình muốn thoát khỏi Lục Vọng thì tự nhiên có trăm ngàn phương pháp.
Thế nhưng Khương Tiên Huệ lại không làm vậy.
Bất luận nàng bận lòng về Lục Vọng hay bận lòng về danh tiếng của Lục Vọng, nàng đều không muốn Lục Vọng xảy ra chuyện gì vào lúc này.
Khương Tiên Huệ nghe hắn thong thả thong dong phản bác, tay cầm quạt tròn nhẹ nhàng gõ gõ vào tay vịn ghế tre. Ghế tre rỗng ruột, gõ lên phát ra tiếng vang thanh thúy.
"Ngươi rất thông minh." Nàng chậm rãi nói, "Nhưng ở Thanh Châu, người thông minh cũng chẳng giải quyết được gì."
Người thông minh đối đầu với một kẻ ngu xuẩn không chút kiêng sợ, chưa chắc đã thắng.
Đối với lời phảng phất cảnh cáo của nàng, Tiêu Chiếu như thể hoàn toàn không hiểu, đứng dậy lùi lại một bước, nói: "Không phải không muốn thành toàn nguyện vọng của Khương phu nhân, mà là bức thư kia vốn đã không còn ở trong tay cô."
Đáy mắt Khương Tiên Huệ chợt lóe một tia kinh ngạc rõ rệt: "Thư đó đang ở đâu?"
Nàng buột miệng hỏi.
Thư đang ở đâu?
Tiêu Chiếu nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ cách đó không xa, bình tĩnh đứng yên.
Đương nhiên là ở ——
Giang Thải sờ sờ mép phong thư mỏng dính, đưa thư cho Tiết Ninh Bích: "Đây là thứ Nam Lương Vương thế tử giao cho ta."
Tiết Ninh Bích mở thư ra, một tờ bên trong đúng là bức thư Lục Vọng viết cho Tiêu Chiếu, còn một tờ khác lại là do chính tay Tiêu Chiếu viết.
Trong thư viết rằng: Hắn biết được Thanh Châu gặp thiên tai nhân họa, nên nhân đây tới chùa Thần Diệu ở Thanh Châu cầu phúc cho trăm họ Thanh Châu, đồng thời cũng để giao bức thư Lục Vọng viết cho người đáng tin cậy. Hi vọng ngày nào đó Tiết Ninh Bích nhìn thấy hắn ở Thanh Châu thì không cần lấy làm kinh ngạc.
Dịch những từ ngữ uyển chuyển này ra, chính là "Thư giao cho ngươi rồi, ngươi đừng truy cứu chuyện cô tự ý rời kinh nữa."
"Chùa Thần Diệu, ta từng nghe mẫu thân nói qua là nơi cầu nhân duyên và con nối dỗi..." Tiết Ninh Bích nhíu mày, ngừng câu chuyện, đưa trang giấy lại gần chóp mũi ngửi ngửi, câu chuyện theo đó chuyển hướng: "Đây không phải mực bình thường."
Không phải mực bình thường, vậy chính là mực quý. Nhưng với thân phận của Tiêu Chiếu, dùng một ít bút mực quý giá cũng đâu đến mức phải cố ý lấy ra nói?
Giang Thải nhất thời chưa nảy số kịp. Trong ánh mắt nghi hoặc của hắn, Tiết Ninh Bích mới nhớ ra để giải thích: "Đây là mực bạch tuộc, bởi vì chữ viết bằng loại mực này không giữ được mấy ngày sẽ phai màu, cho nên rất ít người dùng để viết."
Tiêu Chiếu quả nhiên rất cẩn trọng.
Tiết Ninh Bích thở dài, tuy nhiên hắn cũng không có ý định tố giác Nam Lương Vương thế tử.
Chuyện Tiêu Chiếu tự ý rời kinh nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì nhỏ. Hắn dù có tấu chương trình lên triều đình, trong triều cũng khó mà đưa ra hình phạt thực chất nào cho Tiêu Chiếu.
Dù sao Ung Châu vẫn phải dựa vào Tiêu Chiếu để uy hiếp man di ngoài biên cảnh.
Tiết Ninh Bích vì thế mà đắc tội Tiêu Chiếu thì đúng là lợi bất cập hại.
Hơn nữa hắn đoán chừng được vì sao Tiêu Chiếu lại đến Thanh Châu —— là vì Thanh Hà.
Sau khi nhận được tình báo đầy đủ về các sự việc ở Thanh Châu mang dấu ấn của Khống Hạc Tư, Tiết Ninh Bích liền biết Thanh Hà nhất định đang ở Thanh Châu.
Hắn bất chợt nhớ tới cuộc trò chuyện giữa phụ thân và tổ phụ vào đêm trăng lạnh lẽo đó, ánh mắt hơi trầm xuống.
Xuất thân ở Tiết thị là vinh quang của hắn. Hắn hưởng thụ vị trí tôn sùng cao hơn muôn người và phú quý tám đời tiêu tiền như nước của Tiết thị, thì cũng phải gánh vác trách nhiệm cùng gông xiềng mà Tiết thị gia tăng lên.
Tiết Ninh Bích chưa bao giờ cảm thấy Tiết gia không tốt, dù vì Tiết thị mà được trọng dụng hay bị kiêng kỵ thì đều là vận mệnh hắn nên tiếp nhận.
Hắn chỉ muốn giống như tổ phụ, không thẹn với lòng.
Thu hồi suy nghĩ, Tiết Ninh Bích nhìn về phía Giang Thải: "Ngươi là Quận thừa quận Hưng Phong, đối với tình hình bản địa quận Hưng Phong chắc chắn quen thuộc hơn những người từ ngoài đến như chúng ta. Vừa hay ngươi đã tới, vậy vào giúp một tay."
Giang Thải chắp tay: "Có chi phụng phó, không chút từ nan."
Tiết Ninh Bích gật gật đầu.
Cục diện quận Hưng Phong không quá tệ. Trước khi Tiết Ninh Bích đến, Thương Căng đã sai người của Khống Hạc Tư khống chế Thái thú hiện tại. Tiết Ninh Bích vừa tới lập tức tiếp quản phủ nha, những quan lại không phối hợp bị hắn giết gà dọa khỉ vài người, không còn ai dám bằng mặt không bằng lòng. Cảnh nội quận Hưng Phong cho phép vào không cho phép ra, hắn lại dựng lều bạt, cách ly toàn bộ những dân chúng có triệu chứng dịch bệnh với dân chúng bình thường.
Các ngự y chạy từ Càng Kinh tới thăm khám tình hình bệnh nhân, rồi đưa ra các đề xuất như xông ngải cứu ở các nơi trong thành, đốt bỏ chăn đệm quần áo của người bệnh, Tiết Ninh Bích đều làm theo từng việc một. Dịch bệnh ở bản triều đã có tiền lệ để chiếu theo, cho dù phương thuốc cụ thể đã thất truyền, nhưng vẫn có thể ghép lại vài dòng từ ghi chép của người xưa. Những danh y hạnh lâm thông thuộc kinh điển y học này không đến mức cuống cuồng tay chân, hiệu suất cực kỳ cao.
Tiết Ninh Bích tới được hai ba ngày, số dân chúng mới nhiễm dịch bệnh trong thành đã giảm hơn một nửa.
Hắn tiễn Giang Thải đi, rồi lại lấy bức thư Tiêu Chiếu đưa tới cầm trong tay xem xét kỹ lưỡng.
Lòng mưu nghịch còn đủ để đẩy Lục Vọng vào chỗ chết hơn bất kỳ tội danh nào khác.
Thứ chứng cứ mấu chốt như vậy lại có được dễ như trở bàn tay, khiến Tiết Ninh Bích trong nhất thời còn khó mà tin nổi.
Tiết Huân Phong bước nhanh đi vào.
Nàng ăn mặc mộc mạc, trâm cài trang sức đều đã tháo ra, chỉ mặc một bộ quần áo vải bông đơn giản —— đây vẫn là do một hộ gia đình trong thành mượn tạm quần áo của con gái họ cho nàng. Mấy bộ quần áo Tiết Huân Phong tự mang theo đã bị người ta dẫm hỏng ngay từ ngày đầu tiên vì kéo lê trên mặt đất.
Nàng ôm lấy tà váy bẩn hấu của mình, mới nhận ra Tiết Ninh Bích không cho nàng tới Thanh Châu là có nguyên do.
——
Nàng ra cửa xe ngựa thành hàng, tiền hô hậu ủng, kim tôn ngọc quý, nào đã chịu qua cái khổ này. Không chỉ quần áo không còn, mà trong lúc hỗn loạn còn bị người ta giật mất viên minh châu trên lỗ tai, là cứng dắn bị giật xuống, vết máu nhuộm đỏ nửa vành tai. Tiết Huân Phong không rảnh chăm sóc vết thương của mình, liền vội vã đến lều bạt muốn giúp đỡ, nhưng những dân chúng đó vừa thấy nàng đi tới thì căn bản không muốn để nàng lại gần. Mấy đại phu khác chạy tới đẩy nàng ra.
Tiết Huân Phong nhìn thấy những dân chúng đó tranh nhau vây quanh, tranh trước sợ sau cầu đại phu cứu mạng.
Nhưng không một ai lại gần nàng.
Nàng mặc chiếc váy thạch lựu đỏ ửng, đứng cùng một khoảng không gian với một đám dân chúng áo nâu vải thô.
Nàng là người lạc quẻ nhất.
Tiết Huân Phong chính tai nghe thấy họ thì thầm bàn tán —— ngay trước mặt nàng mà không chút kiêng dè.
"Vị quý tiểu thư nũng nịu thế này thì biết y thuật gì cơ chứ, da thịt mịn màng thế kia, đừng để cô ta chữa chết chúng ta đấy."
Tiết Huân Phong đứng hồi lâu, nàng trước sau không đón tiếp được một bệnh nhân nào. Khi hoàng hôn buông xuống, nàng quay đầu không nói một lời rời đi.
Nàng mở mắt ôm gối ngồi ở bậc thềm trước đình viện phủ nha suốt nửa đêm, nghĩ thế nào cũng không hiểu.
Y thuật của nàng kém gì mấy đại phu chân đất ở quận Hưng Phong chứ? Sư phụ đều nói nàng có thiên phú! Chẳng lẽ chỉ vì nàng ăn mặc đẹp hơn một chút mà không xứng làm đại phu sao?
Bận rộn nửa đêm cuối cùng cũng sắp xếp xong nơi ở cho đại phu và điều hành quan lại trong thành, Tiết Ninh Bích vừa bước ra khỏi cửa liền thấy nàng ngồi trước cửa.
Đã sớm có người báo cáo mọi nhất cử nhất động của Tiết Huân Phong cho Tiết Ninh Bích, chỉ là Tiết Ninh Bích phân thân không xể, nên không rút ra được thời gian tới an ủi nàng.
Cho đến khi thấy nàng ngồi ở đây, Tiết Ninh Bích mới nhớ tới Tiết Huân Phong vốn luôn thuận buồm xuôi gió lại chịu gậy đập ở quận Hưng Phong.
Hắn nhìn muội muội này, nhẹ giọng thở dài: "Nếu ngươi muốn trở về kinh thành, ngày mai ta sẽ sắp xếp xe ngựa đưa ngươi về."
"Ta không về." Tiết Huân Phong vừa nghe thấy liền nâng cao giọng phản bác, "Ta mới không cần về!"
Nàng trừng mắt nhìn Tiết Ninh Bích: "Sáng sớm lúc ngươi nói muốn phong thành còn bị trứng gà ném đầy mặt... Việc ngươi có thể làm được thì ta cũng làm được."
"Thế ngươi ngồi ở đây làm gì?"
“Ta……” Nàng hơi hơi hé miệng, đáy mắt hiện lên một tia mê mang, “Ta chỉ là đột nhiên nhớ tới a tỷ.”
Lời nàng vừa ra khỏi miệng, hai người bỗng nhiên đồng thời trầm mặc.
Đứa trẻ xuất sắc nhất, hoàn mỹ nhất của đồng lứa Tiết gia này, không phải như ngọc quân tử Tiết Ninh Bích, mà là Tiết gia đại tiểu thư Tiết Tịnh Thu đã bệnh chết năm Kiến Hi thứ mười tám.
Cũng là cấm kỵ không thể nhắc tới của Tiết gia.
Sau mùa thu năm Kiến Hi thứ mười tám, Tiết gia trên dưới mất đi viên minh châu lóa mắt nhất của họ, mọi thứ theo đó mà bị phong ấn.
Tiết Ninh Bích ngồi xuống bên cạnh nàng, xoa xoa đầu nàng: “A tỷ đi khi đó, ngươi còn rất nhỏ…… Chúng ta vẫn luôn cảm thấy ngươi không nhớ rõ.”
“…… Vì sao đột nhiên nhớ tới nàng?”
“Ta chỉ cảm thấy…… Nếu như a tỷ còn ở đây, chắc chắn biết nên làm thế nào?” Nàng gục đầu trước đầu gối, giọng nói vừa nhẹ vừa thấp, “Ta cảm thấy mình học y căn bản chẳng có tác dụng gì —— a tỷ bệnh chết ta không thể cứu nàng, ngươi còn nhớ rõ không? Lần đầu tiên ta nói muốn học y chính là vì a tỷ sinh bệnh…… Nhưng a tỷ còn chưa đợi được đến lúc ta học xong thì đã chết, lúc ấy ta tưởng không sao cả, nếu ta có thể chữa khỏi mắt cho Nghe Thuyền thì cũng tốt…… Chính là mắt của Nghe Thuyền nhiều năm như vậy cũng không chuyển biến tốt hơn, ta tự nói với chính mình là do những bệnh này quá khó chữa…… Không chỉ riêng ta, các đại phu khác cũng bó tay không cách nào. Nhưng khi ta tới Thanh Châu, mới phát hiện bệnh nhân bình thường cũng căn bản không cần đến ta.”
“…… Căn bản chẳng có tác dụng gì.”
Có hay không có nàng, đều như nhau.
Nếu nàng không tới Thanh Châu, mà là tùy tiện đổi một đại phu nào khác, chỉ sợ đều hữu dụng hơn nàng.
“A tỷ mà biết ngươi nghĩ như vậy, sẽ thương tâm đấy.” Tiết Ninh Bích hơi thở dài, ngẩng đầu nhìn về phía một quầng trăng khuyết lướt qua mái hiên.
Ánh trăng Thanh Châu, so với Kinh thành cách xa ngàn dặm cũng chẳng có gì khác biệt.
Đều lạnh lẽo như nhau.
Hai huynh muội xuất thân từ môn phiệt đứng đầu thiên hạ này vứt bỏ lễ nghi ngồi trên bậc thang lạnh giá, cùng nhau ngắm nhìn một quầng minh nguyệt.
“Thực ra đôi khi ta cũng cảm thấy nếu a tỷ còn ở đây thì tốt rồi.” Tiết Ninh Bích nhẹ giọng nói.
Khi nghe thấy tổ phụ cùng phụ thân nói vậy, huynh ấy thật sự một chút cũng không để ý sao?
Tiết Huân Phong ngẩng đầu, nghiêng mặt kinh ngạc nhìn huynh ấy. Trước khi a tỷ qua đời, huynh trưởng trong trí nhớ có dáng vẻ thế nào, nàng thực ra đã không còn nhớ rõ, những gì nàng nhìn thấy, nghĩ đến, đều là vị huynh trưởng ôn nhuận như ngọc, Tiết gia trưởng tử.
Huynh ấy ôn nhuận hoa mỹ như ngọc, lại cũng cứng cỏi không vết gợn như ngọc.
“Ta luôn cảm thấy có rất nhiều chuyện mình đều làm không tốt.” Tiết Ninh Bích cười cười, “Nếu ta là một kẻ mù lừa, Nghe Thuyền là người bình thường thì tốt biết mấy.”
Tiết Nghe Thuyền thông minh hơn huynh ấy rất nhiều, nếu là đệ ấy, đối phó với cục diện Thanh Châu, hẳn sẽ thuận buồm xuôi gió hơn nhiều phải không? Không giống huynh ấy, rõ ràng Thanh Hà đã trải sẵn đường cho huynh ấy, nhưng huynh ấy vẫn sơ suất chồng chất.
“………” Tiết Huân Phong không nói gì, nàng chằm chằm nhìn mặt Tiết Ninh Bích, cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, rất lâu sau, nàng mới nhẹ nhàng lắc lắc đầu, “Kỳ thực Nhị ca ngươi đã làm đủ tốt rồi.”
“…… Không phải ai cũng có gan đến Thanh Châu, đến Hưng Phong quận.”
Nàng không giỏi an ủi người khác, lời nói ra cũng khô khốc.
“Bệnh dịch cũng không phải bệnh bình thường, Huân Phong.” Tiết Ninh Bích xoay tầm mắt lại, bốn mắt nhìn nhau với nàng.
Nơi khóe mắt Tiết Huân Phong lăn xuống giọt nước mắt, lặng yên không một tiếng động: “…… Ta vẫn rất nhớ a tỷ.”
Tiết Ninh Bích xoa xoa đầu nàng.
Ngày thứ hai, Tiết Huân Phong thay một bộ quần áo, một lần nữa đi tới thành tây nơi cách ly những bệnh nhân nhiễm bệnh dịch.
Nàng đã có bệnh nhân đầu tiên.
Bệnh nhân này cũng giống như nàng, bị mọi người xa lánh, bởi vì nàng ta là một kỹ nữ, lại còn là một kỹ nữ mắc bệnh đường sinh dục.
Không một ai nguyện ý lại gần nàng ta.
Các đại phu trong kinh cũng không muốn.
Nàng ta nằm trên mặt đất, mỉm cười với Tiết Huân Phong, giống như một đóa hoa rách tủy rơi từ trên cành xuống đất.
“Tùy ngươi chữa thế nào thì chữa, dù sao không chữa cũng phải chết.”
Tiết Huân Phong nhìn nàng ta, im lặng đoan bát thuốc mình đã sắc xong đi qua.
Không chết được đâu.
Nàng phản bác ở trong lòng.
Nàng giỏi hơn đại phu ở Hưng Phong quận nhiều.
Cũng trong ngày hôm nay, Tiết Ninh Bích ở trước cửa phủ nha đã chém chết ba tên quan lại lén thả người rời khỏi Hưng Phong quận, máu tươi bắn tóe lên vạt áo màu xanh lơ của huynh ấy.
Giống như một đóa hoa nở rộ.
…………
“Ngươi muốn đi chùa Thần Diệu?” Thương Căng nghe Tiêu Chiếu nói xong liền trầm ngâm, “Thế tử tin Phật sao?”
“Không tin.” Tiêu Chiếu cười ngâm ngâm thừa nhận, “Nhưng cô nghe nói chùa Thần Diệu cầu nhân duyên cực kỳ linh nghiệm, muốn mời Tiết lang cùng đi với cô.”
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói:
【Người của Tiết gia tương đối nhiều, cho nên giải thích một chút tránh cho có tiểu đồng bạn bị nhầm lẫn.】
【Tổ phụ】 Tiết Vãn Hạc
【Bối phận cha mẹ】 Tiết Hoàng hậu, Huệ thái phi, cha của Tiết Ninh Bích
【Bối phận con cái】
【Trưởng nữ】 Tiết Tịnh Thu
【Nhị tử】 Tiết Ninh Bích
【Tam tử】 Nhân vật xốt cà chua (chạy cờ)
【Tứ tử】 Nhân vật xốt cà chua (chạy cờ)
【Ngũ nữ】 Tiết Huân Phong
【Lục tử】 Tiết Nghe Thuyền
Những người khác chắc là sẽ không xuất hiện nên không viết vào.
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...