Quyển 1 · Chương 33: mộng ngày cưới

Chương 33: Mộng ngày cưới

Tiêu Chiếu vào trong đình hóng gió thấy Thương Căng.

Hắn nguyên văn là nói: “Trong đình tầm nhìn trống trải, ánh trăng thật đẹp, thích hợp ngắm trăng ngắm mỹ nhân.”

Thương Căng phát hiện từ đình hóng gió vọng qua đó là ao trồng đầy lá sen, lạnh lùng nhếch môi.

Tiêu Chiếu nói không phải cố ý làm hắn mắc cỡ, chỉ sợ chẳng có ai tin.

Tiêu Chiếu bước lên bậc thang, thân vệ biết ý thối lui sang một bên.

“Tiết lang.”

Giọng điệu mỉm cười nhẹ nhàng.

Thương Căng quay đầu, hôm nay hắn mặc một chiếc áo thâm y giao lãnh màu tuyết thanh thêu hoa ẩn văn, đứng hiên ngang, càng giống một thế gia công tử khí phách hăng hái ở Việt Kinh, nhưng so với thiếu niên lang quân chưa từng trải đời dưới sự che chở của trưởng bối, lại thêm một phần trầm ổn.

Mỗi một lần gặp Thương Căng, Tiêu Chiếu đều cảm thấy hắn là một người khác biệt.

Dáng vẻ Thương Căng hôm nay so với trước kia càng thêm lạnh nhạt, nhưng giáo dưỡng khắc sâu vào xương tủy khiến hắn không làm lơ Tiêu Chiếu:

“Thế tử.”

Trong lòng Tiêu Chiếu cười thầm.

Hắn biết Thương Căng hôm nay gặp hắn tâm trạng nhất định không tốt, cũng đã sớm dự đoán đối phương sẽ tức giận, chỉ là trước mắt suy đoán thành sự thật, trong lòng hắn rốt cuộc cũng có vài phần khó chịu.

Nếu Tiết Sơn Nguyệt ngay từ đầu bẩm báo thẳng thắn, Tiêu Chiếu tự nhận cũng sẽ không làm đến bước này.

Nhưng Tiết Sơn Nguyệt không tin hắn.

Nửa điểm cũng không tin.

Thương Căng đã đứng trong đình một lúc, hơi nước đêm xuân ẩm nặng, Việt Kinh lại vừa mới mưa xong, trên ống tay áo vướng chút hơi ẩm.

Hắn rũ nhẹ hàng mi, ánh mắt bị một tầng ánh trăng che khuất, mờ ảo như khói nước, minh minh diệt diệt, chẳng chút rõ ràng.

“Thế tử nhờ người đưa tới lễ mọn, ta đã nhận được.”

Giọng nói của hắn cũng rất nhẹ, thậm chí dưới ánh trăng đêm xuân có chút mông lung mờ ảo.

Cũng không đoán được hỉ nộ thực sự của hắn.

“Lễ vật cô đưa đi, Tiết lang có thích không?” Tiêu Chiếu vuốt ve nhẫn ban chỉ bằng bạch ngọc trên ngón tay cái, hỏi.

“Thế tử phí tâm. Thâm tình hậu nghị thế này, sao hảo nói thích hay không?” Thương Căng bất động thanh sắc đáp lời.

—— Cũng quả thật chưa nói tới thích hay không, Thương Căng chỉ hận không thể đời này không cần gặp lại Tiêu Chiếu chướng mắt trước mặt.

Tiêu Chiếu nghe ra sự lấy lệ trong lời nói của hắn, cười cười.

Hắn nói: “Vậy Tiết lang hôm nay tới cửa bái phỏng, có chuẩn bị đáp lễ cho cô không?”

“Lễ vật” là Tiêu Chiếu tự mình mở miệng đòi hỏi, hiện giờ lại còn muốn vẽ sự hỏi han, Thương Căng nhếch khóe miệng ý vị không rõ: “Thế tử có lệnh, sao dám không tuân?”

Bức cuốn hắn mang tới được mở ra trên bàn đá, đó là theo lời hẹn của Tiêu Chiếu đề từ làm kỷ niệm, không có ký tên, không có đóng dấu. Nếu không phải Thang Tinh Diêu đi cùng một lúc, Thương Căng chỉ sợ đã trực tiếp vo thành một cục giấy ném cho Tiêu Chiếu.

Bức tranh chữ này viết vô cùng lấy lệ, nhưng cũng phong lưu tả ý, không mất đi giá trị.

Tiêu Chiếu xem qua, lại giống như không cảm nhận được việc bị lấy lệ: “Thủ bút của Tiết lang quả nhiên tuyệt vời, cô chắc chắn sẽ cất giữ cẩn thận.”

Thương Căng: “………”

Hắn nhẫn nhịn, vẫn nói thẳng: “Thế tử hẳn phải biết rõ mục đích ta tới hôm nay.”

“Cô đương nhiên biết.” Tiêu Chiếu nhướng mày, ngữ ý sâu xa, “Tiết lang hôm nay tới, là vì khoản tiền tu sửa sông ngòi trắc trở ở Kinh Thành. Cô nghe nói triều đình trích xuống 30 vạn tiền tu sửa, còn chưa ra khỏi kinh thành đã thiếu gần hai phần ba. Thanh Hà công chúa thật sự không dễ dàng.”

Theo lẽ thường nên nói thiên tử thật sự không dễ dàng, nhưng Tiêu Chiếu cố tình nói Thanh Hà công chúa.

Điều này cũng chứng minh sự cuồng vọng của Tiêu Chiếu, căn bản không đặt tiểu hoàng đế vào trong mắt.

Đáng thương tiểu hoàng đế còn muốn “ân uy song hành”, đem người kéo về phía mình.

“Nếu không phải như thế, sao biết Việt Kinh còn có nhiều quốc xuẩn dân tặc đến vậy?”

Thương Căng nương theo lời hắn nói tiếp.

Thực ra lời Tiêu Chiếu nói cũng biến tướng thừa nhận, mười tám vạn tiền tu sửa sông ngòi kia, xác xác thực thực đang ở trong tay hắn.

Tiêu Chiếu nghe vậy tâm niệm động đậy, nghe câu này thì Thanh Hà công chúa đã sớm có ý định ra tay, những đám tham quan ô lại kia phí hết tâm huyết, còn chưa biết là vừa ý ai.

Thương Căng từ ngoài đình nhìn ra xa, dưới ánh trăng nước ao mát lạnh, phản chiếu bóng trăng: “Lá sen trong phủ Thế tử, thời gian ngắn không gặp, mọc đã không bằng trước kia.”

Tiêu Chiếu chẳng chút áy náy đẩy trách nhiệm cho Lâm Thị lang: “Chuyện này cũng không thể trách cô, Lâm đại nhân của Đại Lý Tự dẫn người tới điều tra, suýt chút nữa dỡ tung vương phủ của cô, toàn bộ ao sen này còn dư lại cho cô vài cây đã là Lâm đại nhân thủ hạ lưu tình.”

“Đáng tiếc.” Thương Căng cười như không cười, dưới ánh trăng chiếc cổ thon dài của hắn như một nhúm tuyết mới, đường cong mượt mà ẩn sau cổ áo.

…… Phảng phất như chỉ cần có một chút nhiệt độ, là có thể ôm trọn trong lòng bàn tay mà tan chảy.

Nên bị nước mắt làm tan chảy.

Nước mắt đọng trên hàng mi, nơi nào chẳng đáng thương?

Yết hầu Tiêu Chiếu trượt lên trượt xuống.

Thương Căng không nhận ra vẻ dị thường giấu trong bóng đêm bí ẩn của hắn, tiếp tục nói: “Lâm đại nhân muốn từ trong ao vớt lên khoản tiền tu sửa bị cha con Tống thị giấu đi, đáng tiếc không thu hoạch được gì. Thế tử, ngươi nói là hắn tìm sai chỗ, hay là có người trước một bước tàn phá những lá sen này?”

“Vậy phải xem Đại Lý Tự điều tra thế nào. Đây cũng không phải lời nói một chiều của cô có thể quyết định.”

Tiêu Chiếu tư thái thong dong.

Thương Căng không chịu dễ dàng buông tha, đột nhiên quay mặt lại, gió đêm thổi tung những sợi tóc mái lơ thơ, ánh mắt mang theo vài phần bức bách: “Thế tử thật sự không biết tiền tu sửa sông ngòi ở đâu sao?”

“Chuyện Tiết lang không biết, sao cô có thể biết?” Tiêu Chiếu thản nhiên nói, “Có điều mười tám vạn lượng bạc trắng quả thực không phải số lượng nhỏ, đủ làm quân phí một năm cho Ung Châu, cũng không trách Tiết lang cùng Thanh Hà công chúa căng thẳng như thế.”

Lời hắn nói rơi vào tai Thương Căng lại mang một ý vị khác.

Thương Căng lạnh ánh mắt: “Quân phí Ung Châu là quân phí, tiền tu sửa sông ngòi là tiền tu sửa, đạo lý đơn giản này Thế tử nên hiểu rõ chứ?”

“Cô đương nhiên biết. Đều là bạc cả thôi, tới Thanh Châu chính là tiền tu sửa, tới Ung Châu, tự nhiên chính là quân phí.”

Bầu không khí trong chớp mắt căng thẳng ——

Trong lúc trò chuyện, vài vị tỳ nữ xách đèn đi tới: “Thế tử, Tiết công tử.”

Các nàng tay chân nhẹ nhàng đặt đĩa hoa quả điểm tâm lên bàn đá, lại bày ra trà cụ vừa rửa sạch, pha trà mới, là trà hoa mới phơi, những nụ hoa to bằng móng tay nổi trên mặt nước, bốc hơi nóng nghi ngút, cánh hoa nhè nhẹ xòe ra, hương hoa thanh đạm theo đó lan tỏa.

Các nàng đến không tiếng động, đi cũng không tiếng động, giải tỏa vừa vặn bầu không khí căng thẳng chực bùng nổ giữa Thương Căng và Tiêu Chiếu.

Tiêu Chiếu giơ tay mời hắn ngồi xuống: “Đây là trà hoa Nam Lương, hương khí thanh xa, đọng lại môi răng, mẫu phi ta đặc biệt yêu thích.”

Thương Căng nâng chén trà, nhẹ nhàng rũ mắt.

“Thực ra Tiết lang không cần mang vẻ mặt đó với cô, dù sao mười tám vạn lượng bạc trắng đó hiện giờ không ở trong tay cô, cô dù có lòng muốn giúp đỡ Tiết lang, cũng bất lực.”

Tiêu Chiếu thong thả nói.

Nước trà trong chén sóng sánh một chút, chiếu lên gương mặt trầm tĩnh của Thương Căng.

“Thế tử giỏi bản lĩnh.”

“Còn phải đa tạ Thanh Hà công chúa.”

“Thế tử thần thông quảng đại, thần không biết quỷ không hay vận chuyển mười tám vạn lượng bạc ra khỏi kinh thành tới thẳng Nam Lương, luận về bản lĩnh, làm gì có ai so được với Thế tử?”

“Tiết lang nói vậy là không đúng rồi, Việt Kinh do Thanh Hà công chúa khống chế, dưới chân thiên tử, cô mà có bản lĩnh này, thì đây vẫn là thiên hạ của Thương thị sao?”

Lời nói hiếm khi trắng trợn.

Thương Căng nhìn hắn, ánh mắt lại lướt qua hắn, nhìn về phía những điều sâu xa hơn.

Thương Căng từ nhỏ thông minh, hiếm khi chịu thiệt dưới tay người khác, giảo hoạt như thế gia triều thần hắn cũng có thể thong dong chu toàn, nhưng duy độc Tiêu Chiếu lại làm hắn lặp đi lặp lại nhiều lần ngã ngựa.

Sau một lúc lâu, hắn nhếch khóe môi.

“Nếu Thế tử đã nói vậy, ta sẽ đúng sự thật đem lời Thế tử bẩm báo lại. Như thế, xin không làm phiền nhiều.”

Dứt lời cáo từ.

Tiêu Chiếu đối với hắn rất khách khí, không nói gì thêm, phân phó hai tiểu nha hoàn cầm đèn tiễn hắn ra khỏi phủ.

Gió đêm thổi qua hành lang dài, mặt nước gợn sóng lăn tăn, Tiêu Chiếu nhìn bàn trà đầy bánh trái quả ngọt, từ đầu đến cuối Thương Căng nửa điểm cũng chưa từng động qua.

Cũng như Thương Căng đối với hắn, nửa điểm không tin.

Hắn tiếc nuối thở dài, ánh mắt chuyển sang bức chữ Thương Căng viết, tâm trạng tức khắc tốt hơn rất nhiều, liền gọi thân vệ đến phân phó: “Đem bức chữ này treo vào thư phòng của cô.”

Hôm nay đương nhiệm trực là thân vệ thống lĩnh Phương Đình Về của Tiêu Chiếu, hắn nhìn Thế tử nhà mình vừa lừa vừa phỉnh mới có được bức chữ, khóe miệng giật giật.

“Rõ.”

Tiêu Chiếu lại phân phó hắn: “Theo kế hoạch đem đồ đạc vận ra ngoài.”

Phương Đình Về lần nữa nhận lệnh, hắn ngẫm nghĩ tính toán của Tiêu Chiếu, hỏi: “Vậy Thế tử hiện giờ chắc chắn đến lúc đó Thanh Hà công chúa nhất định sẽ tự mình tiến đến tìm lại phê ngân lượng đó? Nhưng không phải Thế tử đã nói với Tiết lang quân, phê bạc đó đã sớm bị chúng ta chở đi……”

“Thân vệ trong phủ cô một người cũng không thiếu, Thanh Hà công chúa làm sao tin được loại chuyện ma quỷ này.” Bất quá đây vốn dĩ cũng chỉ là một nước cờ dẫn Thương Căng nhập cục, điều hắn muốn chính là Thương Căng không tin.

Hắn không tin thì mới không đoán được sát khí ẩn giấu phía sau.

“Khoản tu hà đối với Thanh Hà công chúa mà nói, là một bước quan trọng để nàng trừng trị thế gia, dù thế nào nàng cũng sẽ không tiếc mọi giá truy hồi. Mà sai lầm của Lâm Thị lang và Tiết Sơn Nguyệt nhất định sẽ khiến vị Thanh Hà công chúa xưa nay cẩn thận này tự mình ra tay.” Tiêu Chiếu cầm lấy cuốn thư trục Thương Căng để lại, “Từ hai lần hành sự trước mà xem, Thanh Hà công chúa là người vô cùng cẩn trọng, thích sự vạn vô nhất thất. Đây là ưu điểm lớn nhất của nàng, nhưng cũng là khuyết điểm chết người nhất.”

Tiêu Chiếu cười nhạo.

“Nhưng trên đời này, làm gì có chuyện gì là thực sự vạn vô nhất thất.”

Phương Đình Về hiểu được một nửa, chỉ biết cảm khái trong lòng, Thế tử nhà mình cùng Thanh Hà công chúa ra tay với nhau, đúng là một người so với một người tàn nhẫn hơn, đều hận không thể đối phương đi chết.

Thế tử nhà mình ngoài miệng nói hay lắm, nói đến mức đám thân vệ bọn họ đều muốn tin, kết quả lợi dụng Tiết lang quân lại chẳng hề nương tay.

Từ phương diện này mà nói, Thiên tử ban hôn cho Thế tử nhà mình cùng Thanh Hà công chúa, thật đúng là duyên trời tác hợp.

Phương Đình Về: “Vậy người kiếp sát Thanh Hà công chúa……”

“Cô cùng Thanh Hà công chúa không oán không thù, giết nàng làm gì? Người muốn nàng chết, trước nay chẳng phải đều là thế gia sao?”

Mượn đao giết người, đâu chỉ mình Thanh Hà công chúa biết làm.

Hắn cũng biết.

…………

“Ý của Nam Lương vương Thế tử tiết lộ là —— hắn đã vận khoản tu hà ra khỏi kinh thành, đưa về Ung Châu Nam Lương để làm quân phí?” Tang Tinh Diêu không thể tin nổi, “Bất luận ra vào đều phải qua cửa tây thành, từ sau khi Lâm đại nhân trở về tay trắng, Khống Hạc Tư vẫn luôn giám sát chặt chẽ con đường ra thành và Nam Lương vương phủ, Nam Lương vương Thế tử muốn làm được điều này, trừ phi có bản lĩnh phi thiên độn địa, nếu không sao có thể……”

Thương Căng nhẹ nhàng ngắt lời hắn.

“Tiêu Chiếu đương nhiên không có bản lĩnh này.” Tiêu Chiếu muốn qua mặt Khống Hạc Tư, Thương Căng vẫn tự tin hắn không làm nổi.

Đây không phải ở Nam Lương.

Đây là ở Việt Kinh.

Nơi Việt Kinh mà quyền thế Thương Căng hiển hách nhất.

Tang Tinh Diêu tức khắc hiểu ý: “Ý của Điện hạ là…… Dương đông kích tây?”

Số ngân lượng đó nếu không thể rời đi thì nhất định vẫn còn ở Nam Lương vương phủ. Tiêu Chiếu biết rõ thân phận mấu chốt của Điện hạ nên cố ý đánh lạc hướng, dẫn dắt họ thả lỏng cảnh giác với Nam Lương vương phủ rồi tùy thời hành động, cũng không phải là không thể.

“Có lẽ.” Thương Căng không nắm chắc thái độ của Tiêu Chiếu, “Tóm lại cứ chằm chằm Nam Lương vương phủ. Nhất cử nhất động của Tiêu Chiếu những ngày này đều phải bẩm báo với ta.”

“Nô tỳ sẽ tăng cường nhân thủ.”

Tang Tinh Diêu thần sắc hơi thu lại. Nàng không chỉ là nữ quan xử lý việc vặt ở công chúa phủ cho Thương Căng, mà còn là người truyền tin việc vụ Khống Hạc Tư cho Thương Căng.

“Vậy việc này giao cho ai phụ trách?”

“Trực tiếp bẩm báo với ta.” Thương Căng quả quyết nói.

Tang Tinh Diêu biết hắn muốn tự mình tiếp nhận việc này, không khỏi lộ ra vẻ lo lắng: “Điện hạ, thân ngàn vàng không ngồi dưới hiên nhà dột, Nam Lương vương Thế tử quỷ kế đa đoan, nếu trong này có dối lừa…… Nô tỳ e rằng tai hoạ bảy năm trước lại tái diễn.”

Bảy năm trước, Thương Căng cửu tử nhất sinh mới từ quỷ môn quan trở về.

“Tinh Diêu.” Thương Căng cất tiếng gọi tên nàng, “Bây giờ đã không phải bảy năm trước, nơi này là Việt Kinh chứ không phải Ung Châu.”

“Nếu ở ngay địa bàn của mình mà còn phải sợ hãi sự tính kế của Tiêu Chiếu, thì quyền thế giang sơn này, ta thà chắp tay nhường cho Tiêu Chiếu rồi cúi đầu xưng thần cho xong.”

“Mà muốn ta xưng thần với Tiêu Chiếu……” Hắn cười cực nhẹ một tiếng, từng chữ từng câu: “Ta thà chết.”

Trong lòng Tang Tinh Diêu vẫn lo lắng, nhưng nàng biết rõ ý Thương Căng đã quyết, không còn đường xoay chuyển.

Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên ngực, nở một nụ cười dịu dàng.

“Mặc kệ người khác thế nào, nô tỳ nhất định sẽ chết trước Điện hạ.”

Thương Căng quay người, bác bỏ lời nàng:

“Bớt nói mấy lời hồ đồ đó đi, người phải chết…… Chỉ có một mình Tiêu Chiếu.”

-----------------------

Tác giả có lời muốn nói:

【 Đại cốt truyện chưa viết tới, hôm nay hơi tắc ý, hù —— ngày mai cố gắng viết xong cốt truyện này, không kéo dài nữa. 】

【 Đoạn này mâu thuẫn chính ở chỗ Tiêu Chiếu không tính toán lấy khoản tu hà, nhưng A Căng lại không hiểu hắn, cộng thêm Tiêu Chiếu cố ý đánh lạc hướng, nên lấy tiêu chuẩn thông thường để đánh giá quyết định Tiêu Chiếu có thể đưa ra.

Nói đơn giản một chút, chính là hiểu nhau chưa đủ nha. 】

Truyện liên quan