Quyển 1 · Chương 112: thương phụ tỳ bà
Chương 112: Thương Phụ Tỳ Bà
"Tại sao lại như vậy?"
Tiết Huân Phong vội vã xuyên qua đình viện, đến trước phòng Tiết Nghe Thuyền.
Tiết phu nhân đã đuổi tới, trên gương mặt tú lệ trầm mặc vệt rõ chút nước mắt, cúi đầu ngồi ở bên giường. Tỳ nữ cùng bộc dịch ra ra vào vào, các danh y ở Càng Kinh được khẩn cấp mời đến đều hội tụ một đường, không thiếu ngự y trong cung, tiếng thì thầm, tiếng bước chân, tiếng khóc nức nở, tiếng va chạm hết đợt này đến đợt khác, ồn ào đến mức khiến người ta nhức đầu.
"Tình hình thế nào?"
"Ngũ tỷ, không có việc gì."
Tiết Nghe Thuyền cố sức mở mắt ra, đôi mắt không chút thần thái của hắn lại khóa chặt vị trí Tiết Huân Phong không chút khó khăn, trên mặt gợi lên một nụ cười tái nhợt, kiệt lực làm nàng an tâm.
Mấy chú mèo tuyết trắng thò đầu ra từ cửa sổ, phát ra tiếng kêu nũng nịu, nhưng vì quá đông người sống nên không dám tiến lại gần dù chỉ một bước.
Tiết Huân Phong đảo mắt nhìn chúng một lượt, mới miễn cưỡng buông tha trái tim đang treo lơ lửng, nhíu mày quan sát vết thương của Tiết Nghe Thuyền. Đó là một đao đâm ngang bả vai, vết máu vẫn không ngừng thấm ra khỏi lớp băng gạc.
Vị trí này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tuyệt đối có thể khiến Tiết Nghe Thuyền đau đớn một thời gian dài.
"Sao lại có kẻ dám ra tay với đệ giữa thanh thiên bạch nhật?" Tiết Huân Phong thấy hắn không sao liền thở phào nhẹ nhõm, giọng nói tràn ngập tức giận.
Thế gia con cháu khi ra ngoài tôi tớ đông như mây, tiền hô hậu ủng, nếu gặp nạn chắc chắn là tôi tớ chịu trận trước. Nhưng hôm nay tình hình lại không phải vậy —— những kẻ đi theo bên cạnh Tiết Nghe Thuyền chẳng tổn hại đến một góc áo, chỉ có bản thân Tiết Nghe Thuyền bị thương.
Tiết Nghe Thuyền nhếch khóe miệng, quay đầu đi không để Tiết Huân Phong nhìn thấy sự u ám chợt lóe qua trên mặt.
"... Không rõ ràng."
"Tiết thị cây to đón gió, một số kẻ tâm địa xấu xa không lay chuyển được Tiết gia liền chĩa mũi nhọn vào các con."
Ánh mắt Tiết phu nhân trước sau không rời khỏi bờ vai bị thương của con trai út, giọng bà cực nhẹ: "Chuyện này ta nhất định sẽ bảo phụ thân các con tra rõ đến cùng."
Không ai có thể vượt qua một người mẹ để thương tổn con của bà.
Tiết Huân Phong nghe hiểu ý bà, theo bản năng hỏi: "Ý của mẫu thân là, việc này có thể do đối thủ trên triều đình của phụ thân và tổ phụ làm?"
Nàng trầm mặc một lát, thấp giọng nói: "Nếu thật sự là vậy, thì quả thực quá đê tiện."
Chuyện trên triều đình là chuyện trên triều đình, làm sao cũng không nên ngầm ra tay với gia quyến người khác.
"Ngũ tỷ và mẫu thân không cần vì đệ mà lo lắng, đệ không sao." Tiết Nghe Thuyền thở dài, mơ hồ có chút bất đắc dĩ.
Hắn muốn sờ lên lớp lông mềm mại tuyết trắng của con mèo trong lòng, nhưng khi vươn đầu ngón tay mới phát hiện sờ vào khoảng không, những sinh linh ngây thơ hoạt bát đó giờ phút này không ở bên cạnh hắn.
Hắn thu tay lại, đôi mắt không chút ánh sáng hướng về phía khung cửa sổ, nơi đó hẳn phải có một chú mèo với vệt lông cam giữa trán đang nằm lười biếng, chỉ khi Tiết Nghe Thuyền vươn tay nó mới "meo" một tiếng rồi nhào tới, nhưng nó không quấn người, rất nhanh sẽ nhảy ra xa.
Sinh linh ngây thơ khiến kẻ lòng sắt đá cũng nhịn không được sinh ra chút thương hại ôn nhu.
Tiết phu nhân liếc nhìn hắn một cái, ngữ khí không thể nghi ngờ: "Con cứ ngoan ngoãn dưỡng thương, chuyện này ta và phụ thân con sẽ giải quyết."
Tiết Huân Phong cũng muốn nói với hắn vài điều, tầm mắt vừa chuyển, lời đến bên miệng liền đổi hướng: "Phụ thân tới rồi!"
Một nam tử áo xanh đội khăn chít đầu bước vào phòng, bên cạnh ông còn có một phụ nhân mang năm sáu phần dung mạo tương tự.
"Cô cô."
Tiết Huân Phong kinh ngạc gọi một tiếng, có chút ngoài ý muốn khi bà lại ra khỏi cung.
Huệ thái phi hơi gật đầu với nàng: "Ta nghe nói Nghe Thuyền hôm nay bị thương nên qua đây xem sao."
"Không phải chuyện lớn, làm phiền cô cô lo lắng."
Tiết Nghe Thuyền quay mặt sang, hơi mỉm cười: "Phụ thân cũng tới rồi."
"Tới thăm con. Trong khoảng thời gian này không cần nhọc lòng chuyện khác, hảo hảo nghỉ ngơi." Tiết phụ nho nhã, các đứa trẻ nhà họ Tiết giơ tay nhấc chân đều chịu ảnh hưởng rất nhiều từ ông, nói chuyện thong dong không chút khác biệt.
Tiết phụ nghiêng mặt thấp giọng nói vài câu với Tiết phu nhân, sắc mặt Tiết phu nhân có phần dịu lại, lộ ra vài phần do dự, nhìn Tiết Nghe Thuyền một cái rồi gật đầu, cùng Tiết phụ bước ra ngoài.
Huệ thái phi ngồi xuống, giơ tay tự pha cho mình một tách trà, tiếng nước róc rách vang lên trong căn phòng yên tĩnh, hòa cùng giọng nói nhẹ nhàng của bà: "Huân Phong, con cũng ra ngoài trước đi. Ta có vài chuyện muốn nói với Nghe Thuyền."
Cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, Tiết Nghe Thuyền dựa vào giường ngồi dậy, tư thái thả lỏng: "Cô mẫu có chuyện gì muốn bảo cho ta?"
"Ngươi chặn thư của Nam Lương vương?"
Huệ thái phi quay mặt sang, ánh mắt quan sát mang theo sự sắc bén hiếm thấy.
Tiết Nghe Thuyền thản nhiên nói: "Phải. Bất quá không chặn được."
Bên môi Huệ thái phi nở nụ cười lạnh: "Cho nên ngươi bị người ta chém một đao này thật chẳng hề oan uổng. Thư bên Ung Châu mà ngươi cũng dám chặn?"
Ung Châu ở triều đình xưa nay là vấn đề cực kỳ nhạy cảm, cho dù là Tiết thị cũng không dám dễ dàng đặt chân. Tiết thị không phải không từng động tâm tư với Ung Châu, nhưng năm đó Tiết thị tốn bao sức lực nâng đỡ môn sinh thượng vị, còn chưa nắm rõ bố cục chủ thành Ung Châu thì người đó đã lập tức chết đột ngột.
Mà vị Ung Châu thứ sử khóa này đến tột cùng chết vì nguyên nhân gì, đến nay vẫn là một cọc kỳ án.
Cũng không ai dám đi tra nguyên nhân cái chết của ông ta.
Triều đình và Ung Châu, Thương thị và Tiêu thị, tương hỗ kiêng kỵ, ngờ vực, nhưng lại sống dựa vào nhau, qua nhiều thế hệ sớm đã không thể tách rời.
—— Từ sau lần đó, Huệ thái phi mới hoàn toàn hiểu rõ điều này.
...
"Tiết Nghe Thuyền bị tập kích?"
Thương Căng chậm rãi đọc lại tin tức do thám tử bẩm báo.
Kỳ thật đây không phải bí mật gì, Tiết Nghe Thuyền là vị lang quân quý giá và đặc biệt nhất của Tiết gia, Tiết phu nhân trân trọng con út, đem toàn bộ đại phu Càng Kinh mời đến Tiết phủ, động tĩnh như vậy dù không cố ý thám thính cũng truyền vào tai ít nhiều.
"Ai làm?"
Thương Căng rất có hứng thú hỏi.
"Tạm thời chưa xác định." Tang Tinh Diêu cẩn thận đáp, "Bên Tiết thị giấu tin tức rất kỹ," nhưng từ dị động của các gia trong kinh thành gần đây, e là Tiêu thế tử... Ám bộ Tiết gia hình như đã chặn thư của Nam Lương vương phủ."
Nàng nói đến đây hơi khựng lại, chuyện nửa đường chặn thư của Nam Lương vương phủ... Bọn họ cũng không phải chưa từng trải qua.
"Tiêu Chiếu?"
Thương Căng nghiêng mặt sang, đường nét cằm căng chặt một cách khó phát hiện, như thể đang xác nhận lại với Tang Tinh Diêu.
"Mười phần thì tám chín phần."
Tang Tinh Diêu không nghe thấy hắn hỏi lại, Thương Căng thản nhiên nhìn cây hải đường rủ bóng nửa khô trước đình viện rồi bước xuống bậc thềm, chỉ trong chớp mắt hắn đã đi rất xa, chỉ còn âm thanh cực nhẹ truyền lại:
"Bị xe, đến Tiết phủ."
"Đi thăm Tiết lục công tử sao..." Tang Tinh Diêu ngẩn người, "Có cần gửi bái thiếp trước không..."
Giọng nàng ngày càng nhỏ lại, bóng dáng Thương Căng đã biến mất sau lùm cây rậm rạp.
Điện hạ hôm nay... Hình như có chút sốt sắng.
Nàng nghĩ.
*
*
"Ngươi đã rất lâu không ghé thăm." Mí mắt lão giả sụp xuống, trong đôi mắt đục ngầu lại hiện lên vài phần thanh minh, ông chậm rãi xướng ra cái tên giả.
"... Sơn Nguyệt."
"Chính sự bận rộn."
Thương Căng ngồi xếp bằng, sống lưng đĩnh bạt, nhặt một quân cờ đen trong đầu ngón tay thưởng thức, chậm chạp không chịu hạ xuống.
Lão giả —— đứng đầu trăm quan đương triều, Trung thư lệnh Tiết Vãn Hạc, đối với thái độ hơi lạnh nhạt của hắn thì không tỏ ý kiến, cười lắc đầu: "Người nếu muốn bận rộn thì luôn có trăm ngàn loại việc để làm. Vậy hôm nay ngươi nguyện ý tới cửa, chắc hẳn có việc gì quan trọng."
Không có việc gì thì không lên điện Thái Hòa.
Những lời này đặt giữa Thương Căng và Tiết thị quả thực rất thích hợp. Sau khi Tiết Hoàng hậu qua đời, mối quan hệ giữa Thương Căng và Tiết thị vẫn luôn rất lạnh nhạt.
Sự lạnh nhạt này chẳng phải chuyện ngày một ngày hai. Tiết Vãn Hạc từ sớm đã phát hiện ra, con gái ông cố ý khiến Thanh Hà và Tiết thị giữ khoảng cách với nhau. Lúc ấy ông cũng không để tâm, nhưng hiện giờ trong lòng lại không khỏi có chút tiếc hận, giá như Tiết thị và Thanh Hà có thể thân cận hơn một chút……
“Có một chuyện.”
Thương Căng đẩy một cuốn tấu chương đến trước mặt Tiết Vãn Hạc, trầm tĩnh nhìn thẳng vị lão giả mà hắn nên gọi một tiếng ông ngoại.
Tiết Vãn Hạc đọc nhanh như gió qua một lượt, sắc mặt từng chút từng chút trầm xuống.
Đây là một bức thư do chính tay trưởng tử của ông viết, dùng năm ngàn lượng hoàng kim cùng một bức họa của danh gia tiền triều để hứa hẹn trao cho con trai của một thương gia giàu có chức vụ Quận thủ quận Tuy Ngọc.
Ông thừa hiểu, năm ngàn lượng hoàng kim không thể lay động được đứa trưởng tử này của mình, nhưng bức họa của danh gia tiền triều…… Lại thực sự là món quà khó lòng từ chối.
Ông thở dài một tiếng, đôi tay cầm thư gần như không đứng vững.
Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ —— đối với Tiết thị mà nói tự nhiên chẳng đáng là bao, sẽ không làm thương gân động cốt, nhưng đối với người con trai sống nhờ vào thanh danh kia của ông mà nói, lại tương đương với mất đi nửa cái mạng.
Một danh sĩ thực sự phong lưu, hành sự có thể phóng túng không kiềm chế, nhưng tuyệt đối không thể là kẻ tham quan ô lại bán quan bán tước.
Nếu không, thanh danh tích góp trong giới sĩ tử sẽ tan thành mây khói chỉ trong một sớm.
“Ông ngoại yên tâm, chuyện này vẫn chưa thành.” Thương Căng mỉm cười nhẹ nhàng, lên tiếng đúng lúc.
Có bức thư này rồi, bất luận đã thành hay chưa thành thì cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Ông mệt mỏi thở dài: “Ngươi đã đưa bức thư này cho ta xem chứ không trực tiếp công khai cho thiên hạ biết, hẳn là sớm đã có tính toán, chi bằng cứ nói thẳng ra.”
Thương Căng thong dong đáp: “Nếu cữu cữu không có tâm với chốn quan trường, chỉ muốn gửi gắm tâm hồn nơi sơn thủy, thì cần gì phải bị những việc vặt thế tục này làm phiền lòng, chi bằng ở nhà dành nhiều thời gian hơn cho mợ.”
“Ý của ngươi ta đã rõ, ta sẽ không để nó lén lút qua lại với các quan viên trong triều nữa.”
Trưởng tử của ông tuy không làm quan trong triều, nhưng nhờ tài học mà xưng hùng xưng bá trong giới văn nhân mặc khách, môn sinh đệ tử dưới trướng rất đông, mạng lưới giao thiệp cực rộng, nói là hô một tiếng có trăm người ứng họa cũng không ngoa.
Nhưng một người như vậy bắt buộc phải giữ được thanh danh không một vết dơ.
Huống chi thanh danh trưởng tử của ông từ lâu đã gắn liền với danh tiếng thanh quý của Tiết thị, không thể xảy ra nửa điểm sai sót.
Tiết Vãn Hạc tiếp tục nói: “Nhưng ta nghĩ, thứ ngươi muốn không chỉ dừng lại ở đây.”
Thương Căng không đáp, chỉ hỏi: “Chuyện Nghe Thuyền bị thương thế nào rồi?”
“Cũng không có gì đáng ngại.”
“Nếu đã vậy, chuyện này tới đây là dừng.”
Tiết Vãn Hạc nhìn thần sắc hờ hững của hắn, trong phút chốc chợt hiểu ra điều gì: “Thì ra là thế, ngươi đến đây là vì Nam Lương Vương thế tử.”
Bằng chứng này nhất định không phải mới rơi vào tay Thương Căng, vốn dĩ nó có thể phát huy tác dụng lớn hơn vào một thời điểm thích hợp hơn, nhưng hiện tại lại bị mang ra dùng, là bởi vì……
“Các ngươi thật là……” Tiết Vãn Hạc thở dài, khó khăn lắm mới thấy việc này có chút thú vị, “Mối duyên ban hôn này của Bệ hạ, xem ra lại ban đúng rồi.”
Thương Căng rủ mắt, buông tay để mặc quân cờ rơi trở lại bàn cờ, buông lời phủ nhận:
“Không, ta chỉ là không muốn nợ hắn.”
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: 【 Xin lỗi xin lỗi mọi người, trước đó mình cứ nghĩ là đã đăng rồi, không biết là do lỗi của Tấn Giang hay do mạng của mình nữa. Hai ngày này đi vào trong núi tín hiệu không được tốt lắm QAQ, Tấn Giang cũng không tải ra nổi. Lần sau mình sẽ kiểm tra kỹ lại xem rốt cuộc đã đăng thành công hay chưa. 】
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...