Quyển 1 · Chương 234: Eo ngọc thiêu ấn sát

Khói lửa tại Đốt Thiên Quật vẫn chưa tan hết, pho tượng Kim Giáp Thi kia vẫn đứng sừng sững bên bờ sông dung nham. Bộ giáp sắt của Hàn Sí bị cơ quan xà của Thiên Công Cốc gặm ra ba rãnh sâu, đáy rãnh thấm đẫm ánh dầu màu đồng đỏ, ba vết sẹo trên eo cũng trở nên thâm ám.

Thanh Đỉnh Hầu tựa người ngồi trên chiếc đôn sát bên chân Kim Giáp Thi, đôi chân dài vắt vẻo, những sợi xích đỏ rực đung đưa. Bộ quần áo da rắn màu xanh sẫm mới thay ôm sát lấy vòng eo, căng tràn đầy đặn, những chỗ bị độc thương của Thiên Công Cốc đâm xuyên chỉ còn lại hai vết sẹo nhạt màu phấn hồng. Nàng nghiêng đầu cười với đám người Thanh Liệu dưới đài, dược khí tanh nồng của loài rắn vẫn còn vương vấn trên làn da mới được chăm sóc kỹ lưỡng.

“Thấy chưa?” Đầu ngón tay nàng gõ gõ vào lớp đồng vỡ trên cẳng chân Kim Giáp Thi, “Đám chuột sắt của Thiên Công Cốc gặm đến mức mẻ cả răng rồi.”

Đôi mắt Thanh Liệu như muốn bốc hỏa, chằm chằm nhìn vào vòng eo tựa rắn nước của nàng: “Đồ đàn bà thối! Nếu không phải Bùi…”

Lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Gương mặt đồng của Kim Giáp Thi đột ngột xoay lại, hốc mắt đen ngòm phun thẳng luồng hơi nóng vào mặt Thanh Liệu. Địa hỏa tương dưới Điểm Sát Đài nổ “ùng ục” những bọt khí, những giọt dung nham bắn lên ống quần khiến hắn nhảy dựng lên vì bỏng.

Thanh Đỉnh Hầu cười đến mức hõm eo cong thành một đường cung tuyệt mỹ: “Giọng của phế vật còn vang hơn cả mũi khoan của Thiên Công Cốc!”

Bùi Miểu xách theo chiếc xẻng mẻ từ đường núi đi lên, vừa vặn bắt gặp nụ cười ấy. Dưới lớp áo choàng rách nát lộ ra nửa cánh tay đỏ rực vì bỏng, ba vết sẹo trên đó đang giật giật liên hồi. Thanh Đỉnh Hầu xoay người, mồ hôi mỏng trên má dính vào cổ áo giáp da rắn: “Luyện Lòng Lò đã về rồi sao?”

Nàng thu chân nhảy xuống tảng sắt, chiếc quần da rắn xanh sẫm ôm trọn đôi chân dài, vài bước đã đến trước mặt Bùi Miểu, tay sờ lên ống tay áo cháy sém của hắn: “Xẻng mẻ có đập nát được đầu đồng của cơ quan xà không?”

Bùi Miểu vẩy ống tay áo, bàn tay đen sì vẫn còn dính những giọt dầu dung nham nóng hổi: “Xương sống xà bị nóng chảy, ngọc hạch nổ tung, để lại một cái hố.”

Ánh mắt hắn lướt qua vết sẹo phấn hồng sau thắt lưng Thanh Đỉnh Hầu. Vết sẹo nhạt đến mức gần như không thấy, nhưng vị trí đó lại vô cùng hiểm hóc, dưới làn da mới lên non như đang có ngọn lửa thiêu đốt.

Thanh Đỉnh Hầu đột ngột nghiêng người, miệng vết rách trên giáp da rắn sau eo đối diện với ánh mắt hắn: “Nhìn chỗ này này!” Vùng da eo trắng như tuyết lộ ra trong gió nóng, vết sẹo phấn hồng khảm trên hõm eo, tựa như đóa hoa diễm lệ vừa nở. Nàng vỗ tay lên vết sẹo: “Xích của Kim Giáp Thi nóng không? Còn ấm hơn cả bọt độc của Thiên Công Cốc đấy!”

Đầu ngón tay Bùi Miểu vê những mạt sắt chưa kịp nguội. Độ cong của vòng eo mới hiện ra ngay dưới mí mắt hắn, làn da mỏng manh đẫm hơi mồ hôi. Mùi hương dược phấn liệt tính từ vết xà ấn hòa cùng mùi cháy khét xộc thẳng vào mũi.

Hắn không hé răng, chỉ cắm chiếc xẻng mẻ xuống đất, những mảnh vụn dính dầu dung nham rơi lạch cạch thành một đống bùn đen.

Thanh Đỉnh Hầu khịt mũi, khóe miệng cong lên rồi xoay người đi về phía cửa Sát Mắt, chiếc quần da rắn xanh sẫm bó chặt lấy đường cong mông đầy đặn, đung đưa theo từng bước chân.

*

Đệ Tam Đan Hỏa Đường.

Vùng eo sau của Thanh Đỉnh Hầu ngâm trong canh đồng đỏ đang sôi sùng sục. Chiếc quần da rắn cởi nửa xuống dưới mông, trên mặt canh nổi lềnh bềnh vài miếng giáp xương xà nổ tung. Vết sẹo phấn hồng trên eo bị canh đồng làm cho đỏ ửng, mồ hôi mỏng theo đường sống lưng chảy vào hõm eo sâu thẳm.

Bùi Miểu bưng chậu dược ném xuống cạnh đôn đá, khí lạnh từ hũ thuốc mỡ đen đặc làm khói của canh nóng đông cứng lại. Cánh tay cuốn ống của hắn vẫn còn những vết bỏng chưa kịp bóc da.

“Bôi thuốc vào đây sao?” Hắn dùng đầu muỗng chọc vào vết đỏ sau eo Thanh Đỉnh Hầu.

Thanh Đỉnh Hầu vùi đầu vào khuỷu tay: “Bôi vào trong vết xà ấn.”

Thuốc mỡ lạnh buốt chạm vào làn da nóng rực ngay tức khắc!

“Á!” Đùi của Thanh Đỉnh Hầu dưới lớp quần da rắn đột ngột co rút! Thuốc mỡ lạnh bôi lên cạnh vết đỏ vốn đã lạnh, nhưng sự va chạm giữa độc tính của thuốc mỡ và hỏa sát trong vết sẹo khiến da thịt như bị nhúng vào sắt nung rồi lại dội nước đá, đau đớn xoắn xuýt!

“Giữ chặt!” Bùi Miểu dùng đầu ngón tay thô ráp đầy vết than ấn mạnh lên vết sẹo! Lòng bàn tay nóng bỏng nghiền chặt lấy làn da non nớt, cố sức xoa xuống! Thuốc mỡ lạnh ma sát trên da kêu xèo xèo bốc khói!

Vùng eo sau của Thanh Đỉnh Hầu bị ấn đến cong lên, chiếc quần da rắn thít chặt lấy nếp gấp đùi đến nghẹt thở. Làn da trắng nõn sau eo bị xoa nắn ra những vệt đỏ rực như vảy cá, giống như con cá sống vừa bị cạo vảy. Luồng băng hỏa đan xen khiến hàm răng nàng run lên cầm cập, miệng không ngừng hít khí lạnh: “Nhẹ… nhẹ tay thôi!”

Cổ tay Bùi Miểu chuyển động tàn nhẫn! Dược liệu hòa cùng mồ hôi xoa đều vào hõm eo sâu thẳm của nàng! Xoa đến mức tiếng rên rỉ của Thanh Đỉnh Hầu cũng trở nên run rẩy! Mạch máu bên trong đôi chân trắng ngần căng cứng đến cực hạn!

Ngay khoảnh khắc da thịt như sắp bị xoa nát ——

“Oanh ——!”

Cả tòa Đan Hỏa Đường rung chuyển dữ dội! Những thanh xà nhà bằng sắt đỏ rắc vỡ ra từng mảng!

“Long khoan đất của Thiên Công Cốc đang ở dưới chân núi Sát Mắt!” Giọng nói lạnh lẽo của Nguyệt Dệt Cơ xuyên qua làn khói nóng, những ngón tay thon dài cấp tốc đóng băng những thanh xà nhà sắp sụp đổ, “Ngàn Cơ Tẩu đã đào được đường dẫn Thi Du Tủy!”

Vết xà ấn trên eo Thanh Đỉnh Hầu đột ngột nóng rực!

Bùi Miểu nắm lấy chiếc xẻng than lao ra ngoài! Canh đồng nóng bắn đầy mông Thanh Đỉnh Hầu. Nàng vội vàng kéo quần da rắn lên, vết sẹo sau eo sáng loáng những vệt đỏ như vảy cá, đóa hoa diễm lệ ở giữa vết xà ấn thậm chí còn giật giật hai cái!

*

Hố Thi Du Tủy sau núi Đốt Thiên Quật sâu đến mức đen ngòm. Dưới đáy ba khe nứt lớn là những vũng thi tương xanh lục đặc quánh, hàng chục con đồng khôi của Thiên Công Cốc đang cầm mũi khoan ngọc đen đâm vào vách hố. Ngàn Cơ Tẩu dùng bàn tay khô khốc nắm chặt đoạn xương sống xà, ngón tay trắng bệch chỉ vào lớp cao tầng xanh sẫm đang đông kết trên vách hố mà cười điên cuồng:

“Chín âm Thi Du Tủy đã luyện thành thạch xác! Lột ra chính là sống sát du!” Hắn dùng xương trắng đâm mạnh vào lớp cao tầng!

Phụt!

Xương trắng đâm xuyên qua lớp da cao ngay tức khắc! Đỉnh hố Thi Du rung chuyển dữ dội! Kim Giáp Thi từ trên trời giáng xuống, đập mạnh vào vũng Thi Du! Đôi chân khổng lồ bằng đồng đỏ bắn Thi Du lên đầy mặt đám đồng khôi!

Ngàn Cơ Tẩu dùng xương xà chỉ vào bụng Kim Giáp Thi: “Mau rút sát du cho lão tử!”

Đám đồng khôi đồng loạt cưa vào lưng Kim Giáp Thi! Nhưng lưỡi cưa vừa chạm vào giáp đã bị nóng chảy cong vẹo! Kim Giáp Thi vung tay đấm một cú! Đập nát ba con đồng khôi!

“Đồ sắt vụn mà cũng đòi gặm sát du sao?” Thanh Đỉnh Hầu đứng trên miệng hố, chiếc quần da rắn xanh sẫm bị gió núi thổi sát vào chân. Vết xà ấn trên eo nàng nóng rực qua lớp vải, như mồi lửa thiêu đốt da thịt.

Ngàn Cơ Tẩu dùng bàn tay khô khốc cào vào một khối đá đồng đỏ dưới đáy hố —— bề mặt khối đá phủ đầy những đường vân như vảy rắn, chính là trái tim của Đốt Sát Mắt!

“Con nhóc thối, ngươi cản không…” Giọng nói chưa dứt!

Một dải xích đỏ sẫm như rắn độc vụt ra! Đầu xích dẫn theo hỏa tinh sát từ ba vết sẹo trên cánh tay Bùi Miểu, “Bang” một tiếng trói chặt bàn tay khô khốc đang cào vào đá của Ngàn Cơ Tẩu!

“Á á!” Sát liên thiêu đốt khiến xương tay Ngàn Cơ Tẩu bốc khói! Ngay khoảnh khắc hắn vung tay rút lại ——

Thanh Đỉnh Hầu dùng hai chân đạp mạnh! Người như mũi tên rời cung bắn thẳng xuống đáy hố! Răng xà Lăng Tiêu đâm thẳng vào giữa lưng Ngàn Cơ Tẩu!

Ngàn Cơ Tẩu quay đầu ném đoạn xương sống xà trong tay! Đuôi xương móc ngược câu thẳng vào eo Thanh Đỉnh Hầu —— đúng vị trí vết xà ấn đỏ rực dưới lớp quần của nàng!

Bùi Miểu giật mạnh xích đỏ! Kéo Ngàn Cơ Tẩu lảo đảo ngửa ra sau! Nhưng cái móc đuôi xương đã móc vào miệng vết rách sau eo của Thanh Đỉnh Hầu! Mũi móc hung hăng cào vào làn da vết sẹo!

“Roẹt!”

Da rắn rách một đường lớn! Làn da vết sẹo trên eo trắng như tuyết bị mũi móc cào ra một vệt máu!

“Hừ!” Thanh Đỉnh Hầu hừ lạnh, vặn eo né tránh! Mũi móc cào rách da thịt! Vết sẹo bị cào đến nóng rát!

Ngay lúc nàng vặn eo tránh móc ——

Bùi Miểu lao xuống đáy hố, cán xẻng cháy sém cắm vào khe hở của khối đồng đỏ! Cạy nứt lớp vảy đồng!

“Loảng xoảng!” Khối đồng nổ tung! Lớp dầu cao xanh sẫm nửa đông kết bên trong bắn ra như máu! Những mũi khoan ngọc đen của Thiên Công Cốc dính phải lập tức tan thành khói nhẹ!

“Sát du của ta!” Ngàn Cơ Tẩu trợn trừng mắt!

Răng xà Lăng Tiêu của Thanh Đỉnh Hầu rời tay bắn về phía mặt hắn! Ngàn Cơ Tẩu nghiêng đầu né tránh, bàn tay khô khốc lại cố chấp cào vào mảnh vỡ của khối đồng đỏ ——

Giữa mảnh vỡ khảm những sợi tơ máu ám kim! Đó chính là căn nguyên của Xích Tủy Sát đã luyện vào Kim Giáp Thi!

Bùi Miểu vung mạnh xích sát! Bàn tay khô khốc vừa cướp được mảnh vỡ của Ngàn Cơ Tẩu lập tức bị lửa trên xích thiêu thành than cốc!

“Ngao a a ——!” Ngàn Cơ Tẩu gào thét thảm thiết, cụt tay rơi xuống vũng Thi Du! Trên mặt bùn đen nổi lên một chuỗi bọt khí, người biến mất không dấu vết.

Đám đồng khôi còn lại tan thành từng mảnh dưới đáy hố. Thanh Đỉnh Hầu quỳ một gối trên miệng hố thở dốc, miệng vết rách sau eo rộng bằng bàn tay, vết xà ấn dính đầy dầu thi, viền vết máu thấm ánh lục quang, đóa hoa diễm lệ ở tâm ấn lại sáng rực như sắt nung.

Bùi Miểu kéo chiếc xẻng mẻ bước qua đống tàn tích. Vết sẹo trên cánh tay phải của hắn vẫn giật giật, đôi mắt chằm chằm nhìn vào vết rách sau eo nàng cũng như đang nhảy lửa.

Thanh Đỉnh Hầu chống đá vụn đứng thẳng người, chiếc quần da rắn xanh sẫm bó chặt lấy đôi mông đẫm mồ hôi. Nàng đưa tay lau vệt dầu thi sau eo, đầu ngón tay cào lên làn da đỏ ửng bên cạnh vết sẹo.

“Nhìn cái xẻng bẩn thỉu của ngươi kìa.” Nàng cong đôi lông mày còn đẫm mồ hôi nhìn Bùi Miểu, “Đến cả con chuột chui đất cũng không đập chết được sao?”

Sâu trong địa mạch Đốt Thiên Quật, nơi hố Thi Du Tủy vừa bị cạy mở, những sợi khí ám lục lặng lẽ thấm vào.

Truyện liên quan