Quyển 1 · Chương 242: Luyện phủ đốt văn tâm

Trên đài Điểm Sát, ba đạo máu nóng chảy được đổ thêm vào, dòng tương vàng ròng lưu chuyển dính nhớp hơn hẳn mấy ngày trước. Bùi Miểu ngồi xếp bằng ở chính giữa, ba đạo lạc văn trên ngực không còn lúc sáng lúc tối, mà ngưng lại thành một tầng ánh sáng trầm đục, tựa như than củi đã cháy sạch. Mỗi một lần phun nạp, ánh sáng ấy lại phập phồng theo da thịt hắn, dòng tương dưới đài cũng trào dâng theo nhịp, nung nóng mặt đất quanh rãnh đến mức nứt nẻ kêu răng rắc. Ngay cả tòa sát đài mới xây cũng bị nhịp đập này hun đến đỏ rực, lạc văn trên eo bụng của tôn Kim Giáp Thi Hàn Sí cũng minh diệt theo, độc tuyến xanh sẫm chôn sâu trong giáp ẩn hiện tỏa sáng.

“Mạch đập ổn định… Luyện Phủ Cảnh?” Thanh Liệu đứng dưới đài cắn răng hỏi đồng môn, giọng nói khô khốc. Hắn tận mắt chứng kiến Bùi Miểu mấy ngày trước còn quỳ trên đài giãy giụa, sao hôm nay sát hỏa lại ổn định như lò nung cũ thế kia?

Mí mắt Bùi Miểu nửa rũ. Sát hỏa lao nhanh quanh thân theo năm đường mạch lạc đổ vào ngũ tạng, Can Mộc như cành khô đâm chồi, tham lam hút lấy sinh cơ của sát hỏa; Tâm Hỏa như dung nham cuồn cuộn thiêu đốt tạp chất; Tỳ Thổ dày nặng mà dính trệ, như cục sắt bọc bùn lăn trong mạch quản. Phổi khiếu ngưng ra kim mang sắc bén, mỗi lần phun nuốt đều cắt đứt dòng sát lưu cuồng bạo, duy chỉ có phía dưới đan điền…

Thận quan trầm lặng như đầm nước chết.

Khối thủy huyệt bị Thần Thi thận tinh sũng nước gắt gao chặn ở yếu huyệt. Chú ngân do Huyền Mái Hàn Phách để lại tựa như những cây kim khắc vào cốt tủy, ngày thường khi sát hỏa lao nhanh thì bị áp chế chặt chẽ, nhưng một khi sát khí năm mạch hơi nghịch hướng, sự âm hàn như kim châm lại đâm ra, đâm đến thắt lưng hắn tê dại, buộc hắn phải phân tâm trấn áp.

Luyện Phủ Cảnh? Còn kém hỏa hầu!

Bên cạnh đài Điểm Sát, Thanh Đỉnh Hầu cầm đao cạo sạch bột rỉ sắt đen trên cọc giảo sát đồng đỏ. Eo thon mới tôi luyện xong thắt chặt trong bộ giáp da rắn, đường cong rõ ràng như thép ròng đúc thành. Giơ tay chém xuống, vụn rỉ sắt văng tung tóe. Nàng cúi đầu nhìn bụng nhỏ. Chỗ vết sẹo màu xanh đồng mới kết kia luôn có cảm giác như chôn một mảnh vụn băng giá —— hàn khí độc thi của lão Mặc Nhai vẫn chưa rút hết. Hõm eo càng bất thường, dấu vết kia tuy nhạt đi nhưng bên trong vẫn nặng trĩu, như mang theo túi đồng sa tẩm nước.

“Cạo cột có thể cạo sạch ứ hỏa trong lòng bếp sao?” Giọng nói trong trẻo mà sâu thẳm của Nguyệt Dệt Cơ vang lên. Cổ tay áo nàng dính chút tinh tương hôi, đầu ngón tay vê viên ngọc châu vừa ngưng hỏa. Ánh ngọc nhảy nhót trên đầu ngón tay lạnh giá khiến nàng lập tức buông tay, “Sát lưu dính mùi tanh hủ… Đồ phiền phức.”

*

Sau núi Đốt Thiên Quật, bùn đen tương trong lão tiết khẩu của Khô Trạch Hà đột nhiên sôi trào, ùng ục sủi bọt hôi thối. Trên vách đá sụp đổ một nửa có khắc vài phù văn cấm chế cổ xưa, Mặc Nhai bọc trong chiếc áo choàng thi đằng bẩn thỉu ngồi xổm trong bóng tối kẽ đá, trông như một khối u ác tính mọc ra từ vách núi. Móng vuốt khô khốc đang cạy lớp rêu bùn có tơ vàng trong kẽ đá, bùn bọc lấy nửa đoạn xương thú thối rữa. Cạy đến chỗ sâu nhất, từ kẽ xương chảy ra một mảnh tinh tiết xanh sẫm sền sệt, mỏng như màng nước.

“Tạp chất tâm hỏa của Thần Thi…” Đôi mắt vàng đục của Mặc Nhai dán chặt vào lớp màng tinh, “Bọc lấy cặn dầu huyết sát… Hõm eo của Kim Giáp Thi chắc chắn cũng có thứ này.” Móng vuốt khô khốc của hắn vê nát lớp màng mỏng, dịch tanh trộn lẫn tinh sa thấm vào kẽ móng, huyết khí bỏng cháy khiến xương tay hắn run rẩy, nhưng đáy mắt lại cuộn trào tinh quang hung ác. “Sát lưu rót vào tâm mạch… cặn dầu sẽ nổi lên trên bề mặt… Đâm thủng nó… Thi tâm sẽ phế!”

Hắn quay đầu, đồng tử vẩn đục phản chiếu bóng người mơ hồ trên đài Điểm Sát —— thủy chú thận quan của Bùi Miểu giống như xiềng xích treo trên đỉnh đầu hắn, nhưng sát hỏa Tâm Hỏa ngưng tụ ở Luyện Phủ Cảnh lại là cơ hội tuyệt vời để cạy đổ điểm tựa trái tim của Thần Thi!

*

Cọc đồng bên đài Điểm Sát đã được cạo sạch. Thanh Đỉnh Hầu thẳng lưng, cổ tay đặt lên bên eo cọ xát —— dưới vết sẹo màu xanh đồng kia là cơn đau như kim châm, kích thích eo nàng căng cứng. Nàng nghiêng đầu quát lên trên đài: “Lòng bếp! Vụn băng ở thủy huyệt của ngươi vẫn còn chặn cửa à?”

Sát lưu trên đài cuồng bạo hơi chậm lại. Bùi Miểu không nâng mí mắt, ngón trỏ tay phải vô thức vạch một đường trên mặt tinh tương nóng bỏng —— một vết chỉ cháy đen hằn sâu vào thạch tủy.

Luyện Phủ Cảnh ngưng sát thành cao, cao tích tụ ở mạch khiếu… Thủy huyệt chặn quan, cao không thể ngưng. Ứ hỏa không chỗ thoát, liền thiêu ra táo khí.

Ngón cái hắn xoa xoa vết bỏng trong lòng bàn tay, lời thì thầm của Cổ Thần Thi trong đáy lòng như bóng với hình:

“Hàn phách khóa mạch… Thủy huyệt phong thần… Sao không dẫn địa hỏa đốt hàn mà hóa?”

“Đốt mạch ở thận… Dẫn động hàn chú của thận quan có thể…”

Sự mê hoặc siết chặt như tơ nhện.

Lạc văn trên ngực hắn chợt tối sầm lại!

—— Thủy huyệt sắp vỡ!

Băng chú sâu trong thận khiếu như bị kim vô hình đâm thủng, một luồng sát khí nước đá sền sệt như dầu mực đột nhiên đảo ngược từ đầm hàn băng giá! Xông thẳng vào hạ tiêu đan điền!

Cuồng lưu sát hỏa lập tức bị chặn đứng! Năm mạch như miệng bình bị tắc băng vụn, phát ra tiếng rách “cạch cạch” trầm đục!

“Lòng bếp sắp nổ tung!” Sắc mặt Thanh Đỉnh Hầu biến đổi dữ dội, cơn đau hàn lạnh dưới vết sẹo bên eo xuyên thấu tim gan! Nàng xoay người vung đao chém về phía cọc giảo sát —— lưỡi đao cuốn theo sát khí định cắt đứt sự hợp dòng trên mặt bàn!

Gần như cùng lúc!

Từ hướng lão tiết khẩu Khô Trạch, một luồng mùi tanh hủ xạ tới! Móng vuốt khô khốc của Mặc Nhai xé gió lao đến, tinh sa mủ huyết dính trên kẽ tay ngưng tụ thành chiếc đinh hủ tủy màu lục đen dài ba tấc, mũi đinh nhắm thẳng vào huyệt Quan Nguyên dưới rốn ba tấc của Bùi Miểu —— chính là điểm miêu của Thần Thi Thận Thủy Chú!

“Đoạn chú!” Mặc Nhai thét lên! Đinh đen khuấy động sương độc màu lục!

“Cút!”

Tiếng quát lạnh như đao sương của Nguyệt Dệt Cơ vang lên! Đầu ngón tay trắng muốt ngưng băng thành nhận, dán sát đuôi đinh hủ tủy mà tới! “Khách” một tiếng, băng nhận dán chặt vào đinh đen, thế đinh hơi khựng lại!

Nhưng chính sự khựng lại này ——

Mũi đinh mang theo hàn khí đã chạm vào màng da! Băng sát đảo ngược từ thận quan của Bùi Miểu như than chết bị đổ dầu, “Oanh” một tiếng nổ tung!

“Phốc!” Bụng nhỏ đau nhức xé rách! Sát nước đá nghịch hướng trộn lẫn với Tâm Hỏa cuồng bạo điên cuồng dâng lên! Ngũ tạng như bị đào rỗng nhét đầy băng thối! Máu tươi vừa phun ra khỏi môi đã bị sát viêm bùng lên từ cơ thể đốt thành sương đen!

Luyện Phủ Cảnh bị phá vỡ cưỡng ép! Sát mạch quanh thân bạo tẩu như rắn điên! Lửa liệt trong tâm mạch thô tráng nhất như rắn lửa cuồng vặn, quất mạnh vào Phổi Kim, Can Mộc!

Sát nước đá dưới tề hạ lại như giòi trong xương, điên cuồng cắn xé gân tủy!

Trong cơn đau xé rách phủ mạch, một cảm ứng dị dạng đột nhiên bùng nổ ở eo! Ngay khoảnh khắc đao của Thanh Đỉnh Hầu chém vào cọc giảo sát, vết sẹo màu xanh đồng trên bụng nhỏ chợt nóng như bàn ủi nung đỏ đâm vào cốt tủy! Trước mắt nàng tối sầm, cơ bụng mất kiểm soát co rút!

“Hộc…” Tiếng gầm nhẹ cong eo buột miệng thốt ra! Trường đao trong tay “leng keng” rơi xuống đất! Nàng bản năng túm lấy vị trí đau đớn tột cùng —— sâu trong bụng nhỏ, như có thứ gì đó bị luồng sát mạch dữ dằn vừa rồi va phải, phá vỡ lớp vỏ cứng nặng nề của bùn nước!

Dưới vết sẹo màu xanh đồng lộ ra một mũi nhọn màu thanh kim sắc! Nó đâm thủng vạt áo, chợt lóe rồi biến mất. Eo bụng nàng chấn động mạnh, một luồng hỏa lực nhuệ khí nóng rực đột nhiên xuyên qua vết sẹo, thẳng quán lên ngực!

Tại trung tâm đài Điểm Sát, huyền mái băng chú ngưng tụ sâu trong thủy huyệt thận quan của Bùi Miểu bị luồng nhuệ khí phá bụng mà ra này đâm trúng —— đầm hàn cương đông như miếng băng mỏng bị ném vào dung nham, đột nhiên tràn ra mấy đạo vân mạng nhện tinh mịn!

Dòng lũ sát hỏa dữ dằn đang chực chờ nổ tung quanh thân Bùi Miểu, dường như bị một cự lực kéo mạnh về phía mặt băng đang tan vỡ! Vân băng trên đầm hàn “răng rắc” vang lên! Hỏa sát cuồng bạo rót vào những khe nứt nhỏ ——

Ầm ầm ầm!

Máu nóng chảy dưới sát đài rung chuyển dữ dội! Ba đạo rãnh đồng mới phủ bị cự lực đẩy đến cong vẹo! Tương lưu bắn lên cao mấy trượng!

Vùng bụng Bùi Miểu chợt bùng lên một vòng vầng sáng hồn hậu, như thể sát lưu ngũ tạng ngưng kết thành một vòng màng mới bên ngoài cơ thể. Trên tầng màng ấy, ánh sáng minh ám lập lòe, ngũ sắc luân chuyển không ngừng, gắt gao áp chế luồng băng sát bị dẫn động dưới đan điền vào sâu trong thủy huyệt.

Thanh Đỉnh Hầu lảo đảo đỡ lấy cọc giảo sát mới không quỳ xuống, bàn tay nắm trên bụng nhỏ vẫn chưa rời đi. Vết sẹo màu xanh đồng giữa kẽ ngón tay ướt át nóng bỏng, dấu vết bên dưới nóng như phôi đao vừa tôi trong nước lạnh. Nỗi đau nặng trĩu sâu trong ám ngân ở hõm eo đã biến mất, thay vào đó là một luồng kình lực trầm trọng như cọc sắt.

Đinh hủ tủy của Mặc Nhai vừa chạm vào da Bùi Miểu đã bị hỏa sát nung chảy thành khói nhẹ. Hắn lùi lại ba trượng, trơ mắt nhìn vòng sát màng ngũ sắc chậm rãi ngưng thật quanh thân Bùi Miểu, huyết quang trong đôi mắt vẩn đục chợt lóe rồi tắt ngấm.

Sát khí trên đài Đốt Tâm dần thu lại. Bùi Miểu cúi đầu nhìn bụng nhỏ. Hàn đàm dưới ấn chú đã bình lặng, nhưng sâu trong đáy đầm, bên cạnh “Luyện Phủ Màng” mới ngưng tụ, ẩn ẩn phác họa ra một đạo hoa văn ám thanh hình rắn uốn lượn.

Tâm khiếu của Cổ Thần Thi, cuối cùng trong Luyện Phủ Cảnh, đã gieo xuống chú dẫn của nó.

Truyện liên quan