Quyển 1 · Chương 267: Địa cấp dược liệu

Sư Lâm nhìn thấy hơn vạn người kia chạy biến mất sạch. Quảng trường trống trơn. Chỉ còn lại xác chết trên mặt đất, cùng những vũng máu loang dưới xác chết. Sư Lâm cúi đầu nhìn nắm đấm của mình.

"Hơn trăm người, hơn trăm cú đấm." Ông lẩm bẩm, "mà tay vẫn không hề mỏi."

Ông ngồi xuống, bắt đầu nhặt những chiếc nhẫn. Người đầu tiên, một gã to lớn mặc giáp vàng.

Sư Lâm gỡ chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, lau sạch trên áo, rồi đưa thần niệm vào trong đó. Bên trong có khá nhiều thứ. Thần tệ, vài trăm vạn. Trang bị, một bộ. Đan dược——

Ngón tay Sư Lâm dừng lại. Trong lọ có những viên thuốc màu xanh lục, to bằng ngón cái, trên bề mặt có những đường vân xanh nhạt.

[Đan dược Thần lực Thanh cấp]

[Hiệu quả: Sau khi sử dụng tăng thêm 10 vạn điểm Thần lực]

[Chú ý: Dành cho những người thức tỉnh cấp 120~129.]

Ông đếm thử. Hai mươi ba viên.

Ông cất lọ thuốc vào kho linh hồn. Tiếp tục lật.

Đan dược Thần lực Lục cấp, ba viên.

[Đan dược Thần lực Lục cấp]

[Hiệu quả: Sau khi sử dụng tăng thêm 100 vạn điểm Thần lực]

[Chú ý: Dành cho những người thức tỉnh cấp 130~139.]

Khóe miệng Sư Lâm khẽ động đậy.

"Đồ tốt."

Ông cũng cất những viên thuốc Lục cấp vào kho.

Chiếc nhẫn thứ hai. Thanh cấp mười tám viên, Lục cấp hai viên.

Chiếc thứ ba. Thanh cấp hai mươi mốt viên, Lục cấp bốn viên.

Sư Lâm ngồi giữa đống xác chết, nhặt từng chiếc nhẫn, lật từng chiếc. Giống như con sóc đào hạt dẻ.

Mười lăm phút sau.

Hơn trăm chiếc nhẫn đã được lật hết.

Sư Lâm ngồi xuống đất, trước mặt là một đống thuốc nhỏ. Màu xanh lục, xanh dương, dưới ánh nắng vàng óng ánh.

Ông đếm thử. Thanh cấp một trăm ba mươi tám viên, Lục cấp hai mươi bảy viên.

Sư Lâm nhìn chằm chằm vào đống thuốc, im lặng ba giây. Rồi cười.

"Mấy người này, vào đây hái thuốc à, hay vào đây tặng thuốc cho ta?"

Ông cất toàn bộ đan dược vào kho linh hồn. Đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối.

Những viên thuốc này đủ để ông thăng cấp lên hơn trăm ba mươi.

Sư Lâm đứng giữa quảng trường, nhìn xuống những xác chết dưới chân.

"Cảm ơn mấy anh em."

"Giờ phải đi tìm dược liệu rồi."

Sư Lâm bước đi trên thảo nguyên, bước chân không nhanh. Trong kho linh hồn giờ đây có rất nhiều thứ. Thiên cấp đan phương, Xích cấp đan phương, Thiên cấp luyện đan lò, Thiên cấp luyện đan thuật, tất cả đều có rồi.

"Chuyến này không uổng."

Ông lẩm bẩm. Rồi tiếp tục bước.

Cỏ càng lúc càng cao. Từ mắt cá chân đến đầu gối, từ đầu gối đến bắp đùi. Gió từ xa thổi tới, lá cỏ xào xạc.

Sư Lâm đi gần nửa khắc rồi nghe thấy tiếng động. Rất xa. Nhưng rất to.

Ồm—ồm—ồm—

Giống như có thứ gì đó đang đập xuống đất.

Còn có người đang la.

"Đánh bên trái! Bên trái!"

"Chặn nó lại! Chặn nó lại!"

Sư Lâm dừng bước.

Anh ta vểnh tai lên nghe ngóng.

Tiếng động vọng từ hướng tây bắc, cách xa ít nhất hai ngọn núi.

"Có nhiều người đánh nhau thế này?" Anh nghĩ ngợi.

"Đi xem sao."

Tô Lâm tăng tốc bước chân.

Trèo qua một ngọn núi.

Tiếng động càng lúc càng lớn.

Oẳng—oẳng—oẳng—

Không phải tiếng đập đất.

Là tiếng nổ của kỹ năng.

Có hệ hỏa, hệ băng, hệ lôi.

Những ánh sáng đủ màu sắc từ phía bên kia ngọn núi bắn lên trời, chiếu rọi bầu trời ngả màu vàng kim tối tăm như đèn neon.

Tô Lâm trèo qua ngọn núi thứ hai.

Đứng trên đỉnh núi.

Nhìn xuống.

Anh ta sững sờ.

Phía dưới là một lòng chảo khổng lồ.

Bán kính ít nhất hai cây số.

Lòng chảo chật cứng người.

Đen nghịt một vùng.

Tô Lâm đếm sơ qua.

Ít nhất hai vạn.

Hai vạn người, vây quanh một con quái vật khổng lồ ngay giữa lòng chảo.

Con quái vật ấy thật to lớn.

To đến nỗi Tô Lâm đứng trên đỉnh núi, phải nheo mắt mới nhìn rõ toàn bộ.

Ít nhất ba mươi mét cao, năm mươi mét dài.

Toàn thân phủ đầy vảy bạc trắng.

Mỗi tấm vảy to bằng tấm ván cửa.

Dưới ánh sáng bùng nổ của kỹ năng, chúng lấp lánh ánh lạnh.

Cái đầu giống rồng, nhưng mõm dài hơn, răng dày hơn.

Đôi mắt màu bạc trắng, đồng tử dọc, giống rắn, lại giống mèo.

Bốn chân giẫm xuống đất, mỗi bước đi, mặt đất rung chuyển.

Phía sau lưng nó, mọc lên một loài thực vật.

Thực vật không cao, khoảng một thước.

Thân màu bạc trắng, lá trong suốt như băng tinh.

Đầu ngọn kết một trái.

Trái to bằng nắm đấm.

Toàn thân bạc trắng, bề mặt có ánh sáng chảy lượn.

Giống nước, giống ánh sao, giống mảnh vỡ của mặt trăng.

Tô Lâm nhìn chằm chằm vào trái ấy.

Thuốc cấp địa.

Anh ta chỉ từng nghe nói về thuốc cấp địa.

Dùng cho người tu luyện từ cấp 180 đến 190.

Bên ngoài hiếm khi bán.

Khu vườn thuốc không gian cũng hiếm thấy.

"Thảo nào có đông người thế." Tô Lâm tự nói một mình.

Hai vạn người.

Vây quanh con quái vật này.

Tấn công từ mọi hướng.

Có người đứng ở mép lòng chảo, bắn kỹ năng tầm xa.

Có người xông vào trung tâm lòng chảo, giao tranh cận chiến.

Có người bay trên không, từ trên không ném xuống.

Họ đều đánh một phát rồi lập tức bỏ chạy, sợ bị quái vật chạm phải.

Bóng lửa, cột băng, sấm sét, lưỡi gió, cột sáng, bóng tối— đủ loại kỹ năng, như pháo hoa nổ trên thân con quái vật.

Oẳng—oẳng—oẳng—

Tiếng động dồn dập như pháo nổ.

Nhưng con quái vật vẫn chưa ngã.

Nó đứng ngay giữa lòng chảo, như một ngọn núi bạc trắng.

Kỹ năng bắn trúng nó, vảy của nó không hề hấn gì.

Nó thậm chí không nhìn những người kia.

Đôi mắt nó luôn dán vào trái cây phía sau lưng.

Trái cây vẫn đang phát sáng.

Tô Lâm ngồi thu mình trên đỉnh núi, nấp sau bụi cỏ.

Anh ta nhìn chằm chằm vào con quái vật.

Bạch lân thú.

Quái thú cấp 150.

Máu: 10000 vạn tỷ thần huyết.

Công: 1000 vạn tỷ thần công.

Kỹ năng: Giáp vảy lân (giảm 90% sát thương nhận vào), Hơi thở băng giá (tầm xa, sát thương 2000 vạn tỷ thần công), Dẫm đất (tầm xa, sát thương 2000 vạn tỷ thần công), Tự nổ khi cận kề cái chết (sát thương 20 vạn tỷ thần công).

Sư Lâm dán mắt vào con số cuối cùng. *Sắp chết tự nổ—200 tỷ tỷ tấn công thần.* Máu của hắn là 73600 tỷ tỷ máu thần. Có lẽ chỉ có hắn chịu đựng được, còn người khác đều không thể.

Hắn ngồi xổm trong bụi cỏ, nhìn xuống hai vạn người kia. Hai vạn người. Chia thành hàng chục vòng tròn lớn. Tinh Vân Tinh, Thái Sơ Tinh, Ám Uyên Tinh, Hỗn Độn Tinh—mười ngôi sao hàng đầu đều có mặt. Cả vùng trũng chật cứng người, đứng kín cả lòng chảo. Nhưng không ai tiến lại gần quái thú trong phạm vi một trăm mét. Mọi người đều đứng ngoài rìa. Tấn công tầm xa. Bởi vì những ai tiến gần đều đã chết.

Giữa lòng chảo, ít nhất năm trăm xác chết nằm la liệt. Có cái bị giẫm bẹp, có cái đông cứng thành tượng băng, có cái nổ tan thành từng mảnh. Máu nhuộm đỏ sẫm cả vùng trung tâm lòng chảo.

Sư Lâm nhìn chằm chằm vào những xác chết đó. "Hai vạn người, đánh nó như gãi ngứa vậy."

"Không phải, dù sát thương thấp, nhưng không vượt quá cấp 20, nên vẫn gây sát thương, họ đang muốn mài nó chết."

Hắn lại nhìn về phía trái cây kia. *Thuốc cấp địa.* "Cái này đem ra ngoài, đổi được bao nhiêu viên thuốc lực thần cấp thanh?" Hắn không biết. Nhưng chắc chắn không ít.

Trong lòng chảo, có người hô lên. "Nó sắp chết rồi! Cố lên!"

Sư Lâm nhìn về phía quái thú. Linh Ngân Thú vẫn đứng đó. Trên lớp vảy bạc trắng, cuối cùng cũng xuất hiện những vết nứt. Không nhiều. Chỉ vài đường. Nhưng nó vẫn còn. Những vết nứt lan từ rìa vảy vào trong, giống như lòng sông khô cạn.

Hai vạn người cùng tấn công, đánh không biết bao lâu. Mài, cũng mài ra vết nứt rồi. Nhưng Linh Ngân Thú còn bao nhiêu máu? Sư Lâm không nhìn ra được. Hắn không có mắt thần.

Hắn chỉ biết một điều—nếu tiếp tục mài như vậy, không chừng thật sự có thể mài chết con thú này.

Chẳng bao lâu sau, đôi mắt nó đổi màu. Từ bạc trắng chuyển thành đỏ máu. Từ lạnh lùng biến thành điên cuồng. Nó há miệng. Trong cổ họng có ánh sáng bạc trắng đang tụ lại.

Không giống như trước kia cảm giác từ từ tích tụ. Mà là đột ngột—ánh sáng nổ tung ra.

Cột sáng bạc trắng phun ra từ miệng nó, quét qua lòng chảo. Những nơi cột sáng quét qua, người ta đông thành tượng băng. Không phải nổ tan, mà là đông cứng tại chỗ. Tượng băng đứng yên, giữ nguyên tư thế khi còn sống. Có người giơ kiếm, có người há miệng, có người đang chạy. Rồi tượng băng nứt ra. Từ đỉnh đầu nứt xuống tận chân. *Khắc—khắc—khắc—* Vỡ thành hai mảnh. Đổ xuống đất. Tan vỡ.

Chỉ một miệng, ít nhất ba trăm người chết.

Có người bắt đầu lùi lại. "Không đánh nổi! Lui!"

"Lui cái gì! Thuốc cấp địa! Mấy vạn năm mới có một lần!"

"Mày có sống được để lấy không?"

"Không liều một phen, cả đời này không có cơ hội!"

Hai vạn người. Có người muốn lui. Có người muốn liều. Có người đứng yên, không biết nên lui hay nên liều.

Sư Lâm ngồi trên đỉnh núi, nhìn xuống cuộc hỗn chiến dưới kia.

“Đánh đi, đánh đi.” Anh ta lẩm bẩm một mình, “Đợi các người đánh xong, tôi xuống đó nhặt đồ thừa.”

Truyện liên quan