Quyển 1 · Chương 294: Vỉ lò cửu tiêu

Xương khô doanh băng giá, muối hôi bám đầy tường, những vết nứt nẻ trên tường sâu hoắm, khe tường bị mỡ đông lạnh bít lại thành những sợi sáp. Bùi Miểu cuộn mình trong ổ cỏ, cái bụng sau khi tôi luyện bằng dầu muối căng cứng như một lớp giấy dầu, hắn thở dốc, cố gắng hít thở qua kẽ răng. Tràng dầu muối bọc lấy dạ dày thạch nằm chình ình trong bụng, nặng trịch khiến gân xanh trên cổ hắn nổi lên cuồn cuộn.

“Tiếng thở dốc trong lòng bếp nghe như tiếng bễ lò rèn...” Sẹo Mặt Lão Tam ngồi xổm bên mép hố bếp, cạo lớp mỡ hôi. Trong nồi, những mảng nghêu hồ đã kết đống từ lâu, đáy nồi cháy đen ngưng tụ thành lớp xác dầu vàng óng như nến.

Góc lều chất đống củi ướt chưa đốt hết, Lão Thương Đầu cầm cái khoan băng đập vào khúc củi. Khúc củi dính đầy dầu, bổ ra thấy lõi gỗ thấm những hạt bụi trắng li ti. “Lõi củi bọc sương muối... đốt trong lòng bếp sẽ làm nghẹn cổ họng...” Lão già dùng ngón tay khô khốc quệt một ít bụi sương trắng nếm thử, “Chậc... vị mặn chát, đắng nghét...”

Dưới lớp bùn đông lạnh ở phía bắc trại, những hạt muối tinh nổ tung đêm qua bị khóa chặt dưới lớp dầu đông cứng. Gió bấc thổi qua đáy nồi, cuốn theo bụi tuyết trộn lẫn sương muối rót vào khe đất. Dầu mỡ bọc lấy những viên muối đông cứng thành đống, ngưng tụ thành những cục băng xám to bằng nắm tay chôn sâu trong bùn. Khe hở giữa các cục băng ngưng tụ sương trắng, những sợi sương quấn lấy những hạt muối nhỏ hơn, đông lại thành những lỗ nhỏ li ti bằng hạt mè. Sương khí xoay tròn chui ra từ các lỗ nhỏ, rít lên những tiếng huýt sáo tinh tế trên lớp băng ở mặt nồi.

Sẹo Mặt Lão Tam đang cạy lớp dầu dưới đáy nồi, củi ướt trong bếp bỗng “đùng” một tiếng, bắn ra tia lửa! Tia lửa bắn tung tóe lên lớp xác dầu, “xèo” một tiếng, làn khói trắng đắng chát bốc lên!

“Nôn...” Làn khói sượt qua chóp mũi Bùi Miểu, cái bụng dầu muối đột nhiên run rẩy! Tràng dầu muối bọc lấy dạ dày thạch đẩy ngược lên tận cổ họng, khiến hốc mắt hắn đỏ ngầu.

“Tro dầu nổ muối rồi!” Lôi Thác che bụng lùi lại phía sau. Cục băng trên bụng thiếu niên bị làn khói hun, những vết nứt màu xanh lam “xèo xèo” bốc hơi trắng, phấn băng rào rạt rơi xuống.

Thẻ bài eo của Thanh Đỉnh Hầu đột nhiên “leng keng” rung lên. Lớp dầu sáp bám trên góc thẻ bài sớm đã bị dầu mỡ bọc thành cục sáp, góc thẻ bài hướng về phía gió bấc ở trạm canh bắc khẽ chấn động.

“Con nhóc chết tiệt đó rung thẻ bài gọi gió bấc à?” Sẹo Mặt Lão Tam gãi đầu.

Tiếng còi trên lớp băng đáy nồi đột nhiên sắc nhọn lên! Gió khoan qua các lỗ sương rít lên những tiếng “hô hô” đầy lệ khí! Tiếng huýt sáo cuốn theo bụi băng lao vào lều, khiến đống củi ướt “lả tả” rơi vụn.

“Chuột đào hang rải muối đánh rắm...” Lão Thương Đầu trợn trắng mắt, cầm chày giã dược đập mạnh xuống lớp bùn đông lạnh trên đống củi. Đầu chày cắm phập vào đáy đống củi, “ong” một tiếng, truyền đến tiếng rung buồn bã như cối xay đá chạy không!

“Dưới hố bếp giấu cối xay đá à?” Lôi Thác chống gậy băng thăm dò.

“Bột dầu muối nghẹn chết cái nồi rồi...” Bùi Miểu nhổ ra ngụm nước bọt đắng ngắt, dạ dày thạch trong bụng dầu muối bị tiếng huýt sáo chấn động đến ong ong. Hắn ngồi dậy gạt đống củi, nắm tay cháy đen đập mạnh vào tâm điểm lớp bùn đang rung lên ——

Phốc!

Lớp bùn đông lạnh sụp xuống một lỗ thủng to bằng cái bát! Bên dưới là hầm ngầm trống rỗng, đáy động ngưng tụ một khối băng xám to bằng chậu rửa mặt. Bề mặt khối băng gồ ghề lồi lõm, nhìn kỹ thì ra toàn là những lỗ tổ ong dày đặc! Gió trạm canh cuốn bụi băng chui ra chui vào các lỗ, rít lên những tiếng huýt sáo hô hô!

“Lỗ đít dầu muối, băng tổ ong!” Sẹo Mặt Lão Tam kinh hãi làm rơi cả khoan băng.

“Lỗ sương hút gió đánh rắm... chuyên chui vào lòng bếp thông khí!” Lão Thương Đầu dùng bàn tay khô khốc cạy những mảnh vụn băng. Các lỗ băng tổ ong phun ra luồng gió khiến lão choáng váng cả đầu óc.

Thẻ bài eo của Thanh Đỉnh Hầu đột nhiên “leng keng lang” chấn động dữ dội! Cả tấm thẻ bài nhảy múa như con cá đuôi ly trong nước! Cục sáp dầu ở góc thẻ bài “bang” một tiếng nứt ra những khe nhỏ, từ khe hở chui ra những tiếng huýt sáo sắc nhọn hơn!

Khối băng tổ ong như bị tiếng huýt sáo dẫn động, tiếng “ô ô” đột nhiên cao vút! Vô số luồng khí chui ra từ các lỗ băng, xoắn lại thành những cơn lốc băng nhận, cuốn theo vụn băng dưới đáy động lao thẳng vào lỗ thủng nơi Bùi Miểu vừa mở ra!

“Gió dao nhỏ khoét lòng bếp!” Sẹo Mặt Lão Tam gào thét muốn kéo hắn lại.

Không kịp nữa! Cơn lốc băng nhận ầm ầm lao ra khỏi lỗ thủng! Bùi Miểu bị những mũi kim băng găm đầy mặt! Lớp da dầu muối bị kim băng đâm “đùng đùng” tạo thành những hố nhỏ! Đáng sợ hơn là tiếng huýt sáo theo gió rót thẳng vào tai! Âm thanh ong ong chấn động não bộ! Dạ dày thạch trong bụng dầu muối bỗng run rẩy dữ dội! Toàn bộ lớp da tràng dầu muối bị sóng âm kéo căng đến mức run lên điên cuồng! Cổ họng trào lên vị tanh nồng!

“Bịt lỗ đít lại!” Những đốm rỉ sét trên mặt thẻ bài eo Thanh Đỉnh Hầu phồng lên như da cóc! Những bọng rỉ sét vàng “phốc” một tiếng nổ tung! Những giọt dầu đen ngòm bắn thẳng về phía các lỗ băng tổ ong!

Giọt dầu dính vào lỗ băng “xèo” một tiếng, đông cứng lại thành mắt dầu! Bịt kín mấy cái lỗ băng! Thế gió cuốn chợt giảm! Nhưng những giọt dầu rỉ sét vàng cũng đã cạn kiệt!

“Đổ muối vào hang chuột, bịt cục muối lại!” Lão Thương Đầu nóng nảy, nắm lấy đống muối trên mặt đất nhét mạnh vào những lỗ băng còn lại!

Lực hút của lỗ băng quá lớn! Muối chưa kịp đổ vào đã bị cuốn sạch vào trong! Lỗ băng sau khi nuốt muối lại càng mở rộng hơn! Tiếng huýt sáo của gió băng càng thêm lệ khí!

“Nồi muối đánh rắm càng thối!” Lôi Thác bịt tai ngã quỵ. Lỗ băng trên bụng hắn bị sóng âm xé mở thêm những vết nứt mới, tủy băng trào ra!

Hai tai Bùi Miểu ù đặc! Dạ dày thạch trong bụng dầu muối nứt toác ra những khe nhỏ! Hắn cuồng nộ cúi người! Hai bàn tay bọc sát dầu muối như nắp nồi chụp mạnh lên khối băng tổ ong! “Áp hỏa!”

Oanh! Khối băng tổ ong nứt toác theo tiếng động! Vô số lỗ băng phun ra bụi muối! Nhưng ở trung tâm, một khối “tâm muối tổ ong” to bằng miệng bát, dày đặc những lỗ kim nhỏ vẫn đang rung lên ong ong! Bụi muối cuốn theo tinh thể băng bắn ra như đạn chì!

Phốc phốc phốc! Hai tay Bùi Miểu trong nháy mắt đầy những vết máu! Lớp da dầu muối bị đục thành những hố tổ ong! Đáng sợ hơn là —— sóng âm chấn động bụng! Những khe hở trên dạ dày thạch bắn ra tương dầu! Tràng dầu muối bị chấn động tạo ra những vết rạn tinh vi! Lục phủ ngũ tạng như bị đá nghiền!

“Ách ách!” Hắn đau đớn gục xuống! Nhưng ngay khoảnh khắc sóng âm đánh sâu vào trung tâm phủ mạch —— vách phủ vốn được tôi luyện bằng dầu muối vẫn phát ra những rung động mấp máy! Nó tầng tầng lớp lớp triệt tiêu sóng âm nhập thể! Giữa những rung động của lục phủ ngũ tạng phát ra sự cộng hưởng kỳ dị! Những vết rạn trên bề mặt tràng dầu muối dưới sự ép buộc của sóng âm điên cuồng khép lại! Màng vách phủ được sóng âm tôi luyện trở nên tinh vi và cứng cáp hơn! Tương dầu thấm trong dạ dày thạch càng được chấn động đều đặn, bao phủ khắp vách phủ! Sóng âm tôi màng! Vách phủ minh chấn!

“Chấn sụp nó đi!” Những đốm rỉ sét trên thẻ bài eo Thanh Đỉnh Hầu liều mạng phồng lên! Những giọt dầu đen cuối cùng ngưng tụ thành đinh rỉ sét! Như móng tay của xác chết, tàn nhẫn chọc thẳng vào tâm muối tổ ong đang rung động!

Xuy!

Đinh rỉ sét đâm chuẩn xác vào trung tâm tổ ong! Tâm muối rung lên dữ dội! Sóng âm đột ngột loạn nhịp! Bùi Miểu chộp lấy khoảnh khắc ngắn ngủi đó! Mười ngón tay bọc sát dầu muối như vuốt sắt moi vào lỗ tâm muối!

“Phá lỗ đít ——”

Răng rắc! Tâm muối tổ ong vỡ tan theo tiếng động! Vô số bụi muối bọc theo mảnh vụn tổ ong bắn tung tóe! Những hạt muối tinh lượng nhất bắn vào lớp da bụng dầu muối đang vỡ ra của hắn, bị vách phủ hậu nhận hấp thụ trong nháy mắt! Vách phủ dầu muối phát ra tiếng “ong” trầm đục! Màng mạch chấn động đã phân tán lực sát thương của các hạt muối đều khắp lục phủ ngũ tạng! Toàn bộ tạng phủ dầu muối như được bao bọc một lớp màng sa sắt tinh vi sáng bóng!

Dư chấn tiêu tan. Bùi Miểu nằm liệt trên đống vụn băng, vách phủ mới được tôi luyện khẽ rung lên những tiếng minh thấp. Thẻ bài eo Thanh Đỉnh Hầu nằm tĩnh lặng trên mộ phần, những đốm rỉ sét dầu đã ngưng tụ thành lớp vảy dày.

Bụi muối tinh rải đầy mặt đất đáy nồi, những con độc thai trong hang băng nhai ngấu nghiến những giọt nước dầu muối nhỏ xuống từ trụ băng. Trên đỉnh lều Xương Khô ngưng tụ một lớp sương muối tinh vi, trên những vết nứt của củi đông lạnh, vài con ong muối sáng bóng đang run rẩy đôi cánh chui ra.

Truyện liên quan