Quyển 1 · Chương 309: Nồi ấm thêm củi mới

Đoạn tường lỗ thủng bị ánh băng phản chiếu, băng tan thành bọt nước thấm vào vùng đất lạnh. Bùi Miểu dựa lưng vào khung tường đầy bùn lầy, khối ngọc xanh thẫm trên ngực đập mạnh vào tâm oa. Miếng ngọc khảm vào da thịt vừa lạnh vừa trơn, những vết sẹo đông cứng tựa như hoa văn thấm đẫm tơ vàng lam nhứ, mỗi nhịp đập lại tỏa ra hơi ấm sưởi nửa thân người.

“Xác ướp ngọc thân ấp ra hơi nóng hổi...” Giữa không trung, Thanh Đỉnh Hầu bay về phía đốm lửa hồn màu lam bằng hạt đậu, ngọn lửa xoắn lại, “Háo chết háo sống mà ấp... Cuối cùng không đông thành cục đá lạnh ngắt.”

Lôi Tiểu Tử ngồi xổm ở góc, cạy lớp vảy mới kết trên trán. Lỗ thủng được nhiệt lưu của thần tủy ngọc làm ấm lại, những châm băng đông cứng não bộ giờ có chút cảm giác máu lưu thông buồn trướng. “Động băng không đâm người... Chỉ là giống như nhét cục bông ướt, nghẹn đến mức khó thở...”

Đống đá vụn vương vãi những mảnh vỏ trai nứt, miệng xác còn dính chút thịt nghêu sò đông lạnh. Thịt vụn cọ vào những sợi tủy kim ngọc chưa tan hết, mùi tanh tỏa ra chút hơi ấm.

“Lòng Bếp ca, thịt trai thối kia còn thừa chút tóp mỡ chuột...” Lôi Tiểu Tử nhặt lên, đưa đến bên giáp ngực Bùi Miểu, “Trét vào khe xác cho ấm dạ dày?”

Bùi Miểu khẽ nâng mí mắt, đôi môi khô khốc ngập ngừng. Miếng ngọc trên ngực hắn đột nhiên nhảy lên hai cái, hơi ấm đẩy lên tận yết hầu khiến hắn thấy ngọt lịm. Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu thổi tới, “xèo” một tiếng làm cháy đám thịt vụn: “Lòng bếp hôi hám đã đào sạch, còn ăn gì chuột phân? Lấy sợi nhiệt tủy này nhét vào dưới tâm oa làm củi lửa!”

Lôi Tiểu Tử vê những sợi tơ kim ngọc, ấm nóng đến mức bỏng tay. “Nhét... nhét vào đâu?” Hắn nhìn miếng ngọc khảm trong thịt mà sợ hãi.

“Đầu óc ngươi đông cứng rồi à?” Hồn hỏa nhảy lên đốt tai hắn, “Khe xác! Mấy cái lỗ thủng ở khe giáp ấy!”

Bên cạnh miếng ngọc quả nhiên nứt vài đường chỉ, khe hở thấm ra tơ máu đỏ sậm. Lôi Tiểu Tử nhéo những sợi tơ kim ngọc ấm nóng, do dự cắm vào khe hở —— phụt!

Tơ vàng vừa chạm vào miệng khe, như tan chảy “xèo” một tiếng chui tọt vào trong! Bùi Miểu đột nhiên cong lưng, “Ách...” một tiếng gào thét nghẹn ngào! Mạch lạc tơ vàng trên miếng ngọc bạo phát ánh sáng trong chớp mắt! Toàn bộ ngực như bị thanh sắt nung đỏ đâm xuyên!

“Củi lửa nóng thiêu đốt lòng bếp!” Hồn hỏa hưng phấn nhảy cao, “Thêm nữa!”

Dưới lớp xác đông lạnh của Sẹo Tam còn sót lại mấy khối nghêu sò, Lôi Tiểu Tử cũng cạy ra, moi lấy những sợi tủy kim ngọc còn sót lại. Giáp ngực Bùi Miểu lại nứt thêm khe hở, những sợi tơ vàng ấm nóng cắm vào, mỗi lần cắm là hắn run lên một lần, mồ hôi dầu từ dưới giáp ngọc chảy ra làm sũng cả áo bông rách.

“Nhét đầy khe rồi...” Lôi Tiểu Tử nhéo dúm sợi cuối cùng, “Không nhét được nữa...”

Khe hở trên miếng ngọc đều bị tơ vàng lấp đầy, dòng nước ấm theo mạch lạc ngọc bản chui vào trong thịt. Bùi Miểu nhắm mắt hừ suyễn, lớp giáp ngọc mới kết nóng đến đỏ rực, miệng khe khảm vào thịt bắt đầu rỉ ra nước vàng.

“Thiêu xuyên rồi!” Hồn hỏa kinh hô! Ngọn lửa cấp tập liếm vào miệng khe ngọc đang trào ra mồ hôi dầu, “Lòng bếp rò rỉ dầu nóng!”

Dầu nóng gặp lửa “xèo” vang, khói bốc lên sặc sụa khiến người ta choáng váng. Giáp ngực Bùi Miểu nóng đến mức sắp nứt toác, da thịt căng cứng phập phồng. Đúng lúc này ——

Ầm vang!

Ngay trung tâm miếng ngọc, hoa văn sẹo đông lạnh đột nhiên nhô lên! Khối ngọc màu than chì như mỡ đông bị dao nóng cắt ra, từ trung tâm “khách lạp” nứt ra một lỗ thủng sâu bằng ngón cái! Một luồng mủ vàng tanh tưởi hỗn lẫn tơ máu từ lỗ thủng phun ra!

“Tâm oa bị đâm thủng rồi!” Lôi Tiểu Tử sợ đến mức ngồi bệt xuống đất.

Mủ máu phun ra tưới lên lớp bùn đông lạnh ở góc lều, “xèo” một tiếng bốc lên làn khói trắng tanh hôi. Dưới lỗ thủng của miếng ngọc mơ hồ lộ ra một nhân thịt to bằng quả óc chó, màu đỏ sậm bọc trong những sợi gân máu màu lam! Nhân thịt đó đập mạnh, máu nóng chảy ra, trên vỏ nhân còn dính những sợi tơ vàng đứt đoạn!

“Băng Hỏa Tâm Hạch... bạo thang...” Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu run rẩy dữ dội, “Mau phong lại! Phong kín!”

Nhưng lỗ thủng trên giáp quá lớn, mủ máu không ngừng trào ra. Lôi Tiểu Tử cuống quít túm lấy mảnh vải rách trên mặt đất muốn bịt lại, nhưng vải vừa chạm vào mủ máu đã “hù” một tiếng bốc khói, chớp mắt cháy thành tro!

“Lấy lỗ thủng trên ngọc bản bịt tâm băng!” Hồn hỏa thét lên, đâm thẳng về phía đống tuyết ngoài lều —— nơi đó có mấy khối gai băng màu lam rơi xuống khi nổ lò trước đó. Vụn băng bị hồn hỏa liếm qua, hiện lên ánh băng, đuôi lửa cuốn lấy rồi nhét thẳng vào lỗ thủng trên miếng ngọc của Bùi Miểu!

Phốc! Vụn băng nhét vào lỗ thủng nóng, mủ máu “xèo” vang! Nước đá lẫn máu bắn tung tóe lên mặt Bùi Miểu!

“Ách a!” Bùi Miểu đau đớn gào thét! Chỗ lỗ thủng bị nhét băng, mủ máu càng phun mạnh hơn! Gai băng đâm vào bề mặt nhân thịt đỏ sậm, gân máu màu lam ở trung tâm bạo nhô lên!

Thế nhưng ngay khoảnh khắc gai băng chạm vào nhân thịt ——

Nhân thịt vốn bị tơ vàng nung đến nửa chín ở lỗ thủng bỗng nhiên sáng rực! Tại trung tâm sâu thẳm, điểm đạo phôi băng hỏa bằng hạt gạo bộc phát ra một lực hút nuốt chửng thiên địa! Mủ máu phun ra từ lỗ thủng, gai băng đâm vào nhân thịt, thậm chí cả hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu đang bao bọc lấy ánh băng —— tất cả đều bị lực trường này cuốn ngược vào lỗ thủng trung tâm!

“Nuốt Nguyên?!” Hồn hỏa phát ra tiếng rít kinh hãi vặn vẹo của Thanh Đỉnh Hầu!

Mảnh vụn gai băng lập tức bị xé nát! Tinh túy băng mang sinh ra từ căn nguyên hồn hỏa cũng bị rút ra như kéo tơ lột kén! Hồn hỏa u lam của Thanh Đỉnh Hầu mờ nhạt đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, hình dáng ngọn lửa run rẩy dữ dội gần như diệt vong! Còn gai băng đâm vào nhân thịt bị đốt cháy khí hóa ngay lập tức, cuốn theo căn nguyên hàn tủy còn sót lại cùng bị hút vào điểm than súc sâu trong trung tâm!

“Ách ngao ——!” Tiếng kêu thảm thiết của Bùi Miểu lẫn trong âm thanh huyết nhục bị đốt cháy và kim loại nổ tung! Những sợi tủy kim ngọc nhét trong lỗ thủng dưới sự xé rách của năng lượng hủy diệt này đã tan chảy tấc tấc! Cốt nhục quanh lỗ thủng giáp ngọc bị than hóa nứt toác trong cái nóng khủng khiếp! Nhưng ngay lúc này ——

Điểm kỳ dị đang điên cuồng nuốt chửng mọi năng lượng ngoại lai bỗng nhiên cứng lại!

Ong ——!!!

Một dao động ngưng luyện không thể hình dung, tựa như gợn sóng cuối cùng trước khi mặt hồ đóng băng vỡ vụn, chợt quét ra! Trong điểm trung tâm đã than súc đến cực hạn, sự cân bằng giữa hủy diệt của lửa đốt và hàn tủy bị phá vỡ hoàn toàn! Một luồng sức mạnh mồi lửa băng mới sinh, bá đạo mà ổn định, nghịch lưu phản xung!

Phanh!

Lỗ thủng trên giáp bị sức mạnh sát phạt bạo dũng này ép chặt lại! Mủ máu đang phun và tơ kim ngọc nóng chảy bị cưỡng ép ép ngược vào trong! Nhân thịt đỏ sậm nửa tan chảy được sức mạnh mồi lửa băng mới sinh đổ bê tông lại! Tâm hạch to bằng quả óc chó trong lớp giáp ngọc khép kín ngưng kết thành kích cỡ trứng bồ câu! Những vân lưu ám kim và mạch lộ xanh thẳm trên bề mặt nhân thịt ngưng hợp kéo dài ra!

Quanh lỗ thủng bị than hóa đen kịt, “xèo” một tiếng, ngọc chi lưu động phủ lên, chớp mắt liền lại như lúc ban đầu! Toàn bộ giáp ngọc che ngực tỏa ánh quang vựng! Màu xanh thẫm chuyển sang đỏ sậm, hoa văn mạch lạc nhảy múa ở trung tâm nhô lên nửa tấc! Bề mặt sáng rực như dấu vết dung nham!

“Thành rồi...” Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu yếu ớt như ngọn đèn trước gió, miễn cưỡng lay động giữa không trung, xanh đến trong suốt.

Dưới ngọc bản, mỗi lần tâm hạch bằng trứng bồ câu nhảy lên, Bùi Miểu lại cảm thấy cục băng ở tâm oa ấm thêm một chút. Lôi Tiểu Tử vừa còn ôm cái đầu tê dại, được sóng nhiệt từ ngọc bản phả vào, cảm giác buồn trướng như nhét bông ướt kia thế mà tan biến.

“Tâm hạch Lòng Bếp... bịt kín mít... còn nhảy nóng hổi...” Hắn khàn giọng lẩm bẩm.

Dưới đáy sông cạn nơi xoáy nước, vài sợi tủy kim ngọc còn sót lại lặng lẽ tan hết. Trên bia đá lạnh lẽo ở thâm cốc u ám, đầu ngón tay của thần thi khảm vài mảnh ngọc xanh thẫm lóe lên ánh sáng nhạt. Trên rễ đằng quấn quanh quan tài băng, một chút nhứ ngọc mới ngưng tụ như vật sống khẽ mấp máy.

Truyện liên quan