Quyển 1 · Chương 311: Giáp vàng rèn xương rồng
Vũng tuyết bị nắng chiều hong khô quá nửa, lộ ra lớp bùn đất đen ngòm đông cứng bên dưới. Bùi Miểu nằm liệt trên vũng lầy theo hình chữ X, lớp giáp lò luyện mới kết trên ngực bị nướng đến trầy da, áo bông bốc lên làn khói dầu mỡ. Viên tâm hạch màu lam kim loại khảm trong lòng lò đập “Đông... Đông...” trầm đục, mỗi nhịp đập đều chấn động khiến nửa cánh tay tê dại.
“Nồi ấm bếp chắc... Nấu nồi củi yên đều nướng da người...” Thanh Đỉnh Hầu với đốm hồn diễm to bằng hạt đậu đang ngồi xổm trên cổ áo Bùi Miểu, ngọn lửa bị tâm hạch nhảy nhót làm cho nghiêng ngả. “Ngừng nhảy nhót chút đi! Còn chấn nữa là lão nương đây tan hết hồn du đấy!”
Lôi tiểu tử cầm cây gậy băng cháy đen, liều mạng cạo lớp bùn đông cứng dính đầy vảy máu trên trán mình. “Ngứa đến tận tâm can... Lớp vỏ băng bọc lấy như cơm thiu vậy...” Hắn dùng ngón tay đầy máu kéo kéo, những hạt băng lưu kết lại nơi rìa vảy máu mới bong.
Tuyết tan từ lỗ hổng chân tường nhỏ xuống, làm ướt nửa đoạn chân nát của Sẹo Tam. Thịt đông hóa thành nước bùn lẫn dầu tanh tẩm vào đáy hố, những mảnh giáp cao của Kim Giáp Thi từng được tôi luyện trước kia giờ bị ngâm thành cặn dầu mềm nhũn, bọc lấy những mảnh giáp sắt vụn bốc mùi chua loét.
“Canh tóp mỡ thịt thối...” Hồn diễm ghê tởm run rẩy, “Thọc vào nồi hầm đi! Hỏa táng quấy cháo nuôi thân xác mới!”
“Nuôi thân xác gì?” Lôi tiểu tử ngốc nghếch hỏi, tay cầm gậy băng khuấy mạnh vào hố cặn dầu, “Phốc phốc” trào ra một luồng mùi hôi thối.
“Nửa mảnh ngực của Kim Giáp Thi kia còn đông cứng trong vũng lầy kìa!” Hồn diễm liếc nhìn cổ áo Bùi Miểu, “Lòng lò hầm nóng đến hỏa vượng, canh dầu hầm cách không cũng có thể hầm nhừ xương cốt!”
Tâm hạch lò luyện trên ngực Bùi Miểu đột nhiên nhảy vọt! Khói hồng từ miệng lò phun ra xa cả thước! Nửa mảnh giáp ngực của Kim Giáp Thi nằm cách đó mấy chục bước bỗng “Rắc” một tiếng nổ vang! Mủ dầu dính trong khe giáp “Tư lạp” bắn ra những giọt dầu nhỏ!
“Thịt thối nổ dầu mỡ!” Lôi tiểu tử chống gậy định qua xem.
“Liệu chừng cái hố dầu mà trộn!” Hồn diễm thiêu đốt trán hắn, “Dầu cao cặn hồ thành đống rồi, khuấy nát mới nuôi được thân xác!”
Lôi tiểu tử nhe răng nhếch miệng, cắm gậy vào hố cặn dầu khuấy mạnh! Cục dầu bị khuấy tan, tỏa ra mùi khói khét lẹt. Tâm hạch lò luyện bên ngực Bùi Miểu như con cá sống lăn vào chảo dầu, lớp vỏ lò luyện cứng cáp đập thình thịch kinh hoàng!
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Mỗi nhịp đập, vết nứt trên nửa mảnh giáp ngực Kim Giáp Thi lại “Ca” một tiếng mở rộng thêm một tấc! Mủ dầu lẫn vụn băng bắn tung tóe!
“Thịt thối run tan thành từng mảnh...” Lôi tiểu tử nhìn thi giáp nổ tung mà rụt cổ lại.
Thế nhưng, trong khe giáp vỡ ra, mơ hồ lộ ra những sợi gân xanh mới ngưng tụ, trông như những con giun bò ra từ khe đất đông lạnh.
“Khe giáp đông lạnh mọc gân mới!” Hồn diễm kích động đến phát lam, “Tinh tủy Long Tinh trong đầm băng thấm vào thịt rồi! Mau tưới canh dầu cao!”
Bùi Miểu đột nhiên đè chặt tâm hạch đang muốn nhảy ra ngoài, miệng mũi hổn hển: “Lòng lò nghẹn quá... Hầm nữa là nổ chảo mất...” Lòng bàn tay hắn vừa che kín miệng lò ——
“Ngao rống ——!!”
Từ hố đen nơi lồng ngực vỡ nát của Kim Giáp Thi, một tiếng thi gào mãnh liệt tuôn ra! Một luồng sát khí thi độc hàn lạnh hỗn tạp theo sự nhảy nhót của cương khải và tâm hạch mà chảy ngược lại! Khí lạnh tanh hôi chui qua lỗ hổng lòng lò, xông thẳng vào tâm hạch!
Tiếng rít của Thanh Đỉnh Hầu: “Băng đằng tra thi thí phản rót lòng bếp ——!”
Khoảnh khắc khí lạnh đâm vào tâm hạch, cương khải trên ngực Bùi Miểu chợt đóng băng! Viên hạch nhân nhảy thoát trong lò tâm bị sương băng xanh sẫm bao phủ! Nhịp đập cứng đờ! Hồn diễm của Thanh Đỉnh Hầu như ngọn đuốc trong gió, vụt tắt!
Ngay tại thời khắc tuyệt mệnh này ——
Sâu trong lớp bùn băng sụp đổ ở doanh trại xương khô, một khối bột tinh tủy Long Tinh bị nghiền nát chợt sáng lên u quang! Đốm sáng như tinh tú vỡ vụn bắn ra khỏi vũng lầy, như sao băng lao thẳng vào lồng ngực vỡ nát của Kim Giáp Thi, hoàn toàn chìm vào những sợi gân thịt xanh thẫm!
“Ong ——!!!”
Nửa thân xác cương thi của Kim Giáp Thi ầm ầm chấn động! Giáp vụn thịt tàn bị một cỗ cự lực kéo căng! U quang len lỏi trong những sợi gân xanh mới ngưng tụ, tàn lực của Long Tinh bản năng bùng nổ! Nó điên cuồng kéo ngược lại luồng sát khí thi độc đang chảy ngược về tâm hạch Bùi Miểu!
“Gân thịt Long Tinh căng ra rồi!” Hồn diễm gào thét điên cuồng, “Mau thêm củi Chân Long vào cái lò nát này!”
Gần như cùng lúc ——
Trong tâm hạch bị sương đen bao phủ nơi lồng ngực Bùi Miểu, một điểm băng hỏa kỳ dị ngưng tụ đến cực điểm ầm ầm sụp đổ! Lực kéo ngược của Long Tinh trở thành ngòi nổ tốt nhất! Sát khí hàn lạnh xanh sẫm ở tầng ngoài tâm hạch như nước sôi đổ vào tuyết —— tan biến sạch sẽ!
Kính ngưng hàn của tinh tủy Long Tinh và ngọn lửa căn nguyên sâu trong băng hạch, hai luồng năng lượng tuyệt mệnh ngang nhiên đâm sầm vào nhau trong tâm hạch Bùi Miểu! Cương khải lò luyện bị chấn đến “Đang” một tiếng bạo minh!
Oanh ——!!!
Gân xanh mới ngưng tụ trên ngực Kim Giáp Thi chịu lực kéo này, bắn ra lam quang chói mắt! Cả nửa thân xác tàn tạ treo lơ lửng! Trên bề mặt tất cả giáp vụn thịt tàn, “Ca” một tiếng ngưng ra lớp giáp băng lưu ly màu lam đậm dày cả tấc! Tại lỗ hổng trung tâm giáp ngực, dưới sự dẫn dắt của sát khí Long Tinh còn sót lại, một khối giáp băng sáu cạnh to bằng bàn tay, toàn thân lưu chuyển u lam quang hoa đã ngưng kết thành hình! Sâu trong lớp giáp, một tia u ảnh hình rồng cực nhạt đang du tẩu!
Mà cương khải lò luyện trên ngực Bùi Miểu bị cự lực phản xung đẩy ngược! Huyệt lò nơi khảm tâm hạch bị nện lún sâu thêm nửa phần! Quanh cương khải lò luyện màu xanh thẫm chợt ngưng ra một vòng văn băng huyền sắc! Viên tâm hạch được tôi luyện qua phản xung của Long Tinh càng phóng ra lam mang rực rỡ —— hạch thể bạo trướng to bằng nắm tay! Khảm chặt vào huyệt lò! Đạo văn băng hỏa trên mặt hạch hoàn toàn hóa thành dòng chảy lam huyền nóng bỏng! Kiên cố!
Sâu trong đầm băng Hàn Uyên, bản thể Long Tinh băng phách đông lạnh đột nhiên chấn ra mấy đạo vết nứt, một sợi ám kim nơi trung tâm tinh phách lặng lẽ ảm đạm. Dưới hạ du dòng sông băng, nơi chất thải công nghiệp của doanh trại xương khô bị rửa trôi, mấy khối giáp cao dính vỏ sò chìm vào nước bùn, trên bề mặt ngưng ra một lớp màng sương. Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu một lần nữa lay động trên vai Bùi Miểu, ngọn lửa trung tâm lộ ra vầng sáng ngưng thực chưa từng có.
Truyện liên quan
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...