Quyển 1 · Chương 314: Đường thương đào tài băng

Bão tuyết gào thét cuốn theo băng vụn, quất mạnh vào lều vải dầu khiến nó rung lên bần bật. Bùi Miểu ngồi xếp bằng dưới chân tường đổ nát, lò luyện đan bằng vàng ròng treo trước ngực đang xoay tròn chậm rãi, phù điêu rồng ám kim trên vách lò phun ra nuốt vào những tia hàn mang trong ánh tuyết. Xoáy nước ngưng đọng sâu trong lò vững chãi như cối xay, dưới đáy sông khô cạn, địa mạch hàn long bị ép khô nước luộc, tĩnh mịch không một tiếng động.

“Lò sưởi ấm lòng không chuột oa…” Hồn diễm ngưng tụ của Thanh Đỉnh Hầu treo lơ lửng nơi miệng lò, “Cao long du luyện khô rồi, nên đào thêm chút củi mới thêm vào mắt lò.” Ngọn lửa bao bọc lấy lò vàng ròng tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ, trung tâm ngọn lửa lam óng ánh hoa văn ngưng tụ thành chút dầu quang, đó là vài phần nguyên khí nàng vừa ấp ra.

Lôi tiểu tử ghé vào bên lò đan sưởi tay. Những vảy máu trên sọ não hắn đã đông cứng, nhưng dưới lớp vỏ lại nóng rát ngứa ngáy, như có đàn kiến băng đang bò lổm ngổm. “Ngứa đến tận tâm can… cứ sưởi tiếp thế này sợ là sắp đỉnh phá thân xác mà bò ra ngoài mất!”

Ngoài lỗ thủng, trên đống phế liệu đông cứng chất chồng như xương khô, Kim Giáp Thi đứng sừng sững như tượng băng. Huyền băng trọng giáp khảm vào thịt đông, ngưng tụ như lam tinh. Hộ tâm kính băng phách trước ngực phun tức sâu kín, một đạo huyền băng đạo văn dọc theo khe giáp len lỏi giữa những đoạn xương gãy.

“Lò sưởi thối rác rưởi kim loại, vậy mà đông lại thành hồ ngọc lam…” Diễm tiêm của Thanh Đỉnh Hầu chỉ về phía Kim Giáp Thi, “Huyền băng ngọc phôi chôn ở hang đông cốc, đào ra được ma thành hạt châu, đủ cho cái lò nát của ngươi đốt nửa tháng!”

Tròng mắt vẩn đục của Bùi Miểu khẽ động. Lò đan trước ngực vang lên tiếng “ong” trầm đục. Phù điêu rồng ám kim trên vách lò khẽ hé miệng, như vật sống hít vào luồng gió băng giá. “Phân chuột trong hang đông cốc đều bị lũ chó điên Huyền Thiên Đạo gặm sạch rồi…”

“Gặm hết phân thân xác oa, tổng cộng vẫn còn sót lại chút cặn bã!” Đuôi lửa của Thanh Đỉnh Hầu cuốn lấy làn khói lạnh, “Dưới hang băng sông khô cạn còn giấu mấy cục phân nghêu, dính bùn chính là cóc sống! Moi ra nước tiểu cóc tưới lên quặng hỏa tinh, đủ để lũ gian thương Vạn Bảo Lâu kia rớt tròng mắt!”

Lôi tiểu tử đột nhiên run lên một cái —— vảy máu trên sọ não ngứa ngáy như thể có con trùng sống thật sự chui ra! Một luồng kỳ hàn bọc lấy ý niệm táo hỏa mấp máy trong lớp vỏ vảy! Sâu trong ý niệm đó, tiếng ong ong chỉ thẳng về phía hang băng hạ lưu sông khô: “Dưới lớp băng đăng trên bãi sông… Hang cóc! Đỉnh hang có sương hoa băng giá…”

Dưới lớp than vụn băng giá của sông khô, chôn mấy mầm băng sương thảo mới nhú. Trên đầu mầm đỉnh những điểm sương trắng như hạt gạo, sương điểm bị gió quét rơi, lăn vào khe băng nứt ra trên bùn đông. Sâu trong khe băng đông cứng một tầng cặn dầu nghêu sò, trên mặt xác ngưng tụ mấy viên trứng nghêu. Trứng bị sương điểm kích thích, “phốc” một tiếng nổ tung ra làn bột phấn hàn độc tinh mịn, bột phấn theo gió sông cuộn xoáy, thổi vào hố bùn lầy nơi đống xương khô.

Bên mép hố, những mảnh giáp vụn dính cao dầu đông lạnh hút lấy độc phấn, bề mặt ngưng kết thành những cục lam tinh to bằng hạt cải. Cảm giác dưới vảy máu trên sọ não Lôi tiểu tử chợt đau nhói —— “Hang cóc đánh hàn cách! Bột băng xuyên thấu giáp xác… Mấy mảnh giáp nát kia muốn ủ hàn tinh!”

“Cục hàn tinh chính là hàng đệ nhất!” Hồn diễm của Thanh Đỉnh Hầu “vụt” một cái chui tọt vào miệng lò xích trước ngực Bùi Miểu, “Lửa lò đang vượng, tôi tra!”

Phù điêu rồng ám kim trên vách lò bỗng chốc sống dậy! Lò vàng ròng rung chuyển kịch liệt, lửa lò bùng lên một xoáy lửa hút lấy hàn sát tinh! Những mảnh giáp dính bột hàn độc bên hố bùn “lạch cạch” vang lên! Hàng chục cục lam tinh to bằng hạt cải bong ra khỏi mặt giáp, bắn vút về phía xoáy lửa nơi miệng lò!

Phốc phốc phốc! Những cục băng lao vào lửa lò, xèo xèo bốc lên làn khói lạnh mang theo mùi tanh của cóc độc! Lò lửa vàng ròng bị hàn độc xâm nhập, đột nhiên ảm đạm! Nhưng huyền băng đạo văn trên vách lò lam quang đại thịnh, gồng mình khóa chặt hàn độc trong lò để rèn luyện! Phù điêu rồng ám kim mở rộng miệng trong làn khói độc, nuốt chửng lấy tất cả!

“Ách…” Bùi Miểu rên rỉ, tâm mạch bị hàn độc xông vào như sóng cuộn biển gầm! Tinh khí băng độc rèn luyện trong lò lại phản phệ chủ nhân, theo tâm thần hắn chui sâu vào phủ mạch! Tệ hơn nữa, xoáy nước trong lò đột nhiên đảo chiều, bột phấn cóc độc vừa hút vào lại phun ra từ những khe văn trên vách lò, bắn ngược về phía tàn tích Kim Giáp Thi bên hố!

Xèo xèo xèo ——!

Cóc độc phun lên huyền băng trọng giáp của Kim Giáp Thi, ăn mòn ra những hố lam tinh mịn! Những huyền băng đạo văn mới sinh nơi hố lõm chợt vặn vẹo, hơi thở vốn ngưng thật trở nên hỗn loạn!

“Cóc độc đảo ngược lò!” Hồn diễm của Thanh Đỉnh Hầu rít lên trong lò, “Mau! Xỉ than không đảo được, tát canh phân áp hỏa!”

Lôi tiểu tử đột nhiên ôm lấy cái sọ đau nhức —— cảm giác con trùng băng mấp máy dưới vảy máu chợt bùng nổ! Vô số hình ảnh vụn vỡ tràn vào ý thức: Hang băng sông sâu bị nổ sập… rễ đằng xanh sẫm chìm dưới đáy nước… rễ đằng quấn lấy xác trứng nghêu chết… còn có dưới đáy xác đè một mảnh đá vụn hàn tinh lấp lánh ánh lam lục!

“Nước tiểu nghêu… quặng!” Hắn rặn từng chữ qua kẽ răng, “Dưới đáy hố thi đằng… đè nặng quặng băng tinh nước tiểu cóc!”

Hồn diễm của Thanh Đỉnh Hầu run lên bần bật ở miệng lò: “Mau đào! Moi cục hàn tinh ra nhét vào mắt lò! Luyện cóc độc!”

Gió lạnh thổi qua đống than phế liệu trên sông khô. Lôi tiểu tử quỳ nửa người bên vũng nước cạn trong hang băng sập, đôi tay sưng vù vì lạnh dùng cái khoan băng đào lớp bùn đông dưới đáy than. Tầng đất lạnh tanh hôi trộn lẫn cao nghêu sò bị đào tung, bên dưới quả nhiên đan xen mấy sợi rễ đằng đen tím cứng cáp. Rễ đằng đè lên mấy mảnh đá vụn màu lam lục to bằng bàn tay, tỏa ra làn sương băng tanh ngọt.

“Thật… thật sự có quặng tanh nước tiểu…” Hắn run rẩy moi những mảnh vụn.

Dưới mặt băng nông, một chuỗi bọt khí vẩn đục đột nhiên “phốc” một tiếng trồi lên! Một nốt sần trên rễ đằng bọc trứng nghêu chết vỡ ra, phun ra một luồng huyết thanh xanh sẫm! Huyết thanh bắn lên đống quặng xỉ vừa đào, “xèo” một tiếng bốc lên làn khói băng! Mấy mảnh đá vụn hàn tinh gặp tương đột nhiên rung lên bần bật, lân quang trên bề mặt bùng nổ!

“Mủ cóc thôi phát quặng độc rồi!” Lôi tiểu tử hoảng sợ gào lên lùi lại! Đá vụn hàn tinh bị lục tương kích thích, thế mà “đùng” một tiếng bắn ra mười mấy đạo độc châm lam lục, bắn thẳng vào mặt hắn!

Ngàn cân treo sợi tóc! —

“Thu!”

Cách đó mấy chục bước, miệng lò vàng ròng trước ngực Bùi Miểu ầm ầm mở ra! Những đạo hàn châm cóc độc đang bắn tung tóe như bị một bàn tay vô hình tóm lấy, lăng không bẻ lái, đồng loạt chui tọt vào miệng lò xích viêm!

Oanh ——! Xích diễm trong lò bùng lên cao trượng! Huyền băng đạo văn lam quang đại thịnh! Phù điêu rồng ám kim trên lò cuồng vũ, miệng nuốt lấy lượng lớn hàn tinh kịch độc! Thân lò bên ngoài nháy mắt ngưng kết một lớp vảy băng lam lục dày đặc! Băng tinh cóc độc thấu xương điên cuồng ăn mòn lò lửa! Toàn bộ lò đan “ong ong” rung chuyển, như muốn nổ tung!

“Ách a!” Ngực Bùi Miểu như bị chùy băng giáng mạnh! Phun ra ngụm máu nghịch ở giữa không trung đông thành những mảnh băng đỏ tươi! Sự cân bằng giữa băng và hỏa sâu trong lò bị kịch độc mạnh mẽ đánh vỡ! Sát khí cuồng bạo đảo ngược lên tận linh đài!

“Cấp cho lão nương —— nóng chảy!”

Sâu trong miệng lò, hồn diễm của Thanh Đỉnh Hầu bùng phát ánh lam chói mắt! Diễm thể thế mà ngưng tụ thành một cái chày giã dược băng phách màu u lam trong lò! Chày giã dược bọc lấy căn nguyên hồn hỏa hung hăng đâm vào mảnh tinh phách quặng hạch đang lấp lánh sâu trong lớp vảy băng kịch độc!

Đang ——!!!

Băng hỏa triều dâng nổ tung trong lò! Độc xác hàn tinh bị chày giã dược đâm vỡ ra những vết nứt mạng nhện! Hàn nguyên tinh thuần của nghêu hàn sâu trong quặng hạch bị hồn hỏa dẫn dắt, hòa cùng độc tính của quặng làm trút ra hàn sát đảo ngược ra ngoài! Lớp vảy dày trên vách lò từng tấc từng tấc vỡ vụn!

Nhưng quặng độc quá liệt! Chày giã dược băng phách vặn vẹo dữ dội dưới sự va chạm hủy diệt! Hồn diễm của Thanh Đỉnh Hầu nhanh chóng ảm đạm!

Trong tuyệt cảnh —

Khóe mắt Bùi Miểu nứt toác, không màng phản phệ mạnh mẽ bấm tay niệm chú! Phù điêu rồng ở trung tâm lò đan vàng ròng giận dữ há miệng —— hắn thế mà đem dòng nước lạnh kịch độc đủ để thực hồn diệt phách này, ngang nhiên nuốt vào sâu trong lò mạch trong bụng!

“Luyện!!!”

Phụt! Từ trong bụng truyền đến tiếng trầm đục của băng tuyết tan chảy trên than hồng! Căn nguyên băng hỏa quá tải dưới sự kích thích của độc sát! Lò đan vàng ròng rung lên tốc độ cao! Bản thể lò đan bạo trướng ba thước! Huyền băng đạo văn và vàng ròng nóng chảy trên vách lò trong sự tôi luyện độc tính cuồng bạo thế mà nóng chảy thành những đạo lưu ly tím ngân trong suốt ngưng đọng! Cục hàn tinh cóc độc trí mạng kia, bị lò lửa luyện đi sát độc hung tính, hóa thành một dòng tương tím lam dẻo quánh, trầm xuống đáy lò như cao dầu chậm rãi ngưng kết!

Độc châm bắn ra từ quặng hàn tinh đều bị lò lửa nuốt luyện! Miệng lò phun ra một luồng nước lạnh xanh thẳm dịu hòa, phụng dưỡng ngược lại phủ mạch trọng thương của Bùi Miểu! Hồn hỏa ảm đạm của Thanh Đỉnh Hầu đắm chìm trong dòng nước lạnh, trung tâm ngọn lửa thế mà ngưng ra một tia hồn tủy trong sáng như băng tinh!

“Huyền cáp tím cao…” Bên bờ, Lôi tiểu tử ngơ ngác nhìn chất lỏng tím lam ngưng kết dưới đáy lò, “Vạn Bảo Lâu… thuốc dẫn tôi lò đỉnh cấp… một muỗng đổi trăm cân thượng phẩm linh thạch!”

Cách đó mấy dặm, sâu trong khe nứt hang băng, một đám tu sĩ khoác pháp bào ám thanh đột nhiên ngẩng đầu. Lão giả cầm đầu râu tóc dựng đứng: “Huyền cáp tím tinh?! Phế than sông khô có người đào được bảo! Mau! Chiếm lấy khối bảo địa này!” Góc áo họ ẩn thêu chữ “Vạn Bảo” vân triện chợt lóe lên trong phong tuyết rồi biến mất…

Dưới đáy nước u lam của sông khô, mấy mảnh giáp ám kim bọc huyền cáp tím cao chìm trong bùn cát, quặng độc chưa tan hết vẫn đang ăn mòn kim văn. Sâu trong đầm lạnh, khe hở trên quan tài băng lại lặng lẽ mở rộng thêm một lóng tay, sương khí tán ra từ trong quan lượn lờ dán vào rễ đằng…

Truyện liên quan