Quyển 1 · Chương 325: Di ổ luyện thần nuốt mầm đạo

Thứ lạnh băng, hờ hững ấy, phảng phất như âm thanh hàng tỷ thi hài cốt nhục cọ xát vào nhau, quanh quẩn trong dòng băng hà ô trọc:

“…… Quy Khư di loại?”

“… Ô hài hóa sinh?”

“… Nghiệt khí cùng nguyên?”

“… Cũng vì thần sài!”

Giống như gã đồ tể cao cao tại thượng đang ước lượng món “Kỳ cốt” bất ngờ đạt được trên thớt. Ba căn huyết uế phù mâu dừng lại trước mặt giáp Bùi Miểu nửa thước, đọng lại bất động. Mũi mâu co rút những hố đen mini xoay tròn nhè nhẹ, tỏa ra hơi thở xem xét lạnh băng thấu xương. Một tia ý niệm vô hình sền sệt xuyên thấu trọng khải huyền băng cùng hàn tinh tủy màng, cố gắng nhìn trộm căn nguyên năng lượng pha tạp kỳ dị trong cơ thể Bùi Miểu.

Ánh mắt dưới mặt giáp Bùi Miểu tựa như hàn tinh tuyên cổ, sâu thẳm thấu xương. Hắn thu hồi hữu trảo đang dừng giữa không trung, không hề xé rách mặt giáp, năm ngón tay nắm chặt lại, đốt ngón tay huyền băng phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vì chịu áp lực cực lớn. Đan lô vàng ròng nổ vang trong cơ thể, đạo ám kim long văn trên vách lò điên cuồng vặn vẹo, tích tụ ngọn lửa dữ dằn đốt cháy vạn vật. Hắn làm ngơ trước ý niệm “đánh giá” khiến người ác hàn nơi sâu thẳm thức hải, thanh âm lạnh băng trảm phá ô trọc, mỗi chữ đều như băng trùy tạc thạch:

“Ai… Mới xứng… Luyện hóa ai?”

Đây là khiêu khích! Là sự miệt thị trực tiếp nhất đối với ý chí lạnh băng nơi sâu thẳm Uyên Sào!

Ong!

Trên tấm bia khống thi tàn tạ khổng lồ giữa Uyên Sào, ba chữ cổ triện “Luyện Thần Ổ” chợt sáng lên thảm lục u quang! Một luồng ý niệm thô bạo, kinh giận, hỗn tạp sự tham lam đậm đặc đột nhiên nổ tung!

“Rống ——!”

Ba căn huyết uế phù mâu của Huyền Đình giống như loài rắn độc bị chọc giận, hố đen co rút nơi mũi mâu nháy mắt khuếch trương ngưng thực, hơi thở cắn nuốt và hủy diệt trí mạng ầm ầm sống lại! Phù văn uế huyết đọng trên thân mâu điên cuồng lưu chuyển!

Ầm vang! Ầm vang! Ầm vang!

Ba căn cự mâu không chút do dự, kéo theo cái đuôi băng tinh mai một trắng bệch, bắn nhanh về phía Bùi Miểu! Không khí bị đông cứng hoàn toàn, đập vỡ vụn! Không gian phát ra tiếng rên rỉ kẽo kẹt dưới mũi mâu co rút khủng bố! Lực lượng lần này vượt xa trước đó, mang theo cuồng nộ sau khi bị mạo phạm!

“Tiêu rồi!” Hầu niệm của Thanh Đỉnh vừa chui vào hàn tinh tủy màng, co đầu rút cổ truyền đến một tiếng kêu thảm. Tia ý thức may mắn chạy thoát nháy mắt bị uy áp khủng bố bên ngoài nghiền thành bột mịn, chỉ còn lại một chút hơi mang run rẩy.

Trong mắt Bùi Miểu phản chiếu hố đen đang nháy mắt mở rộng, đủ để cắn nuốt vạn vật! Muốn tránh cũng không được! Chắn không thể chắn!

Ngay khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc khi sự hủy diệt buông xuống ——

Lạch cạch… Lạch cạch… Lạch cạch…

Một trận âm thanh giọt nước sền sệt quỷ dị, rõ ràng đến mức khiến người ta sởn tóc gáy, đột nhiên vang lên sau lưng Bùi Miểu. Thanh âm không lớn, lại quỷ dị xuyên thấu tiếng rít xé rách không gian của phù mâu, trực tiếp quanh quẩn nơi sâu thẳm ý thức mỗi người.

Dưới phiến thạch lương nghiêng khổng lồ vắt ngang đáy Uyên Sào, lớp băng bẩn thỉu của quả cầu băng ý thức Dây Xâu Tiền —— nứt ra rồi.

Cùng với tiếng giọt nước, một luồng hơi thở căn nguyên dơ bẩn sền sệt, cổ xưa, trầm ngưng và thâm thúy hơn nhiều so với Minh Hà ô lưu lúc trước, giống như hơi thở của rồng ngủ vừa tỉnh, chậm rãi tỏa khắp. Hơi thở này không phải đến từ Dây Xâu Tiền trong quả cầu băng, mà bắt nguồn từ lớp băng thâm khảm dưới đáy thạch lương trông có vẻ tầm thường kia!

Là xoáy nước dẫn đường của Bùi Miểu lúc trước đã khiến quả cầu băng của Dây Xâu Tiền va phải vị trí đó! Nơi đó không phải tường ngoài Uyên Sào bình thường, mà là một kết cấu trung tâm nào đó bị lớp uế băng dày đặc che lấp!

Theo hơi thở này tràn ngập, ba căn huyết uế phù mâu đang bắn ra cuồng bạo đột nhiên khựng lại! Thế co rút hủy diệt nơi mũi mâu vậy mà trở nên trì trệ, mơ hồ với tốc độ mắt thường có thể thấy được! Phảng phất như hơi thở căn nguyên dơ bẩn mới sinh này, tự nhiên mang theo một tầng vực “ứ đọng” nhiễu loạn không gian ngăn cách!

Ý chí lạnh băng thao túng huyết mâu nơi sâu thẳm Uyên Sào cũng đột nhiên cứng đờ, bị hơi thở căn nguyên cùng nguồn bất ngờ xuất hiện hấp dẫn, lực chú ý nháy mắt dời đi!

Cùng lúc đó, bề mặt quả cầu băng dơ bẩn bao bọc Dây Xâu Tiền lặng lẽ nổ tung vô số vết rách mạng nhện! Nơi sâu trong vết rách không phải là ý thức bị đánh thức của Dây Xâu Tiền, mà là vô số sợi tơ dơ bẩn hắc hồng tinh mịn, mấp máy du tẩu như vật sống! Những sợi tơ này tham lam mút lấy vụn băng tĩnh mịch tán dật từ vết rách quả cầu băng, cùng với ô khí căn nguyên tràn lên từ dưới lớp băng, giống như quỷ đói tìm được lương thực vô tận! Bên trong quả cầu băng, ý thức cận tồn của Dây Xâu Tiền giống như bị khóa vào hổ phách thâm trầm hơn, hoàn toàn yên lặng.

Mà ở bên cạnh khu vực trung tâm vừa sinh ra dị biến này, “Minh Hà ô hài” vẫn luôn bị lực khống thi của Uyên Sào kéo chìm xuống đột nhiên cứng đờ! Điểm huyết đen nhánh mới sinh nơi trung tâm nó giống như được rót vào sức sống khó tưởng tượng, chợt nhịp đập bành trướng! Một luồng ý niệm “đói khát” thuần túy, bắt nguồn từ cội nguồn tĩnh mịch ô trọc cuồng bạo áp đảo mọi sự giãy giụa hỗn loạn! Toàn bộ thân thể ô hài khổng lồ bỗng nhiên xoay người, không còn đối kháng dẫn lực của Uyên Sào, ngược lại mở ra cái “khẩu” ghép nối từ uế huyết đọng và toái cốt, điên cuồng nuốt hút ô khí căn nguyên dật tán từ vết nứt lớp băng dưới thạch lương và vụn băng tĩnh mịch tràn ra từ quả cầu băng Dây Xâu Tiền!

Ánh sáng ám văn trên thân thể nó bạo trướng, mỗi một lần nuốt hút đều khiến hơi thở nó trở nên trầm ngưng, dày nặng hơn, giống như xương khô hút no tinh túy huyết nhục!

Chỉ một sự trì trệ này!

Đối với Bùi Miểu mà nói, đã là giành lại một đường sinh cơ từ bên cạnh địa ngục!

Băng quang trong mắt hắn bùng lên! Không chút chần chờ! Năm ngón tay bàn tay trái đang dừng trước ngực đột nhiên trương ra, một trảo!

Mục tiêu không phải ba căn huyết mâu hủy diệt đang trì trệ!

Mà là phiến băng hà ô trọc muôn đời sền sệt dưới chân!

“Dẫn!”

Ong!

Đan lô vàng ròng trong cơ thể hắn vận chuyển điên cuồng! Đạo ám kim long văn súc lực đến mức tận cùng trên vách lò ầm ầm nổ tung! Không phải công kích ngoại địch, mà là biến năng lượng cuồng bạo này thành dòng lũ dẫn đường thuần túy nhất, đi qua trọng khải hai tay, lỗ chân lông lòng bàn tay, ngang nhiên rót vào Minh Hà ô lưu dưới chân!

Ánh sáng hàn tinh tủy màng giữa mày đại thịnh! Hình thức ban đầu của “Minh Hà dấu vết” vừa mới ngưng tụ điên cuồng lập lòe, cộng hưởng với lực lượng mãnh liệt rót vào! Lấy nó làm dẫn! Lấy lực đan lô làm chùy!

Đông ——!

Phảng phất như gõ vang một mặt cự cổ vô hình nơi sâu thẳm vạn khoảnh vũng bùn! Một vòng gợn sóng cuồng bạo vô hình lấy nơi Bùi Miểu dừng chân làm trung tâm, ngang ngược vô cùng nổ tung về bốn hướng trên dưới trái phải!

Oanh!!!

Băng hà sền sệt bị cổ lực lượng này của hắn nháy mắt bài xích, căng ra! Hình thành một “Ô trọc chân không hình cầu” khổng lồ đường kính vượt quá ba trượng lấy hắn làm trung tâm! Bên ngoài hình cầu là gió lốc bích chướng hỗn loạn cấu thành từ hàn băng rít gào xoay tròn, tử khí và đục lưu dơ bẩn!

Thủ đoạn thô bạo này nháy mắt tiêu hao hơn phân nửa lực lượng dự trữ trong đan lô của hắn! Nhưng hắn đã đánh cược chính xác!

Ba căn huyết uế phù mâu bị ô khí căn nguyên dưới thạch lương làm trì trệ, bị gió lốc bài xích ngược chiều bất ngờ va chạm, đẩy văng!

Phốc! Phốc! Phốc!

Hướng đi của ba căn cự mâu xảy ra sự chệch hướng vi diệu! Tuy hố đen co rút đủ để cắn nuốt không gian nơi mũi mâu vẫn còn, mục tiêu hủy diệt vẫn chưa thay đổi, nhưng hai căn cự mâu vốn đâm thẳng vào ngực và đầu Bùi Miểu bị gió lốc lôi cuốn chệch sang trái phải! Mũi mâu hiểm chi lại hiểm xẹt qua gió lốc bích chướng đang xoay tròn bên cạnh người hắn! Lực xé rách không gian cuồng bạo nháy mắt vạch ra hai vết sâu trên gió lốc bích chướng dày đặc!

Căn cự mâu cuối cùng châm vào eo bụng hắn, tuy cũng bị gió lốc đánh sâu vào lay động, nhưng vẫn mang theo quán tính khủng bố, hung hăng chui vào gió lốc bích chướng!

Phụt!

Bích chướng băng lưu dơ bẩn đang xoay tròn bị xé rách dễ dàng! Mũi mâu khủng bố to bằng vòng eo người trưởng thành giống như dao nóng cắt dầu xâm nhập trong vòng ba thước trước người Bùi Miểu! Lỗ thủng co rút đen nhánh nơi trung tâm mũi mâu tỏa ra lực hấp dẫn xé nát hồn phách!

Trong miệng Bùi Miểu đột nhiên trào lên một vị tanh ngọt, bị mạnh mẽ ngăn chặn! Gió lốc bị phá, lực đan lô nháy mắt phản phệ chấn động! Nhưng băng diễm trong mắt hắn thiêu đốt không lùi, ngay một phần nghìn hơi thở cuối cùng trước khi mũi mâu lâm thể! Thân hình hắn ninh chuyển cực hạn về phía sau bên phải với tư thế gần như xé rách gân cốt! Hàn tinh tủy màng tỏa hàn khí bốn phía trong tay bị hắn nắm đến cơ hồ muốn vỡ vụn, hung hăng đón đỡ về phía trước! Không phải đối đầu trực diện mũi mâu, mà nhắm ngay mặt bên cạnh mâu!

Đinh ——!

Một tiếng duệ vang đâm thủng linh hồn!

Hoa văn ô kim đỏ sậm sắc bén bên cạnh hàn tinh tủy màng hung hăng thiết vào thân mâu huyết sắc! Không phải cắt thực chất, mà là trảm vào những tiết điểm liên kết của các phù văn uế huyết đọng đang lưu động kia! Quang lưu phù văn nháy mắt hỗn loạn!

Chính là sự trì trệ mỏng manh khi tiết điểm phù văn bị quấy nhiễu này ——

Xuy lạp!

Căn huyết uế phù mâu kia xẹt qua eo trái trọng khải của Bùi Miểu, đâm nghiêng qua!

Uế sương bao phủ trọng khải tan rã như tuyết tan trong canh sôi! Lực cắn nuốt khủng bố khiến một khối trọng khải huyền băng to bằng bàn tay nơi vòng eo cùng quần áo bên dưới nháy mắt hóa thành tro tàn vặn vẹo biến mất! Làn da lộ ra nháy mắt xuất hiện một mảnh hoại tử vết sâu màu tro đen quỷ dị, phảng phất như huyết nhục bị xoáy nước không gian vô hình gặm cắn! Đau nhức cùng cảm giác linh hồn bị lột bỏ xông thẳng thiên linh!

Nhưng cũng chỉ thế mà thôi! Căn mâu hủy diệt này đã bỏ lỡ yếu hại!

Thình thịch… Thình thịch… Thình thịch…

Nơi vết nứt lớp băng dưới thạch lương kia, tiếng nhỏ giọt sền sệt càng thêm rõ ràng, dồn dập, phảng phất như trái tim của phong ấn nào đó đang gia tốc sống lại!

Tại trung tâm tấm bia khống thi tàn tạ nơi sâu thẳm Uyên Sào, ý chí lạnh băng kia hoàn toàn bạo nộ rồi!

Nó cảm giác rõ ràng vật bị đóng băng dưới thạch lương đã buông lỏng! Đó là phôi giường trung tâm nó bố cục ngàn năm, dùng để đào tạo “Luyện Đạo Đại Loại”! Giờ phút này vậy mà bị mấy con bò sát nhỏ bé vô tình chạm đến! Mà con nghiệt hài dơ bẩn kia lại đang nhân cơ hội cắn nuốt tẩm bổ căn nguyên!

“Đoạt cơ! Dẫn sát! Khai lò!” Mệnh lệnh thô bạo âm độc trực tiếp xỏ xuyên qua Uyên Sào!

Oanh! Oanh! Oanh!

Tất cả tấm bia khống thi tàn tạ trên bề mặt Uyên Sào đồng thời chấn động! Những chữ triện vặn vẹo cổ xưa trên bia thể mấp máy lên như vô số cánh tay xương khô vươn ra từ phần mộ! Lực trường trạng xoáy nước trên mặt bia xoay tròn điên cuồng! Lần này không còn nhắm chuẩn thân thể, mà lấy vết nứt lớp băng dưới thạch lương làm trung tâm!

Toàn bộ Uyên Sào khổng lồ giống như một tế đàn dơ bẩn bị bậc lửa! Quang hoàn phù văn khống thi khổng lồ nháy mắt khuếch tán, bao phủ phạm vi ngàn trượng băng hà ô trọc! Vô số tử khí trầm thi, Minh Hà độc sát, tro tàn lò lửa khống thi tiềm tàng nơi sâu thẳm Uyên Sào, lắng đọng không biết bao nhiêu năm tháng, hóa thành hàng ngàn hàng vạn sợi xích dòng khí màu thảm lục, đỏ sậm và đen nhánh, mãnh liệt phun ra từ mỗi tấc hài cốt, chi đông lạnh, khe hở đồng giáp, làm lơ gió lốc bích chướng, tinh chuẩn quấn về phía vết nứt lớp băng dưới thạch lương cùng “Minh Hà ô hài” đang điên cuồng nuốt hấp lực lượng!

Đây không phải treo cổ, mà là thứ trí mạng hơn —— mạnh mẽ dẫn động lực lượng căn nguyên Uyên Sào, lấy hai điểm đó làm “Đạo dẫn”, bậc lửa toàn bộ lò đỉnh luyện thi của Uyên Sào! Muốn đem trung tâm bị phủ bụi dưới thạch lương và Minh Hà ô hài cùng nhau mạnh mẽ luyện hóa thành một viên “Ô nhiễm Đạo Chủng” của Minh Hà đủ để kíp nổ, ô nhiễm phạm vi lớn hơn nữa!

Ong ——!

Nơi sâu trong lớp băng dưới thạch lương đột nhiên sáng rực! Một luồng hơi thở khó có thể miêu tả, phảng phất như ngưng tụ hàng tỷ nguyền rủa âm độc và nguyên lực hủ bại giống như độc long thức tỉnh ló đầu ra khỏi lò! Lớp băng dơ bẩn sền sệt nháy mắt hòa tan tan rã! Bên dưới lộ ra không phải nham thạch hoặc tường ngoài Uyên Sào, mà là một mặt…… Cốt bàn trắng bệch khổng lồ, hãm sâu trong nền thạch lương, phảng phất được ghép nối từ xương sống của thần ma trầm luân nào đó!

Vô số phù văn khống thi tinh mịn trên cốt bàn sáng lên, một xoáy nước sâu thẳm nơi bàn tâm chậm rãi chuyển động, tham lam hấp thu muôn vàn sợi xích năng lượng dơ bẩn hội tụ từ bốn phương tám hướng! Nơi trung tâm nó, viên quả cầu băng ý thức Dây Xâu Tiền được dùng làm đạo dẫn đang huyền phù, vết rách trên bề mặt hoàn toàn băng giải, sợi tơ hắc hồng bên trong điên cuồng vũ động, lôi kéo trung tâm xoáy nước, dường như sắp dựng dục ra một viên “Trung tâm Đạo Chủng” từ đó!

Mà Minh Hà ô hài thì bị số lượng sợi xích đỏ sậm nhiều nhất gắt gao quấn quanh bao vây! Những sợi xích tràn ngập xỉ than độc hỏa điên cuồng đốt cháy, thẩm thấu, ý đồ đồng hóa nó hoàn toàn! Hơi thở căn nguyên nó cắn nuốt bị mạnh mẽ đánh gãy, bị biến thành một cây thần sài khác của tòa luyện lò khủng bố này!

Thanh Đỉnh Hầu ý niệm từ trong tủy màng Bùi Miểu phát ra tiếng than khóc gần chết: “Xong rồi… Luyện Đạo Đại Cấm… Thần thi làm lò… Đốt sạch Quy Khư… Tiểu tử… Mau đoạn dây xích!”

Bốn phương tám hướng, không gian dưới sự hội tụ của năng lượng khủng bố bắt đầu vặn vẹo biến hình, tựa như lưu ly dưới nhiệt độ cực cao. Những sợi xích oán độc tĩnh mịch phát ra từ tàn bia khống thi, chính là “kíp nổ thêm củi” cho chiếc hung lò tuyệt thế này! Một khi lửa lò hoàn toàn bùng lên, tất cả đều tiêu tan!

Quanh thân Bùi Miểu, chân không hình cầu ô trọc bị muôn vàn dòng khí âm lãnh xuyên qua, tựa như cái sàng! Vết thương khủng bố nơi eo bụng truyền đến từng đợt đau nhức xé rách linh hồn! Nhưng hắn đứng giữa thạch lương và Uyên Sào, trong vũng bùn ô lưu loạn, tựa như hòn đảo cô độc giữa mắt bão! Ánh mắt hắn gắt gao dán chặt vào cốt bàn trắng bệch đang điên cuồng hấp thu muôn vàn “kíp nổ”, thứ đang dò ra hơi thở khủng bố từ trung tâm lốc xoáy!

Năng lượng đan lô vàng ròng trong cơ thể hắn sau khi dẫn đường gió lốc đã gần như cạn kiệt, chỉ còn lại hơi ấm từ tro tàn lửa lò. Thanh phù hồn đinh và phù ấn trên tủy màng Hàn Tinh vì hắn vận động kịch liệt mà lần nữa sinh động, cảm giác xé rách thức hải tăng lên.

Nhưng khóe miệng hắn lại nhếch lên một độ cong cực kỳ băng hàn! Độ cong đó không chút sợ hãi, chỉ có sự điên cuồng tính kế của kẻ đánh cược mạng sống!

Hắn chờ chính là giờ khắc này!

Cốt bàn bại lộ! Kíp nổ hội tụ!

Luyện Đạo Đại Cấm muốn lấy hai điểm làm dẫn, vậy thì, hắn sẽ khiến một trong hai điểm này… hoàn toàn bạo liệt!

Tay phải Bùi Miểu tia chớp nâng lên! Hắn thế nhưng không chạm vào cốt bàn trắng bệch đang điên cuồng vận chuyển, cũng không tấn công muôn vàn xiềng xích năng lượng đang hội tụ!

Đầu ngón tay dính đầy băng tra dơ bẩn của hắn, đột nhiên, quyết tuyệt hướng thẳng về phía giữa mày mình —— nơi phù ấn Thanh Phù đang khảm vào tủy màng, bị giáp văn ô trọc quấn quanh, đang ra sức chống cự sự xâm nhập của tủy màng Hàn Tinh —— hung hăng điểm xuống!

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào băng màng, sâu trong yết hầu Bùi Miểu phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp của dã thú gần chết! Huyết hồng sương ấn giữa mày rực sáng như mặt trời máu! Tia cuối cùng, cũng là sợi căn nguyên “Hàn Tủy Chân Phách” tinh thuần nhất tích tụ sâu trong cầu tủy Bỉ Địa, bị hắn dùng tư thế châm hồn cưỡng ép cướp đoạt từ lực lượng trấn áp của “hồn đinh”! Hỗn hợp với hận ý ngập trời từ dấu vết nguyền rủa oán độc của phù ấn Thanh Phù, hóa thành một luồng “Phá Cấm Hàn Quang” cực hạn băng hàn nhưng lại ẩn chứa lực phản phệ dữ dằn nhất, không chút giữ lại mà đâm mạnh vào tủy màng Hàn Tinh giữa mày!

Ong!!!

Tủy màng Hàn Tinh thừa nhận sự quán chú cùng nguồn nhưng dữ dằn này, nháy mắt sáng đến mức không cách nào hình dung! Tầng “giáp văn ô trọc” phong tỏa vết nứt run rẩy kịch liệt, tựa như dây cung căng đến cực hạn! Giữa khe hở giáp văn, một tia hàn độc từ dấu vết nguyền rủa Thanh Phù cô đọng cực độ bị luồng Phá Cấm Hàn Quang này đột ngột bức ra, bậc lửa!

Tủy màng không còn là hải đăng, mà biến thành một viên băng lôi đang thiêu đốt! Một viên băng lôi Hàn Tủy bị oán độc của phù ấn Thanh Phù dẫn châm, lại bị căn nguyên của Bùi Miểu bậc lửa đồng quy vu tận, tá lực đả lực!

Mục tiêu!

—— chính là viên băng cầu huyền phù làm trung tâm dẫn đạo, nằm trên cốt bàn trắng bệch giữa tâm điểm hội tụ của ngàn vạn sợi xích tĩnh mịch!

Phụt!

Một điểm băng hàn chết chóc cô đọng đến mức tận cùng, lôi cuốn sức mạnh giáp văn ô trọc thuần túy, lại thiêu đốt lực lượng oán độc truy tung của phù cù Thanh Phù, tựa như vượt qua không gian, hung hăng đâm vào viên băng cầu đang điên cuồng vũ động với những sợi tơ hắc hồng!

Giống như kim cương nóng cháy đâm vào chảo dầu sôi!

Truyện liên quan