Quyển 1 · Chương 308: Băng ngọc bọc bánh người
Bánh nướng nhai sụp, những mảnh tường vỡ vụn trong khung băng xếp thành hình lòng chảo. Bùi Miểu co quắp dưới chân tường, lớp vảy tiêu huyết trên ngực căng cứng đến chết lặng, bên dưới lớp vảy, thứ tương dính kim hồng lam đục ngầu vẫn đang phập phồng nhảy nhót. Hắn rũ mí mắt, những ngón tay khô gầy gắt gao ấn lên lớp vảy, sợ hạt hồn tinh to bằng hạt gạo bên dưới sẽ vụt ra ngoài mà thiêu đốt.
“Nghẹn... Nghẹn chết lão nương rồi... Còn không buông tay...” Những đốm tinh tử màu lam trên lớp vảy tiêu tương khẽ run rẩy lóe sáng. Giọng nói hư ảo như tro bếp bị khều ra tia lửa, lại mang theo sự cáu bẳn không thể dập tắt: “Nấu nữa là cháy đáy nồi... Cháy thành cơm cháy bột phấn thì ngươi gặm à?!”
Trán Lôi Tiểu Tử, nơi lỗ thủng băng giá, lớp vảy đã nứt thành mạng nhện. Vừa rồi, khói độc mặc đằng từ xác chết của Sẹo Tam tạc bắn chui vào lỗ thủng, hàn khí lẫn thi độc khuấy đảo khiến não bộ hắn đau đớn co giật, lúc này đang dùng gậy băng gõ vào huyệt Thái Dương: “Gõ vỡ lớp vỏ băng... Đánh chết lũ độc trùng...” Mỗi cú gõ đều chấn cho vụn băng rơi lả tả.
“Gõ nứt đỉnh đầu để chảy mủ à?” Thanh Đỉnh Hầu, hồn tinh trên ngực Bùi Miểu run lên, “Trong ổ chuột ở lỗ thủng băng giá có ‘Thần Tủy Hàn Ngọc Tinh’! Moi ra rồi nhét vào cái lỗ thủng chết tiệt kia!”
“Thần Tủy Hàn Ngọc?” Lôi Tiểu Tử ngừng gậy gõ sọ não, “Xương cốt còn sót lại của Mặc Đằng sao?”
Trên lớp bùn than đông lạnh của dòng sông băng nước sâu, những vỏ trai chứa tơ vàng Thần Tủy đang bị dòng nước lạnh đẩy lên bờ. Mạch nước ngầm cuốn cát đá mài mòn thịt trai, tơ vàng lộ ra dính vào đá cuội dưới sông rồi kết băng. Tầng nước đen sâu hơn xoáy mạnh, đẩy ra những khối đá băng màu xám trầm to bằng bàn tay, tâm băng bọc mấy tinh điểm ngọc tủy ám kim chưa tan, kẹt trong khe đá ở Vịnh Thiển Thủy.
“Moi được chút bột ngọc thì có ích gì... Cũng đâu có hết đói...” Lôi Tiểu Tử xoa huyệt Thái Dương đang sưng tấy lẩm bẩm. Thi độc và hàn khí trong não bộ chèn ép lớp vảy băng, như muốn chui ra một cái lỗ mới.
Hồn tinh trên ngực Bùi Miểu bỗng sáng rực một thoáng: “Không hết đói thì có thể lấp đầy cái ruột rỗng tuếch của ngươi!” Diễm quang màu lam u tối đột nhiên cuộn qua kẽ tay đang ấn ngực của Bùi Miểu —— nơi kẽ tay vừa thấm ra những giọt mủ du ôn chăng khí, “Lấy cao mủ thối ở kẽ ngón tay hắn làm keo! Đi dính vào khe đá than băng!”
Lời này là gầm lên với Lôi Tiểu Tử. Sau lưng cái xác cứng đờ vì lạnh của Sẹo Tam, mấy cái gai băng cắm vào ổ chăn lều tỏa mùi tanh nồng, bề mặt thế mà lại “xèo” một tiếng, ngưng tụ một lớp sáp dầu.
“Dính giọt dầu trên gai băng... Bôi lên đầu gậy!” Lôi Tiểu Tử phản ứng khá nhanh, đầu gậy băng cọ mạnh vào cái gai băng đang tỏa sáng kia! Đầu gậy dính một lớp sáp dầu mỏng, lấp lánh dưới ánh tuyết.
Hắn nắm chặt gậy dầu chạy ra khỏi lều, chân thấp chân cao giẫm lên lớp than đông lạnh ở lòng sông. Khe đá vụn quả nhiên kẹt một khối băng màu xám tro to bằng bàn tay. Tâm khối băng bọc những hạt ngọc tủy ám kim to bằng hạt mè, xuyên qua lớp băng dày tỏa ra ánh sáng ấm áp. Lôi Tiểu Tử không nói hai lời, đầu gậy dính sáp dầu đâm mạnh vào khối băng trong khe đá!
Đầu gậy dính sáp dầu thế mà lại dính chặt vào khối băng! Hắn dùng hết sức cạy mạnh!
Cắc!
Khối băng cùng với trụ đá đông lạnh rời khỏi lòng chảo! Nhưng lớp bùn đông lạnh dưới đáy than bị cú cạy đột ngột này làm cho “phốc” một tiếng vỡ ra một đường rãnh, một luồng hàn khí như dao băng theo khe hở xông lên, đâm thẳng vào lòng bàn chân hắn!
“Ái da!” Lòng bàn chân Lôi Tiểu Tử như bị bọ cạp độc chích, hàn khí chạy dọc theo xương đùi điên cuồng nhảy nhót! Thân mình hắn nghiêng đi, khối băng trong tay “ầm” một tiếng nện xuống than đá đông lạnh, chính hắn thì ngã nhào vào vũng bùn băng, vụn băng phủ đầy đũng quần.
Lớp vảy tiêu huyết trên ngực Bùi Miểu co rút! Hồn tinh run mạnh: “Thằng nhãi ngốc, đào hố chôn chính mình à?!”
“Chân... Lòng bàn chân đâm vào lỗ băng...” Lôi Tiểu Tử giãy giụa trong hố bùn tuyết, khối băng trong tay sớm đã vỡ thành mấy mảnh. Những viên ngọc tủy ám kim bọc trong vụn băng lăn ra, bị hắn hoảng loạn vơ lấy ném vào bùn băng, rồi lại bị bùn lầy phủ lên đông cứng lại.
“Ngọc tủy của ta!” Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu thực sự muốn nổ tung.
“Bùn lầy đông cứng bàn chân rồi...” Lôi Tiểu Tử mặt mày ủ rũ rút chân. Mắt cá chân hãm trong bùn đông lạnh không rút ra được, khối băng thấu xương ở lòng bàn chân đang bò dần lên trên.
“Cao mủ thối trong lòng bếp cũng phải bị ngươi làm cho lạnh cóng!” Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu từ lớp vảy trên ngực Bùi Miểu “vèo” một tiếng bay ra, hóa thành đoàn lửa lam to bằng hạt đậu nhào về phía chân Lôi Tiểu Tử! Nhưng diễm quang còn chưa chạm tới chân, mấy viên ngọc tủy rơi trong bùn đông lạnh bị hàn khí dẫn động, thế mà “ong” một tiếng sáng lên ánh kim hồng ấm áp! Ánh sáng ấm áp xuyên qua lớp bùn đông lạnh, hội tụ thành vài tia nhiệt lưu kim hồng mảnh hơn cả sợi tóc, “soạt” một tiếng chui vào cổ chân đang bị bùn băng bao phủ của Lôi Tiểu Tử!
“Ngao!” Lôi Tiểu Tử đau đớn gào lên! Nhiệt lưu theo hàn khí xâm nhập vào xương đùi phản xung! Sự đau đớn khi băng hỏa giao tranh khiến gân cốt toàn thân hắn bạo khởi! Đáng sợ hơn là, luồng nhiệt lưu này thế mà lại bọc lấy thi độc hàn khí đang chiếm cứ não bộ hắn, giống như khai áp, thuận theo xương sống lao thẳng lên đỉnh đầu!
“Não ruột thiêu dầu!” Thiếu niên kinh hãi ôm đầu! Lớp vảy băng ở lỗ thủng trên trán bị nhiệt lưu này xông vào, “phốc” một tiếng hoàn toàn vỡ tung! Mủ máu độc màu lục đen hỗn lẫn tủy băng tư tư phun ra!
“Tiêu rồi!” Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu giữa không trung run rẩy! Đám mủ máu độc tán loạn kia đang vẩy về phía Bùi Miểu!
Trong chớp mắt!
Bùi Miểu đang nằm liệt bỗng nhiên bạo khởi! Lớp vảy tiêu huyết trên ngực thế mà bị hắn dùng sức trâu xé toạc! Đoàn tương mủ kim hồng lam bên dưới lớp vảy trần trụi lộ ra! Hai chưởng hắn bọc lấy sát kình đốt tủy cuối cùng, không tránh không né, cứng rắn đón lấy đám tủy huyết độc đang phun tung tóe!
“Xèo ——!!!”
Tiếng chước phí chói tai nổ tung! Máu độc tanh hôi tưới lên tương mủ khiến khói tanh bốc lên đầy trời! Đáng sợ hơn là tủy băng và hỗn lưu thi độc phun ra từ trong đầu Lôi Tiểu Tử, thế mà hơn phân nửa bị đoàn tương hạch trần trụi trên ngực Bùi Miểu cắn nuốt!
“Ách a a a!” Cơ bắp toàn thân Bùi Miểu như rễ cây cổ thụ cuộn chặt! Năng lượng ô trọc xông vào tâm hạch khiến hắn suýt chút nữa nổ tung! Huyết thanh trong ngực sôi trào dữ dội, hạt hồn tinh to bằng hạt gạo bên trong bị nhuộm đen trong nháy mắt! Nhưng ngay khoảnh khắc hoàn toàn trầm luân —— vài tia nhiệt lưu ngọc tủy thần tủy lẫn trong vật ô uế độc hại chợt sáng lên! Giống như nước lạnh đổ vào chảo dầu, trong nháy mắt dẫn phí toàn bộ tương hạch!
Ầm vang!
Một luồng dao động ngưng luyện khó tả đẩy ra! Tương mủ bạo phí trong ngực Bùi Miểu điên cuồng co rút tại điểm cân bằng giữa hủy diệt và trọng sinh! Mủ du, ngọc tủy, hồn hỏa, độc sát, hàn tủy mạnh mẽ giao hòa!
“Lách tách!”
Điểm tinh túy ngưng tụ ở trung tâm tương hạch thế mà trong nháy mắt bao phủ ngực Bùi Miểu! Lớp ngọc cao màu xanh ám như vật sống lan tràn, nhanh chóng bao phủ ngực Bùi Miểu —— tại vết thương thối rữa cháy đen kia, bất ngờ đông kết thành một khối giáp ngực bằng ngọc sắc xanh ám, dày bằng bàn tay, chảy xuôi những vân huyết lam và nhứ ngọc kim sắc! Giáp ngọc cắm sâu vào xương thịt, bề mặt lồi lõm tựa sẹo băng, lại ẩn ẩn lộ ra hơi ấm.
“Ngực của Lòng Bếp ca... mọc ra tấm ngọc thạch?” Lôi Tiểu Tử che lỗ thủng huyết vảy vừa đông lại trên trán, kinh ngạc đến quên cả đau.
“Ngọc bọc thi thì đúng hơn...” Hồn hỏa yếu ớt của Thanh Đỉnh Hầu xiêu xiêu vẹo vẹo bay giữa không trung. Diễm quang lại ngưng thực thêm ba phần, xanh đến sáng trong —— vừa rồi trong lúc hỗn loạn, lại có vài tia tinh túy ngọc tủy thuần khiết được hồn hỏa của nàng bản năng giữ lại!
Giờ phút này, sâu trong khối giáp ngực bằng ngọc khảm chặt kia, một đốm lửa lam u tối nhỏ đến không thể tra đang cuộn tròn dịu ngoan trong nhứ ngọc. Bùi Miểu ngẩn ngơ nhìn tấm ngực được bao phủ bởi ngọc cứng, lại ngước mắt nhìn hồn hỏa đang hơi lay động giữa không trung, giơ tay hư cầm —— nhưng chỉ nắm được luồng gió lạnh thấu xương xuyên qua kẽ tay.
Dưới mạch nước ngầm của dòng sông băng sâu thẳm, những nhứ ngọc vụn tán lạc trầm xuống lớp bùn đông lạnh dưới cùng, nổi lên những điểm kim quang. Trong sâu thẳm u ám, những đoạn trảo thi thần đóng băng trên bia thể hơi gập đốt ngón tay, khe hở của trảo giáp chậm rãi khảm vào một mảnh vụn hàn ngọc cực kỳ ảm đạm.
Truyện liên quan
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...