Quyển 1 · Chương 307: Nồi ấm sấy bánh hồn

Động băng, túp lều sụp đổ chỉ còn trơ lại ba mặt tường khung, hàn khí cuộn theo bụi tuyết vụn ùa vào trong. Bùi Miểu khom lưng dựa vào chân tường, dưới lớp vảy băng nứt toác trên ngực hắn tỏa ra mùi tanh nồng của dầu mỡ, lỗ thủng trên lồng ngực nơi nhét miếng thịt trai ấm nóng khẽ vang lên tiếng "lộc cộc". Mí mắt hắn nứt toác lộ ra những tia máu, trân trân nhìn chằm chằm vào đốm lửa xanh u ám như mầm đậu giữa không trung.

"Đồ chuột chết... mỡ chuột thối... vậy mà cũng ép ra được chút hơi nóng..." Ngọn lửa treo lơ lửng phía trên lỗ thủng, đuôi lửa hơi cuộn lại, vầng sáng tụ lại trên quai hàm nứt nẻ của Bùi Miểu.

Ngọn lửa xanh đột ngột co rút: "Hồn hỏa của lão nương là để ủ tro bếp! Cái lỗ thủng đầy dầu mỡ của ngươi lại lọt gió, đến chút hơi nóng cặn bã này cũng chẳng giữ nổi!"

Lôi Tiểu Tử co ro trong góc tường xoa tay, lớp vảy băng trên trán bị hơi nóng tanh nồng của dầu mỡ hun cho đau nhói như bị kim đâm. "Anh Bếp... lỗ thủng nhét thịt nghêu sò... giống như giẻ rách nhét vào nồi thủng..."

Đôi mắt vẩn đục của Bùi Miểu khẽ động. Hắn đột nhiên giơ tay, chộp lấy nửa mảnh thẻ bài vỡ nát bên cạnh —— chính là nửa còn lại của tấm eo bài ô kim. Thẻ bài đã lạnh ngắt, đáy bài còn dính chút bùn mỡ. Hắn ấn mạnh mảnh thẻ bài lên lỗ thủng trên ngực, vừa vặn che kín khối thịt trai đang rỉ dầu tanh.

"Đồ mỡ chuột ủ tro bếp..." Ngọn lửa xanh xì một tiếng, đầu lửa lặng lẽ liếm lên lớp bùn đông cứng trên mặt thẻ bài, "Hồn hỏa của lão nương đốt qua tóp mỡ nồi, còn hơn mười loại cao chuột!"

Bùi Miểu ấn chặt thẻ bài không hé răng, tim băng hỏa mới ủ nóng bỗng "đằng" một tiếng nhảy dựng lên trong tàn phủ mạch! Lỗ thủng được dán bằng thịt trai bị tấm thẻ bài nóng rực ép mạnh, rầu rĩ phập phồng hai cái, "xèo" một tiếng bài tiết ra dòng dịch dầu màu hồng vàng pha lục, chảy đầy tay hắn.

"Nôn..." Lôi Tiểu Tử bịt mũi, "Giẻ rách thối ép ra mủ..."

Ngọn lửa xanh lại "vút" một cái vọt cao thêm một tấc: "Thần thi chuột phân đều bài tiết ra hết rồi! Tốt!" Đuôi lửa cuộn lại, cuốn lấy dòng dịch dầu tanh tưởi, lùi về giữa không trung "xèo xèo" luyện hóa. Đốm lửa xanh u ám to bằng hạt đậu mắt thường có thể thấy được mà ngưng tụ lại một vòng!

"Hồn hỏa của tỷ tỷ..." Lôi Tiểu Tử nhìn đến ngây người, "Luyện mỡ mủ... thành phì?"

"Thí!" Tâm ngọn lửa xanh lộ ra màu đỏ giận dữ, "Lão nương mượn tro dư của bếp để luyện hồn tinh! Thịt nhét lỗ thủng làm nút chặn, dầu nóng bị nghẹn trong nồi, phải hầm kỹ mới thơm!" Ngọn lửa gầm lên với Bùi Miểu, "Dịch cái móng vuốt của ngươi ra! Nắp nồi phải hé một khe, xả bớt hơi nóng!"

Bùi Miểu làm theo, nhấc tay đang ấn thẻ bài lên nửa tấc. Dưới tấm thẻ bài, một luồng hơi nóng tanh nồng màu đen kịt "vù" một tiếng bốc lên! Ngọn lửa xanh tựa như con cá đói dầu, đuôi lửa quấn lấy luồng hơi này mà nuốt chửng! Ánh sáng xanh u ám như đổ vào chảo dầu sôi, "xèo xèo" bạo phát! Nó từ kích thước hạt đậu lập tức bành trướng thành ngọn lửa xanh u ám to bằng bàn tay!

Nhưng đuôi lửa quét qua cổ tay đang ấn thẻ bài của Bùi Miểu, nỗi đau thấu xương khiến hắn giật mình rụt tay lại! Tấm thẻ bài "ầm" một tiếng rơi sang bên cạnh! Lỗ thủng trên ngực không còn bị áp chế, dòng dịch dầu nóng bỏng "phốc" một tiếng phun tung tóe!

"Đồ con lừa!" Tiếng rít của hồn diễm Thanh Đỉnh Hầu vang lên! Ánh lửa đang bành trướng lập tức co rút lại nửa tấc!

Nhưng đã muộn!

Dòng dầu nóng trộn lẫn tơ vàng thần tủy phun ra, "xèo xèo" bắn tung tóe lên nửa cái xác khô trong góc túp lều —— chính là cái xác đông lạnh cắm đầy gai băng sau lưng Sẹo Tam! Gai băng dính dầu nóng, "phốc phốc" nổ tung những giọt dầu! Lại thêm một luồng thi dầu nồng nặc trộn lẫn độc khí bị ép vào nhiệt sát, bốc lên làn khói độc tanh tưởi!

"Ô ngao ——!" Hồn diễm xanh u ám của Thanh Đỉnh Hầu giữa không trung bị làn khói độc ác nghiệt này xộc vào, tâm ngọn lửa chợt ảm đạm vặn vẹo! Lớp ngoài của băng diễm giống như mực đổ vào gương sáng, nháy mắt loang ra những đốm đen lục!

"Khói độc xông vào hồn dầu!" Lôi Tiểu Tử kinh hãi hét lên! Làn khói độc đồng thời cuốn về phía lỗ thủng trên trán hắn! Lớp vảy băng "rắc" một tiếng vỡ vụn, hàn khí băng châm trộn lẫn sương mù tanh tưởi đâm mạnh vào sâu trong tủy não!

"Ách a!" Hắn tê tâm liệt phế ôm đầu lăn lộn! Mạch máu trên da đầu nổi lên từng đường đen kịt!

Hốc mắt Bùi Miểu muốn nứt ra! Tâm hạch băng hỏa mới ủ nóng bị sự biến đổi ác nghiệt này kích thích đến mức nghịch chuyển xông lên! Hắn gầm lên, hai chưởng cùng vỗ mạnh vào ngực!

"Ầm vang ——!!!"

Lỗ thủng trên ngực vừa mới lấp kín hoàn toàn nổ tung! Sát khí băng hỏa bọc lấy suối phun tơ vàng thần tủy giận dữ trào ra! Dòng sát tương phun trào va chạm với hồn diễm bị ô nhiễm của Thanh Đỉnh Hầu!

"Ách a ——!" Thanh Đỉnh Hầu thét lên tiếng thảm thiết biến dạng từ trong hồn diễm!

Thân diễm xanh u ám loang lổ ô trọc vậy mà trong quá trình đốt sát cọ rửa lại bị xé rách từng tấc! Thân diễm như bị súng phun lửa chước xuyên qua cặn dầu, "xèo xèo" bốc lên làn khói nhẹ tanh hôi! Căn nguyên hồn phách của nàng gần như bị nóng chảy xuyên qua!

"Diệt... diệt hồn hỏa!" Lôi Tiểu Tử đau đớn gào thét trong tiếng khóc nức nở tê tâm liệt phế.

Nhưng ngay khoảnh khắc hồn diễm sắp tán loạn ——

Bàn tay nhuốm máu của Bùi Miểu đột nhiên vớt lấy ánh lửa đang tán loạn! Dòng sát dầu nóng bỏng bọc lấy những sợi tơ thần tủy ngang nhiên bao trùm lấy tàn hồn Thanh Đỉnh Hầu đang sắp tiêu tán!

Phụt ——!

Giống như bàn ủi nung đỏ cắm vào đống tuyết! Khói tiêu sôi sùng sục! Hồn diễm đan xen lam đen trong dầu sôi rít lên thê lương, giãy giụa, tan rã!

"Trở về!" Khóe mắt Bùi Miểu nứt toác! Đốt tủy đạo nguyên không màng sống chết mà áp bức! Viên ngưng tụ trong sâu thẳm tâm hạch băng hỏa bị ép đến mức gần như nổ tung! Hắn dùng bàn tay còn lại hung hăng chụp vào lỗ máu đang nổ tung trên ngực! Lòng bàn tay bao phủ lấy dòng sát tương và tơ vàng —— cứng rắn lấy phủ mạch bản thân làm lò đỉnh! Đem dòng dầu trộn lẫn tàn hồn Thanh Đỉnh Hầu hung hăng ấn ngược trở lại hốc máu trên ngực!

"Nấu thật!"

Lỗ thủng trên ngực đang nổ tung bị bàn tay liều mạng che lại! Máu loãng trộn lẫn tơ vàng thần tủy cùng hồn tương nóng chảy, điên cuồng sôi sục dưới lòng bàn tay Bùi Miểu! Nhiệt độ của lò luyện trong ngực đem hồn năng hỗn loạn cứng rắn phong ấn!

"Ách ách ách!" Gân xanh trên toàn bộ cánh tay Bùi Miểu nổi lên! Da thịt lòng bàn tay che lỗ thủng "xèo xèo" than hóa biến thành màu đen! Tâm hạch băng hỏa mạnh mẽ bao lấy căn nguyên tàn hồn tán loạn của Thanh Đỉnh Hầu! Đốt sát hung bạo ngạnh sinh đem sự ô trọc tách ra!

Túp lều nhất thời tĩnh mịch. Bùi Miểu nửa người đầy máu rũ đầu, bàn tay che ngực cứng đờ như than cốc. Nhưng dưới lòng bàn tay, lỗ thủng kia không còn phun máu, chỉ ngưng tụ thành lớp vảy tiêu màu đỏ sậm bóng loáng, hơi hơi nhịp đập.

"Bếp... anh Bếp..." Lôi Tiểu Tử bò lại gần, giọng run rẩy không thành tiếng.

Lớp vảy tiêu đột nhiên nhảy dựng! Bên dưới chảy ra chút tương dịch kim hồng pha lam nửa đông đặc, bề mặt tương dịch phủ một lớp màng dầu, trên màng dầu "ba" một tiếng hiện lên những ngôi sao xanh u ám to bằng hạt gạo. Ánh sáng nhạt của ngôi sao lóe lên, tỏa ra một tia ý thức dao động cực kỳ mỏng manh nhưng lại đầy sức sống: "Đồ bếp thối... dám lấy hồn của lão nương... ra nấu tóp mỡ..."

Đầu ngón tay cứng đờ của Bùi Miểu cuộn lại nhỏ đến mức không thể phát hiện, khóe miệng cháy đen khẽ nhếch.

Cơn gió cuốn bụi tuyết ngoài túp lều đột nhiên dừng lại. Nơi sâu thẳm của vực lạnh, trên đống xương vụn thần thi nứt toác, mấy sợi tơ hàn tủy dính trên đó đang nhanh chóng ảm đạm khô héo. Trong góc động băng, sau lưng cái xác của Sẹo Tam, những chiếc gai băng đang "rắc rắc" mọc ra những vết nứt sương giá tinh mịn.

Truyện liên quan