Quyển 1 · Chương 306: Vực lạnh nhặt lửa hồn

Tuyết oa tử sớm đã sụp đổ không còn hình thù, chỉ còn nửa bức tường muối hôi đông cứng, đóng băng lại, miễn cưỡng chắn gió. Bùi Miểu cuộn mình dưới chân tường, cái hố nhỏ nát bấy trên ngực kết một tầng sương lam u u, trông như bọc một lớp da nghêu. Nửa khuôn mặt hắn vùi trong tuyết vụn, hơi thở nhẹ bẫng, mỏng manh, nhìn như sắp đứt đoạn.

“Lòng Bếp ca... thật muốn thành cục than đông lạnh rồi...” Lôi tiểu tử khom lưng, ngón tay chọc chọc vào bờ vai đông cứng của Bùi Miểu. Trên trán chính hắn cũng có một cái lỗ thủng bị đóng băng, miệng vết thương kết vảy băng cứng ngắc, đâm thẳng vào đỉnh đầu, hàn khí nhè nhẹ thấm vào tận não bộ.

Trong góc xó xỉnh của tuyết oa tử còn sót lại chút bột gỗ mục chưa cháy hết. Thi thể đông cứng đến mức đóng băng của Sẹo Tam nằm nghiêng bên đống gỗ, sau lưng cắm đầy những gai băng lam nhạt bắn ra khi lò nổ, trông như một con nhím chết cắm đầy châm.

Bùi Miểu nhắm nghiền hai mắt, dưới mí mắt phập phồng, như nhét hai viên than hồng đang cháy dở. Đôi tay hắn đầy những vảy máu đen ngưng kết từ lỗ thủng trên ngực, kẽ ngón tay lại gắt gao nắm chặt nửa khối bài tử ô thiết nứt thành hình răng cưa.

“Chết rồi còn nắm chặt... cái eo bài rách nát của lão nương...” Trong đống tuyết góc tường đột nhiên vang lên một giọng khàn đặc.

Lôi tiểu tử sợ đến run bắn người! Cái động tĩnh nghẹn lại mang theo sát khí kia, rõ ràng là giọng của Thanh Đỉnh Hầu! Hắn mạnh mẽ quay đầu lại —— dưới lớp tuyết nửa chôn vùi ở khe tường là một mảnh thiết phiến vỡ, chính là eo bài ô kim đã nổ thành mấy mảnh của Thanh Đỉnh Hầu! Vết nứt trên thẻ bài dính chút bột phấn dầu sáp, trên bột phấn lại dính một ngôi sao băng nửa trong suốt to bằng hạt gạo, đang chớp chớp tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo!

“Đỉnh... Đỉnh tỷ?” Yết hầu Lôi tiểu tử thắt lại, tròng mắt dán chặt vào ngôi sao băng đang sống lại kia.

Ánh sáng của ngôi sao băng yếu ớt như ngọn nến trước gió, nhưng chút lam quang ấy lại bọc lấy chút dầu mỡ cũ kỹ, nhen nhóm lên tia hy vọng. “Hồn bột phấn của lão nương... lấy tóp mỡ đông lạnh trong bài làm dầu thắp mà đốt đấy...” Âm thanh phát ra từ ngôi sao băng, yếu ớt như tiếng muỗi kêu.

Ngón tay đông cứng của Bùi Miểu đột nhiên co giật. Lòng bàn tay nắm chặt nửa mảnh bài giác quẹt qua lớp vảy băng trên ngực, cạo xuống vài mảnh băng đen tanh hôi.

“Lòng Bếp ca nghe thấy rồi!” Lôi tiểu tử nhào tới vạch mí mắt Bùi Miểu, “Đỉnh tỷ! Hồn hỏa chưa diệt!”

Nửa tinh hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu lóe lên đầy nóng nảy: “Diệt rồi thì lão nương còn lải nhải với ngươi sao?! Đào bới đồ đạc trong ổ chuột đông lạnh... còn trông chờ hắn nghe thấy tiếng động à?”

Lôi tiểu tử nhìn về phía lỗ thủng băng trên ngực Bùi Miểu. Lớp vỏ băng lam kia vừa dày vừa cứng, không lọt ra một tia hơi thở nào. Cái lỗ thủng đông cứng trên sọ não hắn đột nhiên nhói lên —— dưới lớp vảy băng như có kim băng đâm vào óc! Hắn đau đến “Ngao” một tiếng ôm đầu, lớp vỏ băng trên trán “rắc” một tiếng nứt ra một đường nhỏ!

“Lạnh... não ruột lão tử gió lùa rồi...” Thiếu niên cuộn tròn trên mặt đất hít lấy hít để.

“Vỏ băng nứt một đường... lỗ thủng thông với hầm đông...” Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu run lên trên mảnh bài giác, “Chuột xuyên thủng gió... mau dịch hắn đến chỗ chắn gió! Lại để đông thành cục băng... thì dầu thắp của lão nương cũng chẳng còn!”

Lời nói chói tai, giọng điệu lại nóng nảy ba phần. Lôi tiểu tử chịu đựng cơn đau như kim châm trong não, cố sức kéo Bùi Miểu dịch đến nơi sâu nhất của tuyết oa tử. Hàn khí không còn tạt thẳng vào mặt nữa, hơi thở trong cổ họng Bùi Miểu dường như cũng thô hơn một chút.

Dưới lỗ thủng sâu của dòng sông khô cạn, hàn khí từ bia âm đoạn trảo của thần thi đông lạnh càng thêm nặng nề. Nơi đầu ngón tay ngưng tụ vạn năm huyền băng, “khách” một tiếng nứt ra một khe sâu bằng chiếc tăm. Một luồng “Thực Tủy Âm Sát” ngưng tụ như mực đặc hòa vào dòng nước lạnh, cuộn dưới đáy nước thành một xoáy nước đen ngòm to bằng cái chậu. Ở tâm xoáy nước đông lại một viên đá mài to bằng cái chậu rửa mặt, bên trong bọc mấy sợi tơ ám kim mới ngưng kết —— chính là tinh hoa cốt tủy của thần thi, theo xoáy nước âm sát cuốn về phía chỗ nước cạn ở khúc sông.

Ngôi sao băng hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu dưới ánh tuyết nơi chân tường, sắc lam trở nên đậm hơn. “Con chuột trong cái hố nước phía dưới kia... sợ là đào được thứ tốt rồi...”

Lôi tiểu tử đang bận bọc lại chiếc áo bông rách cho Bùi Miểu, không nghe rõ: “Gì cơ?”

Bùi Miểu đang nửa sống nửa chết đột nhiên “Ách” một tiếng, tay phải nắm chặt mảnh bài giác hung hăng cọ mạnh qua lớp vảy băng trên ngực! “Sát lạp” một tiếng, cạo xuống một mảng băng đen! Dưới lớp vảy băng lộ ra miệng vết thương mủ, một luồng nhiệt khí tanh hôi mùi dầu cháy “phốc” một tiếng phun ra, vừa vặn lướt qua mảnh bài giác nơi hồn hỏa Thanh Đỉnh Hầu trú ngụ!

“Ai da! Nóng chết thận lão nương rồi!” Ngôi sao băng hồn hỏa nhảy nhót loạn xạ, lam quang đột nhiên bạo trướng một vòng! Ánh sáng ấy bọc lấy luồng nhiệt khí như giọt dầu, trong nháy mắt làm tuyết oa tử ấm lên ba phần!

“Lòng Bếp tim... bay hơi rồi!” Lôi tiểu tử vừa mừng vừa sợ. Nhiệt khí tạt tới, cảm giác kim băng đâm trong lỗ thủng trên sọ não hắn cũng nhẹ đi đôi chút.

“Bay hơi... vẫn chưa đủ...” Hồn hỏa của Thanh Đỉnh Hầu rung lên ong ong, “Đáy nồi hôi tích cóp được chút nhiệt! Liệu xong là lạnh ngay!” Ánh sáng càng thêm nóng nảy.

Trên dốc tuyết ngoài lỗ thủng, một mẩu băng đông cứng thành hình móc câu đột nhiên “rắc” một tiếng gãy rời. Mũi móc chọc vào tuyết oa tử, lôi ra nửa khối vỏ trai bọc đầy những cục băng. Vỏ trai hé mở, bên trong là thịt nghêu sò lẫn bùn cát đông lạnh, tâm thịt bọc lấy một thứ tơ vàng đế đen dài chừng một tấc, ẩn ẩn lộ ra chút kình khí ấm áp.

“Nước tiểu chuột thần thi!” Lôi tiểu tử mắt sắc, nhào tới moi lấy miếng thịt trai tơ vàng.

“Nước tiểu? Lão nương thấy đó là dầu bổ tủy của Lòng Bếp!” Hồn hỏa Thanh Đỉnh Hầu run mạnh, “Nhét ngay vào lỗ thủng trên ngực hắn! Lấp kín cái lỗ đít bay hơi kia đi!”

Lôi tiểu tử nhéo miếng thịt trai đông cứng, vụn băng cứa thẳng vào tay. Hàn khí trong lỗ thủng trên sọ não hắn bị luồng ấm áp của tơ vàng va chạm, thế nhưng lại sinh ra một cơn đau thấu tận xương tủy! Hắn cắn răng một cái, nhét thẳng vào lỗ mủ trên ngực Bùi Miểu!

Thịt trai đông cứng, mắc kẹt trên lớp vảy băng. “Nhét... nhét không vào!” Lôi tiểu tử gấp đến độ dậm chân.

“Đồ con lừa trứng!” Hồn hỏa Thanh Đỉnh Hầu “oạch” một tiếng thoát khỏi mảnh bài giác! Ngôi sao băng thế nhưng lơ lửng giữa không trung, “tư lạp” bốc cháy lên một mồi lửa u lam to bằng hạt đậu! Ngọn lửa lao thẳng tới khối thịt trai đông lạnh —— “Lão nương nướng mềm cho ngươi!”

Lam hỏa bọc lấy khối thịt trai đông lạnh kêu xèo xèo, sương hoa trên mặt vỏ hóa thành hơi nước, thịt nghêu sò bọc sợi tơ hắc kim gặp nhiệt “ong” một tiếng tỏa ra ánh kim hồng. Lớp vảy băng trên ngực Bùi Miểu chịu luồng nhiệt này, “rắc” một tiếng vỡ ra vài đạo khe mới!

“Nhét!” U diễm của Thanh Đỉnh Hầu lại yếu đi chỉ còn bằng hạt gạo, hư ảo như sắp tan biến.

Lôi tiểu tử gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh đẩy khối thịt trai đã được hong mềm, bọc trong ánh nhiệt tơ vàng vào trong lỗ mủ trên ngực Bùi Miểu!

Phụt!

Thịt nát hòa cùng dầu ấm nhét vào lỗ thủng! Thịt trai bọc tủy thần hắc kim gặp máu mủ thịt nát, “thứ lạp” bốc lên làn khói dầu tanh tưởi mang theo hơi ấm! Toàn bộ lớp vảy băng trên ngực Bùi Miểu đột nhiên phồng lên! “Răng rắc” nứt toạc như mạng nhện! Từ vô số vết nứt tinh mịn chui ra luồng khói dầu nóng bỏng!

“Ách a ——!” Hắn mở bừng mắt! Tròng mắt vẩn đục cháy lên màu đỏ máu! Dưới lớp vỏ băng nứt toạc trên ngực, viên tâm hạch băng hỏa to bằng hạt gạo vốn đang nín thở không dám động, chịu sự kích thích của dầu tủy thần, “oanh” một tiếng đâm sâu vào chỗ phủ mạch đã hỏng!

“Thành!” Hồn hỏa Thanh Đỉnh Hầu kinh hãi kêu lên, ngọn lửa trung tâm bỗng chốc sáng lên bằng đầu ngón tay! Thế nhưng lại ngưng tụ thành một chồi đậu u lam nhảy nhót không ngừng! Ngọn lửa treo lơ lửng giữa không trung, đuôi lửa khẽ cuốn lấy những giọt dầu nhiệt chảy ra từ ngực Bùi Miểu.

Khí Lòng Bếp đột nhiên đỉnh ra! Bùi Miểu há miệng phun ra một ngụm khói đen tanh hôi, dưới lớp vỏ băng nứt trên ngực lại như nhét một khối than cháy hồng, đem chút tro tàn sắp tắt này thiêu cháy rực rỡ! Trong cổ họng hắn lăn ra tiếng thở dốc thô kệch như nồi vỡ, tròng mắt dán chặt vào chồi hồn hỏa u lam đang nhảy nhót giữa không trung, môi run rẩy không nói nên lời.

Mồi lửa mới của Thanh Đỉnh Hầu liệu nhiệt dầu, cháy càng linh hoạt. Đuôi lửa mơ hồ cọ qua quai hàm kết vảy đen của Bùi Miểu, lại như sợ bị bỏng mà bay nhanh lùi về giữa không trung, ngượng ngùng xoắn xuýt thốt ra những lời không thành tiếng: “Nhìn gì mà nhìn... lão nương... vừa ấp được mồi lửa hồn nóng hổi... không đẹp bằng cái lỗ thủng trên ngực ngươi à?”

Khe nứt trên đỉnh núi Bánh Nướng, ánh nắng thấm vào nhuộm sáng nửa tấc bùn đất đông lạnh. Trong khe hở âm hàn mới nứt ra dưới đáy sông băng, những sợi tơ ám kim còn sót lại đang lặng lẽ chìm xuống vực sâu đông lạnh.

Truyện liên quan