Quyển 1 · Chương 298: Hang băng chôn mầm thối

Doanh trại Xương Khô, tường muối bị sương giá phủ trắng xóa, tỏa ánh sáng lạnh lẽo, những vết nứt trên tường treo lủng lẳng từng dải băng nhọn. Bùi Miểu nửa dựa vào đống củi, trái tim vừa mới hồi phục lại đập thình thịch, chút hơi nóng bỏng rát ấy khiến lồng ngực căng phồng. Bụng hắn quấn dày đặc vải dầu, nhưng khối đá lạnh lẽo trong dạ dày cứ trĩu xuống, nặng nề đến mức hắn không thể ngồi thẳng lưng.

Lão Tam Sẹo ngồi xổm bên đống tro bếp, dùng chiếc ấm sành thủng đáy cạo lớp tuyết trên mặt tường. Cháo nghêu đã đông thành cục sắt, cạo mãi mới được một ít vụn băng.

Cửa bếp chất đầy củi ướt mới chặt, Lão Thương Đầu khom lưng lật củi. Bàn tay khô héo của lão nhặt lên một thanh củi thấm đầy băng giá, đưa lên mũi ngửi ngửi: "Củi dính hàn tủy lộ... Đốt lên khói ám vào tận xương tủy..." Lão quay đầu nhìn chằm chằm những dải băng trên tường trại, "Tường muối chảy nước chát... lăn lộn cùng bột hàn tủy."

Góc Tây Bắc của trại, hố tuyết nứt ra một cái miệng đen ngòm. Tinh thể hàn tủy chảy hết, chỉ còn xác muối kêu "kẽo kẹt" trong gió. Độc thai Mặc Nhai bò lên trên lỗ hổng xác muối, liếm láp lớp độc hồ nhão nhoét trên vách tường. Hắn lau miệng vào gốc rạ đóng băng, một sợi độc tiên xanh thẫm rủ xuống tận sâu trong khe băng. Nước dãi bọc lấy sợi băng kết thành dây mảnh, lặng lẽ chui vào nền đất lạnh dưới chân tường doanh trại Xương Khô.

Lão Tam Sẹo đang thổi lớp phấn tuyết, một dải băng trên tường bỗng "lạch cạch" đứt lìa. Đầu nhọn của băng chùy "vèo" một tiếng cắm phập vào lớp bùn đông lạnh dưới chân hắn, mũi chùy xèo xèo bốc khói lam!

"Băng đao có độc!" Lão Tam nhảy xa ra. Mũi giày dính chút khói lam, da giày lập tức lở loét thành những đốm đen.

Trái tim nóng hổi trong lồng ngực Bùi Miểu bỗng chốc chìm xuống. Từ khe băng chảy ra dòng nước lam lẫn bùn loãng, vẽ trên nền đất lạnh những vệt dầu nhợt nhạt. Cuối vệt dầu dính những sợi tơ xanh thẫm, nhầy nhụa bò ngược vào khe tường.

"Rễ cây thối chân da..." Lão Thương Đầu dùng bàn tay khô khốc vê những sợi tơ lục, "Dây độc muốn quấn lấy xà nhà..."

Thanh Đỉnh Hầu Yêu Bài bỗng "cắc" một tiếng, nứt ra một đường lớn! Góc bài nổ tung, để lộ lớp mỡ dầu bên trong đang ngưng tụ thành những cục sáp đục ngầu. Mặt sáp dầu dính phải vết độc tiên xanh thẫm, đang xèo xèo bốc khói.

"Chuột gặm bài, mỡ trúng độc rồi!" Lão Tam Sẹo chỉ vào đám sáp dầu đang bốc khói.

"Trúng cái rắm!" Lão Thương Đầu dùng chày giã dược đập nát khối băng, trộn vụn băng với thuốc mỡ rồi đắp lên khe nứt trên bài, "Lấp lỗ chuột lại!"

Thuốc mỡ trộn vụn băng dán kín khe nứt, khói trắng xèo xèo tắt ngấm. Thế nhưng, bốn phía chân tường doanh trại Xương Khô đều vang lên tiếng "tất tốt" nhỏ vụn. Lớp da tường muối nứt ra, chảy xuống thứ chất nhầy màu vàng lục, chất nhầy bọc lấy những sợi tơ xanh thẫm, bò lên xà gỗ như da cóc ghẻ.

"Vỏ cây thối bọc trần nhà... muốn nghẹn chết người rồi!" Lôi Thác bịt mũi gào lên. Khối băng cứng trên bụng hắn bị mùi tanh của chất nhầy làm cho rung lên bần bật, những mảnh băng nứt vỡ rơi lả tả.

"Đốt cháy lớp da thối này đi!" Bùi Miểu gồng mình gầm lên. Ngọn lửa dưới lớp vải dầu trên bụng hắn bỗng bùng lên, nhưng trái tim vừa mới ổn định lại đang đập đầy chột dạ, chút mồi lửa ấy chỉ quẩn quanh trong bụng.

"Lão nương cho nổ tung cái bài này!" Thanh Đỉnh Hầu Yêu Bài nứt toác, bỗng phun ra một luồng khói vàng khét lẹt! Khói mang theo chút hỏa khí cuối cùng từ lớp sáp dầu, cuốn theo những giọt dầu nóng bỏng phun thẳng vào đám độc tương trên trần lều!

Phốc phốc phốc! Giọt dầu cháy xèo xèo trên lớp chất nhầy lục, bốc lên những bong bóng đen! Lớp da độc tương bị thiêu cháy vài chỗ! Nhưng càng nhiều chất nhầy lẫn sợi độc tiên từ khe tường trào ra, dán đè lên những vảy đen bị đốt cháy!

"Mặc đằng mủ bôi tường... dán kín khói bếp lại!" Lão Thương Đầu tê thanh nói, chày giã dược cắm vào khe tường khuấy đảo độc tương, "Đào nát gốc rễ!"

Phụt! Đầu chày giã dược đâm trúng một túi lục phình to! Túi bao "phốc" một tiếng nổ tung, phun đầy tương xanh thẫm lên mặt lão nhân!

"Ách a!" Lão Thương Đầu ôm mặt gào thảm thiết! Mủ tương ăn mòn chiếc mũ nỉ, nọc độc dính vào da thịt trán "xèo xèo" lở loét! Từ trong thịt nát thế mà chui ra những con tuyến trùng xanh lục to bằng con giun!

"Lão nhân trúng cổ rồi!" Lão Tam Sẹo xông lên định kéo lão lại.

"Đừng nhúc nhích!" Bùi Miểu quát chói tai. Mồi lửa trong bụng hắn bị cú va chạm này kích thích, cuối cùng cũng bùng lên lồng ngực! Hòn than nóng trong tim "đằng" một tiếng cháy rực! Luyện tủy sát hỏa bọc lấy âm lãng gầm lên: "Phá kén!"

Oanh! Âm lãng nổ tung! Đám tương độc trên mặt Lão Thương Đầu bị chấn văng ra! Mấy con tuyến trùng từ thịt nát vặn vẹo rơi xuống, run rẩy trên nền bùn đông lạnh. Nhưng trên trán lão nhân là một vết lở loét to bằng miệng chén, lộ ra ánh huỳnh quang xanh thẫm! Những tia sáng đang theo lớp da đầu nứt toác chui xuống! Bàn tay khô héo run lên bần bật!

"Sọ não... tê dại hết rồi..." Lão nhân run rẩy thốt ra từng chữ, người cứng đờ không đổ.

Thanh Đỉnh Hầu Yêu Bài bỗng "rắc" một tiếng, hoàn toàn nứt làm đôi! Trong thân bài vỡ vụn, khối băng lam ngưng tụ bỗng nóng bỏng sáng rực! Ánh lam như kim châm, đâm thẳng vào ánh huỳnh quang xanh thẫm đang chảy ra từ thịt nát của Lão Thương Đầu!

"Xuy ——!" Ánh lam thiêu đốt sợi tơ xanh thẫm, bốc lên làn khói đen tanh hôi! Khói mang theo hàn sát của băng phách, theo sợi lục chui ngược lại khe tường!

"Ách a a!" Từ sâu trong khe tường truyền đến tiếng gào thảm thiết của độc thai Mặc Nhai! Ánh huỳnh quang lục đang chui vào não nháy mắt tan tác!

Thế nhưng ngay khoảnh khắc ánh lục tan hết, bàn tay khô héo của Lão Thương Đầu bất ngờ vung mạnh về phía ngực Bùi Miểu! Đầu ngón tay bọc thuốc mỡ xám lục cắm thẳng vào tâm oa! "Chết đi cho lão tử!" Thứ thuốc mỡ xám lục ấy đang trộn lẫn với độc mủ Mặc Đằng vừa dính phải khi chọc túi bao!

Quá gần! Quá nhanh!

Phốc!

Bàn tay khô héo cắm phập vào tâm oa vừa mới ổn định của Bùi Miểu! Thuốc mỡ trộn độc mủ Mặc Đằng xuyên thẳng vào xương ngực! Ba vết sẹo trên ngực Bùi Miểu như bị sét đánh! Luyện tủy sát hỏa bị kịch độc mạnh mẽ bóp tắt! "Ách...!" Cổ họng hắn trào ra dòng máu đen lẫn lục tanh ngọt!

"Lão dược quỷ, ông điên rồi à?" Lão Tam Sẹo trợn mắt nứt cả khóe, lao tới! Thiết quyền oanh tạc về phía Lão Thương Đầu!

Lão nhân thế mà không tránh không né, khóe miệng kéo ra một nụ cười quái dị chết lặng: "Nó chết rồi... cháu trai ta... mới có thể sống..."

Phanh! Thân hình gầy gò bị đánh bay ra ngoài! Chày giã dược rời khỏi tay! Lão lăn lộn trên nền bùn đông lạnh, trong hốc lở loét trên trán, ánh lục hoàn toàn tắt ngấm, chỉ còn đôi mắt đờ đẫn trừng trừng nhìn bầu trời xám xịt.

Doanh trại Xương Khô chìm vào tĩnh mịch. Bùi Miểu ôm lồng ngực đang trào máu lục quỳ rạp xuống đất, ngọn lửa tâm hoả vừa nhen nhóm gần như bị độc sát bóp nghẹt. Thanh Đỉnh Hầu Yêu Bài vỡ nát, khối băng lam trong đó đang cháy đỏ rực. Độc tương trong khe tường lặng lẽ rút lui, chỉ để lại những bộ xương khô đổ nát và cả doanh trại đầy kinh hãi.

Ngoài trại, gió tuyết gào thét, sâu trong khe tường muối, những sợi tơ độc tiên xanh thẫm bị đứt đoạn đang "xèo xèo" rút về hố tuyết phía Tây Bắc. Trên lỗ hổng xác muối dưới đáy hố, độc thai Mặc Nhai liếm sạch lớp mủ nha bị hàn phách đốt cháy, nhìn về phía doanh trại Xương Khô nở nụ cười dữ tợn.

Truyện liên quan