Quyển 1 · Chương 28: Nghĩa địa

Ánh lửa soi sáng khuôn mặt vấy máu, đầy bụi bặm và mệt mỏi của Lâm Cương. Ánh mắt gã phản chiếu ngọn lửa đang nhảy múa, bên trong chẳng có chút gợn sóng nào, chỉ có một mảnh tro tàn chết chóc. Dường như thứ đang cháy không phải là thức ăn, mà là chút hơi ấm tàn dư cuối cùng nơi đáy lòng gã, chút ý nghĩ hoang đường cuối cùng về "đồng bạn" và "trách nhiệm".

Gã lặng lẽ nhìn. Nhìn chút hy vọng mỏng manh kia bị ngọn lửa tham lam nuốt chửng, liếm gáp, hóa thành hư vô. Nhìn bao bì rực rỡ kia co quắp biến dạng trong lửa, cuối cùng biến thành đống than đen xấu xí, cuộn tròn. Nhìn ngọn lửa lụi dần, chỉ còn lại tàn lửa nhảy nhót trên mảnh vải rách, tỏa ra hơi nóng cuối cùng mang theo mùi nhựa khét lẹt.

Cho đến khi đốm lửa cuối cùng tắt lịm hoàn toàn, chỉ để lại một nắm tro đen xám nhỏ tỏa ra hơi ấm dư thừa, hòa lẫn giữa nhựa và vụn bánh quy, xoáy một vòng trong cơn gió đêm lạnh giá rồi tán đi.

Lâm Cương thu hồi tầm mắt, không nhìn mảnh tro tàn kia nữa. Gã vịn vào mố cầu lạnh ngắt, vô cùng chậm chạp, như thể từng khớp xương đều đang rên rỉ, chật vật đứng thẳng dậy. Động tác kéo theo nỗi đau đớn khắp toàn thân, nhưng gã hoàn toàn không hay biết.

Gã xách thanh gậy bóng chày bằng kim loại dính đầy máu đen và vụn gỗ lên. Đầu gậy một lần nữa kéo lê trên mặt đất đầy bụi bặm, phát ra tiếng "xoẹt xoẹt" đơn điệu mà chói tai.

Gã quay người, lưng hướng về phía mảnh tro tàn đã cháy rụi, lưng hướng về phía dưới chân cầu vượt vắng lặng, lưng hướng về phía giấc mộng huyễn hoặc vừa xuất hiện ngắn ngủi rồi biến mất hoàn toàn về "người khác".

Một bước. Lê những bước chân nặng nề.

Lại một bước. Gậy bóng chày kéo lê trên đất, âm thanh đặc biệt rõ ràng trong sự im lặng chết chóc.

Thêm một bước. Đi về phía đống đổ nát của thành phố khổng lồ và im lìm đang bị ánh hoàng hôn màu máu bao trùm.

Không ngoảnh đầu lại.

Bóng người bị kéo dài, vặn vẹo trong bóng chiều tà ngày một đậm đặc, cuối cùng hòa vào cái bóng của những tòa nhà như bộ xương của con quái thú nơi rìa thành phố. Như một giọt nước, lặng lẽ không tiếng động hòa vào đại dương chết chóc.

Gã đã trở lại.

Trở lại địa ngục đóng băng chỉ có một mình gã này.

Trở lại cái vòng lặp tê dại, ngày qua ngày tìm kiếm đồ hộp, dầu diesel và tạp chí hết hạn trong đống đổ nát.

Trở lại chiếc lồng giam khổng lồ, ngột ngạt mang tên "con người cuối cùng".

Những cột trụ lớn kiểu Hy Lạp của thư viện đổ bóng dài trong bóng chiều. Những xác chết đông cứng trên bậc thềm như những bức tượng vĩnh cửu, mờ dần đường nét trong bóng tối đang dày lên.

Lâm Cương đẩy chiếc xe đạp phượng hoàng cũ kỹ của mình, xích xe phát ra tiếng "lạch cạch" đơn điệu, nghiền qua mặt đường nhựa nứt nẻ. Trong giỏ xe cắm chéo cây gậy bóng chày. Ghế sau buộc một thùng dầu diesel gỉ sét loang lổ, khẽ lắc lư theo nhịp xóc.

Gã dừng xe, khóa lại bằng xích sắt một cách thành thục. Rút gậy bóng chày xuống. Ghé tai lắng nghe. Tiếng gió nghẹn ngào. Ngoài cái đó ra, là một sự im lặng chết chóc.

Gã đẩy cánh cửa mở toang như miệng quái thú của thư viện ra.

Bên trong cánh cửa là bóng tối và sự tĩnh lặng còn đậm đặc hơn. Chỉ có bụi bặm im lặng nổi trôi trong luồng sáng yếu ớt. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi giấy ẩm mốc và bụi bặm.

Gã như một bóng ma, băng qua phòng đọc sách rộng lớn và chết chóc, đi về phía phòng đọc sách công cụ quen thuộc ở cánh đông tầng hai. Đẩy cánh cửa chống cháy nặng nề ra. Bên trong là mùi mốc, mùi bụi quen thuộc và mùi hơi người do chính gã sống lâu ngày để lại.

Gã đi đến góc tường, cởi chiếc áo khoác vấy máu và đầy bụi bặm ra, tùy tiện ném xuống đất. Đi đến bên thùng nước, múc thứ nước mưa lạnh ngắt đã qua lọc đơn giản, thô bạo dội lên mặt và cánh tay. Dòng nước rửa trôi những vảy máu đỏ thẫm và vết bẩn màu đen, để lộ làn da trắng bệch mệt mỏi bên dưới và vết thương quấn băng trên vai vẫn đang rỉ ra thứ nước màu vàng. Gã chẳng hề bận tâm.

Gã lấy một túi bánh quy nén từ trong tủ tài liệu đang mở ra, xé bao bì, mặt không cảm xúc nhai ngấu nghiến. Cảm giác trong miệng thô ráp như cát. Gã lại hớp mấy ngụm nước lạnh. Sau đó, đi đến trước chiếc bàn đọc sách rộng lớn bên cửa sổ.

Bản đồ thành phố vẽ tay cỡ lớn vẫn trải phẳng trên mặt bàn. Trên đó dày đặc những ký hiệu. Dấu gạch chéo màu đỏ, vòng tròn màu xanh biển, chấm tròn màu xanh lá, dấu chấm hỏi màu đen...

Tầm mắt gã dừng lại ở góc đông nam bản đồ, vị trí gần nơi giao nhau giữa đường cao tốc và sông Thanh Thủy. Ở đó, một hình vuông được vẽ bằng bút chì nhạt, bên cạnh in chữ "Logistics Hoành Phát – Kho trung chuyển số 7", cùng lời cảnh báo được gã dùng bút đỏ tô đậm:

"Hạt nhân, sinh học, hóa học? Tin cũ chờ kiểm tra!"

Gã chằm chằm nhìn vào nơi đó. Nhìn rất lâu, rất lâu.

Sau đó, gã cầm lấy cây bút chì HB đã gọt nhọn trên bàn. Động tác chậm chạp mà vững vàng.

Ngòi bút chì hạ xuống hình vuông đánh dấu "Logistics Hoành Phát – Kho trung chuyển số 7" kia.

Gã dùng sức, tàn nhẫn tô đen hoàn toàn hình vuông đó, hết vòng này đến vòng khác, cùng với những chữ viết và lời cảnh báo đỏ tươi bên cạnh. Ruột bút chì ma sát trên mặt giấy thô ráp phát ra tiếng sột soạt, giống như loài gặm nhấm nào đó đang cắn xé.

Cho đến khi nơi đó chỉ còn lại một vệt mực đen xấu xí, sâu hoắm, như thể có thể nuốt chửng mọi luồng sáng.

Gã ném bút chì xuống. Cây bút chì lăn xuống đất, phát ra âm thanh khe khẽ.

Gã không nhìn bản đồ nữa. Quay người, đi đến bên đống rèm cửa nhung dày cộp trải thành "giường" ở góc tường. Đá văng giày, thậm chí còn chưa cởi bộ quần áo bẩn thỉu dính đầy mồ hôi và bụi bặm kia ra, gã ngã thẳng đơ xuống.

Cơ thể nặng nề nện lên lớp vải mềm mại, làm dấy lên một màn bụi.

Gã nhắm mắt lại.

Bóng tối như dòng thủy triều ấm áp, nhấn chìm gã trong nháy mắt. Cách biệt với thành phố chết chóc bên ngoài, cách biệt với vệt mực đen xấu xí trên bản đồ, cách biệt với nỗi đau âm ỉ từ vết thương trên vai, cách biệt với tất cả ký ức về mảnh giấy, về nhà kho, về vụ nổ, về tiếng khóc và ngọn lửa ngắn ngủi.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng vô bờ bến, quen thuộc, ngột ngạt...

Gã đã trở lại.

Ngày mai, khi mặt trời mọc, gã sẽ lại đạp chiếc xe đạp kia, xích xe phát ra tiếng "lạch cạch" đơn điệu, nghiền qua những con phố đầy "tượng điêu khắc". Gã sẽ đến trạm xăng hút dầu, sẽ đến siêu thị lục lọi những hộp đồ có thể còn sót lại, sẽ thu thập tất cả những thứ nhiên liệu có thể khiến cỗ máy mang tên "sinh tồn" này tiếp tục chạy không tải.

Như một bóng ma câm lặng đã được thiết lập sẵn chương trình.

Trong nghĩa địa khổng lồ, đóng băng này, nơi chỉ còn lại một sinh vật sống là gã.

Truyện liên quan