Quyển 1 · Chương 2: Nghe tiếng kiếm

Xuân đêm gió lốc cuốn theo hương bùn đất, xuyên qua rừng trúc. Lâm Kiếp Phù Du đứng trước cọc gỗ, trần thượng thân, mồ hôi dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng nhạt. Đêm nay luyện công phá lệ thông thuận, mỗi một quyền đánh ra đều cảm nhận được lực đạo ngưng thật có độ.

"Phanh! Phanh! Phanh!"

Tiếng đóng cọc nặng nề vang vọng trong bóng đêm. Lâm Kiếp Phù Du song quyền như chùy, từng chút một oanh kích lên cọc gỗ. Bề mặt cọc gỗ sớm đã bị mài giũa đến bóng loáng, nhưng vẫn kiên cố như lúc ban đầu.

Đang lúc hắn chuẩn bị thu thế, một trận tiếng động lạ truyền vào tai. Đó là loại âm thanh hắn chưa từng nghe qua, tựa kiếm phong phá không, lại như thanh tuyền bắn ngọc, trong gió đêm ẩn hiện.

Lâm Kiếp Phù Du dừng động tác, nghiêng tai lắng nghe. Âm thanh dường như phát ra từ sâu trong rừng trúc ngoài thôn. Hắn nhanh chóng khoác áo vải thô, đi về hướng phát ra âm thanh.

Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, mặt đất loang lổ bóng cây. Lâm Kiếp Phù Du nhẹ bước chân, thận trọng tiến qua rừng trúc. Khi khoảng cách gần lại, tiếng động kỳ lạ càng rõ ràng. Quả thật là tiếng kiếm khí xé gió, nhưng khác hẳn mọi âm thanh binh khí hắn từng nghe.

Đẩy ra một bụi trúc, phía trước bỗng rộng mở. Trên khoảng đất trống dưới ánh trăng, một bóng trắng đang múa kiếm. Đó là một trung niên nam tử, gương mặt gầy gò, ánh mắt sắc bén như điện. Trường kiếm trong tay dưới trăng ánh lên hàn quang, kiếm thế lưu chuyển, tựa nước chảy mây trôi, hồn nhiên thiên thành.

Lâm Kiếp Phù Du nín thở, không dám phát ra tiếng động. Hắn chưa từng thấy kiếm pháp tinh diệu đến vậy, mỗi chiêu thức như tiên nhân bước ra từ bức họa, tiêu sái tự nhiên, cử trọng nhược khinh. Kiếm khí tung hoành còn kéo theo từng cơn gió nhẹ, khiến trúc diệp xung quanh rung động xào xạc.

Kiếm pháp của bạch y nhân càng lúc càng nhanh, bóng kiếm chồng chất, dưới trăng dệt thành tấm lưới bạc. Lâm Kiếp Phù Du xem đến nhập thần, quên mất tình cảnh của mình. Đúng lúc này, hắn vô ý giẫm gãy một cành khô dưới chân.

"Răng rắc" một tiếng, giữa rừng trúc tĩnh lặng nghe đặc biệt rõ ràng.

Bạch y nhân đột ngột đổi kiếm thế, mũi kiếm chỉ thẳng hướng phát ra âm thanh. Một luồng kiếm khí sắc bén phá không lao tới, Lâm Kiếp Phù Du chỉ cảm thấy luồng hàn ý chạy dọc sống lưng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn theo bản năng nghiêng người, lăn sang bên cạnh sát thân trúc.

Kiếm khí vụt qua, chém vào thân trúc phía sau. Cây trúc gãy đôi, mặt cắt nhẵn bóng như gương. Lâm Kiếp Phù Du toát mồ hôi lạnh, nếu né chậm nửa nhịp, e rằng đã mất mạng tại đây.

"Đã đến thì sao không hiện thân gặp mặt?" Bạch y nhân thu kiếm đứng yên, giọng đạm nhiên pha chút ý cười.

Lâm Kiếp Phù Du biết không tránh được, đành thấp thỏm đứng dậy, bước tới vài bước: "Vãn bối Lâm Kiếp Phù Du, mạo muội quấy rầy tiền bối luyện kiếm, mong tiền bối thứ tội."

Bạch y nhân ánh mắt sáng quắc, đánh giá Lâm Kiếp Phù Du một lát: "Ngươi vừa rồi né một cú đó, phản ứng cũng nhanh đấy. Là người tập võ?"

"Không dám nhận." Lâm Kiếp Phù Du thành thật đáp, "Chỉ là từ nhỏ theo ông nội học chút công phu đóng cọc, thô thiển lắm."

"Công phu đóng cọc?" Bạch y nhân nhướng mày, "Để ta xem ngươi ngày thường luyện thế nào."

Lâm Kiếp Phù Du sững người, rồi hiểu ý đối phương muốn thử mình. Hắn hít sâu một hơi, bày thế khởi đầu, diễn luyện trước mặt người lạ. Mỗi quyền đều đánh ra ngưng thật hữu lực, giống hệt lúc luyện công với cọc gỗ hằng ngày.

Bạch y nhân lặng lẽ quan sát, bỗng lên tiếng: "Dừng."

Lâm Kiếp Phù Du lập tức thu thế. Bạch y nhân bước tới, đưa tay nhẹ ấn lên cánh tay hắn: "Lực đạo hồn hậu, căn cơ vững chắc. Khó có được ở tuổi trẻ như ngươi mà luyện ra được công lực thế này."

Được khen, Lâm Kiếp Phù Du mạnh dạn hỏi: "Xin hỏi tiền bối, kiếm pháp vừa rồi là..."

"Du Long kiếm pháp." Bạch y nhân đạm nhiên đáp, "Nhưng ngươi hỏi chuyện này còn quá sớm. Ngược lại cách luyện công đóng cọc của ngươi, không giống kiểu dạy ở võ quán thông thường."

Lâm Kiếp Phù Du giải thích: "Đây là ông nội truyền lại. Ông nói công phu này chú trọng lấy nhu thắng cương, phải đem lực đạo thu vào nội liễm, khi đánh ra mới phát huy được uy lực."

"Ồ?" Bạch y nhân tỏ vẻ hứng thú, "Ông ngươi là..."

"Đã qua đời nhiều năm." Lâm Kiếp Phù Du thoáng ảm đạm, "Lúc sinh thời chỉ là một nông phu bình thường, nhưng rất có nghiên cứu về võ học. Đáng tiếc tư chất con kém cỏi, chỉ học được chút da lông."

Bạch y nhân khẽ cười: "Ngươi nói vậy khiêm tốn quá. Một nông phu bình thường sao hiểu được đạo lý sâu xa như thế? Ông ngươi dạy công phu đóng cọc, thực chất là nền móng của thượng thừa võ học. Chỉ là không rõ vì sao ông ẩn cư nơi đây, lại không truyền dạy toàn bộ công phu cho ngươi."

Lâm Kiếp Phù Du kinh ngạc. Hắn chưa từng nghĩ công phu đóng cọc mình khổ luyện mỗi ngày lại có lai lịch như vậy. Chẳng trách ông nội lúc sinh thời thường dặn, công phu này phải dùng tâm để thể hội, không thể làm qua loa.

Bạch y nhân bất ngờ hỏi: "Ngươi có muốn học kiếm không?"

"Hả?" Lâm Kiếp Phù Du nhất thời chưa kịp phản ứng.

"Ta hỏi ngươi, có muốn học kiếm không?" Bạch y nhân lặp lại, giọng vẫn bình thản nhưng ánh mắt sắc bén lạ thường.

Tim Lâm Kiếp Phù Du đập nhanh hơn. Hắn tất nhiên muốn học, phong thái của Du Long kiếm pháp vừa rồi vẫn còn rõ mồn một trước mắt. Nhưng hắn không vội đáp, mà cung kính hỏi: "Vãn bối mạo muội hỏi một câu, vì sao tiền bối lại chịu dạy ta?"

Câu hỏi này khiến ánh mắt bạch y nhân thoáng hiện vẻ tán thưởng: "Rất tốt, biết cẩn thận. Ta thấy ngươi căn cơ vững chắc, ngộ tính không tệ, quả là hạt giống tốt để luyện võ. Nếu cứ để hoang phí thì đáng tiếc."

Dứt lời, bạch y nhân xoay trường kiếm trong tay, mũi kiếm chỉ xuống đất, hất lên một mảng đá vụn. Những viên đá bay lên rồi chính xác rơi xuống quanh Lâm Kiếp Phù Du, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo.

"Đứng vào giữa vòng." Bạch y nhân ra lệnh.

Lâm Kiếp Phù Du làm theo. Vừa đứng vững, bạch y nhân đã rung kiếm, kiếm quang lóe lên, dưới ánh trăng hóa ra vô số bóng kiếm vây kín lấy hắn.

Lâm Kiếp Phù Du cảm thấy kiếm khí dày đặc quanh người, nhưng không biết phải ứng phó thế nào. Đúng lúc đó, một luồng kiếm quang nhắm thẳng mặt hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn ngửa người ra sau, vừa kịp né qua. Nhưng ngay sau đó một kiếm khác lại đánh úp tới, buộc hắn phải lăn người tại chỗ.

"Rất tốt, tiếp tục!" Giọng bạch y nhân vang lên, kiếm thế không hề dừng lại.

Lâm Kiếp Phù Du bị dồn vào thế phải liên tục né tránh, nhưng dần dần hắn nhận ra những đường kiếm này tuy sắc bén nhưng đều chừa lại đường sống. Đối phương đang thử phản ứng của hắn. Hiểu ra điều đó, động tác của hắn trở nên thong dong hơn, thậm chí có thể đoán trước hướng kiếm tiếp theo.

Kiếm thế của bạch y nhân càng lúc càng nhanh, Lâm Kiếp Phù Du né tránh cũng linh hoạt hơn. Hắn nhận ra sức mạnh luyện được từ việc đóng cọc hằng ngày lúc này phát huy tác dụng, giúp hắn kịp thời thay đổi thân hình trong tích tắc.

Không biết bao lâu trôi qua, bạch y nhân cuối cùng cũng thu kiếm. Lâm Kiếp Phù Du thở hồng hộc, mồ hôi ướt đẫm, nhưng ánh mắt lại lấp lánh vẻ phấn khích. Đây là lần đầu tiên hắn trải qua một cuộc thử thách thực chiến gay cấn đến vậy.

"Không tệ, nền tảng vững chắc, phản ứng cũng nhanh." Bạch y nhân nhận xét, "Nếu được huấn luyện bài bản, ắt sẽ thành tài."

Lâm Kiếp Phù Du cúi người thật sâu: "Đa tạ tiền bối chỉ giáo."

"Khoan vội tạ." Bạch y nhân đạm nhiên nói, "Ta nếu nhận ngươi làm đồ đệ, ắt sẽ nghiêm khắc. Cuộc sống của ngươi từ nay sẽ thay đổi hoàn toàn, phải chịu không ít gian khổ. Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Lâm Kiếp Phù Du không chút do dự quỳ xuống: "Vãn bối nguyện bái sư học nghệ, nghe theo sư phụ dạy bảo."

"Đứng lên đi." Bạch y nhân đưa tay nâng hắn dậy, "Ta họ Nghiêm, giang hồ gọi ta là Bắc Minh tiên sinh. Từ hôm nay, ngươi chính là đồ đệ của ta."

"Sư phụ." Lâm Kiếp Phù Du cung kính gọi.

Nghiêm Bắc Minh gật đầu: "Đêm nay tạm dừng ở đây. Sáng mai ta sẽ đến nhà bái phỏng cha mẹ ngươi, chính thức bàn chuyện thu đồ. Ngươi về nghỉ ngơi trước đi."

Lâm Kiếp Phù Du vâng lời, xoay người rời đi. Đi được vài bước, hắn không nhịn được ngoảnh lại nhìn. Dưới ánh trăng, bóng dáng Nghiêm Bắc Minh đĩnh bạc như trúc, toát lên vẻ thâm sâu khó lường.

Về đến nhà, Lâm Kiếp Phù Du mãi không thể chợp mắt. Mọi chuyện đêm nay diễn ra như một giấc mộng. Hắn sắp bước vào con đường võ học chân chính, lại còn gặp được một vị sư phụ cao minh như vậy. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi nắm chặt nắm đấm.

Trong rừng trúc sâu, Nghiêm Bắc Minh vẫn đứng một mình dưới trăng. Hắn nhìn về hướng Lâm Kiếp Phù Du rời đi, ánh mắt thâm trầm. Thiếu niên này tư chất và tâm tính đều tốt, nếu được dạy dỗ thêm, ắt có thể gánh vác trọng trách. Còn những tranh đấu ẩn giấu trong bóng tối, tạm thời chưa cần cho hắn biết.

Trúc diệp khẽ lay, gió đêm nổi lên. Nơi xa vọng lại một tiếng hú dài, tựa tiếng kêu của loài chim nào đó. Nghiêm Bắc Minh khẽ nhíu mày, trường kiếm trong tay rung lên, phát ra một tiếng kiếm minh lanh lảnh. Tiếng hú lập tức im bặt, bóng đêm trở lại tĩnh lặng.

Truyện liên quan