Quyển 1 · Chương 3: Rừng trúc
Ánh nắng ban mai vừa ló dạng, rừng trúc còn phủ màn sương mờ ảo. Lâm Kiếp Phù Du dậy sớm đi đến khoảng đất trống đêm qua gặp Nghiêm Bắc Minh, nhưng không thấy bóng dáng sư phụ đâu. Chàng đang phân vân không biết có nên chờ đợi hay không, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói quen thuộc.
"Tới sớm vậy."
Lâm Kiếp Phù Du xoay người, chỉ thấy Nghiêm Bắc Minh không biết đã đứng sau lưng từ lúc nào, một thân bạch y trắng như tuyết, tay cầm một thanh mộc kiếm.
"Sư phụ." Lâm Kiếp Phù Du cung kính hành lễ.
Nghiêm Bắc Minh gật đầu: "Cha mẹ ngươi ở nhà, ta đã nói chuyện qua. Họ tuy có phần không nỡ, nhưng cũng hiểu rằng đây là cơ duyên của ngươi. Từ hôm nay trở đi, ta sẽ ở đây dạy ngươi kiếm pháp."
Lâm Kiếp Phù Du mừng thầm trong lòng, nhưng rồi lại lo lắng: "Sư phụ, con chưa từng đụng đến kiếm bao giờ, e rằng phải bắt đầu từ những thứ cơ bản nhất."
"Không cần khiêm tốn." Nghiêm Bắc Minh thản nhiên nói, "Ngươi luyện trụ cọc đã ngưng tụ được nội kình, đó là nền tảng rất tốt. Bây giờ, ta muốn thử xem khả năng khống chế lực đạo của ngươi."
Nói rồi, ông tiện tay bẻ một cành trúc, tỉa bỏ cành lá, ném cho Lâm Kiếp Phù Du: "Dùng cái này."
Lâm Kiếp Phù Du nhận lấy cành trúc, có chút bối rối. Cành trúc vừa mảnh vừa mềm, nhìn qua có vẻ chỉ cần dùng chút lực là gãy.
"Thử xem có thể dùng nó đánh gãy cành khô bên kia không." Nghiêm Bắc Minh chỉ về phía một cành khô to bằng cánh tay cách đó không xa.
Lâm Kiếp Phù Du thầm nghĩ sao có thể, nhưng vẫn làm theo. Chàng vung cành trúc quất về phía cành khô, quả nhiên cành trúc uốn cong giữa chừng, căn bản không chạm tới mục tiêu.
"Thử lại lần nữa." Nghiêm Bắc Minh nói, "Lần này hãy dùng cách vận lực khi luyện trụ cọc. Nhớ kỹ, lực phải thu vào bên trong."
Lâm Kiếp Phù Du như hiểu ra điều gì. Chàng hồi tưởng lại cảm giác lúc luyện công hằng ngày, hít một hơi thật sâu, rồi lại vung cành trúc. Lần này, chàng cố ý khống chế lực đạo, dồn kình lực vào phần đầu cành trúc.
"Bụp!" Một tiếng giòn giã vang lên, cành khô gãy làm đôi.
Lâm Kiếp Phù Du kinh ngạc nhìn cành trúc trong tay vẫn lành lặn, rồi lại nhìn cành khô đã gãy, nhất thời không nói nên lời.
"Hiểu chưa?" Nghiêm Bắc Minh hỏi, "Yếu quyết của kiếm pháp không nằm ở việc dùng bao nhiêu sức lực, mà ở cách vận dụng lực đạo. Cú đánh vừa rồi của ngươi đã bước đầu nắm được đạo lý này."
Lâm Kiếp Phù Du trầm ngâm gật đầu. Chẳng trách gia gia luôn nói luyện trụ cọc phải tinh tế thể hội, hóa ra ẩn chứa nhiều ý nghĩa sâu xa đến vậy.
"Tiếp theo, ta sẽ dạy ngươi chiêu thức nhập môn cơ bản nhất." Nghiêm Bắc Minh nói, rút ra một thanh trường kiếm đưa cho Lâm Kiếp Phù Du, "Đây là kiếm luyện tập ta cố ý chuẩn bị cho ngươi, trọng lượng vừa phải, ngươi thử xem."
Lâm Kiếp Phù Du nhận lấy trường kiếm, cảm thấy trọng lượng vừa vặn, không quá nhẹ đến mức phiêu phiêu thiếu lực, cũng không quá nặng khó vung lên. Chàng bắt chước động tác của Nghiêm Bắc Minh, bắt đầu luyện tập chiêu thức nhập môn.
"Cổ tay nâng lên cao hơn chút." Nghiêm Bắc Minh chỉnh sửa, "Kiếm phải như cánh tay nối dài, hòa làm một thể với thân người. Đúng, chính là như vậy. Giữ nguyên tư thế này cho đến khi ta bảo ngươi dừng."
Lâm Kiếp Phù Du gật đầu, đứng bất động giữ nguyên tư thế. Ban đầu còn thấy nhẹ nhàng, nhưng thời gian dần trôi, cánh tay bắt đầu mỏi nhừ, trán cũng lấm tấm mồ hôi.
Nghiêm Bắc Minh đứng bên quan sát, thỉnh thoảng lên tiếng chỉ bảo: "Lực phải đều đặn, không được lúc mạnh lúc yếu. Ý giữ đan điền, dồn khí xuống bụng dưới. Cánh tay mỏi là chuyện thường, nhưng không được đổi tư thế."
Cứ thế khoảng một canh giờ trôi qua, cánh tay Lâm Kiếp Phù Du đã run lên nhè nhẹ, nhưng chàng vẫn nghiến răng kiên trì, không chịu buông lỏng. Mãi đến khi mặt trời lên tới đỉnh đầu, Nghiêm Bắc Minh mới lên tiếng: "Được rồi."
Lâm Kiếp Phù Du lúc này mới hạ kiếm xuống, cánh tay vừa chua vừa tê, nhưng trong lòng lại vô cùng kiên định. Chàng biết, đây là con đường nhất định phải đi qua.
"Không tệ." Nghiêm Bắc Minh hiếm khi nở một nụ cười nhẹ, "Người thường nhiều nhất cũng chỉ trụ được nửa canh giờ là chịu hết nổi. Ngươi kiên trì được lâu như vậy, chứng tỏ tâm tính và nghị lực đều đạt yêu cầu. Giờ nghỉ ngơi một lát, ta sẽ giảng giải cho ngươi một chút kiếm lý."
Hai người tìm một khoảng đất bằng phẳng ngồi xuống. Nghiêm Bắc Minh bắt đầu giảng giải: "Kiếm pháp chú trọng bốn chữ yếu quyết 'tâm, ý, khí, lực'. Tâm phải tĩnh, ý phải ngưng, khí phải trầm, lực phải đều. Những điều này đều có chỗ tương thông với công phu trụ cọc ngươi luyện hằng ngày."
Lâm Kiếp Phù Du chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Những đạo lý này nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng thực chất ẩn chứa ý nghĩa sâu xa. Chàng nhận ra nhiều lời gia gia từng dạy năm xưa giờ có thể đối chiếu với nhau.
"Gia gia ngươi dạy ngươi luyện trụ cọc, kỳ thực đã ngầm hợp với chân nghĩa kiếm đạo." Nghiêm Bắc Minh tiếp tục, "Lấy nhu thắng cương, lấy tĩnh chế động, đó chính là tinh túy của kiếm pháp thượng thừa. Chẳng trách ngươi có thể nhanh chóng vào tay như vậy."
Nói đến đây, ông nhìn Lâm Kiếp Phù Du với ánh mắt sâu xa: "Cũng coi như là cơ duyên. Nếu không phải đêm qua ngươi tình cờ luyện công, ta cũng sẽ không phát hiện ra thiên phú của ngươi."
Lâm Kiếp Phù Du khẽ động lòng: "Sư phụ tối qua cố ý đến đó luyện kiếm sao?"
"Không sai." Nghiêm Bắc Minh thản nhiên đáp, "Ta phát hiện quanh đây có một số dấu vết khả nghi, nên cố ý đến đó chờ xem. Không ngờ lại gặp được ngươi, một hạt giống tốt."
Nghe vậy, Lâm Kiếp Phù Du càng thêm tò mò: "Là dấu vết gì vậy?"
"Chuyện đó ngươi chưa cần biết." Nghiêm Bắc Minh khẽ lắc đầu, "Chuyên tâm luyện tốt kiếm pháp mới là chính sự. Chiều nay ta sẽ dạy ngươi một bộ kiếm pháp cơ bản, tên là 'Du Long Thập Bát Thức'. Đây là những chiêu thức nhập môn do ta tự sáng tạo, ngươi phải dụng tâm học cho kỹ."
Lâm Kiếp Phù Du không dám hỏi thêm, nghiêm túc lắng nghe sư phụ giảng giải yếu lĩnh kiếm pháp. Nghiêm Bắc Minh trước tiên biểu diễn một lần trọn vẹn mười tám thức, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, kiếm thế liên miên bất tận. Sau đó ông bắt đầu dạy từng chiêu từng thức, tỉ mỉ giải thích yếu lĩnh và biến hóa của mỗi động tác.
Bắt đầu từ chiêu cơ bản nhất "Du Long Tham Đầu", Nghiêm Bắc Minh lặp đi lặp lại làm mẫu, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ cho Lâm Kiếp Phù Du. Bộ kiếm pháp này nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng thực chất ẩn chứa nhiều biến hóa, mỗi chiêu đều thông với cách phát lực của công phu trụ cọc. Lâm Kiếp Phù Du dần nhận ra, bao năm công phu nền tảng của mình giờ đây đã phát huy tác dụng lớn.
"Rất tốt, năng lực lĩnh ngộ của ngươi quả thực không tồi." Nghiêm Bắc Minh nhìn Lâm Kiếp Phù Du dần nắm được yếu lĩnh, hài lòng gật đầu, "Bộ kiếm pháp này nhìn qua bình thường, nhưng thực chất bao hàm nhiều ảo diệu của kiếm đạo. Chờ khi ngươi hoàn toàn nắm vững, ta sẽ dạy tiếp những nội dung sâu xa hơn."
Lâm Kiếp Phù Du vừa luyện tập vừa hỏi: "Sư phụ, vì sao bộ kiếm pháp này lại gọi là 'Du Long Thập Bát Thức'?"
"Bởi vì khi mười tám thức được thi triển liên hoàn, kiếm thế như rồng bay lượn trên không, kéo dài không dứt." Nghiêm Bắc Minh giải thích, "Chờ ngươi luyện thuần thục sẽ tự hiểu. Bây giờ, hãy thử thi triển liên tiếp ba thức vừa học xem."
Lâm Kiếp Phù Du làm theo, đem "Du Long Tham Đầu", "Thần Long Bái Vĩ", "Đằng Long Tại Thiên" ba thức thi triển liên tiếp. Tuy động tác chưa được trôi chảy lắm, nhưng đã bắt đầu có hình thái của kiếm pháp.
"Nhịp điệu cần nhanh hơn chút nữa." Nghiêm Bắc Minh chỉ bảo, "Kiếm phải nhanh, nhưng tâm phải tĩnh. Lúc xuất kiếm phải sắc bén, lúc thu kiếm phải trầm ổn. Tiếp tục luyện."
Cứ thế luyện đến hoàng hôn, Lâm Kiếp Phù Du đã nắm đại khái được sáu thức đầu. Tuy vẫn còn non nớt, nhưng chàng đã có thể cảm nhận được chút tinh túy trong kiếm pháp.
"Hôm nay đến đây thôi." Nghiêm Bắc Minh nói, "Về nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai lại đến. Nhớ kỹ, mấy ngày này ngoài luyện kiếm ra, không cần nghĩ ngợi gì khác."
Lâm Kiếp Phù Du cung kính hành lễ: "Vâng, thưa sư phụ."
Nhìn bóng Lâm Kiếp Phù Du khuất dần, Nghiêm Bắc Minh trầm ngâm suy nghĩ. Đồ đệ này quả thực có thiên phú khó gặp, lại thêm tâm tính thuần lương, là một nhân tài đáng bồi dưỡng. Chỉ là không biết chàng có chịu nổi những thử thách sắp tới hay không.
Màn đêm buông xuống, rừng trúc trở lại tĩnh lặng. Nghiêm Bắc Minh đứng giữa khoảng đất trống, ánh mắt xuyên qua từng lớp lá trúc nhìn về phương xa. Ông biết, những kẻ ẩn nấp trong bóng tối sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến. Nhưng trước đó, nhất định phải khiến Kiếp Phù Du có được chút thành tựu về võ công.
Lâm Kiếp Phù Du về đến nhà, dùng bữa tối đơn giản rồi trở về phòng mình. Chàng lấy thanh trường kiếm sư phụ tặng ra, lặp đi lặp lại nghiền ngẫm những chiêu thức học được hôm nay. Dù đã rất mệt mỏi, nhưng chàng biết phải tận dụng lúc trí nhớ còn mới để luyện tập thêm.
"Kiếp Phù Du, ngủ chưa con?" Ngoài cửa vọng vào giọng mẫu thân.
"Vẫn chưa đâu, mẹ." Lâm Kiếp Phù Du vội cất trường kiếm đi.
"Nghỉ sớm đi con, đừng luyện quá khuya." Mẫu thân ân cần dặn dò, "Cha con nói, đã bái sư thì phải chuyên tâm luyện võ, mấy ngày tới việc đồng áng không cần con phụ giúp đâu."
Lâm Kiếp Phù Du chợt thấy cay cay nơi sống mũi: "Mẹ, con..."
"Thôi, không cần nói gì cả." Mẫu thân khẽ nói, "Con vốn thích luyện công từ nhỏ, giờ gặp được minh sư, là phúc phận của con. Cứ yên tâm học hành, mẹ và cha con đều ủng hộ con."
Truyện liên quan
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...
Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tiên đạo khó khăn vô cùng!. Huống chi Tu Tiên giới đã bị một trận ôn dịch làm cho đảo ...
Hồng Hoang: Ta Đệ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
【 Hồng Hoang tiên nữ + vô địch + pháp bảo + bạo sảng 】 Xuyên qua Hồng Hoang thế ...
Ảo Ảnh Trong Mơ
Tạ Tiểu Ngọc bị người hãm hại, hắn không hiểu vì sao mình bị hãm hại. Không phải vì hoài ...
Xuyên Qua Võ Hiệp Thế Giới, Mỗi Ngày Đạt Được Một Chút Đột Phá
Thần Châu đại địa, võ đạo vi tôn, môn pháiTh thao túng thiên hạ, báần Châu đại địa tánh lầm ...