Quyển 1 · Chương 17: Sư đồ mật nghị
Tia nắng ban mai vừa ló rạng, trong rừng trúc sương mù mờ mịt. Lâm Kiếp Phù Du vừa mới kết thúc đả tọa, liền nghe thấy tiếng sư phụ từ bên ngoài truyền đến: "Kiếp Phù Du, đi phòng nhỏ bên kia."
Phòng nhỏ là nơi sư phụ chuyên dùng để cất giữ thư tịch cùng khí giới luyện công, ngày thường rất ít khi bước vào. Lâm Kiếp Phù Du vội vàng chỉnh trang lại y phục, bước nhanh chạy tới nơi.
Đẩy ra cánh cửa gỗ, mùi sách cũ kỹ ùa vào mặt. Nghiêm Bắc Minh đang đứng trước một chiếc kệ sách cũ kỹ, trong tay cầm một quyển sách đã ố vàng.
"Gần đây ta cứ cảm thấy có chút không ổn." Nghiêm Bắc Minh đi thẳng vào vấn đề, "Ngươi ở trong thành mấy ngày nay, đã nhìn thấy những gì?"
Lâm Kiếp Phù Du cẩn thận hồi tưởng: "Ngoài chuyện hôm đó ở Túy Tiên Lâu ra, chính là vài lần đi tuần đêm gặp phải một số kẻ khả nghi. Bọn họ dường như đều đang tìm kiếm thứ gì đó, hành tung rất mực quỷ bí."
"Đều là hạng người như thế nào?"
"Có kẻ giả dạng thương nhân, có kẻ cải trang thành khất cái, còn có mấy người tự xưng là đạo sĩ tha phương. Bất quá nhìn từ bước chân cùng khí tức của bọn họ, hẳn đều là người tập võ."
Nghiêm Bắc Minh gật gật đầu: "Quan sát không tồi. Người trong giang hồ thường dùng những lớp ngụy trang này. Bề ngoài trông như bá tánh bình thường, thực chất lại che giấu sát khí. Nào, ta dạy cho ngươi vài cách nhìn thấu những lớp ngụy trang này."
Hắn từ trên kệ sách gỡ xuống mấy bức họa: "Ngươi xem những người này, tuy ăn mặc khác nhau, nhưng đều có vài điểm chung. Ví như trọng tâm khi đi đường, ánh mắt khi nói chuyện, còn có những động tác nhỏ theo bản năng. Đây đều là những thói quen mà người luyện võ không thể sửa được."
Lâm Kiếp Phù Du cẩn thận quan sát, quả nhiên phát hiện những nhân vật trong tranh đều có vài nét tương đồng vi diệu.
"Còn có chỗ ẩn kín hơn." Nghiêm Bắc Minh chỉ vào một bức họa, "Ngươi nhìn y phục của hắn, tuy là trang phục thương nhân bình thường, nhưng cổ áo và tay áo lại cố ý may rộng ra. Đây là để tiện giấu ám khí. Còn người này..."
Hắn từng bức từng bức giảng giải tỉ mỉ, mỗi một chi tiết đều ẩn chứa kinh nghiệm giang hồ phong phú. Lâm Kiếp Phù Du nghe đến nhập thần, thỉnh thoảng gật đầu.
"Đây chỉ là những điều cơ bản nhất." Nghiêm Bắc Minh nói, "Cao thủ thực sự có thể che giấu hoàn mỹ những đặc điểm này. Giống như người áo đỏ ngươi gặp hôm đó, nếu nàng không muốn cho ngươi phát hiện, ngươi căn bản không thể nhận ra sự tồn tại của nàng."
Nhắc đến người áo đỏ, Lâm Kiếp Phù Du không nhịn được hỏi: "Sư phụ, nàng thật sự là người của phái Nga Mi sao?"
"Đã từng là." Giọng Nghiêm Bắc Minh có chút phức tạp, "Nhưng hiện tại... ai mà biết được. Mấy năm nay, giang hồ đã xảy ra quá nhiều biến hóa. Có những kẻ bề ngoài vẫn giữ thân phận cũ, nhưng thực chất đã không còn là chính mình của ngày xưa."
Hắn bước tới trước cửa sổ, nhìn ra rừng trúc bên ngoài: "Cũng giống như những kẻ truy tra Thiên Ngoại Phi Tiên Kiếm Phổ kia. Bề ngoài nói là vì chính nghĩa võ lâm, thực chất chẳng qua là vì tư lợi cá nhân. Buồn cười ở chỗ, bọn họ ngay cả kiếm phổ là thật hay giả cũng không biết, vậy mà đã liều mạng tranh đoạt."
"Ý sư phụ là, Thiên Ngoại Phi Tiên Kiếm Phổ có thể căn bản không tồn tại?"
"Tồn tại hay không đã không còn quan trọng." Nghiêm Bắc Minh quay người lại, "Quan trọng là, có người tin rằng nó tồn tại, và sẵn sàng bất chấp thủ đoạn vì nó. Như vậy là đủ để khiến giang hồ đại loạn."
Hắn từ trong lòng lấy ra một cái bố bao: "Mấy năm nay ta thu thập được không ít tình báo, đều ghi chép trong này. Ngươi tìm thời gian đọc kỹ, hiểu rõ các thế lực khắp nơi trên giang hồ hiện nay."
Lâm Kiếp Phù Du nhận lấy bố bao, cảm thấy nặng trĩu. Mở ra xem, bên trong là mấy quyển bút ký, chi chít những ghi chép đủ loại.
"Đây là tâm huyết mấy năm nay của ta." Nghiêm Bắc Minh nói, "Không chỉ có tình hình cơ bản của các môn phái, mà còn có vài chuyện xưa bí ẩn. Đây đều là những điều cần thiết để sinh tồn trên giang hồ."
Hắn chỉ vào một quyển trong đó: "Nơi này ghi chép nguồn gốc của lục đại môn phái. Bề ngoài bọn họ hòa thuận, thực chất ngầm tranh đấu kịch liệt. Đặc biệt là hai mươi năm trở lại đây, vì chuyện Thiên Ngoại Phi Tiên Kiếm Phổ, càng trở nên chia rẽ."
Lại mở một quyển khác: "Đây là tư liệu về các tổ chức giang hồ. Thanh Long Hội chỉ là một trong số đó, còn không ít thế lực bí ẩn hơn. Có kẻ công khai ngang ngược, có kẻ âm thầm hoạt động, đều không phải hạng dễ đối phó."
Lâm Kiếp Phù Du lật giở từng trang, càng xem càng kinh hãi. Hắn không ngờ rằng, dưới vẻ bình lặng của giang hồ lại ẩn giấu nhiều dòng chảy ngầm mãnh liệt đến vậy.
"Sư phụ, những điều này đều là ngài tự mình trải qua sao?"
"Có nhiều chuyện là tự mình trải qua, có nhiều chuyện là nghe từ tin đồn." Nghiêm Bắc Minh nói, "Nhưng dù là loại nào, cũng đáng để cảnh giác. Giang hồ hiểm ác, chỉ cần sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục."
Hắn dừng lại một chút: "Lấy Thanh Long Hội làm ví dụ. Hai mươi năm trước, nó chỉ là một bang phái nhỏ không ai biết đến. Nhưng chỉ vì tự xưng có được manh mối về Thiên Ngoại Phi Tiên Kiếm Phổ, lập tức thu hút vô số kẻ liều mạng gia nhập. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã phát triển thành quái vật khổng lồ như hiện tại."
"Vậy bọn họ thật sự có manh mối sao?"
"Ai mà biết được." Nghiêm Bắc Minh cười lạnh, "Nhưng bọn họ quả thực nhờ đó mà thu được không ít lợi ích. Người trong giang hồ đều như vậy, chỉ cần có lợi thì thật giả đã không còn quan trọng."
Hắn từ trên kệ sách gỡ xuống một quyển trục: "Đây là tấm bản đồ ta tự vẽ, đánh dấu sự phân bố đại khái của các thế lực trên giang hồ hiện nay. Ngươi phải nhớ kỹ, mỗi nơi có mỗi quy củ khác nhau. Về sau hành tẩu giang hồ, nhất định phải biết nhìn mặt đoán ý."
Lâm Kiếp Phù Du mở tấm bản đồ ra, chỉ thấy trên đó chi chít những ký hiệu đủ loại. Có chỗ vẽ chấm đỏ, có chỗ vẽ đường đen, còn có vài ký hiệu đặc biệt mà hắn không hiểu.
"Chấm đỏ biểu thị phạm vi thế lực bên ngoài, đường đen là mạng lưới liên hệ bí mật." Nghiêm Bắc Minh giải thích, "Còn những ký hiệu khác, chờ ngươi dần dần tìm hiểu sẽ tự khắc hiểu rõ."
Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ: "Nơi này là địa bàn của phái Nga Mi. Tuy bề ngoài chỉ lớn như vậy, nhưng thực tế tầm ảnh hưởng còn rộng hơn nhiều. Người áo đỏ ngươi gặp hai hôm trước, rất có thể đến từ nơi này."
Lại chỉ sang một chỗ khác: "Đây là phạm vi hoạt động của Thanh Long Hội. Gần đây bọn họ động tác liên tục, rất nhiều nơi đều có người của bọn họ hoạt động."
Lâm Kiếp Phù Du cẩn thận ghi nhớ những vị trí này, bỗng chú ý đến một hiện tượng kỳ lạ: "Sư phụ, vì sao có những nơi không hề có ký hiệu gì?"
"Những nơi đó là nguy hiểm nhất." Nghiêm Bắc Minh nghiêm mặt nói, "Chính vì bề ngoài không thấy dấu vết của bất kỳ thế lực nào, ngược lại chứng tỏ nơi đó ẩn giấu những thứ đáng sợ hơn. Giống như chỗ này..."
Hắn chỉ vào một vùng trống trên bản đồ: "Nơi này không ghi chú gì cả, nhưng thực chất là địa bàn của một môn phái cổ xưa. Bọn họ hành sự vô cùng bí ẩn, đến cả tên tuổi cũng không ai biết. Nhưng chỉ cần có kẻ tự tiện xông vào, thì không bao giờ còn xuất hiện nữa."
Lâm Kiếp Phù Du rùng mình: "Trên giang hồ còn có loại môn phái như vậy sao?"
"Rất nhiều." Nghiêm Bắc Minh nói, "Đó là lý do vì sao ta luôn nhấn mạnh phải biết nhìn mặt đoán ý. Có đôi khi, kẻ nguy hiểm nhất không phải là địch nhân trước mặt, mà là những thế lực ẩn nấp trong bóng tối."
Hắn gấp tấm bản đồ lại: "Hôm nay nói cho ngươi những điều này, là vì thời cơ đã chín muồi. Võ công của ngươi đã có nền tảng nhất định, đã đến lúc ngươi nên biết những chuyện này. Nhưng hãy nhớ kỹ, đây đều là bí mật, tuyệt đối không được tiết lộ cho người ngoài."
"Đệ tử minh bạch."
"Còn một điều nữa." Nghiêm Bắc Minh dặn dò, "Mấy ngày nay ta phải đi xa một chuyến, ngươi cứ ở đây chăm chỉ luyện công. Nếu có người đến tìm, bất kể nói gì cũng đừng dễ dàng tin tưởng. Đặc biệt là những kẻ tự xưng quen biết ta, càng phải cẩn thận."
Lâm Kiếp Phù Du khẽ động lòng: "Sư phụ định đi đâu?"
"Có vài chuyện cần xác minh." Nghiêm Bắc Minh không nói rõ, "Tóm lại ngươi nhớ kỹ, trước khi ta trở về, nhất định phải cẩn thận hành sự. Giang hồ bây giờ, đã không còn là giang hồ của hai mươi năm trước nữa."
Truyện liên quan
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...
Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tiên đạo khó khăn vô cùng!. Huống chi Tu Tiên giới đã bị một trận ôn dịch làm cho đảo ...
Hồng Hoang: Ta Đệ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
【 Hồng Hoang tiên nữ + vô địch + pháp bảo + bạo sảng 】 Xuyên qua Hồng Hoang thế ...
Ảo Ảnh Trong Mơ
Tạ Tiểu Ngọc bị người hãm hại, hắn không hiểu vì sao mình bị hãm hại. Không phải vì hoài ...
Xuyên Qua Võ Hiệp Thế Giới, Mỗi Ngày Đạt Được Một Chút Đột Phá
Thần Châu đại địa, võ đạo vi tôn, môn pháiTh thao túng thiên hạ, báần Châu đại địa tánh lầm ...