Quyển 1 · Chương 30: Đường giang hồ xa xôi
Sương sớm chưa tan, Lâm gia tiểu viện đã một mảnh bận rộn. Lâm mẫu đang thu thập bọc hành lý, Lâm phụ thì đi qua đi lại trong viện, thần sắc phức tạp.
“Nương, bộ quần áo này không cần mang theo.” Lâm Kiếp Phù Du sửa sang lại tay nải, “Trên đường thêm trói buộc.”
“Đây chính là mới may.” Lâm mẫu còn muốn nhét vào, “Con ở bên ngoài…”
“Đủ rồi.” Nghiêm Bắc Minh thanh âm từ ngoài cửa truyền đến, “Nên mang đều mang theo.”
Lâm Kiếp Phù Du xoay người, thấy sư phụ khoanh tay mà đứng, thần sắc bình tĩnh. Nhưng cặp mắt kia, tựa hồ cất giấu tâm sự.
“Nghiêm đại hiệp.” Lâm phụ tiến lên hành lễ, “Tiểu nhi mấy năm nay nhận được chiếu cố. Lần này ra cửa…”
“Không cần đa lễ.” Nghiêm Bắc Minh xua tay, “Kiếp Phù Du là hạt giống tốt, ta cũng chỉ đang tận bổn phận của một vị sư phụ.”
Lâm mẫu lau nước mắt: “Đại hiệp muốn mang Kiếp Phù Du đi nơi nào? Khi nào có thể trở về?”
“Giang hồ đường xa, nơi đi khó định.” Nghiêm Bắc Minh dừng một chút, “Nhưng xin nhị vị yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho nó.”
Lâm Kiếp Phù Du nhìn cha mẹ, trong lòng ngũ vị tạp trần. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng rời nhà xa như vậy, lâu như vậy. Tuy rằng đã sớm hướng tới giang hồ, nhưng đến lúc thật sự phải ly biệt, vẫn khó tránh khỏi lưu luyến không rời.
“Cha, nương.” Hắn quỳ xuống dập đầu, “Hài nhi bất hiếu, phải rời xa nhà.”
“Đứng lên.” Lâm phụ đỡ hắn dậy, “Nam nhi chí tại bốn phương, không cần như thế. Chỉ là…”
Ông muốn nói lại thôi, liếc nhìn Nghiêm Bắc Minh một cái.
“Có gì cứ nói đừng ngại.” Nghiêm Bắc Minh nói.
“Là thế này.” Lâm phụ châm chước từ ngữ, “Mấy ngày nay, trong thôn luôn có những kẻ khả nghi lui tới. Tuy rằng bọn họ không làm gì, nhưng luôn khiến người ta bất an.”
Nghiêm Bắc Minh trong mắt tinh quang chợt lóe: “Chuyện khi nào?”
“Chỉ mấy ngày trước.” Lâm phụ nói, “Những người đó bộ dạng quỷ bí, có khi đêm khuya còn thấy ánh lửa. Lão Trương trong thôn nói, hình như bọn họ đang tìm thứ gì đó.”
“Quả nhiên.” Nghiêm Bắc Minh lẩm bẩm, “Bọn họ đã bắt đầu hành động.”
Lâm Kiếp Phù Du trong lòng khẽ động: “Sư phụ, hay là…”
“Không sai.” Nghiêm Bắc Minh gật đầu, “Đây cũng là một trong những lý do ta muốn mang con rời đi. Người của Thanh Long hội đã theo dõi nơi này, không đi thì không còn kịp nữa.”
“Vậy cha mẹ con…”
“Yên tâm, ta đã an bài xong.” Nghiêm Bắc Minh nói, “Lát nữa sẽ có người đến đón họ đến nơi an toàn.”
Lâm phụ Lâm mẫu nhìn nhau: “Chuyện này…”
“Nhị vị không cần lo lắng.” Nghiêm Bắc Minh nghiêm mặt nói, “Người tiếp ứng là một vị lão hữu của ta, có một trang viên ở Giang Nam. Nơi đó yên tĩnh an toàn, người của Thanh Long hội không tìm được.”
Nói xong, ông từ trong lòng lấy ra một khối ngọc bội: “Đây là tín vật. Lát nữa có người đến, chỉ cần thấy loại ngọc bội này là không sai.”
Lâm Kiếp Phù Du nhìn kỹ khối ngọc bội, thế nhưng lại có vài phần tương tự với Huyết Liên lệnh trong tay Thanh Tuyết. Xem ra những tín vật này quả nhiên đều có liên hệ với nhau.
“Đại hiệp.” Lâm phụ do dự nói, “Gia đình chúng ta vốn bình an vô sự, vì sao đột nhiên…”
“Thế sự khó lường.” Nghiêm Bắc Minh thở dài, “Một số chuyện hai mươi năm trước, nay lại nổi lên mặt nước. Ta tuy không muốn liên lụy đến các ngươi, nhưng có những chuyện tránh không khỏi.”
Ông nhìn quanh bốn phía: “Ngôi làng này nhìn như hẻo lánh, kỳ thực nơi nơi đều ẩn giấu bí mật. Người của Thanh Long hội không phải vô duyên vô cớ đến đây, bọn họ nhắm vào một thứ.”
“Thứ gì?”
“Một bí mật.” Nghiêm Bắc Minh nói, “Chuyện cụ thể không thể nói, biết càng ít càng an toàn. Tóm lại, các ngươi phải nhanh chóng rời khỏi.”
Lâm mẫu còn muốn nói gì đó, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa. Nghiêm Bắc Minh vẻ mặt nghiêm lại: “Đến nhanh thật.”
“Sư phụ, có cần…” Lâm Kiếp Phù Du đặt tay lên chuôi kiếm.
“Không cần.” Nghiêm Bắc Minh ra hiệu hắn thả lỏng, “Là người nhà.”
Quả nhiên, người bước vào là một trung niên nhân quen thuộc. Hắn cầm ngọc bội, hướng Nghiêm Bắc Minh ôm quyền hành lễ: “Đại nhân, xe ngựa đã chuẩn bị xong.”
“Làm phiền.” Nghiêm Bắc Minh gật đầu, “Trên đường phải cẩn thận, nhất là khi qua sông.”
“Minh bạch.” Người nọ đáp ứng, lại từ trong lòng lấy ra một phong thư, “Đây là chủ nhân sai tôi mang đến.”
Nghiêm Bắc Minh nhận lấy thư, chỉ liếc qua rồi cất đi: “Ta đã biết. Nói với ông ấy, khi mọi chuyện xong xuôi ta sẽ tự mình đến gặp.”
Người nọ vâng lời, xoay người ra ngoài an bài. Lâm phụ Lâm mẫu lúc này mới hiểu rõ tình thế nghiêm trọng, không dám nhiều lời nữa.
“Cha, nương.” Lâm Kiếp Phù Du lại lần nữa quỳ xuống, “Hài nhi bất hiếu, khiến cha mẹ phải kinh sợ. Nhưng xin cha mẹ yên tâm, chờ mọi chuyện kết thúc, con nhất định sẽ đến đón cha mẹ.”
“Mau đứng lên.” Lâm phụ đỡ hắn dậy, giọng thấm thía, “Con phải nhớ kỹ, ở bên ngoài phải cẩn thận mọi bề. Có chuyện gì thì nghe lời Nghiêm đại hiệp.”
“Vâng.”
“Cái này cho con.” Lâm mẫu lấy ra một chiếc tay nải nhỏ, “Bên trong là mẹ làm ít lương khô, còn có…”
Nói đến đây, nước mắt lại trào ra. Lâm Kiếp Phù Du trong lòng đau xót, đang định nói gì thì Nghiêm Bắc Minh đã lên tiếng:
“Trời không còn sớm, nên lên đường.”
Lâm Kiếp Phù Du gật đầu, nhìn cha mẹ lần cuối, rồi xoay người bước nhanh ra khỏi sân. Hắn biết, nếu còn ngoảnh lại nhìn thêm lần nữa, e rằng sẽ không thể rời đi.
Nghiêm Bắc Minh ôm quyền với Lâm phụ Lâm mẫu: “Nhị vị bảo trọng. Khi đã an trí xong, ta sẽ phái người báo tin cho Kiếp Phù Du.”
“Làm phiền đại hiệp.” Lâm phụ Lâm mẫu đồng thời đáp lễ.
Khi hai người ra khỏi thôn, đã có hai con ngựa chờ sẵn. Lâm Kiếp Phù Du quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cha mẹ đứng ở cổng thôn, thân ảnh trong nắng sớm trông thật đơn bạc.
“Đi thôi.” Nghiêm Bắc Minh xoay người lên ngựa, “Nhớ kỹ, đừng ngoảnh lại.”
Lâm Kiếp Phù Du kìm nén xúc động muốn quay đầu, cũng xoay người lên ngựa. Hai con ngựa song hành, bước lên quan đạo dẫn về phương xa.
Suốt dọc đường không ai nói gì. Mãi đến khi ngôi làng khuất hẳn sau lưng, Nghiêm Bắc Minh mới lên tiếng: “Trong bọc quần áo mẹ con gói cho con, chắc còn có một thứ khác nữa nhỉ?”
Lâm Kiếp Phù Du khựng lại, mở tay nải ra xem, quả nhiên thấy dưới lớp lương khô có giấu một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mở hộp ra, bên trong là một khối ngọc bội, chính là vật gia truyền mà phụ thân đã truyền lại năm xưa.
“Thì ra là vậy.” Nghiêm Bắc Minh gật đầu, “Khối ngọc bội này lai lịch không đơn giản. Hai mươi năm trước khi ta tá túc ở nhà con, ta đã phát hiện ra, nhưng vẫn luôn chưa nói.”
“Khối ngọc bội này có gì đặc biệt sao?”
“Đương nhiên.” Nghiêm Bắc Minh nói, “Con nhìn kỹ hoa văn trên đó.”
Lâm Kiếp Phù Du tập trung nhìn, chỉ thấy trên ngọc bội có những hoa văn mơ hồ, đã rất mờ. Cẩn thận phân biệt, tựa hồ là những ký hiệu cổ quái.
“Đây là…”
“Là mật văn giống trên Huyền Thiết lệnh.” Nghiêm Bắc Minh nói, “Xem ra thân phận của phụ thân con không hề đơn giản. Mấy năm nay ta vẫn luôn điều tra, nhưng chưa từng tìm được manh mối.”
Lâm Kiếp Phù Du trong lòng chấn động: “Ý ngài là…”
“Không sai.” Nghiêm Bắc Minh nghiêm mặt nói, “Nhà con không phải một gia đình nông dân bình thường. Khối ngọc bội này xuất hiện, chứng tỏ mọi chuyện đều không phải trùng hợp. Người của Thanh Long hội đến thôn tìm đồ vật, e rằng cũng có liên quan đến nó.”
Ông ghìm ngựa dừng lại: “Cho nên lần này mang con ra đi, không chỉ để tị nạn, mà còn muốn điều tra rõ một số chuyện. Những bí ẩn suốt hai mươi năm qua, có lẽ sẽ tìm được đáp án từ khối ngọc bội này.”
Lâm Kiếp Phù Du cẩn thận ngắm nghía khối ngọc bội, trong lòng trăm mối cảm xúc dâng trào. Hắn từ nhỏ đã biết đây là vật gia truyền, nhưng không ngờ nó lại ẩn giấu bí mật lớn đến vậy.
“Sư phụ, vậy chúng ta sẽ đi đâu?”
“Đến một nơi.” Nghiêm Bắc Minh nói, “Nơi đó có một lão bằng hữu, biết rất nhiều bí mật. Nhưng phải cẩn thận, lập trường của ông ta không đáng tin cậy.”
Nói xong, ông lấy ra một tấm bản đồ: “Đây là lộ tuyến, con phải ghi nhớ. Nếu trên đường chúng ta lạc nhau, con cứ theo lộ tuyến này mà đi.”
Lâm Kiếp Phù Du nhận lấy bản đồ, phát hiện lộ tuyến được đánh dấu rất khúc chiết, hiển nhiên đã được thiết kế tỉ mỉ.
“Nhớ kỹ.” Nghiêm Bắc Minh dặn dò, “Dù xảy ra chuyện gì, cũng phải nhớ những gì ta đã dạy con. Nhất là bộ Tích Độc Tâm Pháp, biết đâu lúc nào sẽ dùng đến.”
“Đệ tử minh bạch.”
“Còn nữa…” Nghiêm Bắc Minh muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói, “Thôi, chuyện sau này hẵng tính. Việc trước mắt là lên đường, phải kịp đến trạm kế tiếp trước khi trời tối.”
Hai người giục ngựa đi trước, dần dần rời xa quê nhà quen thuộc. Chuyến đi này chú định sẽ không yên bình, nhưng kẻ phiêu bạt đã chuẩn bị sẵn sàng. Lời cha mẹ giao phó, công sư phụ dạy dỗ, cùng những bí ẩn chưa được giải đáp, tất cả đều khiến hắn không thể lùi bước.
Ánh mặt trời chiếu xuống quan đạo, kéo dài về phía xa. Một con đường mới tinh đang ở dưới chân, dẫn tới giang hồ chưa biết.
Truyện liên quan
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...
Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tiên đạo khó khăn vô cùng!. Huống chi Tu Tiên giới đã bị một trận ôn dịch làm cho đảo ...
Hồng Hoang: Ta Đệ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
【 Hồng Hoang tiên nữ + vô địch + pháp bảo + bạo sảng 】 Xuyên qua Hồng Hoang thế ...
Ảo Ảnh Trong Mơ
Tạ Tiểu Ngọc bị người hãm hại, hắn không hiểu vì sao mình bị hãm hại. Không phải vì hoài ...
Xuyên Qua Võ Hiệp Thế Giới, Mỗi Ngày Đạt Được Một Chút Đột Phá
Thần Châu đại địa, võ đạo vi tôn, môn pháiTh thao túng thiên hạ, báần Châu đại địa tánh lầm ...