Quyển 1 · Chương 18: Nghe mưa bên bờ nước
Mưa hạ kéo dài, bên bờ sông Đình Hóng Gió, Lâm Kiếp Phù Du đang diễn luyện Du Long kiếm pháp. Từ khi sư phụ ra cửa sau, hắn mỗi ngày đều đến nơi này luyện công. Nơi đây hẻo lánh ít dấu chân người, lại có thể nghe tiếng mưa đập vào mặt sông, thật thích hợp để tu tập kiếm pháp.
"Du Long kiếm pháp thức thứ bảy: 'Long hành cửu thiên'." Hắn khẽ thì thầm, trường kiếm trong tay lập tức hóa thành một đạo lưu quang, vẽ ra những quỹ đạo uyển chuyển trong màn mưa.
Thức này là hắn mới học gần đây, chú trọng ở kiếm thế liên miên bất tận, như rồng bay lượn trên mây, biến ảo khôn lường. Mỗi một kiếm đều ẩn chứa hậu chiêu, hoàn hoàn tương khấu, kéo dài không dứt.
"Lực đạo dùng quá cứng nhắc." Một giọng nói già nua đột nhiên vang lên, "Du Long kiếm pháp trọng ở linh hoạt mà không loạn, ngươi như vậy ngược lại mất đi tinh túy của kiếm pháp."
Lâm Kiếp Phù Du giật mình quay người, chỉ thấy ngoài Đình Hóng Gió đứng một lão giả đầu bạc. Lão giả mặc một thân đạo bào màu xám, tay cầm một chiếc dù trúc, đang mỉm cười nhìn hắn.
"Tiền bối là?" Lâm Kiếp Phù Du cảnh giác hỏi. Sư phụ trước khi đi đã dặn dò kỹ, trong khoảng thời gian này phải đặc biệt cẩn thận với người lạ.
"Một lão già đi ngang qua thôi." Lão giả xua xua tay, "Thấy ngươi luyện kiếm ở đây, có chút ngứa tay, nhịn không được chỉ điểm hai câu."
Nói rồi, ông bước vào Đình Hóng Gió, thu chiếc dù trúc lại. Nước mưa từ mặt dù chảy xuống, tụ thành một vũng nhỏ trên mặt đất.
"Người trẻ tuổi, kiếm pháp của ngươi tuy rằng chiêu thức hoàn chỉnh, nhưng thiếu đi chút thần thái." Lão giả tiếp tục nói, "Tựa như trận mưa này, nhìn qua bình thường, kỳ thực ẩn chứa biến hóa. Ngươi hãy lắng nghe..."
Lâm Kiếp Phù Du tập trung lắng nghe, quả nhiên phát hiện trong tiếng mưa rơi ẩn chứa những nhịp điệu khác nhau. Có lúc dồn dập như châu rơi khay ngọc, có lúc kéo dài tựa tơ trời giăng mắc, lại vô cùng tương tự với biến hóa của Du Long kiếm pháp.
"Kiếm pháp như mưa, phải hiểu được thuận thế mà làm." Lão giả nói, tùy tay bẻ một cành cây, "Ngươi thử lại lần nữa, ta sẽ chỉ điểm."
Lâm Kiếp Phù Du tuy còn nghi hoặc, nhưng lời đối phương nói quả thực có lý. Hắn bèn chỉnh lại tư thế, lần nữa thi triển "Long hành cửu thiên".
"Sai rồi, sai rồi." Lão giả lắc đầu, "Ngươi xem chiêu kiếm này..."
Ông dùng cành cây khẽ chạm vào, Lâm Kiếp Phù Du lập tức cảm thấy cánh tay phải tê rần, trường kiếm trong tay suýt nữa rời khỏi tay.
"Điểm mấu chốt của thức này là lấy tĩnh chế động, chứ không phải một mực cầu nhanh." Lão giả giải thích, "Ngươi quá chú trọng biến hóa bên ngoài, ngược lại bỏ qua vận luật bên trong."
Lâm Kiếp Phù Du chợt hiểu ra: "Ý của tiền bối là... phải giống như tiếng mưa rơi, có nhanh có chậm?"
"Không sai." Lão giả gật đầu, "Ngươi hãy nghe lại tiếng mưa rơi. Lúc nhanh như hạt châu, lúc chậm tựa bông vải. Sự biến hóa nhịp điệu này, chính là tinh túy của Du Long kiếm pháp."
Nói rồi, ông dùng cành cây phác họa trong không trung: "Ngươi xem, biến hóa là như thế này..."
Lâm Kiếp Phù Du chăm chú quan sát, đột nhiên phát hiện cành cây trong tay lão giả tuy bình thường, nhưng động tác lại mang một vẻ đẹp khó tả. Mỗi một chiêu đều hòa hợp với tiếng mưa rơi, tự nhiên như trời sinh.
"Đây là..." Hắn kinh ngạc thốt lên, "Tiền bối cũng biết Du Long kiếm pháp?"
"Biết chút ít." Lão giả cười nói, "Hồi trẻ từng gặp qua vài lần, ấn tượng khá sâu. Bộ kiếm pháp này khó nhất không phải chiêu thức, mà là lĩnh hội được ý cảnh bên trong. Tựa như bây giờ..."
Ông chỉ ra ngoài màn mưa: "Ngươi xem trận mưa này, khi nhanh khi chậm, nhưng chưa từng đứt quãng. Du Long kiếm pháp cũng vậy, nhìn qua biến ảo khôn lường, kỳ thực mạch lạc lưu chuyển. Chiêu thức vừa rồi của ngươi quá cứng nhắc, chưa cảm nhận được sự liên miên bất tận đó."
Lâm Kiếp Phù Du như được khai sáng: "Thì ra là vậy. Khó trách sư phụ nói, phải trong thực chiến mới thể hội được chân lý của kiếm pháp."
"Sư phụ ngươi nói rất đúng." Lão giả gật đầu, "Nhưng chỉ thực chiến thôi vẫn chưa đủ. Tinh túy của kiếm pháp, phải từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống mà ngộ ra. Tỷ như trận mưa này, tỷ như dòng sông này, đều ẩn chứa chân lý kiếm pháp."
Ông bước tới bên đình, nhìn dòng nước cuồn cuộn: "Ngươi có biết vì sao Du Long kiếm pháp lại lấy chữ 'Long' làm tên?"
"Là vì kiếm thế như rồng?"
"Đó chỉ là biểu tượng bên ngoài." Lão giả lắc đầu, "Nguyên nhân thực sự là, rồng có thể thuận theo tự nhiên, biến hóa vô cùng. Sông nước hồ biển, đâu đâu cũng là chốn về của nó. Du Long kiếm pháp chính là lấy ý này, chú trọng ở một chữ 'hóa'."
Lâm Kiếp Phù Du như có điều ngộ ra: "Cho nên phải giống như mưa, tùy thế mà biến?"
"Chính xác." Lão giả vui mừng nói, "Ngươi có thể nghĩ đến tầng này, chứng tỏ ngộ tính không tệ. Nào, thử lại lần nữa, lần này hãy cảm nhận vận luật của tiếng mưa."
Lâm Kiếp Phù Du làm theo, lần này cố tình thả chậm động tác, chăm chú cảm nhận nhịp điệu của tiếng mưa. Dần dần, hắn nhận ra kiếm thế của mình bắt đầu thay đổi. Không còn cứng nhắc như trước, mà mang theo một cảm giác lưu chuyển khó tả.
"Đúng vậy, chính là như thế." Lão giả động viên, "Kiếm tùy tâm động, tâm tùy ý chuyển. Khi ngươi làm được điều đó, kiếm pháp tự nhiên sẽ sống động."
Lâm Kiếp Phù Du càng luyện càng nhập tâm. Hắn nhận ra rằng, khi hoàn toàn đắm chìm trong tiếng mưa, kiếm pháp bỗng có những lĩnh ngộ mới. Mỗi một kiếm dường như hòa cùng tiếng mưa, trở thành một thể hoàn chỉnh.
"Rất tốt." Lão giả hài lòng gật đầu, "Ngươi đã bắt đầu lĩnh ngộ. Nhưng hãy nhớ, đây mới chỉ là khởi đầu. Du Long kiếm pháp thực sự, còn xa hơn thế."
"Xin tiền bối chỉ giáo."
"Ta chỉ là lão già đi ngang qua, không dám nhận chữ chỉ giáo." Lão giả xua tay, "Nhưng có một điều cần nhắc nhở ngươi: Kiếm pháp luyện đến cuối cùng, là phải vượt qua chính bản thân kiếm pháp. Tựa như trận mưa này, tuy có nhanh chậm khác nhau, nhưng chung quy vẫn là một trận mưa."
Ông cầm lấy chiếc dù trúc: "Trời không còn sớm, ta phải đi."
"Tiền bối xin dừng bước!" Lâm Kiếp Phù Du vội vàng gọi lại, "Còn chưa biết tôn tính đại danh của tiền bối..."
"Tên chỉ là một cái danh xưng thôi." Lão giả cười nói, "Điều quan trọng là hôm nay ngươi đã hiểu ra. Hãy nhớ, kiếm pháp như mưa, phải biết biến hóa. Nhưng trong biến có thường, trong thường có biến, đó mới là chân lý."
Nói xong, ông xòe dù trúc, bước vào màn mưa. Lâm Kiếp Phù Du muốn đuổi theo, nhưng thân ảnh lão giả nhanh chóng biến mất trong màn mưa, như chưa từng xuất hiện.
Lâm Kiếp Phù Du đứng trong Đình Hóng Gió, hồi lâu không thể bình tĩnh. Cuộc kỳ ngộ hôm nay khiến hắn có một nhận thức hoàn toàn mới về kiếm pháp. Đặc biệt là những lời lão giả nói, tuy giản dị nhưng từng câu từng chữ đều là châu ngọc.
Hắn rút kiếm lần nữa, lần này hoàn toàn thả lỏng tâm thần, để kiếm thế tự nhiên lưu chuyển theo tiếng mưa. Quả nhiên, chiêu thức trở nên mượt mà hơn hẳn, không còn cứng đờ như trước.
"Kiếm pháp như mưa..." Hắn lẩm bẩm, "Trong biến có thường, trong thường có biến..."
Đang luyện, bỗng nhiên hắn cảm thấy mưa có điều khác lạ. Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trong màn mưa xa xa dường như có bóng người thoáng hiện. Thân hình đó rất quen thuộc, hình như là người áo đỏ đã gặp hôm trước.
Nhưng khi hắn tập trung nhìn kỹ, bóng người đã biến mất. Chỉ còn màn mưa mịt mù vẫn rơi, đập vào mặt sông, phát ra những âm thanh vụn vặt.
"Chẳng lẽ là ảo giác?" Lâm Kiếp Phù Du lẩm bẩm, "Nhưng lão giả kia..."
Hắn hồi tưởng lại những động tác lão giả dùng cành cây thi triển, càng nghĩ càng thấy không đơn giản. Cái kiểu tùy ý mà tinh diệu ấy, tuyệt không phải người thường có thể làm được. Hơn nữa hiểu biết về Du Long kiếm pháp đến mức đó, hiển nhiên không phải kẻ qua đường tầm thường.
"Chẳng lẽ là sư phụ sắp đặt?" Ý nghĩ này vừa nảy sinh đã bị chính hắn phủ định. Không nói đến việc sư phụ đã rời đi nhiều ngày, chỉ riêng khí chất và lời nói của lão giả, tuyệt không phải thứ có thể sắp đặt được.
"Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích." Hắn lắc đầu, tiếp tục luyện kiếm. Có được lĩnh ngộ mới, hắn muốn nhân lúc còn hứng khởi, ghi nhớ thật kỹ cảm giác này.
Mưa vẫn rơi, nhưng kiếm thế của Lâm Kiếp Phù Du đã có những biến hóa vi diệu. Chiêu thức vẫn là những chiêu thức cũ, nhưng ý vị bên trong đã hoàn toàn khác trước. Tựa như lão giả đã nói, kiếm pháp như mưa, phải biết biến hóa.
Luyện đến về sau, hắn thậm chí cảm thấy kiếm thế của mình bắt đầu hòa làm một với tiếng mưa. Lúc nhanh như mưa rào trút xuống, lúc chậm tựa mưa bụi giăng màn. Cảm giác này thật kỳ diệu, là điều hắn chưa từng trải qua trước đây.
Truyện liên quan
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...
Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tiên đạo khó khăn vô cùng!. Huống chi Tu Tiên giới đã bị một trận ôn dịch làm cho đảo ...
Hồng Hoang: Ta Đệ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
【 Hồng Hoang tiên nữ + vô địch + pháp bảo + bạo sảng 】 Xuyên qua Hồng Hoang thế ...
Ảo Ảnh Trong Mơ
Tạ Tiểu Ngọc bị người hãm hại, hắn không hiểu vì sao mình bị hãm hại. Không phải vì hoài ...
Xuyên Qua Võ Hiệp Thế Giới, Mỗi Ngày Đạt Được Một Chút Đột Phá
Thần Châu đại địa, võ đạo vi tôn, môn pháiTh thao túng thiên hạ, báần Châu đại địa tánh lầm ...