Quyển 1 · Chương 10: Sát chiêu Trăng Máu

Ánh trăng như được tẩy rửa, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng nơi chân trời, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực kỳ dị. Lâm Kiếp Phù Du đang ở trong rừng trúc luyện kiếm. Từ hôm nghe được tiếng đàn ấy, hắn đối với kiếm pháp lại có thêm một tầng lĩnh ngộ. Kiếm chiêu nhìn qua vẫn như cũ, nhưng khí thế đã có biến hóa vi diệu.

"Đình." Nghiêm Bắc Minh đột nhiên lên tiếng, "Kiếm thế của ngươi quá cương, dễ dàng làm tổn thương chính mình. Phải nhớ kỹ, kiếm pháp chú trọng cương nhu phối hợp, quá cứng thì dễ gãy."

Lâm Kiếp Phù Du thu kiếm ôm quyền: "Vâng, sư phụ. Đệ tử sẽ sửa ngay."

"Không cần sửa." Nghiêm Bắc Minh lắc đầu, "Đêm nay ánh trăng không tệ, vừa lúc dạy ngươi một bộ kiếm pháp mới."

Hắn rút trường kiếm ra, dưới ánh trăng thân kiếm ánh lên hàn quang: "Bộ kiếm pháp này tên là 'Nguyệt Hoa Thập Tam Thức', là ta sáng tạo khi còn trẻ. Tuy không bằng Du Long Kiếm Pháp tinh diệu, nhưng dùng để ứng phó những tình huống bất ngờ lại rất hữu dụng."

Lâm Kiếp Phù Du đang định nói chuyện, bỗng nhiên cảm nhận được trong không khí có một tia dị thường. Sư phụ dường như cũng đã phát hiện, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu.

"Nhìn kỹ, thức thứ nhất: 'Ánh Trăng Ngang Trời'." Nghiêm Bắc Minh nói, trường kiếm trong tay quét ngang, kiếm quang như vầng trăng, thanh lãnh bức người.

Ngay khoảnh khắc kiếm thế sắp thu hồi, một đạo hắc ảnh đột nhiên từ sâu trong rừng trúc lao ra, thẳng nhắm vào lưng Nghiêm Bắc Minh. Một kích này vừa nhanh vừa độc, rõ ràng là đã trải qua tính toán kỹ lưỡng.

"Keng!" Kim thiết va chạm, tóe lửa khắp nơi. Không biết từ lúc nào, kiếm của Nghiêm Bắc Minh đã trở tay chặn được binh khí của kẻ đánh lén.

"Quả nhiên là ngươi." Nghiêm Bắc Minh cười lạnh, "Trốn trong bóng tối nhìn trộm lâu như vậy, cuối cùng cũng nhịn không được muốn ra tay sao?"

Lời còn chưa dứt, lại có hai bóng người từ hai hướng khác nhau đánh úp tới. Ba người đều bịt mặt, tay cầm trường kiếm, chiêu thức sắc bén, rõ ràng đều là những kẻ thân thủ bất phàm.

"Kiếp Phù Du, lui ra sau." Nghiêm Bắc Minh trầm giọng nói, "Để vi sư tiếp đón những vị khách không mời này."

Lâm Kiếp Phù Du vừa định lui lại, thì thấy một trong số đó đột nhiên biến chiêu, mũi kiếm thẳng chỉ vào yết hầu hắn. Một kiếm này quá nhanh, hắn nhất thời khó lòng tránh né.

"Tìm chết!" Nghiêm Bắc Minh quát lên một tiếng, trường kiếm quét ngang, kiếm khí tung hoành. Kẻ kia không thể không thu chiêu lui lại, mới tránh được kết cục bị kiếm khí làm bị thương.

"Nghiêm Bắc Minh, biệt lai vô dạng." Kẻ cầm đầu lên tiếng, giọng khàn khàn, "Hai mươi năm rồi, kiếm pháp của ngươi vẫn lợi hại như xưa."

"Cũng thường thôi." Nghiêm Bắc Minh thản nhiên đáp, "Người của Thanh Long Các các ngươi cũng không nhàn rỗi, mấy năm nay công phu quả thực tiến bộ không ít."

"Đã biết thân phận của chúng ta, thì khỏi nói nhảm nữa." Một kẻ khác lạnh lùng lên tiếng, "Giao ra Thiên Ngoại Phi Tiên Kiếm Phổ, tha cho ngươi một mạng."

Lâm Kiếp Phù Du trong lòng chấn động. Lại là Thiên Ngoại Phi Tiên Kiếm Phổ! Chẳng lẽ những vết kiếm trong sơn động, tiếng đàn kỳ diệu, cùng với sự xuất hiện của những kẻ này, đều có liên quan đến bộ kiếm phổ thần bí kia?

"Đáng tiếc, ta không có." Nghiêm Bắc Minh cười nói, "Bất quá cho dù có, cũng sẽ không giao cho bọn đạo chích các ngươi."

"Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí!" Ba người đồng loạt ra tay, kiếm quang đan xen, thế nhưng tạo thành một trận thế kỳ lạ.

"Cẩn thận, đây là 'Tam Long Khóa Nguyệt Trận' của Thanh Long Các." Nghiêm Bắc Minh nhắc nhở, đồng thời trường kiếm múa lượn, hóa giải các đòn tấn công từ mọi hướng.

Lâm Kiếp Phù Du xem đến hoa cả mắt. Ba kẻ bịt mặt mỗi người một kiếm pháp riêng, một người chủ công, một người chủ thủ, còn người cuối cùng thì công thủ kiêm toàn. Ba người phối hợp ăn ý, kiếm thế liên miên bất tận, khiến người ta khó lòng tìm ra sơ hở.

Nhưng Nghiêm Bắc Minh ứng đối vô cùng tự nhiên. Kiếm pháp của hắn nhìn qua đơn giản, kỳ thực ẩn chứa vô số biến hóa. Mỗi một kiếm đều chuẩn xác đâm vào sơ hở của đối thủ, buộc bọn họ phải liên tục thay đổi trận hình.

"Đây là tuyệt học của Thanh Long Các các ngươi sao?" Nghiêm Bắc Minh vừa đánh vừa châm chọc, "Hai mươi năm trôi qua, ngoài mấy trò hoa mỹ này ra, chẳng lẽ không có chút tiến bộ nào?"

"Cuồng vọng!" Ba người rõ ràng bị chọc giận, thế công càng thêm hung hiểm. Trong ánh kiếm chớp lóe, lá trúc trong rừng bị kiếm khí xé nát, bay xuống như mưa.

Lâm Kiếp Phù Du xem đến nhập thần, lúc này mới hiểu thế nào là cao thủ chân chính giao đấu. Trước kia hắn chỉ biết sư phụ võ công cao cường, hôm nay tận mắt chứng kiến, mới biết trình độ thực sự của sư phụ vượt xa tưởng tượng của mình.

Đúng lúc này, một đạo kiếm quang đột nhiên từ góc độ không ngờ tới đánh úp tới. Hóa ra ba kẻ bịt mặt đã lặng lẽ điều chỉnh trận hình, định ra đòn xuất kỳ bất ý.

Nhưng Nghiêm Bắc Minh dường như đã sớm đoán trước. Chỉ thấy trường kiếm trong tay hắn xoay chuyển, kiếm thế đột nhiên thay đổi. Thế phòng thủ ban đầu nháy mắt hóa thành một đòn tấn công sắc bén, thẳng nhắm vào điểm yếu nhất trong trận hình ba người.

"Cẩn thận!" Kẻ cầm đầu hô lớn, nhưng đã quá muộn. Tam Long Khóa Nguyệt Trận theo tiếng mà vỡ, ba người mỗi kẻ lui lại mấy bước, hiển nhiên đều bị uy lực của một kiếm này làm kinh sợ.

"Thế nào, đây là toàn bộ bản lĩnh của các ngươi?" Nghiêm Bắc Minh đứng yên, mũi kiếm chỉ về phía ba người, "Nếu chỉ có chừng này, thì xin mời trở về. Đừng ở đây làm trò cười."

"Đừng vội đắc ý!" Một kẻ bịt mặt gầm lên, định ra tay lần nữa.

"Khoan đã." Kẻ cầm đầu ngăn hắn lại, "Hôm nay chỉ là thăm dò, chúng ta đi!"

Ba người thân hình chợt lóe, trong nháy mắt đã biến mất vào sâu trong rừng trúc. Lâm Kiếp Phù Du vừa định đuổi theo, thì bị sư phụ gọi lại: "Không cần đuổi, bọn họ còn sẽ quay lại."

"Sư phụ, bọn họ..."

"Là tam đại hộ pháp của Thanh Long Các." Nghiêm Bắc Minh thu kiếm vào vỏ, "Chuyên phụ trách truy sát phản đồ và cướp đoạt bí tịch. Xem ra Thanh Long Các đã quyết tâm muốn tìm ra Thiên Ngoại Phi Tiên Kiếm Phổ."

"Bộ kiếm phổ đó thật sự lợi hại đến vậy sao?"

"Ta cũng không dám chắc." Nghiêm Bắc Minh lắc đầu, "Hai mươi năm qua, vì bộ kiếm phổ này mà giang hồ đã chết không biết bao nhiêu người. Nhưng chưa từng có ai thấy qua diện mục thật sự của nó. Có lẽ, nó căn bản không hề tồn tại."

Lâm Kiếp Phù Du trầm ngâm: "Vậy tại sao bọn họ lại khẳng định sư phụ biết tung tích của kiếm phổ?"

"Bởi vì một hiểu lầm từ hai mươi năm trước." Nghiêm Bắc Minh nhìn vầng trăng đỏ nơi xa, "Bất quá những chuyện này đều không quan trọng. Điều quan trọng là, từ hôm nay trở đi, quá trình tu luyện của ngươi phải tăng nhanh hơn."

"Ý sư phụ là?"

"Ngươi cũng đã thấy rồi đấy, giang hồ bây giờ không hề yên bình." Nghiêm Bắc Minh quay người nhìn đồ đệ, "Người của Thanh Long Các đã tìm tới cửa, nghĩa là có những chuyện không thể giấu được nữa. Ta phải tranh thủ thời gian, dạy hết những gì có thể dạy cho ngươi."

Lâm Kiếp Phù Du nghiêm mặt nói: "Đệ tử nhất định sẽ dụng tâm học tập."

"Ừm." Nghiêm Bắc Minh gật đầu, "Từ ngày mai trở đi, ngoài kiếm pháp ra, ta còn sẽ dạy ngươi một ít khinh công và quyền cước. Đều là những bản lĩnh có thể giữ mạng trong lúc nguy cấp."

Nói xong, hắn nhìn quanh một lượt: "Đêm nay đến đây thôi. Ngươi về nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai còn có những bài huấn luyện gian khổ hơn đang chờ ngươi."

Lâm Kiếp Phù Du nghe lời lui đi, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hắn đã liên tiếp gặp phải bao nhiêu chuyện ly kỳ. Người của Thanh Long Các nhiều lần tìm tới cửa, hiển nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Mà sư phụ tuy ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh, nhưng Lâm Kiếp Phù Du có thể cảm nhận được sự lo lắng trong lòng ông. Bộ Thiên Ngoại Phi Tiên Kiếm Phổ thần bí kia, rốt cuộc đang giấu giếm bí mật gì? Vì sao sư phụ lại bị liên lụy vào trong đó?

Sâu trong rừng trúc, ba kẻ bịt mặt dừng lại tại một nơi kín đáo.

"Đại ca, sao không đánh tiếp? Ba chúng ta liên thủ, chưa chắc đã thua hắn."

"Ngươi quá ngây thơ rồi." Kẻ cầm đầu lắc đầu, "Vừa rồi hắn căn bản chưa dùng toàn lực. Nếu thật sự liều mạng, ba chúng ta cộng lại cũng không phải đối thủ của hắn."

"Vậy chúng ta..."

"Trở về phục mệnh thôi." Kẻ cầm đầu nói, "Ít nhất chúng ta đã xác nhận được một chuyện: Nghiêm Bắc Minh quả thực đã thu một đồ đệ. Tin tức này, chắc hẳn sẽ rất có giá trị với chủ nhân."

Truyện liên quan