Quyển 1 · Chương 78: vòng hàn triều.
Chương 78: Vòng hàn triều.
Thiệt tình đáng quý.
Đặc biệt là đối với những kẻ chỉ cần đi sai một bước liền vạn kiếp bất phục mà nói.
Chi bằng gánh chịu hư danh bạc tình, còn hơn phó thác nhầm người.
Tiêu Chiếu nghe vậy, đáy mắt xẹt qua suy nghĩ sâu xa, một lát sau chắp tay hướng Khương Tiên Huệ thi lễ: “Đa tạ phu nhân đề điểm. Nhưng cô tưởng cầu, phi thập phần thiệt tình không thể.”
“Ngươi muốn hắn thiệt tình nói cho ta nghe làm cái gì?” Khương Tiên Huệ cầm lấy tờ giấy viết thư trên bàn, giơ lên dưới ánh nắng nhạt nhìn nhìn, lời nói phía sau lộ ra sát ý sáng tỏ của tiểu hoàng đế.
Thiên gia phụ tử huynh đệ tỷ muội, vừa là thân thủ túc, cũng là sinh thù tử địch.
Như thế nào có thể không bạc tình quả nghĩa?
Nàng không chút để ý nói xong, lại liếc mắt đánh giá Tiêu Chiếu: “Ngươi thích Thương Căng.”
Đây là một câu trần thuật khẳng định.
“Cũng phải, người như hắn, ai có thể không thích?” Khương Tiên Huệ hơi hơi xuất thần.
—— Người như Tiết Tụng, có ai có thể không thích?
Tiêu Chiếu luôn cảm thấy nàng thật ra muốn nói không phải Thương Căng, bất quá hắn cũng không để bụng ý tưởng của Khương Tiên Huệ: “Cô cùng Thanh Hà giai ngẫu thiên thành, nhân duyên thiên định. Cô thế tử phi, cô tự nhiên thích.”
Thích đến mức rõ ràng biết hắn thiệt tình khó cầu, con đường phía trước hiểm trở, cũng không muốn buông tay.
“Đến nỗi thế gia ——” đáy mắt hắn xẹt qua sát ý cực đạm, giây lát lướt qua, “Khương phu nhân thật sự không cần lo lắng.”
Hắn sẽ không dung túng bất luận cái gì uy hiếp nào đến tính mạng Thương Căng tồn tại. Trên ván cờ này, chỉ có hắn cùng Thương Căng là người đánh cờ, cũng chỉ có thể là hắn cùng Thương Căng.
“Cô che chở Thương Căng, không phải bởi vì cái gọi là uy hiếp cùng nhược điểm.” Tiêu Chiếu gõ nhẹ vào tờ giấy viết thư trên bàn, “Phong thư này, nếu Khương phu nhân muốn đem nó giao cho Thương Căng, cô cũng sẽ không ngăn trở.”
“Giữa ta và hắn vốn mâu thuẫn trùng trùng, hiểu lầm thâm hậu, ta không muốn lại vì chuyện như vậy mà lừa gạt hắn.” Tiêu Chiếu khẽ cười trào phúng, nhưng khẩu khí chém đinh chặt sắt, “Vốn là chuyện cô làm ra, không có gì không thể thừa nhận.”
Khương Tiên Huệ nghe vậy lại hơi hơi cười rộ lên, trong ánh mắt nàng lay động minh diệt sáng rọi bất định, tựa như tinh hỏa trong gió.
“Phong thư này là thật.”
Một câu ngữ khí bình đạm, phía sau lại ẩn chứa vài phần ý vị sâu thẳm.
Sắc mặt Tiêu Chiếu khẽ biến, nhíu mày, ngước mắt nhìn về phía Khương Tiên Huệ.
Sau một lúc lâu, hắn nói: “Khương phu nhân nói như vậy, khiến cô thật sự phân không rõ câu nào là thật, câu nào là giả.”
“Ta bất quá chỉ muốn biết ý tưởng chân thật của ngươi thôi.” Khương Tiên Huệ nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng thần sắc đáy mắt nàng lại rất nghiêm túc, “Ta còn một vấn đề cuối cùng muốn hỏi thế tử.”
“Ngươi đãi Thanh Hà là thiệt tình không giả, ta không nghi ngờ. Vậy phụ vương mẫu phi ngươi thì sao? Nam Lương vương phủ phía sau ngươi thì sao? Bọn họ có ý tưởng gì? Nếu có một ngày, suy nghĩ của ngươi cùng lập trường Nam Lương vương phủ phía sau đi ngược lại, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào, Nam Lương vương thế tử?”
Thanh âm mềm nhẹ, lại cũng có thể bức người.
“Lập trường của cô chính là lập trường Nam Lương vương phủ.” Tiêu Chiếu nhếch khóe miệng, “Phụ vương mẫu phi cô sẽ không can thiệp quyết định của cô.”
Nếu nói mấy năm trước Nam Lương vương còn có thể tả hữu Tiêu Chiếu, khiến cho kế hoạch kinh tế thẳng chỉ năm đó của hắn mắc cạn, như vậy hiện giờ cánh chim Tiêu Chiếu đã phong, chuyện hắn quyết tâm phải làm, cho dù là Nam Lương vương cũng không thể ngăn cản.
Hơn nữa… Tiêu Chiếu cảm thấy mẫu phi hắn hẳn là rất thích Thương Căng. Sính lễ nghênh đón Thanh Hà công chúa ở Thượng Kinh là do Nam Lương vương phi tự mình chuẩn bị, vượt xa quy chế cưới phi của thế tử Nam Lương vương các đời. Năm xưa Tiêu Chiếu gặp Thương Căng trong viện của mẫu phi, hiện giờ hồi tưởng lại, mẫu phi hắn hẳn là khi đó đã phát hiện thân phận Thương Căng, bằng không nàng sẽ không sinh ra hảo cảm với một vị công chúa xa lạ, hoàn toàn chưa từng gặp mặt.
Mà người mẫu phi hắn thích, phụ vương hắn tự nhiên cũng sẽ thích.
“Thật là khí phách hăng hái.”
Khương Tiên Huệ nhìn hắn, đánh giá một câu.
Bất quá vừa vặn loại tự tin tuyệt đối đối với việc khống chế thế cục này mới là lý do khiến Khương Tiên Huệ yên tâm.
Đầu ngón tay Khương Tiên Huệ nhẹ gạt qua nước trà màu nâu nhạt, bị thấm ướt một chút.
Nàng thấp giọng nói: “Nếu một ngày kia, đi đến bước không thể vãn hồi kia ——”
Đầu ngón tay nàng điểm trên bàn, viết hai cái tên.
“Cho đến lúc đó, ta tưởng ngươi cùng Thanh Hà sẽ biết nên làm như thế nào.”
Khương Tiên Huệ thở dài một hơi, giữa thần sắc nàng tràn đầy ưu sầu mà Tiêu Chiếu không hiểu nổi.
Tiêu Chiếu nhìn hai cái tên nàng viết ra, nhíu mày.
Đây hoàn toàn là một câu đố.
“Khương phu nhân có thể nói rõ ràng hơn một chút được không?”
Khương Tiên Huệ lắc đầu: “Chuyện này ta cũng không thể hoàn toàn xác định, chỉ là căn cứ vào những gì ta hiểu biết mà đưa ra một suy đoán. Nếu suy đoán của ta trở thành sự thật, ta tưởng manh mối này sẽ giúp các ngươi mau chóng tìm được đáp án.”
“Nếu suy đoán không trở thành sự thật, Tiêu thế tử, hãy coi như ngươi chưa từng nhận được bất luận tin tức gì từ ta.”
“Ta không thể nói rõ ràng với ngươi, là bởi vì đây vốn cũng là bí mật của người khác.”
Khương Tiên Huệ nói.
Tiêu Chiếu đã hiểu ý nàng. Nếu không đi đến bước đường cùng phi thường, Khương Tiên Huệ cũng không hy vọng có người nhìn trộm bí mật thuộc về “người khác” này.
“Nếu là như thế, ta tôn trọng ý nguyện của Khương phu nhân.”
“Trước khi suy đoán kia trở thành sự thật, ta hy vọng ngươi giữ kín bí mật này trước mặt Thương Căng.” Khương Tiên Huệ lại nói, “Suy đoán vô căn cứ sẽ làm tổn thương người ta.”
Nàng nói, ánh mắt chuyển sang một bên khác, nơi đó ngoại trừ một dải tua rua treo lơ lửng thì chẳng có gì cả, tua rua bị gió nhẹ từ khe hở thổi bay phiêu đãng, dưới bóng đêm nhuộm ánh đèn dầu vàng cam, từng sợi rõ ràng, tựa như lông vũ hồng điểu.
Nàng ngồi ở chỗ kia, lại ranh giới rõ ràng với tất cả mọi người trên thế gian này.
Quân mai tuyền hạ nê tiêu cốt, ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu.*
Khương Tiên Huệ lại lần nữa thầm niệm trong lòng tên của thiếu nữ năm xưa bên bờ Dương Liễu xuân sắc ở Càng Kinh, ngoái đầu nhìn lại mỉm cười.
Tụng Như.
Người đời sau gọi nàng là “Tiết hoàng hậu”, chỉ có trong lòng Khương Tiên Huệ, nàng vĩnh viễn là “Tụng Như”.
Nàng tưởng, có phải ngươi đã đoán trước được sớm muộn gì ta cũng sẽ nhìn thấy hài tử kia, cũng nhận ra bí mật ngươi chôn giấu trên người hắn hay không.
Một lời nói dối chân chính lừa gạt hoàng đế, thế gia, thậm chí cả thiên hạ.
—— Thanh Hà trưởng công chúa.
Nàng thấp giọng cười một tiếng.
………
Tiêu Chiếu cầm một phong thư bước xuống xe ngựa, đưa cho Thương Căng.
“Tin vị bệ hạ trong cung kia viết cho Lục Vọng.”
Thương Căng nhướng mày, hơi có chút kinh ngạc, giơ tay muốn tiếp nhận, lại bị cổ tay Tiêu Chiếu nhẹ nâng lướt qua, chỉ kịp chạm vào mép giấy gồ ghề.
Hắn ngước mắt nhìn sang.
Trên mặt thế tử Nam Lương vương hiếm khi hiện lên thần sắc do dự, hắn hạ thấp thanh âm mở miệng: “Tiểu hoàng đế bị Lý Gối Thư dạy dỗ, tâm tính nhất thời bất công cũng là bình thường, nói đến cùng bất quá là đứa trẻ chưa làm nên trò trống gì, ngươi đừng đem phong thư này để trong lòng.”
Tờ giấy viết thư rơi vào tay Thương Căng, lần này Tiêu Chiếu không còn ngăn trở nữa. Thương Căng niết mép tờ giấy, dừng một chút, trong lòng xẹt qua một tia cảm xúc không nói rõ được.
Sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên có chút cổ quái.
Tiêu Chiếu… Đây là cho rằng hắn thực để ý tiểu hoàng đế, đang an ủi hắn sao?
Nghĩ đến điểm này, thần sắc hắn không khỏi càng thêm cổ quái.
Hắn vẫn là lần đầu tiên được người ta an ủi như vậy, tức khắc cảm thấy có chút mới lạ.
Hắn dừng một chút, chậm rãi mở miệng: “Thế tử suy nghĩ nhiều rồi.”
Tiểu hoàng đế nhiều năm như vậy cũng không phải lần đầu tiên làm ra chuyện ngu xuẩn như thế, Thương Căng nếu là từng vụ từng việc đều ghi tạc trong lòng, e rằng đã sớm đem chính mình sống sờ sờ tức chết.
Hơn nữa, Thương Căng cũng không để ý chuyện tiểu hoàng đế muốn giết hắn, Thương Tầm nếu có bản sự này, vậy cũng chẳng có gì không cam lòng. Được làm vua thua làm giặc, từ xưa đến nay đều là đạo lý này.
“So với cái này, ta ngược lại càng muốn biết phong thư này vì sao lại ở trong tay Nam Lương Vương thế tử ngươi?” Thương Căng đuôi mắt xẹt qua nhàn nhạt ý cười, quả nhiên sau câu nói này, sắc mặt Tiêu Chiếu xuất hiện một phần mất tự nhiên.
“…… Là Khương phu nhân đưa cho cô.”
Tiêu Chiếu giọng điệu hơi khựng, vẻ mặt xẹt qua một lát do dự, cuối cùng vẫn nói: “Lúc trước phong thư này được gửi ra từ Càng Kinh, không bị Cáo Hạc Tư chặn lại, mà là rơi vào tay cô…… Cô sai người đem phong thư này đưa đến tay Lục Vọng.”
Mà sau đó phong thư này lại không đưa đến tay Lục Vọng, ngược lại trời xui đất khiến bị Khương Tiên Huệ trước một bước chặn lại, đây là sự thật cả hai người đều đã biết.
“………”
Thương Căng trước đây quả thực không biết phong thư này còn trải qua nhiều khúc chiết như vậy. Ánh mắt hắn phản chiếu ngũ quan rõ ràng của Tiêu Chiếu cùng thần sắc biến hóa vi diệu không ngừng trên mặt đối phương.
Thấp thỏm bất an, tựa như tử tù chờ đợi kết quả thẩm phán.
Trái tim hắn trong nháy mắt tựa hồ bị cánh bướm phất qua, một nỗi lòng kỳ dị, khôn tả, lại mang chút tối nghĩa thiên ti vạn lũ giao triền vào nhau, run rẩy mà bị kích thích.
Lông mi hắn buông xuống, không dám nhìn kỹ mặt Tiêu Chiếu nữa, vội vàng mở thư của tiểu hoàng đế ra, ở trong từ ngữ của tiểu hoàng đế chậm rãi bình phục lại nỗi lòng vừa dâng lên gợn sóng.
“Hắn nếu thật sự làm theo những gì viết trên phong thư này, vậy thì cái vị trí hoàng đế này của hắn cũng làm đến đầu rồi.”
Thương Căng xem xong liền cười nhạo.
Thế gia đều là lang sài hổ báo, thỏ con mưu hổ lột da, chỉ e sẽ rơi vào kết cục bị người ta ăn thịt nuốt xương.
Xem ra tiểu hoàng đế này làm học trò thật chẳng ra sao, Thương Căng nghĩ, cho dù hắn học được năm phần của Lý Tẩm thư, cũng sẽ không viết ra phong thư hoang đường đến cực điểm này.
Bởi vì sớm đã nhận được tin tức từ Càng Kinh, thần sắc Thương Căng vẫn còn tính bình tĩnh.
Nhưng mà loại bình tĩnh này lại làm Tiêu Chiếu càng khó đoán được suy nghĩ của hắn lúc này.
Y hỏi: “Ngươi chỉ để ý việc tiểu hoàng đế viết phong thư này sao?”
“Vậy thế tử cảm thấy ta nên để ý cái gì?” Thương Căng gợi lên khóe miệng, nụ cười ý vị thâm trường, “Là nên để ý chuyện thế tử muốn mượn đao giết người sao?”
Tiêu Chiếu trong lúc nhất thời cũng không nói lên lời.
Đầu ngón tay Thương Căng nhéo một góc thư mỏng dính, trang giấy bị gió thổi qua vang lên tiếng giòn tan, phản chiếu giọng nói mơ hồ ngậm cười của hắn: “Những việc thế tử đã làm với ta đâu chỉ có cọc này, nhiều thêm một chuyện hay bớt đi một chuyện thì có gì khác biệt?”
“Ngược lại là thế tử hỏi như vậy, chẳng lẽ đang vì những chuyện trước kia mà cảm thấy hối hận sao?” Hắn cười lên, như băng tuyết tan rã lộ ra hoa chi minh diễm chen chúc dưới tuyết, như mây tan trăng xẻ hiện ra thanh huy thiên địa trong một chớp mắt, là một nụ cười hiếm thấy, mang theo chút hài hước nhưng lại không chỉ là hài hước.
“—— Vậy thì ta thật đúng là vinh hạnh đến cực điểm.”
“………”
Tiêu Chiếu sau một lúc lâu không nói gì, ngơ ngẩn dời mắt, mảnh bóng đêm cuối cùng biến mất trong bình minh sắp xuất hiện nhưng chưa ra, nhật nguyệt luân phiên.
Trong mắt y thu trọn tia ánh trăng cuối cùng nơi chân trời xa xôi, một lát sau, hi quang nuốt chửng ánh trăng.
Chân trời hửng sáng.
…… Là ánh trăng quá đa tình.
Y nghĩ.
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: 【Các bảo bối ơi canh hai chết non rồi, chỉ kịp viết cái mở đầu đã bị mẹ tôi cưỡng ép nhét đi ngủ ô ô ô, bà ấy nói tôi ngày nào cũng ngủ muộn như vậy nên thân thể chẳng tốt chút nào. Lén lút đăng chương này lên trước, mai tôi đăng sớm hơn cho các bạn xem nhé. Rất xin lỗi các bảo bối.
PS: Ngoài ra tôi thật sự không phải học sinh tiểu học vị thành niên đâu x】
*《Mộng Vi Chi》
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...