Quyển 1 · Chương 98: niệm hoan sự thiếu
Chương 98: Niệm Hoan Sự Thiếu
Trong Hoài An vương phủ, một đám hoan thanh tiếu ngữ.
Hoài An vương ôm lấy đứa con trai cùng cơ thiếp mà mình sủng ái nhất, khí phách hăng hái.
Hoài An vương phi sờ sờ búi tóc giắt thương minh phù của con gái, mắt lạnh nhìn Hoài An vương thỏa thuê đắc ý ngồi cao trên chủ vị. Từ khi nàng gả vào vương phủ đến nay gần 20 năm, phu quân của nàng, kẻ trước nay sợ hãi rụt rè cụp mi rũ mắt cảm thán bản thân sinh không gặp thời như Hoài An vương chưa từng có lúc nào ý chí chiến đấu sục sôi đến thế, phảng phất ngày mai là tới lượt hắn đăng cơ ——
Vị phu quân chỉ biết tận tình thanh sắc này của nàng a, thật sự cao hứng quá sớm rồi.
Vị điện hạ kia thật sự không phải là người nhân từ nương tay, có vết xe đổ Hứa thái hậu liên lụy thiên tử, liền tính Thương Căng thật sự có ý tưởng phế truất thiên tử, muốn đổi cũng là đổi một tân thiên tử thanh thanh bạch bạch không có bất kỳ vết nhơ nào.
Hoài An vương phi rũ xuống mi mắt.
Nếu tân quân thật sự muốn xuất thân từ Hoài An vương phủ, vậy một vị phụ thân tân quân có thể nói là vết nhơ như Hoài An vương, làm sao có thể được dung thứ để tiếp tục sống sót cơ chứ?
Nhưng nàng cũng không ra tiếng nhắc nhở Hoài An vương, chỉ nhẹ nhàng gom lại hoa nhung vẹt tai của con gái.
“Thần thiếp xin cáo lui trước.”
Thương Minh Phù được Hoài An vương phi dắt đi ra khỏi chính đường, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Hoài An vương, nàng mới khó hiểu nghiêng nghiêng đầu: “Phụ vương đang cao hứng điều gì vậy ạ?”
Hoài An vương phi xốc xốc khóe miệng, như cười nhạo lại như không: “Hắn đang cao hứng vì bảo bối con trai của hắn rốt cuộc cũng có một tiền đồ tốt.” Nhưng lại không nghĩ xem chí cao vô thượng thiên tử chi vị liệu có phải là thứ người thường có thể ngồi được sao?
“A?” Nàng phát ra một tiếng ngắn ngủi kinh hô, trong ánh mắt trong suốt nghi hoặc càng đậm, “Là bởi vì Thanh Hà điện hạ sao? Nhưng điện hạ chẳng phải chỉ bảo mẫu phi thường xuyên tiến cung làm bạn với Huệ thái phi thôi sao? Điều này thì có liên quan gì đến phụ vương ạ?”
“——” Những lời này tựa hồ đã xúc động điều gì, Hoài An vương phi bỗng nhiên hô hấp cứng lại, không thể tưởng tượng nổi quay đầu lại. Thương Minh Phù ngửa đầu nhìn nàng, nói không rõ khoảnh khắc này nàng mang thần sắc gì, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa đó là loại biểu tình chưa bao giờ xuất hiện trên mặt Hoài An vương phi.
Hoài An vương phi quay đầu lại, nhìn sâu vào tòa thính đường đang truyền ra âm thanh ôn thanh mềm giọng kia một cái: “Ngươi nói không sai, phụ vương ngươi thật sự cao hứng quá sớm rồi.”
Thương Minh Phù chớp chớp mắt.
…… Nhưng mà nàng đâu có nói gì đâu nha?
………
Có người cao hứng, tự nhiên cũng có người sầu lo.
Đêm đó, trong kinh Trường Nhạc có một chỗ dinh thự cánh cửa bị người gõ mở, hạ nhân dẫn đèn tiến cử người vào, cứ thế vài lượt.
Hoa đèn nổ tung, một chút hoả tinh rất nhỏ rơi xuống, nhanh chóng tiêu tán trong không khí, ngọn đèn dầu tối tăm chiếu ra gương mặt cũng tối nghĩa mạc danh của Lý Gối Thư.
Còn có vài vị cấp dưới đắc lực thuộc bảo hoàng đảng nhất phái đang ngồi đối diện hắn.
Thật lâu sau, rốt cuộc có người mở miệng: “Lý đại nhân, nhìn qua hành động hôm nay của Thanh Hà công chúa, chỉ sợ người tới không có ý tốt.”
Bảo hoàng đảng cùng quân chủ nương tựa lẫn nhau, lợi ích là một thể, ở thời điểm mấu chốt này, không ai sợ tiểu hoàng đế xảy ra chuyện hơn bảo hoàng đảng. Chỉ khi hoàng đế là hoàng đế, bảo hoàng đảng mới vĩnh viễn là bảo hoàng đảng.
Lý Gối Thư sau một lúc lâu không nói gì. Ánh nến chiếu ra nếp nhăn nơi khóe mắt hắn, so với những năm tháng ngự tiền tấu đối, quân thần tương đắc năm xưa, hắn đã không còn là người thanh niên lòng mang chí lớn nữa, sống lưng hắn đã từng điểm từng điểm còng xuống giữa quyền lực và cẩm tú mềm mại, tâm hắn cũng dần bị ăn mòn trong thạch tín mật đường nơi triều đình tinh phong huyết vũ.
Chỉ còn lại một bộ túi da mơ hồ thấy được dáng vẻ năm xưa.
Hắn là trọng thần gửi gắm cô nhi của tiên đế, là lãnh tụ bảo hoàng đảng, là Lý đại nhân quyền khuynh triều dã.
Hắn có thêm nhiều cân nhắc suy tính về lợi hại.
Trong một thời gian ngắn hắn có chút hoảng hốt, xuyên qua ngọn đèn dầu u vi trước mặt, lại như nhìn thấy Thanh Hà công chúa dáng vẻ thời thiếu niên.
Thương Căng không phải đứa trẻ tiên đế thích nhất —— thậm chí xa mới tới mức “thích”. Là tiên phong được tiên đế tuyển ra từ hàn môn để đối kháng thế gia, hắn lý ra nên giữ khoảng cách ranh giới rõ ràng với vị công chúa điện hạ do Tiết thị môn phiệt chi nữ sinh ra như Thương Căng, nhưng cố tình Thương Căng lại từ xa chỉ một ngón tay, chọn hắn làm giảng bài lão sư.
Thương Căng cực kỳ thông tuệ.
Nàng là học sinh ưu tú nhất Lý Gối Thư từng gặp, bởi vậy dù biết không nên, Lý Gối Thư vẫn tận tâm tận lực đem toàn bộ học vấn suốt đời dạy cho Thương Căng. Lý Gối Thư mới vào quan trường xa không lão luyện và khéo đưa đẩy như hiện tại, cũng bởi vậy rất nhiều quan điểm của hắn không được Thương Căng —— người từ nhỏ đã ngâm mình trong cung đình và trung tâm quyền bính —— tán thành. Điều này không ảnh hưởng đến việc Lý Gối Thư trong lòng thưởng thức vị học sinh này.
Mãi đến nhiều năm sau, Lý Gối Thư hồi tưởng quá khứ, mới ý thức được nguyên nhân căn bản cho sự khác biệt quan điểm giữa hắn và Thương Căng là gì —— hắn từ đầu đến cuối đều đặt mình ở địa vị thần tử, lấy phụ tá quân vương làm nhiệm vụ của mình, mà Thương Căng thì không phải, Thương Căng là đang nhìn xuống thiên hạ bằng thị giác của đế vương.
Nếu nàng là một nam hài, nhất định là người chọn trữ quân không thể tranh luận —— cho dù tiên đế tự mình dạy dỗ, cũng khó bồi dưỡng ra một người chọn có thể so sánh với Thương Căng.
Mà hắn, lại may mắn dạy dỗ một vị tài năng đế vương bẩm sinh như vậy.
Nhưng Thương Căng lại là một vị công chúa.
Sau khi ý thức rõ ràng điều này, trong lòng Lý Gối Thư luôn bị sự tiếc nuối như có như không bao phủ. Đó cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến hắn hoàn toàn từ bỏ, đứng vững vàng bên cạnh tiên đế, nghĩ điều tiên đế nghĩ.
Hắn muốn làm tể làm tướng, muốn danh lưu sử sách, mà kẻ có thể trao cho hắn sự thù vinh này chỉ có đế vương. Hắn không thể làm chuyện thiên hạ không tán đồng, đi mạo hiểm cùng Thương Căng.
Hắn cũng có tư tâm của chính mình.
Hắn sợ hãi.
Hắn sợ hãi một khi thất bại, sẽ bị đánh vào nơi vạn kiếp bất phục.
Vết xe đổ của Chu Về Mộng hãy còn trước mắt, hắn e sợ giẫm lên vết xe đổ.
Thương Căng thông minh, ý thức được sự lạnh nhạt ẩn dưới thái độ của Lý Gối Thư, thầy trò bất động thanh sắc ngày càng xa cách.
Từ biệt mười năm có lẻ.
Kỳ thật hiện giờ nghĩ lại, chung quy khó tránh khỏi vẫn có hai phần tiếc nuối…… Lý Gối Thư xuất thần suy nghĩ, không có hắn, Thương Căng vẫn bằng sức một người đi tới bước này.
Thấy hắn lâu không nói lời nào, thuộc hạ thử hỏi: “Lý đại nhân, chuyện này…… Ngài xem sao?”
Lý Gối Thư rốt cuộc hoàn hồn: “Thanh Hà công chúa tới Hoài An quận vương phủ, ngoài việc nói vài câu với con gái Hoài An vương phi, còn làm gì nữa?”
“Mặt khác thì không làm gì.” Thuộc hạ suy nghĩ, muốn nói lại dừng, “Nhưng……” Ai cũng biết Thanh Hà công chúa đây là ý của tút ông không ở tại rượu, nếu không phải vì người chọn tân quân, Thanh Hà công chúa sao lại đột nhiên quan tâm tới một tông thất xuống dốc.
Lý Gối Thư híp híp mắt, tung ra câu hỏi: “Vậy theo ý các vị đại nhân, chúng ta hiện tại nên ứng đối thế nào?”
Có người trả lời: “Chúng ta lý ra nên đánh đòn phủ đầu.”
Lập tức có người liên thanh phụ họa, gật đầu xưng phải: “Trước mắt thực sự là nguy cấp tồn vong chi thu, Lý đại nhân, không do dự được đâu!”
Càng có người cả gan tiến lên một bước, nói thẳng: “Chẳng lẽ Lý công hiện giờ cũng muốn ruồng bỏ chúng ta để chuyển sang đầu nhập Thanh Hà công chúa sao?”
Lời này vừa nói ra, không khí vốn hòa hoãn thoáng chốc đông lạnh, Lý Gối Thư miết qua hoa văn cái chặn giấy trên bàn, nhìn qua, một lời cũng không phát.
Bấc đèn hơi tối đúng lúc này bị gió mạnh ngoài phòng thổi lắc lư một chút, càng làm sấn thêm thần sắc đen tối không rõ của Lý Gối Thư.
“………” Thật lâu sau rốt cuộc có người cười mỉa nói: “Lý công thứ tội, là chúng ta lỡ lời. Lý công cùng Thanh Hà công chúa có nghĩa thầy trò, ngày nào đó dù có…… Ngài cũng có thể tiếp tục tôn hưởng vinh hoa, chúng ta thì lại khác, bởi vậy mới không thể không hỏi thái độ của ngài ——”
Lý Gối Thư như cũ nhàn nhạt nhìn bọn họ.
Một quan viên rốt cuộc nhìn không nổi nữa, ho khan hai tiếng: “Lý công là trọng thần gửi gắm cô nhi của tiên đế, đối với bệ hạ một lòng trung thành trời đất chứng giám, chư vị đại nhân e là đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử. Theo ta thấy, gốc rễ việc này vẫn nằm ở Hứa thái hậu, chúng ta chi bằng —— bỏ tốt bảo soái. Chư vị đại nhân nghĩ thế nào?”
“Nếu thật sự như thế……” Có người do dự nói, “Thái hậu dù sao cũng là mẹ đẻ thiên tử, hành động này của chúng ta chẳng phải là muốn ly tâm với thiên tử sao?” Thiên tử hiện giờ niên thiếu còn có chỗ cần dựa vào bọn họ, nhưng vạn nhất thiên tử trưởng thành, nhớ lại năm xưa mẫu hậu mình bị bọn họ ép buộc…… Đến lúc đó xui xẻo chẳng phải là bọn họ sao?
“Lời các vị đại nhân nói đều có đạo lý, nhưng đại gia đừng quên, người không muốn Thanh Hà công chúa tùy tâm sở dục phế lập thiên tử đâu chỉ có mình chúng ta. Chúng ta sao không noi theo hợp tung chi sách?”
“Ý của ngươi là?”
“Bằng lực lượng của chúng ta tự nhiên không thể chống lại Thanh Hà công chúa.” Bảo hoàng đảng trong triều vốn luôn ở thế yếu, “Nhưng nếu cộng thêm Khương thị thì sao?”
Vị đại nhân này đầy mặt tinh quang, từ tay áo giũ ra một tấm bái thiếp: “Thật không dám giấu giếm, Khương ngũ công tử hôm nay đã sai người trình một tấm bái thiếp cho hạ quan.”
“Khương Ngũ Lang là em ruột của Khương Hồi Đình, ý của hắn nghĩ đến cũng chính là ý của Khương Hồi Đình.”
“Có Khương thị thế chân vạc giúp đỡ, phần thắng của chúng ta sẽ tăng thêm rất nhiều.”
“Việc này còn cần bàn bạc kỹ hơn……”
Mọi người mồm năm miệng mười, không biết vì sao, dường như đều không hẹn mà cùng quên đi một sự thật —— từ nãy đến giờ, Lý Gối Thư vẫn chưa hề nói thêm một chữ nào.
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...