Quyển 1 · Chương 102: trường tựa này
Chương 102: Trường Tựa
Trong điện trống trải, Sư Kỳ cùng vị chủ công mà hắn nguyện trung thành vẫn giằng co trong im lặng như cũ, nhưng không khí so với trước đó đã hòa hoãn hơn một chút.
Lại đổi thành sự giằng co càng kịch liệt trên bàn cờ đen trắng.
Sư Kỳ trầm mặc đánh cờ. Đã làm mưu sĩ thì cờ nghệ nhất định không tầm thường. Thiện mưu tất thiện cờ.
Nhưng đối với mưu sĩ mà nói, điều quan trọng nhất không phải là giành chiến thắng trong ván cờ, mà là từ nước cờ nhìn ra tính cách đối thủ.
Tuy nhiên Sư Kỳ chưa từng nhìn thấu tâm tư của vị chủ công mà mình đi theo. Mới nhìn qua thì tâm tư của Tiêu Chiếu đều phơi bày ra ngoài, dù là tính phản xương hay lòng ái mộ dành cho Thanh Hà công chúa đều không chút che giấu. Nhưng Sư Kỳ chỉ dám nói chính mình hiểu được vị thế tử này năm phần.
Năm phần này hầu hết lại là những gì Tiêu Chiếu nguyện ý cho người khác biết.
"Sư mỗ cờ nghệ xa không bằng thế tử, xin cam bái hạ phong." Sư Kỳ buông cờ nhận thua. Hắn nói lời này khi vẫn ngồi đoan chính, tư thái đĩnh bạt, nghiêm cẩn chỉn chu, chỉ có ánh mắt hơi rũ xuống tiết lộ sự mệt mỏi cùng lực bất tòng tâm.
Ánh mắt Tiêu Chiếu lướt qua bàn cờ, đầu ngón tay hắn vê một quân cờ đen tuyền ửng lên ánh ngọc.
"Sư tiên sinh không nghiêm túc."
"Bại cục đã định. Có nghiêm túc hay không cũng không thể xoay chuyển tình thế." Sư Kỳ thở dài một tiếng. Thân là mưu sĩ, chưa chắc có thể ván nào cũng thắng, nhưng khả năng nhìn thấu ván cờ thì không thể thiếu. Hắn hạ đến nửa bàn cờ này thì đã đoán trước được kết cục thất bại.
"Điện hạ nếu đã có quyết đoán thì không phải chúng ta có thể tác động. Ván cờ này thua hay thắng lại có gì khác biệt đâu?"
"Ý của cô chưa từng thay đổi. Người thực sự cần quyết đoán không phải cô, mà là Sư tiên sinh. Sư tiên sinh nhiều năm qua phò trợ rất nhiều, nếu Sư tiên sinh ý đi đã quyết, cô tuyệt không cản trở."
Tiêu Chiếu vẫn luôn rất rõ ràng bản thân muốn gì. Khi phụ vương hắn còn phiền muộn vì khúc mắc khó gỡ với mẫu phi, Tiêu Chiếu đã bất động thanh sắc bắt đầu thu nạp quân quyền Nam Lương. Khi chưa tỏ tường tâm tư dành cho Thương Căng, hắn cũng đã từ trong tiềm thức nhận ra phải giữ chặt người trong tay.
"Sư tiên sinh nói khó nhìn thấu tâm tư của cô, chi bằng nói cô vẫn luôn không hiểu những gì Sư tiên sinh mưu cầu."
Đối mặt với vị mưu sĩ đi theo mình nhiều năm, thái độ của Tiêu Chiếu dịu xuống. Khi Sư Kỳ đến trước cửa tự tiến cử, Tiêu Chiếu còn xa mới có danh tiếng như hiện tại —— ít nhất lúc đó xa không bằng phụ vương hắn. Với tài trí của Sư Kỳ, dưới trướng Nam Lương vương cũng sẽ được trọng dụng.
Tiêu Chiếu rất rõ ràng, vì dưới trướng phụ vương hắn khi đó chưa có một mưu sĩ kiệt xuất nổi bật.
Nhưng Sư Kỳ lại lựa chọn vị Nam Lương vương thế tử mới chỉ bộc lộ tài năng khi ấy.
Người đời mưu cầu, hoặc vì tài, vì danh, hoặc vì lợi.
Dù Sư Kỳ vẫn luôn nói muốn phụ tá một vị chủ công để tác thành cho đường công danh của mình, nhưng nhiều năm như vậy Sư Kỳ chưa từng có ý định phô trương danh tiếng, thậm chí rất nhiều chuyện hắn đều tình nguyện để người khác tranh công. Bằng không mưu kế của Sư Kỳ đã sớm đủ để hắn danh dương bắc cảnh. Hắn cũng không biểu lộ khát vọng đối với quyền lực, hắn vẫn luôn cam nguyện ở vị trí một mưu sĩ, một phụ tá.
Nhưng Sư Kỳ có điều mưu cầu.
Điểm này không thể nghi ngờ.
Điều hắn mưu cầu đại khái không giống với danh lợi mà người bình thường hướng tới.
Nếu đem cuộc đời Sư Kỳ ra soi xét kỹ lưỡng, Tiêu Chiếu đại khái có thể từ đó phát hiện ra manh mối.
Nhưng Tiêu Chiếu không làm như vậy.
Nghe thấy nghi vấn của Tiêu Chiếu, thần thái trên mặt vị mưu sĩ vốn thong dong hơi biến động, một lúc sau hắn trấn định tự nhiên đáp lại: "Điều Sư mỗ mưu cầu vẫn luôn là kiến công lập nghiệp, thế tử cũng rất rõ ràng."
"Tất nhiên, cô rõ ràng." Lời Tiêu Chiếu mang theo thâm ý, "Nhưng Sư tiên sinh kiến công lập nghiệp vì điều gì, cô lại không rõ."
"Sư tiên sinh xuất thân chốn Giang Nam, dù là đến cậy nhờ vọng tộc địa phương để cống hiến hay nhập kinh làm quan đều là lựa chọn không tồi. Nhưng Sư tiên sinh cố tình chọn rời xa cố thổ, bắc thượng Ung Châu." Tiêu Chiếu đặt xuống quân cờ cuối cùng, ngữ điệu chắc chắn, "Sư tiên sinh có lý do không thể lựa chọn thế gia và Càng Kinh."
Ngoài Càng Kinh và thế gia, nơi duy nhất còn đáng để Sư Kỳ cậy nhờ chỉ còn lại một Ung Châu Nam Lương.
Cho nên Tiêu Chiếu mới dám nói, từ trước đến nay đều là Sư Kỳ có điều cầu ở hắn. Bởi vì Sư Kỳ không có lựa chọn nào tốt hơn.
Sư Kỳ hơi trầm mặc.
Hắn vẫn luôn cho rằng mục đích của mình che giấu rất tốt, không ngờ từ sớm đã bị người ta nhìn thấu.
Hắn thở dài: "Thế tử đại tài, quả thực không cần Sư mỗ."
"Sư tiên sinh nói vậy là quá khiêm tốn rồi." Tiêu Chiếu nói, "Sư tiên sinh nhiều năm vì Ung Châu, vì con dân thiên hạ mà dốc hết sức lực, nếu không có Sư tiên sinh tận tâm tận lực, con dân Nam Lương chưa chắc có được sự yên ổn như hôm nay. Luận bàn binh bố trận, cô có thể nhỉnh hơn tiên sinh, nhưng luận trị quốc an dân, cô lại kém xa tiên sinh rồi."
Không. Sư Kỳ rõ ràng phản bác trong lòng, Tiêu Chiếu không tốn nhiều tâm tư vào việc trị quốc an dân, một là vì người dưới trướng hắn đã hoàn toàn đủ dùng, hai là Nam Lương vương chưa hoàn toàn lui về phía sau màn, ba là một Nam Lương vương thế tử dụng binh như thần đã đủ khiến triều đình kiêng kị, nếu thêm cả "yêu dân như con" thì chính là "bên giường nằm sao cho người khác ngủ ngáy".
Nam Lương vương thế tử đã thành thật với nhau như vậy, lại cho đủ bậc thang, nếu hắn còn không biết điều thì thật là không biết tốt xấu.
"Sư mỗ sao dám đảm nhận lời tán thưởng của thế tử, chỉ có thể vì thế tử làm gánh vác ngựa trâu mà thôi."
Sư Kỳ dập đầu quỳ sát đất, hành đại lễ quỳ lạy.
Rồi được Tiêu Chiếu đích thân nâng dậy.
"Lúc trước nói với thế tử chuyện của Thanh Hà công chúa, quả thực là Sư mỗ nhất thời xúc động." Sư Kỳ thản nhiên nhận sai, "Chắc hẳn thế tử cũng lấy làm kỳ lạ, vì sao Sư mỗ lại không ngại vạn dặm xa xôi đến Ung Châu... Sư mỗ có một vị đồng môn sư huynh, là Đệ ba người Nhất giáp khoa thi Ân khoa năm Kiến Hi thứ 6."
Tiêu Chiếu ngẩn ra.
Đợt Ân khoa thời tiên đế chỉ có một lần, lại vô cớ sinh ra biết bao sóng gió. Chu Về Mộng có tài Trạng nguyên nhưng vì đắc tội thế gia mà bị biếm, Lý Gối Thư chìm nổi chốn quan trường hai mươi năm, nhờ vào sự dốc lòng cất nhắc của tiên đế mới lên đến vị trí Thượng thư sáu bộ. Hai người này một người nhiều năm trước danh chấn Càng Kinh, một người hiện giờ vang danh triều dã, mà vị Thám Hoa cùng đỗ Nhất giáp Ân khoa năm Kiến Hi thứ 6 với họ cũng nổi danh không kém, nhưng lại là vì một vụ án gian lận khoa cử chấn động triều đình.
—— Có người minh oan trước điện, phanh phuy mười mấy thí sinh có bài thi giống hệt nhau.
Vụ án năm đó liên lụy cực rộng, đến mức Tiêu Chiếu tới tận bây giờ vẫn còn chút ấn tượng. Một đám con cháu hàn môn vừa đỗ đạt còn chưa kịp bước chân vào Kim Loan Điện đã xích sắt vào ngục, đường làm quan đứt đoạn. Mà vị đứng thứ ba Nhất giáp kia chính là một trong số đó.
Tiêu Chiếu từng đọc qua văn chương của người này, giữa từng hàng chữ phải là một người quang minh lỗi lạc, thật khó mà tưởng tượng người này lại liên quan đến một vụ án gian lận khoa cử chấn động triều đình.
Nhưng sau khi sự việc qua đi, ngẫm lại người hưởng lợi cuối cùng thì liền biết chuyện này rốt cuộc là vì nguyên do gì —— chẳng qua là thủ đoạn đánh cờ giữa thế gia và hoàng quyền. Thế gia đại thắng, nắm chặt quyền lực triều đình hơn, chí lớn hừng hực của tiên đế bị dập tắt, hoàng quyền sa sút dưới tay thế gia.
Còn những sĩ tử đó chẳng qua là những quân cờ bị liên lụy.
Thám Hoa lang sau khi bị tống giục thì không còn tin tức gì nữa. Nhưng chốn phố phường thỉnh thoảng có tin đồn lén lút lọt ra, nói Thám Hoa lang uống thuốc độc tự sát trong ngục, lại có người nói hắn được cứu ra, từ đó đổi tên họ, ẩn cư nơi núi rừng.
Nguyên lai là có nguyên do như vậy.
Chẳng quái vì sao Sư Kỳ giữa triều đình Càng Kinh và thế gia lại không chọn bên nào.
Tiêu Chiếu hiểu rõ, nhưng lại nói: "Nhưng Thanh Hà và tiên đế đâu có cùng một giuộc."
Ngụ ý là trách thì cũng không thể trách Thương Căng.
"Thanh Hà công chúa quả thực tài trí phi phàm." Sư Kỳ đối với thái độ bảo vệ này của chủ công không tỏ ý kiến, một lúc sau, hắn thở dài bổ sung một câu: "Nếu Thanh Hà công chúa sinh sớm hơn hai mươi năm thì tốt biết mấy."
Rất nhiều người, vận mệnh của rất nhiều chuyện đều sẽ hoàn toàn khác biệt.
"Không. Nàng cùng sinh một thời với cô mới là tốt nhất."
Tiêu Chiếu nhướng mày cười lên.
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: 【 Do tình hình dịch bệnh nên nhiều kế hoạch đều bị xáo trộn, haiz. Các bạn nhỏ nhất định phải chú ý bảo vệ bản thân thật tốt, không nên tụ tập tiếp xúc gần nhé.
Ôm ôm mọi người (bushi) 】
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...