Quyển 1 · Chương 86: thúc giục đổi diệp
Chương 86: Thúc giục đổi Diệp
Tâm tự hương lượn lờ cháy tẫn, trong điện hương khí xưa cũ mà lười biếng, hòa lẫn tiếng đồng hồ nước tí tách thật nhỏ.
Đá quý hộ giáp gõ nhẹ trên mặt bàn, Huệ thái phi nửa khép đôi mắt, quét về phía vị thái y đang quỳ rập đầu dưới nền đất hồi bẩm: “Không có một tia sai sót nào sao?”
“Không có……” Thái y run rẩy ngã rụi trên mặt đất, không dám thở mạnh một hơi, “Lão thần hành nghề y hơn ba mươi năm, tuyệt đối không thể bắt sai mạch tượng của Thái hậu nương nương, đó rõ ràng chính là hoạt mạch……”
Hơn ba mươi năm, trải qua ba triều đế vương, thái y dĩ nhiên biết chốn cung đình nguy nga tráng lệ này có vô số chuyện dơ bẩn không thể đem ra ánh sáng. Lão vốn thờ phụng tư tưởng bo bo giữ mình, cẩn thận chặt chẽ đảm nhiệm chức vụ ở Thái Y Viện cho tới hôm nay, vậy mà lại té ngã trên người Hứa Thái hậu.
Thái hậu ở góa nhiều năm, đột nhiên mang thai một đứa trẻ lai lịch không rõ. Chốn thiên gia vì bảo toàn thanh danh sẽ làm ra những chuyện gì, thái y trong ba mươi năm qua đã chứng kiến quá nhiều. Khi bắt ra mạch tượng này, lão suýt chút nữa đã đương trường biến sắc, vội vàng cáo lui để chuẩn bị cáo lão hồi hương, kết quả tấu chương còn chưa kịp đệ lên thì những kẻ tinh đời trong cung đã dấy lòng nghi ngờ.
Đâu giấu nổi một Huệ thái phi nắm quyền chấp chưởng cung đình?
“Bên Hứa Thái hậu đã biết chưa?”
Một lúc lâu sau, Huệ thái phi mới cất tiếng hỏi.
“Vẫn, vẫn chưa biết.” Thái y run lập cập, “Thái hậu nương nương thai kỳ còn sớm, chưa có dấu hiệu rõ ràng, chỉ là Thái hậu nương nương cho rằng bản thân không khỏe nên liên tiếp mời thái y mấy lần.”
Đều là mời một mình lão.
Đây là quy củ chốn thiên gia, phi tần trong cung xưa nay xem bệnh đều có thái y chuyên trách, vừa để nắm bắt bệnh tình tốt hơn, vừa để nếu xảy ra chuyện thì có thể truy cứu trách nhiệm chính xác.
Lão khám ra mạch tượng ấy đâu dám nói cho người khác, tự chủ trương giấu giếm đi, sau khi trở về ngay trong ngày đã lên kế hoạch cáo lão hồi hương sao cho không dấy lên nghi ngờ.
Chưa kịp mưu sự xong xuôi thì đã được cung kính mời tới trước mặt Huệ thái phi.
Huệ thái phi xoa xoa giữa chân mày.
Tiên đế qua đời khi đang độ sung sức, phi tần để lại đa phần còn trẻ trung xinh đẹp, có những tâm tư ấy thực ra vô cùng bình thường. Cho nên việc họ nảy sinh tư tình hay thông đồng với thị vệ, Huệ thái phi cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù sao những phi tần của tiên đế này cũng biết rõ thân phận mình, không dễ gì đại náo ra chuyện.
Tiểu hoàng đế tuổi còn nhỏ, các thái phi ở góa ngắm hoa thưởng chim, mấy năm nay là những ngày tháng bình thản nhất trong cung.
Nhưng tiền đề để giữ vững sự bình thản này tuyệt đối không bao gồm việc mẹ đẻ của tiểu hoàng đế – Hứa Thái hậu – mang thai một đứa trẻ không mang huyết mạch hoàng gia.
—— Dù Huệ thái phi cảm thấy hoàng đế đã chết nhiều năm như vậy, Hứa Thái hậu tìm một tân hoan cũng là lẽ thường tình, nhưng văn thần ngôn quan khẩu tru bút phạt, chuyện nhà thiên tử cũng là chuyện quốc gia. Không náo đến mức dư luận xôn xao để đời sau đều biết họ đã vì một cống gièm pha hoàng gia như thế mà dốc sức ra sao, liều chết thẳng gián thế nào thì tuyệt đối không chịu bãi xóm nghỉ tay.
Tuy nhiên so với những sóng gió quỷ quyệt chốn tiền triều, chuyện của Hứa Thái hậu thực sự không tính là gì. Tâm Huệ thái phi thả lỏng xuống: “Mời Thái hậu nương nương qua đây nói chuyện.”
Bà mau ngôn mau ngữ, trực tiếp nói thẳng chuyện Hứa Thái hậu có thai ra, không cho Hứa Thái hậu thời gian suy nghĩ, lại tiếp tục cất lời:
“Ta biết bên cạnh ngươi xưa nay có một thị vệ thân mật, thường ngày hắn ra vào trong cung ngươi ta cũng mắt nhắm mắt mở, nhưng náo ra chuyện này chung quy là quá không cẩn thận. Ta cho ngươi hai con đường: một là giết tình lang của ngươi cùng đứa trẻ trong bụng này, tiếp tục làm vị Thái hậu kê cao gối ngủ, kim tôn ngọc quý; còn con đường thứ hai, Thái hậu bệnh nặng, đi tới hành cung Nam Châu dưỡng bệnh. Mang theo tình lang của ngươi đi, ở hành cung sinh đứa trẻ ra, rồi tìm một danh nghĩa thích hợp nhận làm dưỡng nữ nuôi bên người, có điều một khi đã ra khỏi kinh thành thì không thể trở về được nữa.”
Tay Hứa Thái hậu đặt trên bụng nhỏ, nét kinh ngạc trên gương mặt kiều diễm còn chưa tan bớt, hoàn toàn không ngờ trong bụng mình lại đang ấp ủ một sinh linh mới mẻ.
Nàng tự nhiên không thể nhẫn tâm chọn con đường thứ nhất, nhưng khi định chọn con đường thứ hai cũng khiến nàng lộ rõ sự do dự: “Nhưng Tầm Nhi tuổi còn nhỏ, nếu mẫu thân không ở bên cạnh……”
Thương Tầm cũng là đứa trẻ do chính máu thịt nàng sinh ra.
“Nếu ngươi thật sự lo lắng cho bệ hạ thì đã cẩn trọng từ lời nói đến việc làm, sẽ không gây ra loại phiền phức này cho người.” Huệ thái phi cười lạnh một tiếng. Nếu Hứa Thái hậu thật sự để ý đứa con trai tiểu hoàng đế này thì đã nhận ra việc mẹ của đế vương tư thông với người khác sẽ gây ra ảnh hưởng bất lợi lớn thế nào đến hoàng đế tuổi còn nhỏ, thậm chí khả năng cao còn khiến đám quan lại dấy lên nghi ngờ về huyết mạch của tiểu hoàng đế.
Dù là Hứa Thái hậu vốn không hề để ý tới Thương Tầm hay do nàng kiến thức nông cạn không nghĩ tới danh dự của một quốc Thái hậu ảnh hưởng thế nào đến vương triều, thì đều chứng minh nàng không có năng lực làm tốt vai trò mẫu thân của thiên tử.
Nàng ở lại kinh thành này, chuyện này giấu nổi ai? Chỉ có con đường chết. Có lẽ tới hành cung Nam Châu còn có thể giữ được nửa đời sau vinh hoa phú quý.
Huệ thái phi không vội vàng, bà biết Hứa Thái hậu sẽ đưa ra lựa chọn thích hợp nhất vào thời điểm mấu chốt này.
Quả nhiên, Hứa Thái hậu hai tay bảo vệ bụng nhỏ, cắn chặt răng: “Thiếp thân sau khi rời Kinh Cáp, bệ hạ đành phiền nương nương chiếu xóm nhiều hơn. Vạn nhất, vạn nhất…… cũng xin Thanh Hà điện hạ và nương nương tha cho tính mạng của nó.”
“Không ai muốn lấy tính mạng của nó.” Huệ thái phi nhếch khóe miệng xuống, hiện ra nụ cười lạnh lẽo, “Chỉ cần nó không tự cho là thông minh. Thái hậu nương nương, e là ngươi còn chưa biết đứa con trai ngoan của ngươi đã liên thủ với huynh trưởng và cháu trai ngươi làm ra không ít chuyện đâu.”
Hứa Thái hậu trong lòng giật thót, liền thấy Huệ thái phi quay đầu đi, từ dưới bàn rút ra hai đạo ý chỉ đã đóng ấn tỉ: “Thái hậu nương nương, xin ngươi mang hai đạo ý chỉ này về cho Hứa gia. Ta cũng cho họ hai con đường: trong cung người có thể tùy hầu đế vương chỉ có hai loại, nội thị hoặc hậu phi —— hoặc là theo quy củ trong cung thiến Hứa công tử rồi mới hầu hạ bệ hạ, hoặc là thân càng thêm thân, để Hứa công tử vào cung làm phi tần của bệ hạ.”
Giọng nói bà dịu dàng, nhưng mỗi một chữ thốt ra đều tựa lưỡi dao tru tâm.
“Làm người quý ở chỗ biết mình biết ta, hôn sự của Thanh Hà đến lượt một kẻ hèn Hứa thị xía vào sao? Thái hậu nương nương, ngài là người thông minh, hẳn biết nên làm thế nào là tốt nhất.”
Sát ý của Huệ thái phi trôi theo nụ cười khẽ bên khóe môi, vẫn giữ nguyên dáng vẻ người bề trên ôn hòa hiền hậu. Bà đặt hai đạo ý chỉ vào tay Hứa Thái hậu, động tác mềm mại vỗ vỗ lưng bàn tay nàng.
Tứ chi Hứa Thái hậu bủn rủn, sợ tới mức ra một tầng mồ hôi lạnh, nhìn bà bằng ánh mắt như nhìn ác quỷ la sát. Nàng không rõ lập nam phi đại biểu cho điều gì, nhưng cũng biết đây tuyệt đối không phải ý chỉ tốt lành gì, thế nhưng nàng hoàn toàn không thể thốt ra lời từ chối —— ngay cả thóp tính mạng của chính mình cũng đã nằm trong tay Huệ thái phi.
Nàng dường như đã lờ mờ hiểu được lý do vì sao tiên đế khi còn sống lại kiêng kỵ hậu phi do Tiết gia sinh ra đến vậy.
Huệ thái phi vẫn giữ thái độ dịu dàng hiền hậu, bà gọi nữ quan tới: “Thái hậu nương nương hôm nay thân thể không khỏe, đưa ngài ấy về nghỉ ngơi sớm đi.”
………
Một bức thư được mở ra trên mặt bàn.
Nét bút uyển chuyển tả ý, nhưng âm thầm giấu giếm mũi nhọn. Thương Căng đem bức mật thư này đọc đi đọc lại vài lần, không bỏ sót bất kỳ một chữ nào trong đó.
Gửi kèm theo thư còn có một bức bản đồ được vẽ lại. Người vẽ cực kỳ giỏi nét vẽ tỉ mỉ, chỉ vài bút đã phác họa ra bức bản đồ sống động như thật. Nếu Tiêu Chiếu ở đây, chắc chắn có thể từ cảm giác quen thuộc ấy mà nhận ra đây chính là bản đồ Vương đình Nhu Nhiên.
Trọng tâm đơn giản rõ ràng, ngắn gọn súc tích, không hề có một chút thông tin thừa thãi, đạt tới mức người cầm bản đồ này có thể tiến quân thần tốc vào Vương đình Nhu Nhiên.
Thế nhưng cơ mật của bộ tộc Nhu Nhiên như vậy lại xuất hiện trong tay Thương Căng —— người vốn chẳng hề liên quan gì tới nó.
Lòng bàn tay Thương Căng ấn lên mép giấy thư, rủ mắt suy tư. Trong thư viết cục diện Nhu Nhiên đang biến động, quyền lực mới cũ bàn giao, vì chuyển giao quá nhanh nên phía Trung Nguyên còn chưa kịp nhận được tin tức thì mọi chuyện đã kết thúc.
Quyền thế thay đổi, cách nhanh nhất và tốt nhất để tân vương xác lập địa vị của mình chính là công thành đoạt đất, cướp đoạt tài nguyên.
Người viết thư cũng ý thức được điều này, giữa các hàng chữ lộ ra vài phần lo lắng.
Biên cảnh không yên bình.
Hắn lại muốn rảnh tay để dọn dẹp thế gia, lúc này bắt buộc phải có một tướng lĩnh đủ sức uy hiếp thay hắn tọa trấn Ung Châu, chống cự man di nam hạ.
Mà người có thể tọa trấn toàn cục Ung Châu, không thua kém mảy may so với việc thay một tướng lĩnh mới thì người khác không làm nổi, cho dù là Lục Lan Trạch đã kinh doanh nhiều năm cũng không xong. Người duy nhất có thể nắm chắc mười phần khống chế toàn cục Ung Châu, trấn áp triều đình trên dưới chỉ có một mình Tiêu Chiếu.
Đó là người dù thế nào đi nữa cũng không thể giết.
Trái lại, theo lẽ thường còn phải lấy lòng, lôi kéo.
Chẳng trách Tiêu Chiếu lại chắc chắn bản thân mình rồi sẽ có ngày cần tới hắn như vậy. Thương Căng rủ mắt vuốt ve một góc giấy thư, chuyện Thanh Châu và Lục thị không thể tiếp tục kéo dài thêm nữa, phải dùng dao sắc chặt đay rối.
Tiêu Chiếu.
Lần nữa nghĩ tới cái tên này, trong đầu vốn luôn thanh minh của hắn thế mà trong phút chốc chỉ hiện ra một khoảng trống rỗng.
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: 【Huệ thái phi: Ép duyên x】
【Cảm giác viết đã tìm lại được một chút, hôm nay sớm hơn một tí tẹo. Chúc ngủ ngon.】
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...