Quyển 1 · Chương 81: có thể tựa cũ

Chương 81: Có lẽ là tựa đề cũ

"Thân phận của Thanh Hà khác với công chúa thông thường, Nam Lương Vương phủ lại có vị thế đặc thù trong triều, thực ra việc này đã ngâm ở Lễ Bộ rất lâu, các quan viên bên dưới cũng không dám tự tiện quyết đoán."

Tiết Ninh Bích đắn đo suy nghĩ từ ngữ một hồi, lựa lời nói.

"Chương trình hôn sự thế tử vẫn nên thương nghị thỏa đáng với Thanh Hà, rồi mới do trong cung cùng Lễ Bộ đồng thời quyết nghị. Sự vụ trong cung từ trước đến nay đều do Huệ Thái phi nương nương xử lý... Nếu thế tử có ý định bắt tay vào việc hôn sự, sau khi hồi kinh nên sớm nói với Huệ Thái phi nương nương một tiếng, để tiện đường chuẩn bị."

Thực ra Lễ Bộ chậm chạp không bắt đầu chuẩn bị hôn sự còn có một nguyên do khác, rất nhiều người đều cho rằng mối nhân duyên này không thể nào thuận lợi đến vậy, thực sự không cần phải vội vã chuẩn bị.

"Cô đã hiểu. Đa tạ tiểu Tiết đại nhân."

Đuôi lông mày Tiêu Chiếu nhướng lên, hiện ra vài phần ý vị khó hiểu. Khiến Tiết Ninh Bích không khỏi nhìn hắn thêm một cái, chỉ là Tiết Ninh Bích rốt cuộc không nói thêm gì nữa, gật đầu với Tiêu Chiếu, nghiêng người tránh hắn đi vào trong phòng.

Tiêu Chiếu đứng lặng trước đình một lúc, hồi lâu sau khóe miệng mới nhếch lên, gượng ra vài phần nụ cười.

.........

Ánh trăng hòa cùng bóng đèn, bóng dáng thân vệ kéo dài chiếu lên tường, đối diện với gương mặt trầm như nước của Tiêu Chiếu.

Tờ thư mỏng manh xuyên qua ánh nến, nét chữ lực đạo mạnh mẽ loang ra trên giấy, phần đuôi thu bút mượt mà, giấu kín mũi nhọn. Đây là một bức thư đến từ Nam Lương, xuất từ tay phụ vương hắn.

Thư tín chia làm hai phần, mở đầu là chuyện trò nhà nội, hỏi đến Tiêu Chiếu ở kinh thành ra sao. Đến đây trên giấy thư bỗng nhiên xen vào mấy dòng nét chữ hoàn toàn khác biệt, là chữ viết của Nam Lương Vương phi, so với Nam Lương Vương, Nam Lương Vương phi hỏi đến tinh tế hơn rất nhiều, hỏi Tiêu Chiếu ở trong kinh cùng Thanh Hà công chúa ở chung thế nào? Hai người chuẩn bị khi nào thành hôn? Hôn sự cử hành ở Nam Lương hay ở Càng Kinh? Hôn sau là Tiêu Chiếu ở lại Càng Kinh, hay Thanh Hà công chúa xa xứ đến Nam Lương? Mọi việc như thế, trong lời nói mơ hồ lộ ra sự lo lắng của bà đối với hôn sự này.

Bất quá những điều này vẫn ổn, Tiêu Chiếu nhấc bút hồi âm.

"... Phụ vương mẫu phi đừng lo, Chiếu cùng Thanh Hà điện hạ ở chung rất vui vẻ, vừa gặp đã như quen, nhân duyên này quả thật do trời định.... Càng Kinh thời buổi rối loạn, nhất thời khó lòng thoát thân, hôn kỳ cũng chưa định... Chiếu ngày về không chừng, mong phụ vương mẫu phi không cần lo lắng."

Hắn suy nghĩ một chút rồi vẫn viết thêm vài câu, hỏi phụ vương năm đó làm sao làm xiêu lòng mẫu phi, cuối cùng ôm được mỹ nhân về. Bên cạnh Tiêu Chiếu thực sự không có tấm gương nào để tham khảo, lúc này mới bất đắc dĩ hướng phụ vương thám hỏi, chỉ là mẫu phi cùng phụ vương hắn năm đó cũng không rơi vào nước đi một bước cũng không nhường như hắn và Thương Căng.

Tất nhiên, về sau Nam Lương Vương thế tử nhận được câu trả lời thề thốt cam đoan của phụ vương "Bổn vương cùng Vương phi lưỡng tình tương duyệt, chưa từng có tranh chấp", mặt không cảm xúc mà xé bỏ bức thư hồi âm.

Trang thứ hai của tờ thư lại từ tình cảm ôn nhu chợt biến —— đây là một bức thư về tình báo biên cảnh Ung Châu. Trên thảo nguyên mấy bộ tộc đã xảy ra náo động, bộ lạc lớn nhất là Nhu Nhiên bên trong quyền lực giao thoa, lão Nhu Nhiên Vương ngã ngựa mà chết, đứa con nhỏ nhất cũng là đứa kiêu dũng nhất của ông ta nhanh chóng khống chế cục diện nội bộ Nhu Nhiên, giết chết mấy người anh em tranh đoạt với mình, trở thành tân vương Nhu Nhiên.

Vị tân vương này dã tâm bừng bừng, sau khi kế vị không ngừng phát động tấn công các bộ tộc xung quanh, mấy bộ tộc nhỏ đã thần phục dưới thiết kỵ của tân vương. Nhưng hắn vẫn không thỏa mãn, thiết kỵ không chỉ chĩa về phía các bộ lạc thảo nguyên, mà còn nhắm vào Trung Nguyên phồn hoa giàu có.

Tiêu Chiếu từng có giao thiệp với vị tân vương này. Người này tên là Hộc Luật A Nha Địch, xác thực đúng như đồn đại kiêu dũng thiện chiến, hơn nữa vô cùng bất thường —— hắn có thể thuần dưỡng hiệu lệnh bầy sói. Nghe đồn mẫu thân hắn là lang nữ được sói nuôi lớn, bởi vậy từ nhỏ hắn đã có khả năng giao tiếp với sói, một số người lén gọi hắn là "Lang Vương".

Trận chiến Trần thị thủ thành bị thất bại năm xưa, thủ lĩnh địch quân chính là Hộc Luật A Nha Địch mới ra đời. Hắn vốn nên nhất chiến thành danh, đáng tiếc sau đó đụng phải Tiêu Chiếu nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, bị một Tiêu Chiếu trẻ tuổi hơn ép cho liên tiếp bại lui, cuối cùng hốt hoảng dẫn dắt thiết kỵ từ bỏ công chiếm thành trì. Để trả thù Tiêu Chiếu, đối thủ đã khiến hắn thất bại, trước khi rút quân hắn đốt giết đánh cướp, bắt đi rất nhiều người Trung Nguyên làm nô lệ, còn người già yếu phụ nữ và trẻ em thì chết thảm dưới gót sắt thiết kỵ.

Khi Tiêu Chiếu vào thành, dùng một câu "Mười nhà trống chín" để mô tả cảnh tượng trong thành cũng không hề quá đáng.

Kiêu dũng thiện chiến, có thù tất báo, lại tàn nhẫn vô tình.

Một kẻ như vậy ngồi lên ngôi vị tân vương của bộ tộc lớn nhất thảo nguyên, đối với triều đình Trung Nguyên, đối với bách tính mà nói đều không phải là chuyện tốt.

Ánh mắt Tiêu Chiếu dừng lại trên tờ thư, chân mày nhíu chặt. Nếu chỉ là một bộ tộc Nhu Nhiên thì chưa đủ cấu thành uy hiếp, nhưng nếu vị tân vương này mang ý định thống nhất thảo nguyên trước, rồi mới chỉ huy quân nam hạ, vậy thì phiền phức lớn rồi.

Hắn lúc này không chủ ý mà nhớ tới Thương Căng, khẽ thở dài một tiếng. Trong có thế gia đe dọa, ngoài có man di rình rập, quả đúng là trong giặc ngoài gian không ngừng.

Tiêu Chiếu thu lại tinh thần, bỗng nhiên chú ý tới dưới cùng bức thư còn có một câu được vội vàng thêm vào, là chữ viết của mẫu thân hắn, Tiêu Chiếu bất động thanh sắc nhìn sang, phát hiện viết về một chuyện có liên quan đến tân vương Nhu Nhiên.

Vị tân vương này sau khi lên ngôi, đã lập một nữ tử Trung Nguyên làm thứ phi.

Tiêu Chiếu đối với phong tục của các bộ tộc thảo nguyên này có đôi chút hiểu biết, thân là Nhu Nhiên Vương, theo quy tắc ngầm định có thể cưới một vị đại phi, ba vị thứ phi, những người này theo pháp lý Trung Nguyên mà nói, tương đương với người vợ có danh có phận của Nhu Nhiên Vương. Đại phi và thứ phi của các đời Nhu Nhiên Vương đều xuất thân từ quý tộc hoặc nữ tử vương tộc của các bộ tộc thảo nguyên, với mức độ thù hằn lẫn nhau giữa các bộ tộc thảo nguyên và Trung Nguyên, tuyệt đối sẽ không nạp một nữ tử Trung Nguyên làm phi.

Đây thực sự là một chuyện kỳ quặc.

Tuy nhiên Nam Lương Vương phi chỉ vội vã nhắc tới một dòng, ngoài ra không có thêm thông tin gì khác, không biết dung mạo nữ tử đó ra sao, càng không biết tên họ, lai lịch của nàng.

Ánh mắt Tiêu Chiếu khựng lại ở dòng chữ đó.

Ánh mắt hắn hơi trầm xuống, một lúc sau rốt cuộc mới dời tầm mắt đi, đem tờ thư bán trong suốt kề vào ngọn lửa nến, tờ thư nhanh chóng bị cháy sém, mau chóng hóa thành tro tàn.

.........

Tiếng gió ào ào, lá trúc lướt qua khung cửa sổ, xơ xác tiêu điều.

Ánh trăng đáp xuống gương mặt Thương Căng, ánh trăng trắng trong soi rực nước da hắn, trắng như đồ sứ, hoa văn tinh tế.

Sơ suất một chút thôi cũng sẽ làm vỡ nát bảo vật quý giá.

Hắn một tay đặt trên khung cửa sổ, nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Chuyện của Lục Vọng hắn đã cùng Tiết Ninh Bích thương định xong xuôi, tất cả chứng cứ cùng lời chứng cũng đã chuẩn bị xong, Khương Tiên Huệ cũng không có ý định tiếp tục bảo vệ Lục Vọng, chỉ cần chờ Tiết Ninh Bích chính thức bắt giữ Lục Vọng, chuyện Thanh Châu liền trần ai lạc định.

Nhưng trong lòng hắn lại dấy lên sự bất an mơ hồ.

Thế nhưng loại bất an này về mặt lý thuyết mà nói là không cần thiết —— cho dù Lục Vọng có muốn bỏ trốn, thì ba trăm thiết kỵ chờ sẵn ngoài thành Thanh Châu cũng không phải tay vừa, Lục Vọng ở trong thành Thanh Châu, chẳng khác nào chim trong lồng.

Chân trời mây đen dần dần bao phủ lấy vầng minh nguyệt kia, Thương Căng ngước mắt nhìn về phía bầu trời đêm xa xăm.

"Bịch ——"

Cửa chưa kịp gõ đã bị đẩy ra, lộ ra thân ảnh phong trần mệt mỏi của Tiết Ninh Bích, sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, cố nén vài phần giận dữ.

Đã đoán trước từ sớm, Thương Căng lướt qua hắn, ánh mắt dừng lại trên người tỳ nữ phía sau hắn.

Đó là tỳ nữ của cải môn đằng của Khương Tiên Huệ, đôi mắt nàng sưng đỏ, nhưng dáng vẻ vẫn còn khá trấn định.

"Lục Vọng đã bỏ trốn từ trước, Khương phu nhân tối nay đã chết." Tiết Ninh Bích nói xong câu ngắn ngủi này, bỗng nhiên nhìn thấy thần sắc của Thương Căng trong khoảnh khắc xoay người lại, tức khắc im bặt.

—— Khi hắn đuổi tới thì Lục Vọng đã không thấy bóng dáng, tôi tớ tỳ nữ trong phủ hết thảy đều bình thường, chỉ có trong viện của Khương phu nhân truyền ra tiếng khóc thấp thoáng.

Khương Tiên Huệ đã chết.

Đây là một cái chết mà tất cả mọi người đã đoán trước từ sớm, bởi vậy mọi thứ đều bình tĩnh, ngăn nắp trật tự, không hề có bất kỳ sự hỗn loạn nào.

Giống như người chết chỉ là một kẻ chẳng liên quan.

Sự thật đúng là như thế.

Khắp thiên hạ bao la, sự sống chết của Khương Tiên Huệ thực sự không ảnh hưởng gì lớn.

Thương Căng ngẩn ngơ.

Ánh trăng thê lương rơi vào mắt hắn, giống như màu sắc của tang lễ.

Sinh tử vô thường, không hề có dấu hiệu, chỉ trong một niệm.

Bé nhỏ không đáng kể.

Truyện liên quan