Quyển 1 · Chương 292: Dầu hôi muối nồi sắt
Doanh trại xương khô, chân tường hồ bùn lầy đông cứng, lớp da tường nứt toác, rỉ ra thứ mỡ vàng đặc quánh, trông như tảng thịt khô treo sương. Bùi Miểu tựa lưng vào lỗ châu mai, cái bụng "Chảo Sắt" phơi ra, lớp màng vàng bóng bọc lấy bàn tràng mới tôi luyện, những nếp nhăn chồng chất tựa như rễ cây già hong gió. Trong nồi, những đoạn ruột đá ngâm mình dưới lớp màng mỡ, ùng ục sủi bọt, tỏa ra mùi tanh nồng nặc.
"Nôn... Mỡ thi cốc ướp lòng bếp... Huân đến mức lão tử muốn lộn ruột..." Sẹo Mặt Lão Tam dẩu mông trong ổ tuyết nôn khan. Hắn vừa đổ đống bùn đông lạnh mới đào vào hố bếp, mùi hôi thối của bùn quyện với mỡ đặc khiến đầu óc hắn đau như búa bổ.
Cháo nghêu trong lòng bếp sớm đông thành khối, trên bề mặt kết một lớp tóp mỡ vàng như nến. Lôi Thác dùng que băng chọc vào khối hồ, khối băng cứng phình lên trên bụng thiếu niên nhảy nhót dữ dội, mùi mỡ hồ xộc thẳng vào ruột gan khiến hắn co rút từng cơn. "Băng cục bọc mỡ... Đỉnh đến mức đánh rắm cũng không thông..." Hắn khom lưng chửi rủa, que băng trong tay dính đầy mỡ cháo trơn tuột, suýt chút nữa rời tay.
Lão Thương Đầu ngồi xổm bên đống tro bếp cạo vỏ nghêu. Vỏ nghêu dính đầy vệt dầu đen, lão dùng móng tay khô khốc cạy lớp mỡ, nhét vào chiếc chén sọ cóc đựng sương nghêu rồi khuấy đều. "Tro dầu bọc sương cá... Nấu một nồi canh hồ phân..." Lão khuấy, mỡ sương dưới đáy chén hòa thành tương vàng dính dấp.
Phía trên vũng nước thi cốc, những hạt mỡ tanh nồng vừa nổ tung vẫn còn đang ùng ục sủi bọt. Canh mủ vàng lục bọc lấy những xác giun trắng bị đông lạnh, chìm dưới lớp canh mỡ dính thành từng cục. Trên khối mỡ đông nổi lên những bướu thịt to bằng hạt gạo, đỉnh nhọt đọng những giọt dầu trong suốt, tựa như những hạt châu ướp đẫm nước chát.
Trên đỉnh lỗ thủng tường trại, lớp mỡ đặc "xoạch" một tiếng rơi xuống, nện trúng đống củi đông lạnh bên hố bếp. Cành củi "phốc" một tiếng bốc lên làn khói vàng, mùi khét lẹt pha lẫn mùi cá tanh xộc thẳng vào lều.
"Nôn..." Thẻ eo mộ phần Thanh Đỉnh Hầu rung lắc, ánh lam trên vết nứt băng cục ảm đạm đi ba phần. Những vệt lam tra khảm trong băng giá giống như bấc đèn bị mỡ làm cho lụi tắt.
Cái bụng Bùi Miểu đột nhiên run rẩy! Màng ruột chảo sắt "lộp bộp" rơi xuống dạ dày quặn thắt. Hắn nắm lấy khối mỡ chà xát, ngón tay dính đầy cao mỡ vàng nị, mùi cá ươn tôm thối sặc lên mũi. "Mỡ ướp trong vũng nước kia biến thành muối tinh rồi sao?" Hắn nhổ một bãi nước miếng.
Sẹo Mặt Lão Tam bưng chén hồ mỡ lại gần, đáy chén bùn đọng lớp cao vàng. "Nấu chút cao tro dầu trát khe tường... Đề phòng chuột chui vào ăn ruột!" Hắn đặt chén xuống chân tường, lớp cao mỡ dưới đáy "lạch cạch" dính chặt vào bùn đông.
Tương mỡ chưa đông hẳn thấm vào khe bùn, "oạch" một tiếng chui xuống tầng đất lạnh dưới chân tường. Chẳng bao lâu, lớp bùn bên mép chén đùn lên những mẩu đất nhỏ. Dưới mẩu đất có thứ gì đó đang cựa quậy, lớp da bùn bị đẩy lên nhảy dựng.
"Mỡ tương nuôi chuột?" Lôi Thác dùng que băng chỉ vào đống đất đùn.
"Chuột gặm cao tro dầu nên căng bụng!" Sẹo Mặt Lão Tam nhấc chân dẫm mạnh lên mẩu đất! Đế giày vừa chạm bùn, "phụt" một tiếng vang lên! Dưới lớp bùn sụp ra một cái lỗ to bằng nắm tay, trong động "vèo" một tiếng bắn ra luồng tương vàng lục sền sệt, phun thẳng vào ống quần hắn!
"Thao! Chuột phóng rắm thối!" Lão Tam nhảy lùi lại. Tương mỡ dính vào quần bông "xèo xèo" vang lên, nháy mắt kết thành lớp vỏ băng vàng!
"Lũ chuột dầu đào hang thông vào kho mỡ..." Lão Thương Đầu dùng móng tay khô khốc đào vào hầm ngầm, "Đào nó ra cho vào nồi xào!" Lão đột ngột rút tay ra —— trên tay là đoạn gai băng sáng bóng dài hai tấc, bao phủ đầy cao mỡ tanh trơn!
"Tí tách ——!" Dưới lỗ thủng truyền đến tiếng sủi bọt dồn dập! Những giọt dầu từ mũi gai nhỏ xuống bùn đông, "phốc" một tiếng nổ tung thành những váng dầu nhỏ hơn! Váng dầu lại bắn, lại nổ! Từng lớp bọt mỡ nháy mắt lan ra! Dưới đáy lều tràn ngập mùi tanh hôi nồng nặc đến nghẹt thở!
"Mỡ rắm hoa đăng... Muốn ướp canh thối!" Lôi Thác che mũi lùi mạnh!
Thẻ eo Thanh Đỉnh Hầu đột nhiên "ong" lên chấn động! Băng cục nứt vỡ bắn ra luồng lam quang lạnh lẽo! Ánh băng đâm thẳng vào sâu trong hầm ngầm!
Phụt ——!
Dưới lỗ thủng nổ tung như nồi mỡ sôi! Những quả cầu thịt mỡ to bằng cái bát bị tuyến băng kéo đỉnh ra khỏi miệng hang! Bề mặt quả cầu thịt đầy những nếp uốn xoắn ốc như vân mỡ trắng, hoa văn rậm rạp thấm ra những giọt dầu to bằng hạt gạo!
"Mỡ thi cốc ướp thành kẹo ngọt!" Mắt lão Thương Đầu trợn ngược, "Ép ruột thành đá mỡ!"
Quả cầu thịt vỡ ra một khe nhỏ, mỡ đặc vàng lục "xèo" một tiếng bắn về phía cái bụng chảo sắt của Bùi Miểu! Mũi tên mỡ dính dấp tựa như rắn sống, dán vào da nồi rồi nhảy lên! Cao mỡ dính vào nồi nháy mắt ăn mòn lá sắt "xèo xèo" vang dội!
Bùi Miểu kêu rên che bụng! Sự ăn mòn của mỡ sát còn hung liệt hơn lúc nãy! Màng ruột trong nồi quay cuồng dữ dội, thứ mỡ ướp xui xẻo kia đỉnh vào tam tiêu đau như dao cắt! Hắn lấy hai tay che bụng định chặn mũi tên mỡ ——
"Chảo Sắt Bản —— áp dưa chua!" Thẻ eo mộ phần Thanh Đỉnh Hầu tuôn ra bào băng! Băng cục dẫn dụ hàn khí trong xương ngưng tụ thành chùy băng, ngang nhiên đâm thẳng vào khe hở của quả cầu thịt mỡ!
Quả cầu thịt bị chùy băng đâm trúng run lên bần bật! Khe phun mỡ tức thì tắc nghẽn! Mỡ sát gián đoạn! Nhưng lam quang của chùy băng cũng bị thịt mỡ nuốt chửng hơn phân nửa! Những vân mỡ quanh khe hở điên cuồng siết chặt, từng tấc từng tấc cắn nát và nuốt chửng chùy băng!
"Coi băng giá là cá mặn mà nhai!" Lão Thương Đầu kinh giận! Chày giã dược giáng xuống đập nát vụn băng, "Đào kho mỡ!" Phấn sương nghêu phủ lên mặt quả cầu thịt, đập mạnh vào những vân mỡ!
Phấn sương dính vào vân mỡ "đùng" một tiếng nổ tung những đóa băng lam tinh mịn! Thế siết chặt của vân mỡ hơi chậm lại! Bùi Miểu nhân cơ hội này, sát lực chảo sắt điên cuồng tuôn ra! Năm ngón tay thành trảo, hư trảo vào những vòng xoắn ốc mỡ trắng trên bề mặt quả cầu thịt! "Rút gân mỡ!"
Xoẹt ——!
Mấy sợi tuyến mỡ hình xoắn ốc bị sát lực của hắn xé rách tróc ra! Tuyến mỡ rời khỏi cơ thể nháy mắt hóa thành rắn mỡ sền sệt, điên cuồng cắn xé bàn tay Bùi Miểu! Mỡ sát đâm vào da thịt!
"Ách!" Bùi Miểu đau đớn gầm lên! Rắn mỡ nhập thể xông thẳng vào khu đại tràng nơi mỡ sát chiếm cứ! Màng ruột chảo sắt bị mỡ sát cọ rửa liên hồi! Những nếp uốn tầng tầng lớp lớp như bị mỡ sôi dội qua! Trong cơn đau nhức, vách ruột mỡ bàn tràng cấp tốc ngưng tụ dày lên! Thứ mỡ thi cốc sền sệt kia vậy mà được rèn luyện thành lớp sắt nóng lăn trong ruột! Mỡ sát bàn tràng đại thành! Thành ruột vững như thiết cách ngâm mỡ!
Phụt! Lam quang cuối cùng của thẻ eo Thanh Đỉnh Hầu bị vân mỡ nuốt chửng! Băng cục trên vết nứt hoàn toàn ảm đạm! Quả cầu thịt mỡ nhân cơ hội bạo liệt! Mỡ tanh đầy trời đổ xuống!
"Nắp chảo sắt!" Bùi Miểu hét lớn! Ruột mỡ đại thành bọc lấy bụng! Cái bụng cứng như lớp da trâu già ngâm mỡ dày! Ngạnh đỉnh lấy cơn mưa dầu!
Xèo xèo xèo! Mưa tương mỡ đánh vào da nồi khói đen bốc lên nghi ngút! Điểm mỡ ăn mòn ra những cái hố! Nhưng thành ruột mỡ dày dặn vô cùng, ngăn chặn sự ăn mòn một cách gắt gao! Mưa mỡ đầy trời tan hết, quả cầu thịt mỡ chỉ còn lại một lớp da khô vàng nhăn nheo mềm nhũn dán trên mặt đất, trên da còn đọng những hạt "muối tinh thi cốc" trong suốt như nước chát, to bằng hạt đậu xanh!
"Tạc tóp mỡ ra nước chát..." Thẻ eo Thanh Đỉnh Hầu nằm xám xịt, trên mặt thẻ lấm tấm những vệt vàng mỡ.
Những hạt châu kho mỡ khảm trên vùng đất lạnh khô cằn, gió tanh thi cốc liếm qua hố băng, mang theo những giọt dầu lấm tấm. Góc lều xương khô đống cao mỡ, vài con bọ cánh cứng vỏ nghêu đang lặng lẽ cựa quậy.
Truyện liên quan
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...