Quyển 1 · Chương 201: Luyện đan sống trong lò phổi nát
Dòng nước tanh hôi, lạnh buốt đổ ập xuống như thác lũ. Nước đục ngầu cuồn cuộn, xé toạc những rễ cây gai xương, đâm vào da thịt đau đến tận xương tủy. Những khối gỗ mục khổng lồ trong lồng ngực Thần Thi đang đập điên cuồng bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn!
“Nôn…” Thanh Đỉnh Hầu sặc ra một ngụm chất lỏng dính nhớp, lẫn trong đó là những mảnh trứng trùng xanh sẫm và dịch xác thối. Dòng nước xé toạc miệng mũi, mùi hôi thối nồng nặc của tử thi phân hủy tràn vào đầy ống phổi! Da thịt nàng cháy rát, trước mắt tối sầm, chỉ còn tiếng tim đập “Đông! Đông! Đông!” trầm đục, cuồng bạo lấp đầy màng nhĩ. Âm thanh ấy rung lên ngay sát xương sọ, chấn động đến mức trái tim đã nửa phần hư thối của nàng như muốn nổ tung!
Thân thể nàng bị dòng nước cuốn vào tâm điểm xoáy nước sâu hơn. Nước hủ thi lạnh thấu xương, đôi vai đã sớm chết lặng vì hoại tử nay lại như bị nhét vào vụn băng mà nghiền nát! Trong cơn hỗn loạn, đôi móng vuốt nhiễm độc của nàng quờ quạng, cuối cùng bấu chặt vào một mảng “vách đá” cứng rắn, ướt át, chi chít những lỗ thủng nhỏ. Vách đá ấy dính nhớp, tỏa ra mùi thịt thối rữa không biết đã bao nhiêu năm, những lỗ thủng to bằng đầu ngón tay vẫn đang phì phò sủi bọt xanh sẫm!
Đó là vách trong của lá phổi Thần Thi đang thối rữa! Là sào huyệt của vô số trùng thi tủy xanh sẫm đang bao vây lấy lá phổi!
Áp lực nước cực lớn ép chặt nàng vào vách phổi ướt át, những hoa văn “nham thạch” thô ráp trên vách phổi cọ xát vào lồng ngực, ăn mòn lớp thịt nát bằng thứ dịch độc nóng rát. Cơn đau nhức khiến ý thức hỗn loạn của nàng lóe lên một tia tỉnh táo —— trước khi bị dòng nước cuốn đi, nàng đã nhìn thấy… là hai mảnh băng vụn… cùng với viên “gạo” màu xám lục trên ngực Bùi Miểu, thứ được tôi luyện từ hàn tinh cốt tủy bị ôn châm độc thực và nuốt chửng…
Đông! Đông!
Nhịp đập từ sâu trong lồng ngực Thần Thi càng lúc càng mãnh liệt! Chấn động khổng lồ ép chặt không gian hư thối rộng lớn này. Dòng nước đục ngầu cuộn trào như lá rụng trong cuồng phong. Ngay trong bóng tối của dòng nước ấy, vài điểm sáng xanh sẫm như mắt quỷ đói khát bỗng lóe lên, khóa chặt lấy hai bóng người đang bị dòng nước xoáy đẩy về phía vách phổi không xa —— Bùi Miểu nằm liệt như bùn lầy, viên “gạo” màu xám xanh trên ngực lóe lên ánh sáng yếu ớt. Nguyệt Dệt Cơ treo nửa thân mình trên người hắn, những ngón tay tổn thương vì giá rét cắm sâu vào cánh tay cháy đen, thối rữa của hắn, cứng đờ như một khối thịt đông treo trên móc.
Vài điểm mắt quỷ xanh sẫm ấy đang hướng về phía hai người họ!
Không! Là hướng về viên “gạo” màu xám lục được luyện từ ôn độc hàn sát kia!
“Vạn Đằng… Lão Quỷ Ôn Cẩu…” Trong cổ họng Thanh Đỉnh Hầu trào ra bọt máu. Thứ “dinh dưỡng” ẩn giấu trong lồng ngực này đã bị sinh đan đánh thức! Gương mặt cháy sém của nàng co giật, đôi móng vuốt nhiễm độc bấu chặt vào vách phổi cố sức lao tới, nhưng áp lực nước từ nhịp đập của lồng ngực đã ghì chặt nàng vào vách tường!
Dòng nước đục ngầu càng lúc càng điên cuồng! Những sợi dây leo xanh sẫm như móng vuốt quỷ lặng lẽ xuyên qua dòng nước, quấn lấy thân hình đang chìm nổi của Bùi Miểu và Nguyệt Dệt Cơ. Dây leo thon dài mềm dẻo, bề mặt mọc đầy những nốt mủ, từ đó phun ra những sợi tơ chướng khí màu xanh sẫm! Những sợi tơ chướng khí nhắm thẳng vào viên gạo xám lục trên ngực Bùi Miểu, ý đồ quấn chặt để hấp thụ!
Ngay khoảnh khắc sợi tơ chướng khí sắp chạm vào viên đan dược!
Nguyệt Dệt Cơ, người vốn dĩ nằm bất động trên người Bùi Miểu, bỗng run lên bần bật! Không phải do dòng nước, mà như thể có thứ gì đó từ sâu trong cơ thể nàng đang thúc mạnh ra! Bàn tay trái của nàng, vốn đã đông cứng đến tím tái và gần như đóng băng cùng với cánh tay cháy đen của Bùi Miểu, năm ngón tay đột ngột cắm sâu vào lớp thịt tiêu điều!
Cắm thật sâu!
Đầu ngón tay đen xanh vì giá rét gần như đâm thủng lớp vảy da cháy đen trên xương cánh tay Bùi Miểu!
Tư… Lạp…
Một luồng hàn khí cực kỳ nhỏ bé nhưng cô đọng đến mức khiến người ta tê dại, lẫn trong những tia lửa đỏ sậm, từ chỗ ngón tay cắm sâu trào ra! Hàn khí chạm vào những sợi dây leo xanh sẫm đang phun tơ trên vách phổi, đầu dây leo “rắc” một tiếng đã phủ một lớp băng mỏng! Những nốt mủ đang phun tơ dưới lớp băng cũng khựng lại!
Luồng băng hỏa này quá nhỏ, căn bản không ngăn được những sợi dây leo khác đang ập tới.
Nhưng sự trì trệ này…
Ong!
Viên gạo xám lục trên ngực Bùi Miểu đột nhiên run lên! Ngay khoảnh khắc sợi tơ chướng khí sắp chạm vào, luồng hàn khí băng lam đang dây dưa trong viên đan dược bị hơi thở hàn hỏa từ kẽ tay Nguyệt Dệt Cơ kéo theo, “vèo” một tiếng phun ra một luồng lãnh lưu màu xám xanh chỉ bằng sợi tóc!
Luồng lãnh lưu như một chiếc roi, “bốp” một tiếng quất vào đầu sợi dây leo đang bị đóng băng! Lực đạo không lớn, nhưng lại như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà!
“Phụt!”
Đầu sợi dây leo bị hàn khí phong tỏa vỡ tan! Cùng với đó, những sợi tơ chướng khí phun ra từ các nốt mủ cũng bị luồng khí lạnh mang theo mùi tử khí nổ tung thành mảnh vụn!
Những cặn bã xanh sẫm trong nước bị dòng lũ cuốn trôi xuống sâu hơn.
“Ngao ——!” Từ nơi nào đó dưới đáy phổi truyền đến một tiếng gầm đau đớn trầm thấp như mãnh thú bị thương! Mang theo âm rung sền sệt!
Những sợi dây leo khác đang quấn tới bỗng khựng lại! Như đàn ong bị chọc giận, chúng từ bỏ việc hấp thụ, tất cả các nốt mủ trên đầu dây leo đều vỡ ra, phun ra những sợi tơ chướng khí dày đặc hơn, như vô số mũi kim tẩm độc, đâm tới tấp vào viên đan dược trên ngực Bùi Miểu!
Đúng lúc này!
Một xoáy nước khổng lồ, không thể kháng cự từ phía sâu thẳm, tăm tối hơn của lồng ngực ập tới! Đó là một nhịp đập cuồng bạo hơn của Thần Thi!
Dòng nước xoáy lập tức nuốt chửng khu vực đang giao chiến!
Bàn tay đang bấu chặt vào vách phổi của Thanh Đỉnh Hầu bị dòng lũ này kéo phăng đi! Nàng bị cuốn vào sâu bên trong! Những hoa văn “cơ bắp” khổng lồ trên vách phổi như máy xay thịt ép chặt lấy nàng! Trong cơn đau nhức, đôi mắt cháy sém của nàng nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ hơn —— những sợi dây leo xanh sẫm và lưới tơ chướng khí bị dòng nước xé tan, thân hình Bùi Miểu và Nguyệt Dệt Cơ bị cuốn đi, đâm sầm vào một lỗ thủng lớn khác trên vách phổi!
Bên cạnh lỗ thủng ấy còn treo một khối “mỡ” màu vàng sẫm đông cứng cùng những cục mủ trắng bệch! Ngay khoảnh khắc viên gạo xám lục trên ngực Bùi Miểu va vào khối mủ đông cứng ——
Phốc!
Viên đan dược không một tiếng động khảm vào trong! Như hòn đá rơi vào cháo đặc! Nó lập tức bị thứ dịch mủ tanh nồng nóng bỏng bao vây!
Thân thể Nguyệt Dệt Cơ và Bùi Miểu cũng bị va đập mạnh vào cạnh lỗ thủng mủ đông cứng! Những ngón tay đông cứng đang bấu chặt vào cánh tay Bùi Miểu bị lực va chạm vặn vẹo đến một góc độ quỷ dị!
Rắc! Xương tay bị giá rét của nàng phát ra một tiếng giòn tan!
“Ách…” Trong cổ họng lạnh băng của Nguyệt Dệt Cơ phát ra nửa tiếng rên rỉ như băng giá cứa vào xương! Viên thực cốt hàn tinh đan phôi giữa mày nàng vốn đã nứt nẻ, dưới cú va chạm này, “phanh” một tiếng nổ tung hoàn toàn! Vô số mảnh vỡ hàn tinh màu bạc tím như những tinh thể băng vỡ vụn, bọc lấy thần niệm băng phách đang cháy rách của nàng, cuồng loạn phun trào ra từ vết thương giữa mày!
Dòng nước lạnh chứa mảnh tinh thể như những con rắn độc mất kiểm soát, một phần theo kinh mạch cánh tay gãy nát của nàng điên cuồng nhảy múa, phần còn lại theo những ngón tay đang cắm sâu vào cánh tay Bùi Miểu, mạnh mẽ đâm vào sâu trong những kinh lạc đã rách nát vì Đốt Thế Kiếp Hỏa của hắn!
Hàn tinh đâm vào kiếp hôi! Như biển băng sụp đổ đổ ập vào núi lửa chết!
Oanh!!!
Viên gạo xám lục khảm trong khối mủ trên ngực Bùi Miểu chấn động mạnh! Những tia hàn khí băng lam bên trong viên đan dược như được tiếp thêm mảnh vỡ hàn tinh, “đằng” một tiếng nổ tung ra ánh sáng bạc tím lam trắng chói mắt! Lớp ôn độc xanh sẫm và thi sát màu xám bao bọc bên ngoài viên đan dược dưới sự tấn công của cực quang băng hàn điên cuồng tan biến!
Tại nơi ánh sáng bùng nổ, khối mủ đông cứng tanh hôi trên vách phổi bị ánh sáng băng giá thiêu đốt lập tức nứt vỏ! “Phanh” một tiếng nổ thành bụi băng vụn đầy trời!
Viên gạo xám lục khảm ở tâm điểm vụ nổ… lớp vỏ ngoài bị nổ tung!
Không phải vỡ vụn!
Mà là nứt ra!
Như quả thối bị ép nứt vỏ! Một tầng vỏ ngoài màu xám xanh mỏng manh đã nứt ra những khe hở!
Xuyên qua khe hở —— bên trong không phải là đan thịt! Mà là một đoàn quang mang hỗn độn cực kỳ nhỏ bé nhưng đang vặn vẹo nhịp đập điên cuồng! Quang đoàn nhỏ như hạt cải, sâu nhất là tâm điểm Đốt Thế Kiếp Hỏa đang cháy giận dữ! Bên ngoài quấn quanh luồng khí băng lam đông lạnh cô đọng! Lớp ngoài cùng bao bọc bởi tầng ôn độc thi sát dày đặc màu xanh sẫm và xám! Vài sợi hàn tinh mảnh vỡ mới bị kích nổ xuyên thấu ra ngoài đang điên cuồng xé nát lớp độc sát, nhưng cũng bị độc sát không ngừng ăn mòn!
Đây không còn là đan dược nữa! Mà là một cái lò kiếp băng hỏa độc sát thu nhỏ bị nhét cưỡng ép vào trong vỏ đan!
Lò kiếp nhịp đập, mỗi một lần nhịp đập đều dấy lên những cơn lốc băng hàn và độc diễm tàn sát bừa bãi! Điên cuồng phá hủy các tổ chức hư thối của vách phổi xung quanh!
Sâu trong lồng ngực lại bộc phát ra tiếng gầm thét đinh tai nhức óc! Đó không phải tiếng gào! Mà là toàn bộ không gian lá phổi hư thối như một con quái vật khổng lồ đang co rút, run rẩy vì bị thương!
“Nuốt… Nuốt viên tâm băng vụn đó đi…” Từ dưới đáy nước đục ngầu truyền đến tiếng rít nghẹn ngào như đèn cạn dầu của Âm Đằng Tẩu! Hắn vẫn chưa trốn thoát! Ở cuối dòng nước cuồng bạo, thân hình khô mục của hắn bị cuốn vào một bụi dây leo xanh sẫm khổng lồ, bề mặt bụi dây leo nhô lên vô số khối u thịt hình đầu người đang nhịp đập! Hắn bám vào trong bụi dây leo, đôi móng vuốt khô héo múa may điên cuồng, những mầm dây leo trong hốc mắt như muốn nổ tung! Hắn chỉ vào đối tượng ——
Lại chính là Nguyệt Dệt Cơ, người đang có lò kiếp trên ngực nổ tung, phun trào những tia hàn tinh hỗn loạn!
Truyện liên quan
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...