Quyển 1 · Chương 222: Kim sát nung chảy phá cổ

Dầu hố, đồ trang trí trên nóc thấm đẫm bùn đen, mùi dầu hôi khét lẹt không cháy hết xộc thẳng vào não bộ khiến người ta tê dại. Thanh Đỉnh Hầu đau đớn như bị lửa đốt nơi vết thương lở loét trên cổ, cảm giác ngứa ngáy như có thứ gì đó bò dọc theo khe xương, kích thích đến mức nửa bên lợi mới mọc của nàng cũng run lên bần bật. Bùi Miểu như một cái lò bếp hôi hám chết chóc, lồng ngực đan lô "Cầu" đập mạnh như muốn nát cả xương cổ, hơi nóng bọc lấy mùi dầu tanh nồng khiến người ta nhão dính, hốt hoảng.

"Ách... Ngô..." Thanh Đỉnh Hầu cố gắng nhón chân, bàn chân giẫm lên đống cặn dầu, chạm vào thứ cứng nóng đang đâm nàng suốt nửa ngày, gan bàn chân non nớt như giẫm lên than hồng. Nàng nghiến chặt lợi đến mức muốn nát cả ra, tà hỏa ôn độc thiêu đốt khiến cổ họng nàng khô khốc, bàn tay nóng bỏng của Bùi Miểu lại siết chặt eo, bóp nát phần thịt mới mọc nơi gốc mông nàng!

Từ chỗ vết thương hở dính đầy thịt thối truyền đến một cơn đau thấu tim, mang theo những góc cạnh sắc nhọn như băng giá đang xoáy sâu. Đó là lớp cao dầu ôn gan mà Bùi Miểu vừa rót vào qua miệng vết thương, giờ đang như mọc rễ mà cày xới trong lớp thịt mới xé toạc. Tà môn hơn là nơi da thịt sau cổ dán chặt vào bàn tay đang siết chặt của Bùi Miểu, một luồng khí nóng như lò luyện sắt đang xuyên thẳng dọc theo gân cổ.

Hai luồng khí băng hỏa như hai con rắn bị dồn vào đường cùng, điên cuồng cắn xé lớp thịt non trên cổ nàng! Đau đớn khiến trước mắt nàng nổ đom đóm đen. Thanh Đỉnh Hầu trợn trừng con mắt độc bị thiêu cháy, hầu cốt rung lên bần bật, thân mình như bị sét đánh mà ưỡn mạnh lên.

Chỉ một cái ưỡn người này!

Cả băng đạn!

Tiếng xương cốt vỡ vụn nhỏ đến mức khó nghe thấy!

Vết sẹo đầy mỡ trên cổ Thanh Đỉnh Hầu đột nhiên chấn động, nứt ra một đường rãnh nhỏ! Lớp cao ôn xanh sẫm ngưng tụ dưới da như những mảnh băng vụn va phải tấm sắt nung đỏ, giãy giụa kịch liệt muốn thoát ra ngoài! Cơn đau xoáy sâu tăng lên gấp mười lần! Lớp thịt non vừa mọc vỡ vụn từng mảng!

"A ——!" Tiếng gào thét nghẹn lại nơi cổ họng, cặn dầu đầy mặt chỉ để lộ ra nửa tiếng rên rỉ khàn đặc.

Bùi Miểu kề sát phía sau nàng, cơ bắp toàn thân đột ngột căng cứng, cái đầu đầy mồ hôi dầu bỗng ngẩng lên! Đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn vào vết sẹo rách nát của nàng. Ngay khoảnh khắc lớp cao ôn xanh sẫm bọc băng giá kia muốn tuôn trào ——

Cánh tay sắt nóng bỏng của Bùi Miểu đang siết eo nàng đột nhiên nhấc bổng lên! Bàn tay còn lại nhanh như chớp, mang theo hơi thở cặn dầu tanh hôi nóng rực, bất chấp tất cả mà chộp thẳng vào vết thương đang bạo tẩu trên cổ nàng!

Xoẹt!

Tiếng da tay đầy mỡ cọ xát vào lớp thịt non mới mọc rồi xé toạc! Năm đầu ngón tay thô ráp như bàn ủi nung đỏ, mang theo hơi nóng hôi hám của lò luyện, đâm phập vào sâu trong vết sẹo vừa rách, chuẩn xác nắm lấy lõi băng độc đang khảm bên trong!

"A ngao ——!" Đau đớn tột cùng! Như bị dầu sôi rót vào tủy não! Thanh Đỉnh Hầu ngửa cổ co rút, thân mình cong lại như một cây cung bị kéo căng, mồ hôi lạnh hòa cùng cặn dầu phủ kín nửa khuôn mặt bị thiêu cháy. Răng hàm sau suýt chút nữa bị nàng cắn nát!

Nhưng thứ hung tàn hơn còn ở phía sau!

Đan cầu dưới lớp ngạnh xác trong lồng ngực Bùi Miểu như bị cơn đau này kích thích, đột nhiên tuôn ra một luồng sát khí hỗn độn trắng bệch, theo năm ngón tay nóng bỏng đâm sâu vào vết thương trên cổ nàng mà rót vào!

Sát khí mang theo luồng nhiệt nóng chảy từ vách lò đồng, ngang ngược xông thẳng vào khối băng độc đang bị nắm giữ! Lớp vỏ băng "răng rắc" nổ tung! Vô số mảnh băng vụn như sắt lạnh bị ném vào lò đốt, nháy mắt hóa thành bột mịn! Sát khí đan hỏa xám trắng bao bọc lấy tinh túy cao ôn xanh sẫm đã bị nghiền nát, hóa thành một luồng khí cô đọng như tinh thể băng, lại nóng bỏng như kim châm đốt thế, hình thành ngay trong sâu thẳm vết thương trên cổ nàng!

"Vèo!"

Sâu trong cổ Thanh Đỉnh Hầu bị luồng sát châm nóng chảy đâm mạnh qua, như bị mũi khoan sắt nung đỏ xuyên thủng yết hầu! Toàn bộ cổ co giật kịch liệt, máu bầm trong cổ họng mang theo những mảnh vụn ôn độc phun ra từ khóe miệng nứt toác!

"Ngô!"

Trong cổ họng Bùi Miểu bùng nổ tiếng gầm gừ trầm đục! Cánh tay đang siết eo mông nàng bỗng chốc bộc phát sức mạnh ngàn cân! Hắn bẻ ngược thân thể cứng đờ như cánh cung của nàng, ép chặt vào lồng ngực mình! Cái đầu dính đầy mỡ chợt cúi xuống!

Đôi môi dày nóng bỏng mang theo mùi khét lẹt của dầu lăn, như hai khối bàn ủi nặng nề ấn mạnh lên yết hầu đang bị bắt phải ngửa cao của Thanh Đỉnh Hầu! Mạch máu dưới làn da non mịn của nàng nhảy lên không ngừng!

"Khụ... Ách..." Khóe miệng đầy sẹo của Thanh Đỉnh Hầu bị đỉnh mở rộng hơn, hầu cốt phát ra tiếng rên rỉ như xương sắp nứt.

Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả!

Cằm Bùi Miểu gắt gao chống lên chiếc cằm yếu ớt của nàng, đôi môi lầy lội mỡ bất chấp tất cả mà cọ xát tàn nhẫn vào vết sẹo bên tai và cổ nàng! Mỗi một tấc cọ xát đều mang theo lực đạo như muốn xẻo thịt nàng xuống! Máu thịt từ vết thương hòa cùng nước miếng và dầu mỡ chảy xuống, khiến nửa khuôn mặt và cổ nàng trở thành một đống tương huyết cặn dầu!

Vút!

Lại một luồng sát khí cô đọng rót vào qua vết thương mới cọ rách!

Đau đớn! Đốt hồn chước phách!

Con mắt độc bị thiêu cháy của Thanh Đỉnh Hầu gần như muốn lộn ngược! Toàn thân như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào, nàng cong eo điên cuồng đá đạp chống cự! Mũi chân hết sức bình sinh đá vào vật cứng dưới đùi Bùi Miểu!

Đông!

Cú giẫm này lực đạo cực kỳ tàn nhẫn!

Nhưng Bùi Miểu không những không bị đá văng ra, cánh tay siết nàng ngược lại còn siết chặt hơn, nâng bổng nửa thân trên của nàng lên! Thứ bị đá trúng dưới háng hắn như bị dầu sôi dội vào, đột nhiên bạo trướng thêm một vòng! Ngay cả qua lớp quần ướt dầu, nó vẫn đỉnh vào gan bàn chân tê dại của nàng!

"Ách ân..." Thanh Đỉnh Hầu cả người căng cứng rồi lại xụi lơ, từ sâu trong cổ họng đầy cặn dầu tuôn ra một chuỗi tiếng khóc nức nở rách nát, biến dạng.

Ngay khoảnh khắc đôi môi dầu nóng bỏng của Bùi Miểu nghiền qua hõm sâu nhất nơi cổ nàng ——

Phụt!

Sau đống thùng xăng bị phá vỡ, bảy tám đạo châm đằng xanh sẫm đột nhiên bắn ra! Như những con rắn độc bị dầu bẩn chọc giận! Mỗi cây châm đều mang theo ánh tanh hôi của dầu thi thể, lặng lẽ xuyên qua không khí vẩn đục, một nửa trong số đó nhắm thẳng vào sống lưng yếu hại đang hoàn toàn lộ ra trước người Bùi Miểu! Mà cây độc nhất —— nhanh đến mức chỉ thấy một vệt lục mang hư ảo —— đâm thẳng vào mu bàn tay đầy mỡ đang đè lên vết thương sau cổ nàng! Nó muốn theo lỗ kim trên tay hắn mà rót vào luồng thi ôn dữ dội hơn!

Thân ảnh màu băng giá của Nguyệt Dệt Cơ chợt hiện ra trong bóng tối của thùng xăng! Đầu ngón tay hóa thành lưỡi dao băng giá! Nhưng đã chậm một nhịp!

Xuy ——!

Tiếng châm đằng đâm thủng da thịt dưới lớp mỡ!

Sau lưng Thanh Đỉnh Hầu nháy mắt nổ tung mấy điểm máu xanh sẫm! Còn bàn tay đang đè trên vết thương sau cổ nàng của Bùi Miểu đột nhiên cứng đờ! Một cây châm dài xanh sẫm hơn đã đâm xuyên qua lớp da tay đầy mỡ, cắm sâu vào xương ngón tay!

Cổ họng Bùi Miểu phát ra âm thanh tắc nghẹn khủng khiếp! Sát khí hỗn độn quanh thân hắn đột nhiên như bị khuấy nát, cả người rung mạnh!

Nhưng ngay lúc thi ôn châm vừa xuyên vào một chút!

Sâu trong cổ căn đầy máu mỡ của Thanh Đỉnh Hầu đang bị Bùi Miểu siết chặt —— viên sát châm hình thức ban đầu vừa được luyện hóa đóng đinh hơn phân nửa kia, đột nhiên bị ngoại lực kích thích hoàn toàn! Thân châm chấn động kịch liệt!

Ong ——!

Đuôi sát châm đột nhiên nổ tung! Như ngòi nổ thuốc súng sâu trong vết thương của Thanh Đỉnh Hầu, sát khí đan hỏa mang theo hung uy đốt thế, theo lỗ kim trên mu bàn tay đầy mỡ mà Bùi Miểu đang ấn vào vết thương sau cổ nàng —— nghịch hướng mà đi!

"Phanh! Xuy lạp ——!"

Cây châm độc trên mu bàn tay Bùi Miểu bị luồng sát khí bạo liệt này nháy mắt đâm thành bột mịn xanh sẫm! Những mảnh vụn mang theo tia lửa thiêu đốt bắn ra từ lớp da thịt đầy mỡ!

"Ngao!" Đằng nô ẩn nấp sau thùng xăng phát ra tiếng thảm gào, bị luồng sát khí ôn độc phản phệ này đốt cháy lớp vải bọc thi thể! Bóng xanh rực cháy cùng mùi khét lẹt điên cuồng giãy giụa!

Xà gồ góc hố dầu không chịu nổi sức nặng, cùng với tiếng nứt gãy chói tai, ầm ầm đổ sập! Mỡ nóng cùng gỗ vụn đen kịt đổ ập xuống!

Thanh Đỉnh Hầu chỉ cảm thấy cả thế giới đang xoay chuyển kịch liệt, xương cốt toàn thân như bị sức mạnh cuối cùng của Bùi Miểu siết nát. Trong cơn choáng váng, nàng chỉ kịp nhìn thấy bàn tay đầy máu dầu của Bùi Miểu, nơi cây châm độc đã vỡ nát, đang gắt gao che lấy vết thương sâu hoắm trên cổ mình do sát khí từ đuôi châm xé rách... Hơi thở nóng bỏng của hắn dồn dập, nặng nề phả vào gáy nàng đầy máu bùn.

Đống cặn dầu sụp đổ như núi lở biển gầm ập xuống, nuốt chửng hai thân ảnh đang quấn chặt lấy nhau. Ánh mắt lạnh lẽo của Nguyệt Dệt Cơ trong khoảnh khắc cuối cùng khóa chặt vào vết sẹo máu thịt mơ hồ sau cổ Thanh Đỉnh Hầu, nơi lưu lại dấu ấn châm xám trắng —— giống như dấu ấn tù nhân mới khắc.

Trước khi dầu đục rót đầy cổ họng, trong ánh nhìn mờ nhạt của Thanh Đỉnh Hầu, khuôn mặt đầy máu dầu của Bùi Miểu đột nhiên cúi xuống —— đôi môi nóng bỏng mang theo mùi rỉ sét cháy khét, mạnh mẽ ấn lên vết thương mới rướm máu của nàng...

Truyện liên quan