Quyển 1 · Chương 224: Khô Trạch đốt đêm

Từ Khô Trạch Thành, Tuần Thành Tư đi xuống tầng thứ ba, khí mêtan hủ bại trộn lẫn mùi thảo dược cầm máu rẻ tiền xộc lên, nồng nặc đến mức khiến phổi người ta thắt lại. Thanh Đỉnh Hầu xách nửa khối tuần bài đồng vỡ, vết sẹo trên mặt mới lên da non ửng hồng dưới ánh đèn tường xanh lục, mồ hôi dầu rịn ra. Góc tường đổ hai tên vệ tốt bị lột sạch quân phục, trên cổ quấn những sợi đằng quỷ xanh sẫm thon dài.

“Lồng tử tù số 32.” Ma Côn Nhi run rẩy dùng huy chương đồng cạy lớp sắt gỉ sét, “Bệnh Cốt Đằng Thân Đồ Ngọ bị treo ở đây! Hai ngày trước xương cốt bị đập nát vẫn còn rỉ mủ xanh...”

Song sắt lồng tù mở ra theo tay. Bên trong nào có xương cốt nát? Nửa bộ hài cốt bọc trong giáp đằng xanh bóng bị đóng đinh trên vách đá, khe xương nứt toác ra những mầm đằng xanh sẫm bọc lấy dịch lục dính nhớp, trông như lớp rêu nấm sống. Giữa ngực bộ hài cốt bị khoét một lỗ lớn, bên trong tàn dư mảnh giáp hủ bại đè lên nửa cuốn da cháy sém —— trên da khắc chín đường rãnh xanh sẫm quanh co, rõ ràng là bản đồ bí mật kho đằng ôn ngầm của Bách Thảo Các!

“Chùy Xích Đồng Dịch Hỏa đập gãy roi mây, nhưng không đập nát được lõi đằng thối này.” Thanh Đỉnh Hầu nhếch khóe miệng cháy sém, lớp da non trên nửa mặt mới lên co rút đầy tàn nhẫn. Thân Đồ Ngọ, tên nô đằng già này chính là cái đinh độc mà Bách Thảo Các cắm vào Tuần Thành Tư! Chết cũng phải nuốt trọn bản đồ kho ôn!

“Đương gia... Người Xích Đồng Dịch đã cướp mất đoạn đầu bản đồ... Chúng ta chỉ lấy được nửa đoạn sau là gốc rễ đằng thối...” Ma Côn Nhi lau mồ hôi mủ, những khớp xương bị khí lạnh từ song sắt cắt ra những vệt trắng.

“Nửa đoạn sau mới là thứ lấy mạng!” Thanh Đỉnh Hầu nhét tàn phiến bản đồ vào ngực rồi bước ra khỏi tử lao, vết thương sau lưng sũng mồ hôi dầu cọ vào bức tường ẩm ướt nóng rát và ngứa ngáy. Ba chỗ rẽ cuối cùng trên bản đồ chỉ về “chiếc đèn lồng thứ ba ở ngõ Khô Liễu” —— chính là khắc dưới cái cối đá cũ kỹ đầy rêu đen cạnh tường tiệm Xà Nha! Kho ôn Bách Thảo Các, chuột lửa Xích Đồng Dịch, hẻm đen tiệm Xà Nha... Tất cả đều chỉ về cái hầm bùn lầy ở phía Tây thành!

Đêm ở Khô Trạch Thành đến sớm, gió hẻm cuốn theo phi tiêu Xích Đồng Dịch rơi xuống, cát sỏi đồng cọ vào mặt đau rát. Thanh Đỉnh Hầu dùng bàn tay đầy sẹo quệt qua vết xước trên gò má, máu tươi từ lớp thịt non mới lên hòa cùng mồ hôi chảy vào miệng, vừa tanh vừa mặn. Tên Cẩu Lòng Bếp phía sau thở dốc trầm đục như ống bễ hỏng, cách hai bước chân đã cảm nhận được sự xao động của lò đan huyền tương trong ngực hắn —— nửa ngày nay vòng vèo trên phố chiến đấu với lũ quỷ đằng, phá bảy trạm canh đằng, sát khí đan hỏa tiết ra còn dữ dội hơn cả hố dầu!

Ma Côn Nhi khom lưng lẻn vào đầu hẻm rồi lùi lại: “Đương gia... Dưới chiếc đèn lồng thứ ba... có hai tên đang phục!”

Ánh đèn lồng đục ngầu hắt ra hai đống bóng đen dưới chân tường, vóc người như tháp sắt, vải đen trùm đầu chỉ lộ hai khe mắt, bên hông treo lủng lẳng những cây chùy đầu sói bằng đồng. Bắp tay cơ bắp cuồn cuộn như đồng thiết, cổ tay áo lộ ra nửa hình xăm quạ Xích Đồng vảy rắn —— là Đồng Xà Vệ của Độc Hỏa Đường thuộc Xích Đồng Dịch!

“Chó già Xích Đỉnh, da đồng xà chui hang chuột ôn?” Thanh Đỉnh Hầu khịt khịt cái mũi non mới lên, “Eo bọn chúng giắt ‘Địa Hỏa Lôi’ đấy... Đánh bom kho đằng ôn thì chính chúng cũng không màng mạng sống!”

*

Cống ngầm ngõ Khô Liễu cuốn lên cơn gió quái dị, thổi chiếc đèn lồng rách thứ ba kêu lạch cạch. Thanh Đỉnh Hầu vừa đặt chân lên mép cối đá ẩm ướt ——

Vút! Phập!

Hai đạo tiêu đồng bọc lưu hỏa tanh tưởi cắm vào khe đá dưới chân nàng! Nơi tia lửa bùng lên, hai vệt dầu lục bắn tung tóe, gặp lưu hỏa lập tức cháy thành tường khí độc tanh hôi!

“Chuột sống sót sau tai nạn nghe mùi tanh, cũng phải hỏi xem Độc Hỏa Đường có hun khói được ruột gan không!” Tiếng quát của tên Đồng Xà Vệ dưới chân tường nặng nề như chuông đồng, hai thân hình cường tráng như gấu hiện ra sau làn khói độc. Tên bên trái vai vác ống súng đồng như pháo ngắn vẫn còn bốc khói, vải đen che miệng mũi chỉ lộ đôi mắt kim loại nóng chảy, “Gan đằng già trong kho ôn, Độc Hỏa Đường hôm nay nuốt chắc rồi!”

Gáy Thanh Đỉnh Hầu sũng mồ hôi dầu đột nhiên căng cứng! Lớp da thịt mới lên bị lưu hỏa và khói độc làm bỏng rát, khóe mắt nàng thoáng nhìn thấy túi đeo bên hông hai tên Đồng Xà Vệ có giắt những ống sắt đen —— bọc vảy đồng, ngòi nổ Địa Hỏa Lôi hình quạ lửa lộ ra nửa tấc!

Lũ sói con muốn đánh bom kho!

“Nuốt gan đằng? Răng còn chưa mọc đủ mà đòi gặm gỗ quan tài!” Thanh Đỉnh Hầu gằn giọng, đá lăn cối đá bỗng ong lên ba cây châm ô cương thon dài! “ ‘Hắc Thủy Đỉa Châm’ của tiệm Xà Nha... đưa các ngươi đi tắm canh Xích Đồng!”

Tiếng ô châm xé gió! Hai tên Đồng Xà Vệ xoay người né tránh, chùy đầu sói quét ra luồng gió chói tai! Khí độc bị kình phong khuấy loãng, bóng đèn lồng lay động —— chiếu ra một vệt trắng băng giá ẩn sau lớp giấy đèn rách!

Nguyệt Dệt Cơ!

Nàng khóa chặt đôi tay ngọc sau lớp giấy đèn rồi búng nhẹ. Một cây châm băng ngưng sương không tiếng động đâm thủng đèn giấy, cắm thẳng vào khớp nối cây chùy đầu sói mà tên Đồng Xà Vệ bên trái đang quét tới!

Rắc!

Khớp cầu đồng đột nhiên hạ xuống! Ngòi nổ Địa Hỏa Lôi bọc bên trong bị châm băng đâm chết! “Xèo” một tiếng, khói nhẹ bốc lên!

“Khốn kiếp!” Tên Đồng Xà Vệ gầm lên! Đôi mắt kim loại nóng chảy tóe ra hung quang!

Tên còn lại vung chùy đầu sói như sấm sét giáng xuống mặt Thanh Đỉnh Hầu!

Chùy chưa tới, sát phong đã đè đỉnh đầu! Thân hình Bùi Miểu đang đứng cách hai bước đột nhiên lao tới! Lớp xác huyền tương trên ngực vấy mỡ “ong” lên rung chuyển! Cơ bắp cánh tay trái bùng nổ, hắn không tránh không né, trực tiếp dùng khuỷu tay cứng rắn đâm vào thân chùy!

Đùng! Oanh ——!

Gầm ——!

Tiếng nổ như sấm sét! Cánh tay Bùi Miểu bị mảnh vụn đồng hỏa nổ tung găm vào! Sát khí xám trắng của lò đan huyền tương bùng lên thành vòng! Hắn cứng rắn đỡ chín phần lực của chùy! Nhưng lớp vảy đồng bọc độc hỏa vẫn xé toạc lớp áo cũ vấy mỡ, “xoẹt” một tiếng cắm sâu vào cơ bắp cánh tay, máu đen bốc mùi khét lẹt hòa cùng khói độc lưu hỏa phun ra dữ dội!

Thanh Đỉnh Hầu bị luồng bạo phong hất văng, đầu óc choáng váng đập vào tường, vết sẹo sau lưng lại bị xé toạc, lửa đốt khiến mắt nàng tối sầm. Cổ họng “lạc” một tiếng, nàng nuốt ngược ngụm máu buồn, bàn tay đầy sẹo như tia chớp vươn ra! Chộp thẳng vào lưỡi độc vảy đồng đang cắm sâu trong huyết nhục cánh tay Bùi Miểu!

“Lòng lò! Buông tay!”

Năm ngón tay móc vào lớp thịt nát, rắc! Sinh sôi bẻ gãy đầu lưỡi đồng đang mắc trong khe xương! Máu mủ hòa cùng mỡ phun đầy tay nàng!

Thân hình Bùi Miểu chấn động mạnh! Lưỡi đồng bị rút ra dường như đã cắt trúng mạch lạc yếu hại, lửa đốt và kịch độc lập tức bùng nổ khắp nửa người! Hắn ầm ầm quỳ một chân xuống, lò huyền đan trong ngực kinh hoàng! Sát khí hỗn độn hoàn toàn bạo tẩu! Luồng đan mang xám trắng như ngọn lửa mất kiểm soát điên cuồng xé rách huyền tương! Quanh thân hắn bùng lên vòng xoáy hôi diễm vặn vẹo đốt cháy mọi thứ!

“Ách...” Tiếng hừ nhẹ thanh lãnh của Nguyệt Dệt Cơ truyền đến sau chiếc đèn lồng rách. Một cây châm băng gãy trên khung gỗ đèn. Đầu ngón tay nàng vừa điểm vào nửa ống đồng Địa Hỏa Lôi chưa kịp nổ, lại bị sát khí hỗn độn bạo tẩu của Bùi Miểu dẫn đốt nửa tấc ngòi nổ cuối cùng! Mùi khét lẹt lập tức tràn ngập!

Sát khí cuồng quyển trong ngõ nhỏ! Khói độc vảy đồng! Chướng hỏa dược dầu! Sương băng và sát lưu hỗn độn đâm sầm vào nhau tạo thành cơn lốc hủy diệt!

Ngay khoảnh khắc ba luồng sức mạnh sắp nuốt chửng lẫn nhau ——

Rầm!

Toàn bộ bức tường gạch thấp của ngõ Khô Liễu đột nhiên trồi lên! Mặt đất rung chuyển dữ dội như mãng xà trở mình! Vô số rễ đằng xanh sẫm to như cánh tay người từ dưới đất chui lên như rắn sống! Đâm thẳng vào bốn người ở trung tâm cơn lốc!

Ôn căn bùng phát!

Đại trận hộ mạch của kho đằng ôn Bách Thảo Các đã bị kinh động!

*

Cống ngầm vỡ vụn! Bùn đất trộn lẫn lá liễu khô phun tung tóe! Thanh Đỉnh Hầu bị chấn động đập vào chân tường đá, máu trong cổ họng không thể kìm nén được nữa mà phun ra, bắn lên lớp da non trên mặt. Tầm mắt mơ hồ, vô số rễ đằng xanh sẫm to lớn như nanh vuốt địa ngục, bọc lấy độc tiên ôn hủ gay mũi, điên cuồng giảo sát hướng về phía vòng sát khí mất kiểm soát quanh người Bùi Miểu!

Luồng diễm lưu hỗn độn xám trắng bị lũ lụt thi đằng xanh sẫm va chạm nuốt chửng! Rễ đằng vặn xoắn bị đốt cháy kêu lên những tiếng rít gào như lệ quỷ! Chiếc đèn lồng rách thứ ba trong ngõ cháy thành tro bụi! Thân ảnh trắng muốt của Nguyệt Dệt Cơ vội vã lùi lại trong làn bụi mù, chướng bích băng sương trên đầu ngón tay “rắc” một tiếng nứt vỡ!

Mà hai tên Đồng Xà Vệ kia sớm đã bị những sợi đằng khổng lồ quấn chặt lấy eo! Lửa đồng từ Địa Hỏa Lôi nổ tung bị đốt cháy trên bề mặt rễ đằng, mủ độc văng khắp nơi! Những sợi ôn đằng to lớn hơn lại tiếp tục quấn tới!

Tử cục!

Đầu óc Thanh Đỉnh Hầu ong ong. Xong đời rồi! Tên Cẩu Lòng Bếp luyện bạo chính mình không nói, ngay cả hang ổ tiệm Xà Nha này cũng phải bị ôn đằng nuốt chửng!

Bàn tay đầy sẹo của nàng sờ lên chiếc tiêu Xà Nha duy nhất chưa rút ra ở sau eo —— trên tiêu tẩm độc của ba loại rắn già. Đuôi tiêu tôi “Quỷ Đỉa Tiên” mà lão đầu tự tay nhai ra, có thể đâm xuyên tủy đằng. Nàng rút chiếc tiêu dính máu ra, không phải để bắn đằng —— mà độc tiêu hướng thẳng vào lớp da non mỏng manh bên trái tim mình! Chết cũng không thể để Bách Thảo Các bắt được thi thể hoàn chỉnh đem luyện thành đằng khôi!

*

Trung tâm vòng diễm xám trắng. Bùi Miểu quỳ một chân trong đống đá vụn, sát lưu hỗn độn gần như xé rách lỗ chân lông quanh thân. Vết thương sâu hoắm trên cánh tay bị độc ôn vảy đồng rót vào máu tươi! Lớp đan mang xám trắng trên bề mặt lò đan huyền tương minh diệt như ngọn đuốc tàn!

Nhưng ngay giây phút chiếc tiêu độc Xà Nha sắp đâm vào tâm mạch Thanh Đỉnh Hầu!

Cổ Bùi Miểu đẫm máu đột nhiên ngẩng lên! Ánh sáng xám trong đáy mắt nứt toác bùng nổ! Ngay trước mắt làn sóng đằng ập tới, hắn cứng rắn xé rách sát khí vô chủ cuồng bạo, dồn hết vào cánh tay trái! Huyết nhục nhiễm độc vảy đồng trở thành bức tường lò đan sát khí duy nhất có thể miễn cưỡng chịu đựng! Những mạch máu cuộn lên lập tức căng thành màu tím thẫm!

Gầm ——!!

Một đạo sát khí xám trắng ngưng tụ như thực chất, bọc lấy hung uy đốt thế lao ra từ cánh tay! Dán sát ngực trái đâm vào miệng vết thương vảy đồng, rót vào mạch cánh tay đang cuộn trào độc hỏa! Sát khí như sắt nung, một đường đốt sạch độc đồng, nóng chảy xuyên qua chỗ ứ đọng ôn đằng sâu nhất trong mạch tay! Từ miệng vết thương bị xé rách ở khuỷu tay, nó trào ra ——

Lại ngưng tụ thành một thanh kiếm dài ba thước, lượn lờ tàn tro thiêu đốt và băng tinh...

Đan Sát Nóng Chảy Kiếm!

Kiếm mang đi tới đâu! Lũ thi đằng xanh sẫm cuồng bạo hỗn loạn như dao nóng cắt sáp! Chạm vào là vỡ tan thành bột lục hỏa đầy trời!

Truyện liên quan