Quyển 1 · Chương 207: Tiểu điếm rắn chuột

Trong túp lều tranh rách nát, không khí đặc quánh như thể đang nấu thứ dược hồ quá lửa. Thanh Đỉnh Hầu ném túi da gấu lên đống củi, ba viên tinh tủy xanh thẫm bị ánh lửa mờ nhạt nơi lòng bếp liếm láp, hắt lên gương mặt già nua như vỏ cây của lão đầu rắn những vệt sáng tối chập chờn.

Lão đầu rắn đảo đôi mắt vàng khè qua lại giữa những viên tinh tủy và Bùi Miểu đang bọc trong da thú, bàn tay khô khốc bưng lên chiếc bát gốm thô mẻ cạnh bệ bếp, húp soàn soạt thứ chất lỏng tanh nồng đang sủi bọt. "Minh Sống Sót Sau Tai Nạn... Hắc... Buôn bán xương cốt nghiền canh..." Giọng lão khàn đặc, mang theo tiếng răng rắc của xương vụn bị nhai nát, "Đã hứa chuyện gì sao... Lão Xà vẫn nhớ."

Lão đập mạnh chiếc bát bẩn xuống mặt bàn gỗ đầy dầu mỡ.

"Hai con đường."

Lão giơ bàn tay khô héo với những kẽ móng tay đầy cáu bẩn lên: "Một, cách ngoài thành bảy dặm về phía tây, dưới đầm lầy than bùn đen có một lối đi trong quan tài cũ, đã sụp một nửa. Cứ men theo chân tường đất mà đi, có thể chui vào mặt trái của rừng chướng khí phía nam... Ở đó có một túp lều đổ, dưới đống tro tàn chôn một gói giấy dầu cũ... Đám già ở Minh Sống Sót Sau Tai Nạn sợ là không dùng được lâu nữa, có tìm được hay không thì tùy hai người."

Ngón tay khô khốc lật lại, chỉ vào túi da Thanh Đỉnh Hầu vừa ném xuống đất: "Hai, dùng số hàn khí này đổi lấy tinh tủy, hơn nữa..." Đôi mắt vẩn đục của lão liếc về phía mấy viên tinh tủy trong lòng Nguyệt Dệt Cơ, "...Đủ để thuê được tay tiêu sư của cửa hàng 'Xà Nha' trong thành... Đi đến ngoài Khô Mộc Cương, một trăm ba mươi dặm, vận chuyển Xích Đồng Dịch."

"Xích Đỉnh điện vây bắt chuột đồng!" Thanh Đỉnh Hầu phun ra hai luồng trọc khí qua lỗ mũi, gương mặt bị bỏng càng thêm căng cứng, "Lão già này lúc thu đồ thì lòng dạ hiểm độc, lúc chỉ đường cũng chặn cả hai đầu!"

"Hắc..." Khóe miệng rách nát của lão đầu rắn càng toác rộng, "Bách Thảo Các hôm qua đã lẻn vào cửa hàng 'Thảo Đầu Xà' ở chợ phía tây... Bên trong có Lãnh Cốt Cao và Đốt Diễm Sa," lão dùng ngón tay khô khốc kẹp lấy phiến lá thảo dược đã hóa đen ném vào bếp, ngọn lửa bùng lên dữ dội, "...Chắc chắn là để hướng về phía Xích Đồng Dịch mà lưu lại."

Xích Đồng Dịch! Lòng Thanh Đỉnh Hầu rùng mình. Xích Đỉnh điện đang đóng quân ở ổ chuột lửa bên ngoài! Thứ "Đốt Diễm Sa" thiêu đốt bên trong chuyên khắc chế dây leo độc ẩm thấp! Người của Xích Đỉnh điện thu gom thứ này, chẳng lẽ là... Dây leo của Bách Thảo Các đã chạm đến địa bàn của Xích Đỉnh điện?! Dưới mặt hồ tĩnh lặng của Khô Trạch thành này, sóng ngầm đang nhắm thẳng vào hai ngọn núi lớn là Bách Thảo Các và Xích Đỉnh điện!

"Phanh!"

Chiếc bàn rách bên cạnh đột nhiên rung chuyển! Một gã đại hán uống đến mặt đỏ gay bị đồng bọn gầy gò như củi khô đẩy mạnh, loạng choạng đập vào cột nhà, bát nước thuốc màu xanh lục nóng hổi đổ ập lên nửa thân người. "Mẹ kiếp! Thiếu ông đây ba viên 'Ôn Mạch Hoàn' mà còn muốn quỵt nợ à?" Gã gầy gò gào lên bằng giọng khàn đặc.

"Ôn bà ngoại mày!" Đại hán lau mặt, đôi mắt đỏ ngầu, "Thiết Lân Thảo của lão tử thối rữa trong bùn cả rồi! Thảo Đầu Xà chỉ đền bù một nửa! Ba viên? Một viên cũng không còn!"

"Không hiểu quy tắc mới của Thảo Đầu Xà à?" Một gã đầu trọc mặc áo bào xám đang ngồi uống nước thuốc ở góc lều lạnh lùng chen vào, "Ép giá, ép hàng, không thì cút!" Dưới chân gã vứt hai tờ giấy dai mốc meo, trên đó vẽ nguệch ngoạc hình rễ cây, mơ hồ là ký hiệu của thương đội Xích Đồng Dịch.

Túp lều tranh đơn sơ trong chớp mắt biến thành võ đài. Những gã kiếm cơm quanh đó ném bát đĩa, vung tay múa chân, những lời chửi bới cùng lá cây khô bay tứ tung.

Thanh Đỉnh Hầu liếc nhìn những tờ giấy bị giẫm nát dưới bùn, rồi lại nhìn xuống dưới bệ bếp của lão đầu rắn, nơi lộ ra những vết dầu mỡ —— đó là mấy tấm bản đồ thủy mạch quanh Khô Trạch thành đã vò nát, những ký hiệu nhỏ xíu trông như vết răng của Xà Nha!

"Chuột đồng muốn chặn đoàn xe vận chuyển Lãnh Cốt Cao của Bách Thảo Các... Chỉ dựa vào mấy con đường bùn lầy này là không đủ!" Nàng nhìn chằm chằm vào những dấu vết dưới chân lão đầu rắn, tâm trí xoay chuyển cực nhanh. Nguồn tin của lão già này không chỉ có một!

"Lộ trình của Xích Đồng Dịch, ba ngày trước đã đổi sang vòng cung than bùn đen." Giọng nói lạnh lùng của Nguyệt Dệt Cơ đột ngột vang lên bên tai Thanh Đỉnh Hầu. Tiếng nói không lớn, như viên băng rơi vào bát vỡ.

Thanh Đỉnh Hầu giật mình! Đúng rồi! Trên bức tường cạnh cửa lều, không biết ai đã dùng rượu trắng rẻ tiền viết một hàng chữ nhỏ nguệch ngoạc, bị bụi bặm che khuất đến mức khó nhìn thấy: "Đồng Lương Vòng Than Bắc!" Lúc nãy vào lều vội vàng quá nên không để ý!

Lão đầu rắn vuốt ve cạnh bệ bếp đầy dầu mỡ, ánh mắt dừng lại trên mặt Thanh Đỉnh Hầu nửa khắc. Đôi mắt vàng vẩn đục ấy sắc lẹm như một thợ săn đã mai phục hàng chục năm.

Oanh!

Gã gầy gò ở góc lều bị đại hán đấm ngã xuống đất, ho ra máu lẫn vụn thảo dược. Gã đầu trọc áo xám ném chiếc bát không, thong thả bước tới, đế ủng đen nghiền lên những ngón tay đang cào cấu mặt đất của gã gầy gò. "Chơi bài ở Khô Trạch thành..." Gã cúi người, giọng nói lạnh lẽo như thuốc độc, "...Tay bẩn là phải chặt!"

Trong bóng tối ở góc lều, hai gã đàn ông mặc áo ngắn, sắc mặt đờ đẫn không biết từ đâu xuất hiện, bên hông treo những túi vải nặng trịch. Từ khe hở của túi vải... tỏa ra mùi thuốc mỡ tanh nồng!

Là tay đấm của cửa hàng "Xà Nha"! Chuyên đi cắn xé miếng mồi mà Bách Thảo Các thả ra!

"Chậc!" Mí mắt Thanh Đỉnh Hầu giật giật, cơ mặt trên nửa gương mặt bị bỏng co rút. Nàng vơ lấy túi da gấu dưới đất. "Thuê tiêu sư! Lão Xà! Đi theo Xích Đồng Dịch! Người tỉnh lại... ta sẽ bổ sung cho ngươi thêm một viên tinh tủy!" Nàng đánh cược tất cả! Thay vì mạo hiểm đi vào lối đi trong quan tài cũ kia, chi bằng đặt cược vào chuyến tiêu này! Xích Đồng Dịch chắc chắn có ẩn tình!

Đôi mắt vàng của lão đầu rắn chớp chớp, không nói lời nào, bàn tay khô khốc thò vào dưới lòng bếp lấy ra một chiếc huy chương đồng đen sì, ném lên đống củi. Trên bài khắc hình con rắn ngậm thảo, chữ nhỏ mơ hồ: "Tây Thương Ba Hàng Lỗ Chó Cọc".

"Đến cửa hàng Xà Nha," lão lại húp một ngụm nước thuốc, "Báo là 'Rắn Mắt Chó' áp tiêu. Cứ nói... thứ áp tải là 'Ấm Bụng Hóa' trong lò đông lạnh."

Lão liếc nhìn lồng ngực Bùi Miểu đang nằm yên tĩnh như đang ngủ say trong tuyết trên xe đẩy —— nơi lớp băng cứng dưới lớp da thú cũng lộ ra ánh sáng nhạt kiên cường, như một mầm non đang ấp ủ trong cái lạnh thấu xương của mùa đông.

"Đi!" Thanh Đỉnh Hầu nắm lấy huy chương đồng, không thèm nhìn gã đầu trọc đang ra tay tàn độc kia, xoay người đẩy xe đi ra ngoài. Trên con đường bùn lầy, một đứa trẻ rách rưới bị xô đẩy ngã nhào tới, tay nắm chặt mấy cọng thảo dược khô héo. Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt bị bỏng của Thanh Đỉnh Hầu, sợ hãi lùi lại.

Nguyệt Dệt Cơ lặng lẽ đuổi theo, bàn tay trong tay áo trắng khẽ động. Một viên băng vụn nhỏ bằng hạt đậu lặng lẽ trượt vào khe hở của đống thảo dược khô mà đứa trẻ đang nằm, tan ra trong chớp mắt.

"Sương... Sương..." Đứa trẻ run rẩy không dám lên tiếng, nắm lấy thảo dược bò dậy chạy biến. Trong nắm thảo dược đó, cọng dính vụn băng ẩn hiện một tia linh khí băng giá tinh thuần.

Trong túp lều rách, tiếng xương cốt bị tay đấm của Xà Nha giẫm nát vang lên khô khốc. Ngoài lều, bánh xe nghiền qua bùn đất đỏ, kẽo kẹt rung động, hướng về phía cửa hàng "Xà Nha" ở phía tây thành. Khô Trạch thành tràn ngập mùi thuốc đắng, rượu rẻ tiền, mùi tanh của bùn đất và linh khí vụn băng vừa tan biến, lặng lẽ hòa quyện dưới bầu trời xám xịt. Trên xe đẩy, nơi lớp da thú dày cộm phập phồng, một viên đan loại đang ngưng tụ hàn kiếp, mang theo hơi nóng của băng hỏa, giờ đây được lớp huyền băng tinh thuần bảo vệ ở sâu bên trong, đang thong thả hấp thụ linh vận âm dương tán dật trong đất trời...

Ở khe hở của lớp da thú dày, một vết nứt băng nhỏ xíu ở giữa —— đang cực kỳ chậm rãi...

Mở ra hai điểm hơi mang.

Một điểm là ý đốt cháy đỏ rực chưa tàn.

Điểm kia... là hơi lạnh huyền băng thuần túy sâu thẳm, lắng đọng qua muôn đời.

Truyện liên quan